Mang Theo Con Đi Kết Hôn

Chương 36: Lần đầu tiên…



Đi cùng với tiếng gào giận dữ còn có cướp đoạt có chứa tính nghiêm phạt của An Triệt, y chen người vào giữa hai chân, vật cứng ở đó hung hăng rũ vào chỗ chưa bao giờ bị chạm của Hướng Thần. Mỗi một nơi bị chạm tới cùng với vẻ mặt phẫn nộ và thế tới rào rạt của An Triệt, Hướng Thần đột nhiên cảm thấy mình như heo trên lò mổ, không có năng lực phản kháng, chỉ có thể để mặc người ta xâm lược. Trước pháp trường, hắn đã nghĩ một đống phương thức có thể giảm bớt đau đớn cho mình… Cuối cùng vẫn không có kết quả… Hướng Thần đỏ mắt suy nghĩ hỗn loạn. Thở dài lầm bầm: “Tôi… Tôi chưa từng làm thế với cô ấy… A cắn nhẹ thôi…”

Vật cứng giữa đùi? Vật liên tục chọc nơi mềm mại, tuy rằng cách một lớp vải, nhưng thứ dịu dàng mà lại đáng sợ ấy lại làm Hướng Thần luống cuống, khóe mắt hơi ướt át, khóe miệng nhẹ nhàng cong lên mang chút nức nở: “An… An tổng… Có thể… Có thể không làm hay không… Au ưm tôi tôi… tôi không thể…”

Hai chân muốn giãy khỏi người bên trên, nhưng càng vặn vẹo, cảm giác bị đè càng mạnh hơn, An Triệt bên thì hôn khóe mắt Hướng Thần bên thì đưa tay đến đầu giường, lục lọi một hồi, cầm lấy một thứ, Hướng Thần trừng mắt nhìn An Triệt mở nó ra, sau đó quẹt lên tay rồi vói vào giữa đùi hắn…

“Anh anh anh anh!!! Anh để thuốc bôi trơn ngay đầu giường sao!!!” (ko thì anh bảo để đâu, trong túi quần chắc)

An Triệt nhướn mày: “Bắt đầu từ ngày cậu vào đây sống, tôi đã chuẩn bị ổn thỏa hết rồi.”

“…”

Ngón tay đang lướt giữa đùi đột nhiên dừng lại, như là phát hiện bí mật gì vậy, chậm rãi dò xét vào, sâu hơn một chút, lại sâu hơn một chút…

“A… ưm ưm au bỏ… bỏ nó ra…a  hừ…” Cứng? Vật dò vào làm cả người Hướng Thần trở nên cứng ngắc, ngón tay từ từ chui vào vách bên trong, từ từ chen một ngón vào: “… Ưm ha… Đau… Đi ra ngoài… đi… ra! A!”

An Triệt cắn khóe miệng người nọ, giọng hơi khàn khàn: “Nhịn chút đi, lát nữa có thể sẽ càng đau.” Con mắt Hướng Thần thoáng trợn lên, người còn căng cứng hơn cả vừa nãy: “Anh… anh anh anh để tôi xem giáo trình trước đã! Tôi không có kinh nghiệm!!”

Cái đầu chôn ở ngực từ từ ngẩng lên, ngón tay quấy dọc theo vách bên trong, giọng khàn khàn không có âm điệu: “Cậu còn muốn kinh nghiệm gì!”

Hướng Thần nhìn chằm chằm mắt An Triệt, lẩm bẩm: “Lần… lần đầu tiên mà… a a au anh… anh không thể trả đũa như thế… au… anh cởi… cởi quần làm gì!!!”

An Triệt một tay từ từ cởi nút áo của mình ra, Hướng Thần hơi luống cuống, đang muốn nói cái gì đó, phía sau đột nhiên cảm thấy trống rỗng, thân thể liên tục giãy dụa, Hướng Thần như phát điên rồi, đây rốt cục là cảm giác gì thế! Còn tiếp tục như thế nữa, hắn thực sự muốn chửi rồi đấy! Không đợi gào lên, chỗ háng lại cảm thấy cưng cứng? Vật để ở đó, lần này có phần không giống trước… Khác với ngón tay, có nhiệt độ kinh người, sau đó chậm rãi dò vào…

“A!!!!!!!!”  Trước khi đau đớn kéo tới, đầu óc rất tỉnh táo, trong đầu liên tục bồi hồi ba chữ… trúng đạn rồi…

Đồng thời thừa nhận sức nặng và chấn động của An Triệt, khóe mắt Hướng Thần có phần trơn ướt nhìn cửa, ức muốn rớt nước mắt nhưng làm sao cũng không rớt nổi: “Bắc… Bắc… con cứu ba… A a a nhẹ chút… ô… Bắc… Ưm ưm ha chậm một chút!!!”

