Mang Theo Con Đi Kết Hôn

Chương 35: Yêu y hay là không yêu y, yêu chính là thế…



Hưng phấn cả một ngày, cuối cùng đã tới lúc mọi người về nhà, Hướng Bắc Bắc chắn ở cửa không cho ai ra ngoài, cô giáo Phương cầm lấy một chiếc đũa từ trên bàn, chỉ vào thằng bé, nghiêm túc nói: “Còn không để ai về thì phạt con chép một trăm lần bài học.”

Thằng bé vừa nghe thế đã nhanh tay kéo cửa ra, nhe răng cười hì hì: “Cô Phương, tạm biệt.”

Sau khi tiễn mọi người đi hết, Hướng Thần nhéo tai Hướng Bắc Bắc kéo thẳng vào phòng, hai cha con ngồi trên giường vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.

“Mẹ con nói gì với con rồi.”

“Bắc Bắc bảo bối sinh nhật vui vẻ.”

“Còn sau đó.”

“Nói nhớ con rồi nói muốn tới gặp con… Nhưng mà con lại không nhớ dì ấy.” Thằng bé bĩu môi có chút không tình nguyện: “Con rõ ràng không có mẹ, ba ơi, con không thích mẹ… Bà nội nói ba mẹ đã ly hôn rồi, dì ấy không phải mẹ con.”

Hướng Thần vỗ đầu thằng bé đang muốn nói gì đó, bỗng nghe tiếng mở cửa, An Triệt cầm một cốc sữa đứng ở ngoài cửa, trên mặt không nhìn ra biểu cảm gì, giọng vừa lạnh vừa cứng: “Cậu đã từng kết hôn?”

Thấy An Triệt bước vào, Hướng Thần thoắt cái nhảy bắn người lên: “An… An tổng…”

“Tôi đang hỏi cậu đó.”

“Phải…”

“Choang” một tiếng, cốc sữa rơi trên mặt đất, Hướng Bắc Bắc ngồi trên giường lại càng hoảng, vẻ mặt của chú An thật đáng sợ… Chú ấy có thể đánh người không nhỉ…

Hướng Thần cau mày: “Chúng ta đi ra ngoài nói, anh như vậy sẽ dọa Bắc Bắc đó.” Quay đầu lại cởi áo đắp chăn giúp Hướng Bắc Bắc: “Bắc Bắc ngủ đi.”

Thằng bé mở to mắt len lén nhìn An Triệt có phần bất an: “Ba ơi…”

“Không sao đâu, ngủ đi con.”

Căn phòng ngủ chính rất lớn, Hướng Thần đứng ở chân giường, An Triệt ngồi dựa vào trên sô pha đơn bên cửa: “Trước đây vì sao không nói cậu đã từng kết hôn.”

Hướng Thần nhìn chằm chằm An Triệt, vẻ mặt có phần không đoán được: “Tôi cảm thấy không cần thiết phải nói, chuyện ấy đối với anh cũng không quan trọng, điều anh muốn từ trước tới nay đều là Bắc Bắc, tôi đã từng kết hôn hay chưa, cũng không quan trọng gì.”

“Tôi đã nói rồi, bây giờ cậu còn giá trị hơn cả Bắc Bắc.”

“Giá trị?” Hướng Thần cười có phần bất đắc dĩ, sau đó vén tóc mái trên trán: “Nói đến cùng vẫn không thoát được tư tưởng giành lợi ích cho mình, An tổng, anh không có bất luận lập trường gì để chất vấn chuyện tôi đã từng kết hôn hay chưa.”

An Triệt nắm chặt tay thành đấm, từ từ đứng lên: “Tôi không có lập trường ư? Vậy cậu nói cho tôi biết cái gì gọi là lập trường? Cậu bây giờ đứng ở đây lại là vì cái gì? Đừng nói cậu vì tiền! Cậu cũng sẽ không vì tiền mà đi đến nước này!”

