Mang Theo Con Đi Kết Hôn

Chương 34: Cuộc gọi từ một người phụ nữ xa lạ (mà quen thuộc




Hướng Bắc Bắc giam mình trong phòng không thèm ra, An Triệt giơ tay lên rồi lại buông xuống, giơ lên rồi lại buông xuống, suy nghĩ một hồi vẫn là xoa trán đi xuống nhà, Hướng Thần đang treo đồ trang trí ở phòng khách, thấy An Triệt xuống nhà thì vô tư bật cười: “Thế nào, không thèm để ý anh ha?”

An Triệt đi tới cửa đổi giày: “Tôi đi mua quà.” Vừa kéo cửa ra đã thấy Hồ Dương cả người là đất đang nhe răng cười: “Tôi đã quen rồi, tôi gõ cửa anh cũng không mở, leo tường cho nhanh.” (chậc chậc, tính M nó nhập vào trong tâm rồi kìa =))~)

An Triệt cau mày: “Cậu tới làm gì?”

Hồ Dương cười ha hả, chen vào nhà theo khe cửa: “Tôi là đầu bếp Thần Thần mời tới! Anh không thể đuôi tôi đâu nhé!”

An Triệt quay đầu nhìn lướt qua Hướng Thần, Hướng Thần nhún vai: “Của miễn phí mà, có thể bớt tiền đấy.” Sau đó lại nhếch miệng cười: “Hắn chuyên môn giam mình trong phòng vũ đạo, qua giúp cũng tốt.”

An Triệt mặt không biểu tình xoay người, sau khi đi được vài bước lại đáp: “Ờ.”

Hồ Dương bĩu môi nhìn Hướng Thần: “Tiếp tục cố gắng! Thắng lợi sắp tới rồi!”

Hướng Thần tiếp tục treo đồ trang trí: “Hồ Diệu đâu?”

“Đi học a, lát nữa qua, tiểu thọ tinh đâu?” (tiểu thọ tinh là cách gọi người sinh nhật)

Hướng Thần giơ tay chỉ tầng trên: “Thất tình rồi, cậu có thể đi khai thông tư tưởng cho nó.”

Gõ cửa hai cái, Hướng Bắc Bắc ôm gối đầu, vành mắt đỏ bừng xuất hiện trước mặt Hồ Dương, sụt sịt mũi vẻ tủi thân: “Chú mèo…”

Hồ Dương ôm lấy thằng bé, day day mũi nó: “Bắc Bắc làm sao vậy? Ai bắt nạt cháu à?”

Hướng Bắc Bắc ấm ức cả buổi sáng, vốn tưởng một lát ba hoặc là chú An sẽ lên dỗ nó, ai dè ngoại trừ lúc ban sáng Hướng Thần gọi nó dạy ăn thì không có động tĩnh gì, thằng bé đau lòng, đợi cả buổi sáng cuối cùng lại có người gõ cửa, cửa mở rồi cũng là hai người trong dự đoán, thôi thì chú mèo cũng được, có còn hơn không, có người nghe hắn khóc cũng tốt lắm rồi. Nó lại dẩu môi rớt nước mắt: “Chú An giành bạn gái của cháu… Cháu đau lòng muốn chết… Chú ấy cũng không dỗ cháu… Hu hu hu… Ba cũng không dỗ cháu… Bọn họ đều không cần cháu rồi… Chú mèo dẫn cháu đi thôi… Hu hu hu…”

Hồ Dương ôm Hướng Bắc Bắc xuống nhà, nhìn Hướng Thần bằng vẻ khinh bỉ: “Không biết dỗ thằng bé à, người ta giận cậu cũng không kiên trì chút được sao.”

Hướng Thần lắc đầu: “Tôi muốn chờ An Triệt đi dỗ, nhưng mà ngay cả dũng khí gõ cửa y cũng không có.”

Đón lấy Bắc Bắc từ trong tay Hồ Dương, đặt lên sô pha, lại đi vào bếp bưng bữa sáng ra, Hướng Bắc Bắc sịt mũi ấm ức vô cùng, Hướng Thần ngồi ở một bên rót sữa ra: “Bắc Bắc, con có ghét chú An không?”

Thằng bé nhận lấy sữa: “Không ghét… Là chú An ghét Bắc Bắc… Bởi vì Hoa Hoa… Con khóc chú An cũng không dỗ con…” Dẩu môi nức nở: “Ba ơi… Chú An có phải ghét con rồi không…”

Hướng Thần vỗ đầu Hướng Bắc Bắc: “Chú An không có ghét con đâu, chỉ là chú ấy không dám nói với Bắc Bắc, bởi vì Bắc Bắc hiểu lầm chú ấy giành Hoa Hoa, chú An sợ Bắc Bắc giận rồi, sẽ không để ý đến chú ấy nữa, cho nên muốn đã lâu lắm rồi mà không dám đi tìm Bắc Bắc, kỳ thực, chú An rất muốn đi xin lỗi, chỉ là chú ấy không kiên cường như Bắc Bắc, nếu Bắc Bắc không để ý tới chú ấy, chú ấy sẽ khóc nhè đó.”

Thằng bé trợn mắt nhìn Hướng Thần: “Chú An sẽ khóc nhè á?”

Hướng Thần gật đầu vô cùng nghiêm túc, Hướng Bắc Bắc nhe răng cười tươi: “Vậy con vẫn không để ý tới chú ấy, con muốn thấy chú An khóc nhè!”

“…”

Lúc cô Nhan mang theo một chai rượu vang lớn vào cửa, chỉ thấy Hướng Bắc Bắc đang nghển cổ ra phía ngoài: “Chị ơi, nếu như không mang quà tới, ba em nói chị có thể đi rồi.”

