Mang Theo Con Đi Kết Hôn

Chương 5: Hội phụ huynh



“Ba! Thứ sáu đi họp hội phụ huynh cho con!”

Hướng Thần cúi đầu không nói chuyện.

“Ba! Thứ sáu đi họp hội phụ huynh cho con!”

Vẫn cúi đầu không nói chuyện như trước.

“Ba!!!!!” Hướng Bắc Bắc rống to lên, Hướng Thần đỏ mắt ngẩng đầu: “Hợp đồng…” Hướng Bắc Bắc cúi đầu, trên mặt bàn để một đống thứ gì đó gần như bột giấy, tóc Hướng Thần thì rối như tổ chim, Hướng Bắc Bắc bĩu môi: “Vậy ba cũng phải đi họp hội phụ huynh cho con.”

Hướng Thần ‘bùm’ một tiếng đứng lên: “Nhóc con! Mày có chút thương cảm nào không hở! Ba mày mai đi làm khẳng định phải bị con lừa ngốc giáo huấn đến ngay cả bát cơm cũng khó giữ rồi! Trong lúc này mà mày còn lại dám bảo tao đi đến trường mày nghe mắng? Không đi!”

Hướng Bắc Bắc chống thắt lưng ngồi trở lại: “Ba sao biết cô giáo bọn con sẽ mắng! Ba có tật giật mình!”

Hướng Thần cầm từng tờ hợp đồng trên bàn lên, cẩn thận nâng trong lòng bàn tay, xoay người về phòng: “Nói không đi thì không đi!” Sau đó ‘phanh’ một tiếng đóng cửa lại.

Hướng Bắc Bắc hai mắt đỏ bừng, giơ nắm tay nhỏ tới đập cửa: “Ba đi ba đi! Cô giáo bọn con nói ba không đi thì không cho con đi học!! Ô ô… Con muốn lên lớp, con còn muốn chọc Dương Tiểu Minh khóc, con nhện mới bắt còn ở trong hộp đồ dùng văn phòng, còn chưa cưa được Tiểu Hoa làm bạn gái! Còn chưa cởi được quần Trương Tiểu Quân! Còn chưa phun nước dãi vào chén trà cô giáo Phương! Ba đi ba đi!! Ô ô ô ô…” Nắm tay nhỏ nện bùm bụp trên cửa, nước mắt ‘ào ào’ chảy xuống, khóe miệng bĩu lên thành một vẻ như mếu, Hướng Thần ngồi trong phòng không chớp mắt nhìn hợp đồng, trong miệng nhắc đi nhắc lại: “Vậy tao càng không đi…”

Lúc An Triệt vào cửa chỉ thấy Hướng Bắc Bắc đang gào khóc trên cửa, y ngay cả giày cũng không đổi đã vội vàng chạy tới, một tay ôm lấy người: “Bắc Bắc làm sao vậy?”

Hướng Bắc Bắc con mắt sưng đỏ nước mũi giàn dụa, cổ run hai cái, sụt sịt nước mũi: “Hội… hội phụ huynh… ba… ba con không đi… sụt, con không muốn bị đuổi… con muốn đi học ô ô ô…”

An Triệt cau mày, nhìn cánh cửa bị đóng chặt thì gõ hai cái: “Hướng Thần.”

Hướng Thần lắc đầu mạnh, đề phòng nhìn chằm chằm cửa, ngoài cửa lại vang mấy tiếng, Hướng Thần lẻn đến bên cạnh tủ quần áo bắt đầu trang bị toàn bộ, lúc cửa mở ra Hướng Bắc Bắc không khóc nữa, An Triệt không có biểu cảm gì nhìn Hướng Thần, Hướng Thần xoa mắt, túm áo trên người: “An… An…” Tiếng nói yếu ớt vô lực, tay chậm rãi giơ lên đỡ trán, cặp mắt khi thì híp khi thì mở: “Tôi… tôi hình như sinh bệnh rồi… Chỗ Bắc Bắc… sợ là đi không được… tôi tôi aizz tôi đau đầu quá…” Nói rồi thân thể hơi lay, Hướng Bắc Bắc nhìn trừng trừng, Hướng Thần lung lay hai cái, mắt thấy sắp ngã xuống, An Triệt lùi ra sau hai bước, Hướng Thần vậy mà lại ổn định, vịn tường yếu ớt vô lực: “Có thể là nước quá lạnh, ôi ôi… cái đầu của tôi.” An Triệt quét mắt qua, im lặng, Hướng Thần vẫn say mê diễn, xoa đầu quay người về phòng, tiện tay đóng cửa lại, Hướng Bắc Bắc dẩu môi muốn khóc, An Triệt vỗ vỗ đầu bé rồi vào phòng sách.

