Mang Theo Con Đi Kết Hôn

Chương 4: Nam nữ bên bể phun nước



Hai ngày này, vành mắt đen thui của Hướng Thần đã sắp vượt lên cả gấu trúc, nửa đêm mắt mở trừng trừng không dám ngủ, có ý kiến cũng không dám nêu, lời đến bên môi thì thành: “An tổng, đắp chăn vào, đừng đá rơi.”

Nâng cằm đảo mắt nghĩ đối sách tới lui: ngay từ đầu cũng chưa nói phải ngủ cùng giường mà ha, nói là thích đàn ông không kết hôn, rõ ràng là trêu mình! Bây giờ mình cố nín chút không sao, sau này Hướng Bắc Bắc trưởng thành thực sự kế thừa An thị rồi, mình cũng có thể đá bay tổng tài chính quy này thành thái thượng hoàng, đại trượng phu co được dãn được, cái kia ai còn nằm gai nếm mật, ai ấy nhỉ? Quên đi, thích ai ai đi.

Ngáp một cái rồi tiếp tục nhìn hợp đồng trong tay: Lâm tiểu thư Lâm tiểu thư…

Tiểu Vương ló đầu nhìn Hướng Thần: “Này, hợp đồng làm thế nào rồi? Không phải nói dễ như trở bàn tay sao?

“Một lời khó nói hết, Hướng Bắc Bắc đột nhiên xen vào, hỏng rồi.”

“Ha ha lại là Bắc Bắc! Bảo bối ấy của anh lại vui rồi, anh mau tìm cho nó một bà mẹ đi, sau này chi phí cho thằng bé lớn lắm, chút tiền lương của chi nhánh chúng ta sao có thể nuôi nổi hai cha con nhà anh.”

Hướng Thần nhìn hợp đồng sợ run: “Tôi đang bị bao dưỡng…”

Tiểu Vương lại vui: “Nói giỡn hoài, phú bà này khẳng định còn nghèo hơn anh, không thì sao anh lại còn đi làm? Còn đạp xe đạp? Anh coi tiểu bạch kiểm nhà người, mẹ nó chứ! Xe nhà giàu! Mỗi ngày trái ôm phải ấp tán gái sướng tay, được bao cũng phải bao có đẳng cấp chứ, tôi khuyên anh sớm đổi người đê.”

Mắt Hướng Thần cũng không nâng chút nào, tiếp tục nhìn hợp đồng: “Tạm thời chưa thấy qua ai có tiền hơn y…”

“… Hướng Thần.”

“Làm gì?”

Tiểu Vương quay đầu lại lục lọi hồi lâu trong bàn làm việc của mình, sau đó lại quay lại, cầm trong tay một tờ danh thiếp: “Lần trước dượng tôi tìm cho tôi, nghe nói tổ tiên có phương thức cổ truyền.”

Hướng Thần nhận lấy tấm danh thiếp nhìn qua loa, Tiểu Vương thì tiếc hận: “Kỳ thực không phải chuyện lớn gì, con trai đã có rồi, vậy không phải do bẩm sinh, chắc là tắc nghẽn do thời kỳ sau này, tôi cũng không hiểu về cái này lắm, anh xem thử đi, cố gắng là được.”

Hướng Thần cầm danh thiếp khóe mắt giần giật, Tiểu Vương vẫn còn đang cố an ủi: “Đàn ông thôi, đây đều là việc nhỏ.”

“Ba” một tiếng chén trà trên bàn bị rung bắn ra vài giọt nước, tiếp theo là lời rít gào của Hướng Thần: “Khốn! Cậu mới không được í!”

Cửa phòng quản lý thoáng cái bị đá ra, quản lý đầu trọc to mồm hô: “Hướng Thần sao còn ở đây?! Mau đi ký hợp đồng cho tôi! Ký không được cậu cũng đừng về nữa!”