Hướng Thần không nói gì, hắn cũng không hiểu rõ được lòng mình, hắn ở chỗ này là vì tiền sao… Hay là có thứ gì khác ràng buộc mình…

Từ từ đi đến bên cạnh Hướng Thần, tay nắm chặt lại rồi lại buông ra, sau đó thoáng cái đã quơ người vào lòng: “Hướng Thần, tôi yêu em, em phải tin tôi.”

Hướng Thần nhắm mắt lại nhẹ nhàng thở dài một tiếng, trở tay ôm lấy thắt lưng người nọ: “Không phải không tin, chỉ là khó tin thôi.”

Cúi đầu cắn vành tai Hướng Thần, miệng lại thấp giọng lẩm bẩm: “Tôi đã cố sức thay đổi, nhưng điều này cần có thời gian…” Bàn tay chậm rãi xét qua lưng Hướng Thần, liên tục vuốt xuôi xuống: “Tôi không thể để cậu chạy trốn, một chút cơ hội cũng không thể cho cậu…” Bờ môi hôn từ vành tai đến khóe miệng, lại từ khóe miệng vói vào bên trong.

Hướng Thần nhắm mắt lại hùa theo nụ hôn dịu dàng ấy, có thể hắn nên chính thức hiểu lòng mình đi, tình cảm trước đó chớm nở trải qua tẩm bổ kha khá đã lớn dần lên, đôi khi Hướng Thần tự cảm thấy buồn cười, một thẳng nam lại vội vàng đi đè một GAY, không chỉ bán con trai còn biếu luôn cả mình, dù trước đó xuất phát từ mục đích thế nào, bây giờ lại đã hãm thật sâu vào đó, đã đánh mất tâm rồi.

Bất luận là vui vẻ hay là uể oải, yêu y hay không yêu y, yêu chính là thế, không liên quan tới giới tính, cũng chẳng phân biệt trai gái.

Khóe miệng có chút đau, thân thể treo lơ lửng giữa tầng không thoáng cái lại bị ném lên giường, người phía trên liên tục hôn mỗi một phần cơ thể.

“Ưm a, đừng đừng cắn.” Khắp người tràn một thứ cảm giác trước nay chưa từng có, Hướng Thần có phần bối rối, muốn nói gì đó, miệng hé ra nhưng tiếng phát ra lại là rên rỉ làm ngay cả bản thân cũng cảm thấy kinh ngạc.

Người phía trên tựa hồ đã nghe thấy tiếng cầu xin, bờ môi rời khỏi ngực từ từ trượt xuống, Hướng Thần nắm chặt tay dồn sức, hắn hoàn toàn mềm rũ người ra, cả người giống như vừa bị điện giật vậy, hai cái đùi tựa hồ chậm rãi bị tách ra xa, mà người nọ đang dùng một tay ra sức mần mò trên người hắn, lẳng lặng nhìn, Hướng Thần cho rằng như thế là kết thúc, mà khi hai tay người nọ xẹt qua bên hông mình, Hướng Thần đã nhận mệnh, đây là chuyện sớm muộn gì cũng xảy ra, chẳng qua là xảy ra sớm hơn dự đoán, nếu đã tiếp nhận tấm lòng rồi, vậy còn thân thể thì sao? Hướng Thần cũng không ghét bỏ việc hôn An Triệt, so với cảm giác hôn phụ nữ thì hôn An Triệt còn thích hơn… Mang theo ý muốn chiếm giữ mạnh mẽ, Hướng Thần thích loại cảm giác ấy, cảm giác được người coi thành bảo bối nâng niu trong lòng bàn tay.

Đương nhiên, tuy rằng bây giờ hắn chỉ nhìn thấy An Triệt ngang ngược…

“Ưm… Ưm a…”

Nhận được hiệu quả trong dự đoán, An Triệt khẽ cười ra tiếng, đầu lưỡi liên tục hoạt động khắp nơi, không có nhiều động tác dư thừa, lại khiến bên nhận có phần lo lắng.