Hướng Bắc Bắc ngồi ở một bên nhìn An Triệt làm việc, lông mày nhỏ nhăn lại như có điều suy nghĩ, lúc An Triệt ngẩng đầu thì thấy Hướng Bắc Bắc ôm đầu kêu đau: “Chú An đầu cháu đau quá…”

An Triệt ngồi trên ghế im lặng, Hướng Bắc Bắc lật đật đi vài bước: “Chú An… đầu của cháu đau muốn chết…” Thấy An Triệt không phản ứng nó, nó lặng lẽ giương mắt nhìn, lại vội vàng cúi đầu, An Triệt ôm ngực nhướn mày: “Bắc Bắc, không thể giả bệnh.”

Hướng Bắc Bắc rụt cổ lại, nhỏ giọng lầm bầm: “Thế nhưng ba ba đã giả rồi…”

“Không thể học hắn.”

Hướng Bắc Bắc sịt mũi: “Vậy chú An đi giúp ba cháu, cháu sẽ không học theo ba cháu nữa.”

An Triệt hơi nhướn khóe miệng: nhóc biết uy hiếp người?

Thứ sáu, thời tiết nắng ráo.

Hướng Bắc Bắc bước xuống từ trên xe của An Triệt, trẻ con bốn phía đều mở to mắt nhìn chiếc ô tô thật dài, mấy đứa bướng bỉnh líu ríu chạy tới: “Hướng Bắc Bắc! Đó là xe nhà cậu sao?”

Bắc Bắc ngẩng đầu ưỡn ngực: “Đương nhiên là đúng!”

Lại một đứa nữa tiến tới: “Cậu gạt người! Ba cậu mỗi lần tới đều đạp xe đạp, xe này chắc chắn không phải xe nhà cậu!”

Mũi Hướng Bắc Bắc sắp vểnh lên trời: “Tớ đâu có! Sau này tớ sửa thành họ An, tớ là An Bắc Bắc, đã thấy chưa! Người kia mới là ba tớ đó.” Chỉ tới An Triệt vừa mới xuống xe, còn nói: “Nhà của tớ lớn lắm, cao những bốn tầng cơ mà.”

Một cô bé mặc váy hoa chạy ra: “Tớ biết rồi tớ biết rồi! Bắc Bắc à, cậu nhất định là giống như trong TV diễn nhỉ, là một đứa bé mất tích của người nhà giàu, bây giờ bọn họ tìm cậu về, cậu cũng thành kẻ có tiền rồi!”

Hướng Bắc Bắc chống eo cười to: “Đúng vậy! Bây giờ tớ có một trăm tệ tiêu vặt đấy! Hoa Hoa cậu nếu như đồng ý làm bạn gái tớ, tớ sẽ cho cậu tiêu! Còn mang cậu tới biệt thự nhà tớ!”

Cô bé ấy cúi đầu suy nghĩ một hồi: “Được, tớ muốn làm bạn gái của Bắc Bắc!”

Những đứa bên cạnh cũng ồn ào theo: “Tớ cũng muốn!! Tớ cũng muốn!!”

Hướng Bắc Bắc bĩu môi: “Các cậu đều là nam, không chịu làm bạn gái nổi đâu, có điều các cậu ai gọi tớ là lão đại, tớ cũng sẽ mang đi… A! Buông tớ xuống!!”

An Triệt đứng đầu sau nghe vẻ mặt hắc tuyến, một tay dành lấy cổ áo Bắc Bắc, xách từ phía sau lại: “Không thể giống một tên giàu xổi thế.”

Hướng Bắc Bắc cười khanh khách: “Cháu nói đùa hết đấy, ba cháu nói có tiền cũng không thể cho người ngoài tiêu.”