(bb H)

•••

Hướng Bắc Bắc hôm nay dậy rất sớm, tự mặc quần áo, chạy vào bếp lấy miếng bánh mì từ tủ lạnh ra, lại ôm một hộp sữa chạy về phòng khách, chuẩn bị ba cái cốc rồi lại lấy ba cái khay ra… Hình như thiếu cái gì… xoay người chạy vào ôm một miếng chân giò hun khói chưa cắt đi tới, sau khi chuẩn bị hết mọi thứ xong, thằng bé lẳng lặng ngồi chờ trên ghế…

Mười phút trôi qua, Hướng Bắc Bắc quay đầu nhìn trên tầng… Còn chưa xuống…

Hai mươi phút trôi qua… vẫn chưa xuống…

Nửa tiếng trôi qua… Sao còn chưa xuống…

Hướng Bắc Bắc luống cuống, hôm qua chú An giận như vậy sẽ không đánh chết ba nó rồi chứ… Mắt to chớp chớp lên xuống, không biết chờ bao lâu, tầng trên rốt cục có tiếng mở cửa, An Triệt vừa thắt cà vạt vừa đi xuống tầng dưới, thấy thằng bé thành thành thật thật ngồi ở trước bàn thì hơi kinh ngạc: “Bắc Bắc sao dậy sớm vậy?”

Hướng Bắc Bắc ôm một cốc sữa chạy đến trước mặt An Triệt: “Còn ba cháu đâu…”

An Triệt vỗ đầu thằng bé: “Còn đang ngủ.”

Hướng Bắc Bắc thở phào nhẹ nhõm, một tay vỗ ngực mình một bên đưa cốc sữa cho An Triệt: “Ba lười mà, làm hại cháu lo mãi, còn tưởng ba bị chú An đánh chết rồi chứ.”

An Triệt cầm cốc sữa khóe miệng co rút, quay đầu nhìn tầng trên một chút… Không chết cũng tàn rồi…

Hướng Bắc Bắc chống lưng đứng ở cửa phòng ngủ: “Ba ơi! Ba lười ơi! Mau mau rời giường nào!” Duỗi chân nhỏ đạp nửa ngày cũng không thấy ai ra mở, thằng bé giận rồi đó, nó chạy xuống tầng dưới cầm điện thoại bắt đầu ấn số, Hướng Thần nằm úp người trên giường lẩm bẩm, chuông di động kiên trì vang lên, sờ soạng mãi mới tìm thấy điện thoại, ấn nút nghe, bỗng thấy tiếng Hướng Bắc Bắc cười to đầu dây bên kia: “Ba lười ơi! Cho ba không nhấc người khỏi giường! Con đã làm cơm sớm rồi cho ba rồi nè! Ba cũng không xuống khen con đê!!”

Nghe thấy tiếng thằng bé, Hướng Thần lau nước mắt không khá lên được, giọng hơi khàn khàn sịt mũi: “Bắc Bắc…”

Thằng bé nghe thấy ngẩn người ra, sau đó cau mày: “Ba ơi, ba làm sao vậy…”

“Bắc Bắc…”

“Ba ơi… ba bị làm sao vậy…”

“Hu hu trúng đạn rồi… cái mông đau quá…”

Thằng bé ném điện thoại xuống chạy đến trước mặt An Triệt: “Ba cháu nói ba trúng đạn rồi! Còn bị trúng tới mông nữa!”

An Triệt vừa uống ngụm sữa thoáng cái đã phun ra, thằng bé nhanh chóng đưa giấy trên bàn qua: “Chú An, chú làm sao thế?”

An Triệt ho khan vài tiếng: “Không… không sao.”

“Hai người hôm nay kỳ quái ghê…”

An Triệt vỗ đầu Hướng Bắc Bắc, lắc đầu, sau đó bưng một phần bữa sáng lên tầng trên, Hướng Thần vẫn cầm điện thoại bò trên giường, An Triệt ngồi bên cạnh đặt bữa sáng lên bàn, bàn tay chậm rãi lướt trên lưng Hướng Thần, cúi đầu kề tai người nọ, nhẹ nhàng thổi khí: “Ăn trước chút gì rồi hẵng ngủ.”

Hướng Thần cau mày, giật giật người, khóe miệng lầm bầm gì đó không rõ: “Không ăn… sắp mệt chết rồi…”

“Là do Bắc Bắc làm, em nể mặt nó chút đi mà.”

“Nói không ăn là không ăn… Tay anh không nên động nữa! Tôi không có sức để anh dày vò nữa… để tôi ngủ trước đã.”

An Triệt nhếch môi cười khẽ, ngón tay không ngừng mân mê: “Em có thể lo về vấn đề này, vậy em dậy hay là anh nằm xuống ‘ăn’ em, so sánh giữa hai cái xem cái nào có lợi?”

“Anh!”

Hôn lên vành mắt tức giận đỏ bừng của Hướng Thần, sau đó lại đưa cốc sữa qua: “Anh đi làm đây, chỗ cô Nhan anh sẽ xin nghỉ giúp em, nghỉ ngơi cho tốt nhé, buổi tối về nhà anh có chuyện hỏi em đấy.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.