Tay túm cổ áo Tiểu Vương thoáng cái buông lỏng, đôi mắt trên mắt cười quyến rũ: “Đi ngay đi ngay!”

Quản lý đầu tróc mời ba lần bốn lượt mới hẹn được Lâm tiểu thư lần nữa, Hướng Thần dựa vào thái độ thành khẩn nhận sai mới đảo ngược tình thế một phen, comple nhã nhặn bên trong mặc một chiếc áo đơn dệt cổ hình chữ V to đùng, cổ áo lớn đến mức có thể nhìn thấy điểm đỏ, bên dưới mặc một chiếc quần sát thân màu trắng gắt gao bao lấy hai cái chân thẳng thắp dài nhỏ, giày da màu nâu nhạt chùi bóng loáng, một tay cầm hợp đồng, một tay cầm hoa hồng, nơi quản lý đầu hói hẹn là bên cạnh một bể phun nước ở giữa quảng trường… Hướng Thần mặt tươi cười nhìn mỗi người đi qua bên mình.

Mấy cô nữ sinh đứng cách đó không xa cứ líu ríu: “Đẹp trai ghê! Vóc người tốt thế.”

“Ừa ừa, hình thể tinh tế! Bạn coi còn ôm một bó hồng! Ai hạnh phúc thế nhỉ!!”

“A a nhìn thấy chưa nhìn thấy, áo lót dệt bên trong ấy, cổ áo rộng ghê ha!! Thấp một chút là có thể nhìn thấy tiểu hồng anh rồi!!” (*phụt máu luôn*)

“Bạn coi cái chân kia, cái mông vểnh kia… chờ đã, hắn đang đợi nữ nhân sao?”

“Tớ cảm thấy cũng không giống… .”

Lúc đứng xa xa, Lâm tiểu thư nhìn thấy Hướng Thần cũng sợ run lên, sau đó lết giày cao gót từ từ đi tới, Hướng Thần sải bước tới, vừa thở gấp vừa mỉm cười với Lâm tiểu thư: “Tôi chờ em đã lâu rồi.”

Lâm tiểu thư cúi đầu nhìn đồng hồ, có chút xấu hổ nói: “Còn… còn kém năm phút đồng hồ mà.”

Hướng Thần nâng tay gạt giúp mấy sợi tóc chắn trước mắt, vẻ mặt dịu dàng, nói: “Chờ em là tôi cam tâm tình nguyện, mất nhiều thời gian cũng không hề gì.”

Lâm tiểu thư đỏ mặt nhìn Hướng Thần: “Anh…”

“Cái này tặng cho em.” Một bó hồng trong tay bỏ vào lòng người nọ, sau đó nắm một tay Lâm tiểu thư lên dịu dàng nói: “Chuyện trước đó tôi xin lỗi, bởi vì tôi quá thích em, cho nên có chút giấu diếm em… Hướng Bắc Bắc là con tôi… Nhưng… . Đó cũng không phải là do tôi muốn, bởi vì người phụ nữ kia chuốc rượu tôi… Lại sinh con ra rồi chạy… Tôi không thể vô lương tâm vứt bỏ đứa bé mới sinh ra… Mấy năm nay tôi một tay nuôi nó lớn lên, có khổ có mệt cũng không sao, tôi vốn nghĩ sau này cùng con tôi nương tựa vào nhau… Nhưng ông trời để tôi gặp em… . Đây là số mệnh… Em xuất hiện tựa như đánh vào lòng tôi, một cái cười một hành động của em, đều khiến tôi si cuồng, tôi yêu em.” (tìm hộ coi có tờ giấy nào rơi quanh đây hem)

Lâm tiểu thư mắt ngập nước, nói bằng giọng run run: “Anh tàn nhẫn lắm… Vì sao anh không nói sớm, mấy ngày nay lòng đau quá…”

Á? Hướng Thần ung dung gạt tay người nọ ra, áy náy nói có điện thoại, sau đó móc ra híp mắt nhìn cái: baidu baidu… lời kịch kinh điển của Quỳnh Dao… lời kịch lời kịch…

Khẽ ho một tiếng lại nhét điện thoại vào, lần thứ hai cầm tay Lâm tiểu thư: “Em đau lòng, tôi cũng đau lòng! Em đau, tôi lại càng đau!”