Cô giáo Phương cười tủm tỉm nhìn cha mẹ các học sinh ngồi trong lớp học: “Hôm nay gọi mọi người tới, chính là muốn để các vị hiểu tình huống học tập của con cái mình, đôi bên đồng thời giáo dục, học sinh lớp A bình thường đều rất nghe lời cũng rất thông minh, đây cũng là điểm cá nhân tôi cảm thấy rất tự hào… Ngoại trừ một số bạn học…”

Hướng Bắc Bắc ghé vào trên bàn làm mặt quỷ, An Triệt lạnh mặt nhìn cô giáo, cô giáo Phương biết Hướng Thần, mỗi lần họp hội phụ huynh đều giáo huấn hai cha con nhà ấy tối tăm mặt mũi, thế nhưng lần này không phải Hướng Thần tới, người tới mặc giống như một nhân sĩ thành công đứng đắn(1), cô giáo Phương ậm ừ nói: “Hi vọng các vị phụ huynh có thể nâng cao tố chất bản thân, mới có thể thúc đẩy con em mình phát triển theo phương diện tốt, được rồi, hôm nay đã nói nhiều như vậy, cảm ơn các vị phụ huynh đã bớt chút thời gian tham gia, Hướng Bắc Bắc ở lại, còn có vị tiên sinh kia.”

(1)nguyên văn là nhân khuông cẩu dạng: chỉ người có hành vi bên ngoài thoạt nhìn rất ngăn nắp, đứng đắn, kỳ thực nội tâm đê tiện hoặc tính tình yếu đuối. Phần lớn là để trào phúng. Ở đây ý nói cô giáo này nhìn An Triệt bên ngoài thì gọn gàng mà không biết nội tâm thế nào thôi.

An Triệt cúi đầu nhìn thời gian, cô giáo Phương tiễn bọn nhỏ xong mới trở lại, An Triệt hai tay ôm ngực ngồi ở trước bàn học nhỏ: “Cho cô năm phút đồng hồ.”

Hướng Bắc Bắc học động tác ôm ngực của An Triệt, khóe miệng kéo dài tới gáy: vẫn là chú An có mặt mũi, nếu là ba, chắc chắn không dám nói thế với cô giáo!

Cô giáo Phương kéo một cái ghế qua ngồi trước mặt An Triệt: “Vị tiên sinh này xin hãy chú ý thái độ của ngài, hôm nay tới không phải Hướng Thần, như vậy tôi xin ngài hãy chuyển lời hộ cho, bây giờ Hướng Bắc Bắc càng ngày càng kiêu ngạo! Không chỉ phớt lờ lời cô giáo, còn bắt nạt bạn học! Nó còn nhỏ như vậy đã biết bạn trai bạn gái rồi? Lần trước len lén hôn bạn Hoa cùng lớp! Vị tiên sinh này, tôi không biết Hướng Thần dạy dỗ trẻ con thế nào, bây giờ ngài hỏi nó Mao gia gia là ai! Nó có thể viết đúng đáp án tôi muốn thì xin gục ngã! Thế nhưng lần trước nó nó lại cho tôi biết, Thương Tỉnh Không (Aoi Sora_1 nữ diễn viên đóng AV) đẹp hơn tôi!!!! A!!! Đây là chuyện một đứa trẻ nên biết sao!” Cô giáo Phương càng nói càng kích động, An Triệt nhướn mày nhìn Hướng Bắc Bắc, Hướng Bắc Bắc bĩu môi: “Áp phích trên tường ba ba đã nói Thương Tỉnh Không… thực sự đẹp hơn cô giáo… Ba ba còn nói, nếu cô giáo Phương cũng mặc áo tắm hai mảnh, khẳng định cũng đẹp…”

Cô giáo Phương mặt đỏ bừng: “Hướng Bắc Bắc! Em! Em nếu như còn học ba em! Em sẽ không cần tới trường nữa!!”

An Triệt đứng dậy sửa lại quần áo rồi đưa tay ra bắt tay cô giáo Phương: “Việc này tôi sẽ xử lý, tạm biệt.” Nói xong xoay người ra ngoài, Hướng Bắc Bắc đeo cặp sách chạy theo sau, đi rồi như là nghĩ tới cái gì, lại tung tăng trở lại, cô giáo Phương tức giận chưa tan, Hướng Bắc Bắc móc ra một chiếc áo tắm màu rực rỡ: “Lần trước đi biển ba ba mua cho một chị, em lén lấy qua, ba ba luôn nói muốn giữ bát cơm phải hối lộ cấp trên, cô Phương đừng đuổi em, em tặng cái này cho cô!” (=))~~ thằng bé giỏi lắm)  


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.