Cô Nhan liếc mắt vào trong phòng, Hướng Thần đang ở trong bếp giúp Hồ Dương một tay, nghe thấy tiếng Hướng Bắc Bắc, thoáng cái đã chạy ra, cười làm lành với cô Nhan: “Chị Nhan, em chưa nói gì cả, chị đừng nghe lời thằng quỷ ấy.”

Cô Nhanh lắc chai rượu trên tay, đưa cho Hướng Thần, đang muốn đi vào phòng lại bị Hướng Bắc Bắc ngăn lại: “Chị ơi, thế còn của em…”

Cô Nhan hai tay trống trơn chớp mắt hai phát, sau đó lấy một bao lì xì từ trong túi ra, lại ôm lấy Hướng Bắc Bắc: “Đúng là nhỏ mà khôn!”

Đúng lúc mời cô Nhan vào trong phòng thì chuông cửa lại vang lên, Hướng Bắc Bắc đứng trên ghế nhìn ra ngoài bằng lỗ mắt mèo, sau khi thấy rõ người rồi thì mau chóng xê ghế sang một bên, chạy như bay lên tầng trên cầm một quyển sách, sau đó mang theo sách chạy đi mở cửa: “Con chào cô.”

Cô Phương cười tủm tỉm nhìn quyển sách trong tay Hướng Bắc Bắc, gật đầu thỏa mãn, đưa thứ trên tay cho Hướng Bắc Bắc, thằng bé cười rõ tươi, túm tay cô Phương tự mời người đến sô pha, lại ôm quyển từ điển cô Phương đưa, yêu thích không rời: “Cô yên tâm đi cô, con nhất định sẽ học tập thật giỏi!”

Chẳng mấy lâu sau, các bạn học cùng lớp A cũng lần lượt được cha mẹ đưa tới, một đám trẻ con vây quanh Hướng Bắc Bắc, cả đám vẻ mặt ước ao: “Hướng Bắc Bắc này, cậu không có gạt người nhỉ! Nhà cậu đúng là biệt thự!!”

“Hướng Bắc Bắc lão đại! Sau này chúng tớ đều gọi cậu là lão đại là có thể tới nhà cậu chơi phải không?”

Thằng bé kiêu ngạo đứng chống lưng trên ghế: “Đương nhiên rồi! Chỉ cần sau này các cậu gọi lão đại! Tớ sẽ mời các cậu tới nhà tớ chơi!”

Hoa Hoa đứng ở dưới ngửa đầu nhìn Hướng Bắc Bắc: “Bắc Bắc cậu đẹp giai thế…”

Thằng bé cúi đầu, bĩu miệng xoay đầu sang một bên: “Tớ vốn đã rất đẹp giai, sau này tớ muốn tìm nhiều Hoa Hoa xinh đẹp, tớ không thích cậu nữa.”

Cô bé nghe thế vành mắt thoáng cái đỏ lên: “Bắc Bắc… Cậu bỏ tớ sao…”

Hướng Bắc Bắc chống hông: “Đúng vậy!”

An Triệt mua quà xong về nhà, bên trong đã rất náo nhiệt, Hướng Bắc Bắc mang theo một đám trẻ con chạy ào ào từ tầng trên xuống tầng dưới, Hồ Dương và Hướng Thần bị cô giáo Phương đạp ra khỏi bếp.

Cô Nhan đứng một bên gọi điện thoại: “Hết giờ làm đến nhà Hướng Thần hết đấy, đúng rồi đúng rồi, mang quà tới, không là thằng nhỏ không cho vào nhà đâu đấy!”

An Triệt nhìn cả phòng toàn người là người mãi chưa thích ứng được, Hướng Bắc Bắc cố ý bĩu môi đi tới bên cạnh An Triệt, sịt mũi vẻ mặt lên án, cũng không bắt chuyện.

Khóe miệng An Triệt cứng ngắc nhếch lên, sau đó giơ bánh ga tô trong tay lên, có phần chột dạ, nói: “Bắc Bắc… sinh nhật… vui vẻ.”

Thằng bé khoanh ngực quay đầu sang một bên, An Triệt xấu hổ cứng người tại chỗ không biết nói gì, đợi mãi cũng không thấy người ta tới ôm mình, hôn hay dỗ dành gì, quay đầu nhìn lại thấy An Triệt đang mất tự nhiên, thằng bé hít một hơi, bò lên ghế, nhắm ngay má An Triệt hôn “bẹp” một phát, con ngươi đen bóng long lanh: “Chú An không khóc, Bắc Bắc không cần Hoa Hoa rồi, Bắc Bắc thích chú An nhất.”

Một tay ôm thằng bé vào ngực, An Triệt bỗng có chút cảm động không nguyên do, nhưng lại ấm dần vào lòng.

Hướng Thần cười tủm tỉm lẳng lặng đứng nhìn trong phòng khách, đang muốn đi đến, điện thoại lại vang lên, nhìn số trên màn hình, nét cười dần dần nhạt đi, không nhận cuộc gọi mà đưa thẳng đến trước mặt Hướng Bắc Bắc: “Bắc Bắc, điện thoại nè.”

Thằng bé quay đầu lại, nhận lấy điện thoại, đầu dây bên kia là một khoảng lặng, sau đó là một bài ca chúc sinh nhật vui vẻ, tiếp đó là một giọng nữ dịu dàng, tựa như ẩn ý cười, nói: “Bắc Bắc bảo bối, sinh nhật vui vẻ.”