Hướng Thần một bên chịu đựng kích thích bên thì đọ với cánh tay An Triệt, hàm răng ma sát vang lên tiếng kèn kẹt: “Muốn làm thì làm đi! Không làm để tôi tự làm!”

“Tự làm ư?” Ngừng lại động tác hôn, giương mắt nhìn Hướng Thần như đang nghiền ngẫm điều gì đó: “Cậu xác định muốn tự làm?” Nắm tay người nọ đặt ở vị trí bên dưới, sau đó nhổm dậy đứng dưới giường: “Vậy làm đi.”

Hướng Thần thở hổn hển lườm An Triệt: “Anh nghĩ rằng tôi không dám sao! Tôi cũng không tin anh chưa bao giờ tự làm!!” Nói xong một tay vói vào trong chiếc quần đùi.

Áo sơ mi trắng xộc xệch, những vết hôn đo đỏ tươi đẹp, tay trái liên tục lướt qua trên người hắn, cặp đùi thon dài vẫn còn chiếc quần đùi dở dang chưa cởi hẳn, bít tất màu trắng thuần bao lấy ngón chân vo viên lại một chỗ, miệng thỉnh thoảng hừ ra vài tiếng, con mắt nửa híp tựa hồ mang theo quyến rõ khó nói thành lời…

“A!! Ui!!!” Thân thể đè mạnh xuống, ngay cả khóe miệng cũng bị cắn chặt, áo sơ mi trên người cũng bị xé toạc, mấy nút áo văng ra, An Triệt hơi nghiến răng nghiến lợi gào thét: “Cậu cũng làm như vậy cho vợ cậu xem sao!!!”

Hướng Bắc Bắc ngồi trong phòng ngủ mà bất an, dáng vẻ vừa rồi của chú An như muốn ăn tươi nuốt sống ba nó, nó ôm Ultraman đẩy cửa phòng ra, úp tai vào cánh cửa phòng ngủ lẳng lặng nghe động tĩnh bên trong…

“A a ─!! A ô anh anh làm gì!!!!! Anh buông tôi ra!!!!! Đừng cho là tôi không dám phản kháng!!!!”

Nghe tiếng kêu vô cùng thê thảm của Hướng Thần, thằng bé hơi run bờ vai, giúp hay không giúp đó là một vấn đề… (to be or not to be khó giải nhờ =))~~)

“Hướng Thần! Cậu nếu còn lộn xộn thì tự gánh lấy hậu quả!!!!” An Triệt gầm lên giận dữ dọa Hướng Bắc Bắc từ bỏ lòng muốn giải cứu cha, chú An chắc là sẽ không đánh chết ba nó đâu ha? Nếu nó đi vào có thể bị đánh cùng hay không nhỉ? Ba nó xấu như vậy bị chú An đánh chắc cũng không sao đâu ha… Có… có nên đi vào giúp… Chú An thật đáng sợ, nếu như nó cũng bị đánh cùng thì làm sao đây… Hu hu hu nhưng mà nó chỉ có một người ba thôi, nếu ba nó bị chú An đánh chết rồi, vậy không phải nó sẽ thành mồ côi sao… Hu hu hu, nó không muốn xuống vòm cầu làm ăn mày đâu… Thằng bé đứng tại chỗ đầu bay bổng, hình ảnh hiện lên đều là nó đang mặc quần áo vá quỳ dưới vòm cầu khóc hu hu.

Lại dán tai lên cửa nghe ngóng, ngay cả giường cũng vang lên tiếng kẽo kẹt như bị phá hỏng!!!! Sau khi cúi đầu nhìn cơ thể nhỏ bé của mình, có Atman cầm trên tay làm một động tác bảo vệ hòa bình thế giới, thằng bé đỏ mắt quẹt nước mắt một phát rồi xoay người chạy về phòng: “Ba ơi… Con xin lỗi ba Hu hu hu hu chú An thật đáng sợ…”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.