Nước mắt Lâm tiểu thư lại rơi lần nữa: “Thần…”

Hướng Thần một tay quơ người ôm lấy, cau mày nghĩ nửa ngày cũng không biết người này tên là gì, quên đi, sao lại buồn nôn tới mức này: “Bảo bối… đừng khóc, chúng ta còn nhiều thời gian… bây giờ không bằng ký hợp đồng đã nha?”

“Được, em ký.”

Hướng Thần dịu dàng cầm tạm bó hoa hồng trong tay Lâm tiểu thư, đưa hợp đồng với bút cho cô, Lâm tiểu thư khóc khiến mắt đỏ bừng, run rẩy ký tên mình xuống.

Lúc An Triệt lái xe qua vừa kịp thấy, đương nhiên, y chỉ nhìn thấy Hướng Thần, ánh mặt trời chiếu trên người người nọ, con ngươi ôn nhu có thể khiến người ta chìm sâu vào, trong tay đang cầm một bó hoa hồng, nụ cười… nụ cười sao có phần gian trá?

Nhìn người đối diện đang cúi đầu ký vào cái gì đó, An Triệt châm một điếu thuốc, đẩy cửa xe xuống, nhìn tờ hợp đồng cuối cùng trong tay Lâm tiểu thư, Hướng Thần đã hưng phấn đến muốn rống to lên: Xong xong!!

An Triệt vỗ nhè nhẹ vào vai Hướng Thần: “Ngày hôm nay em thật đẹp.”

“Khụ!” Một tiếng khụ buồn bực làm Lâm tiểu thư đang chìm đắm trong hạnh phúc giật cả mình: “Thần… Anh làm sao vậy?”

Hướng Thần đang nhìn chằm chặp một bút cuối trên tờ hợp đồng, mau chóng cười quyến rũ: “Không không, em mau viết, viết xong chúng ta đi ăn.” Lâm tiểu thư cười: “Được… Vậy vị này là?”

Hướng Thần cảm giác cái tay trên vai chậm rãi bóp lại, dọa tóc gáy toàn thân dựng đứng lên, mau chóng cười ha ha: “Tổng tổng… của bọn anh…”

An Triệt nhếch khóe môi, ngửi thử bó hoa hồng: “Thơm quá, là tặng anh sao?” Ngẩng đầu nhìn Lâm tiểu thư, đưa tay phải ra: “Xin chào, tôi là chồng của Hướng Thần, cô là?”

Tay Lâm tiểu thư giật nảy lần hai: “Anh… anh nói cái gì?”

Hướng Thần hấp tấp ôm hoa nhét cho Lâm tiểu thư: “Đừng nghe lời y… tôi tôi tôi không có chồng!”

Lâm tiểu thư thở dài một hơi: “Em tin anh.”

An tổng nghiêm mặt nhìn về phía Lâm tiểu thư: “Cô nên tin tôi.” Sau đó túm tay Hướng Thần qua kéo vào trong lòng, nhìn cái miệng nhỏ đang muốn liều mạng giải thích thì mỉm cười… ừm, mùi vị không tồi.

“Ô!!!! Ô!!!” Hướng Thần liếc mắt nhìn về phía Lâm tiểu thư đang hóa đá, liều mạng giãy dụa.

“A!!!” Một giọng nữ lanh lảnh vang lên, tiếp đó là hợp đồng bay đầy trời, Hướng Thần đưa tay ra bắt lấy, cơ mà đành chịu vì cả người bị An tổng kéo sít sao, nhìn một tờ hợp đồng rơi vào trong bồn nước, Hướng Thần nhắm mắt lại, có loại xúc động muốn nhảy vào đó… 


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.