Mang Theo Con Đi Kết Hôn

Chương 6: Hai cha con “chim công”



Hướng Bắc Bắc bị đóng cửa giam lại, lúc An Triệt về nhà thì ném nó vào phòng mình không cho ra, Hướng Bắc Bắc khản giọng kêu khóc, An Triệt vẫn không màng tới, lúc Hướng Thần tan tầm về vẻ mặt uể oải, ở phòng làm việc chịu mắng cả ngày, Hướng Thần tự nhận là năng lực sinh tồn còn mạnh hơn cả Tiểu Cường (con gián), cũng không đỡ nổi bắn phá mãnh liệt như súng máy của quản lý đầu trọc ấy, cả ngày trôi qua lòng tự trọng bị tổn thương nghiêm trọng, lúc vào cửa An Triệt ngồi trong phòng khách đưa lưng về phía hắn, Hướng Thần lén thay giầy đi dán vào tường, An Triệt ngẩng đầu: “Lại đây.”

Hướng Thần thở dài: “An tổng… có gì ngài nói đi, tôi đứng là được.”

“Tôi bảo cậu lại đây!”

Bước lặng lẽ tới trước mặt An Triệt, đưa tay ra gãi đầu: “An tổng…”

An Triệt cầm một điếu thuốc từ bàn lên: “Hôm nay tôi đi tham gia hội phụ huynh của Bắc Bắc.”

Hướng Thần mắt nhìn chằm chằm An Triệt, vỗ đùi ngồi lên sô pha: “An tổng, việc này anh không thể để trong lòng, không phải là bị một cô giáo mắng vài câu sao? Không có gì đâu, Bắc Bắc là một đứa trẻ rất thông minh, anh cũng không thể bởi vì mấy câu nói của cô giáo mà buông tha cho tiền đồ của tôi! Không không không… . Không phải tiền đồ của tôi, là tiền đồ của Bắc Bắc!”

An Triệt một tay vẫy bụi thuốc: “Ánh mắt của tôi không có vấn đề, vấn đề giáo dục Bắc Bắc tôi sẽ xử lý, còn cậu, thứ hai lập tức từ chức đi, đến báo cáo cho tổng công ty, vấn đề giáo dục của cậu tôi tự mình ra tay.”

•••

Hướng Thần đứng ở trong phòng làm việc hai mắt đẫm lệ mông lung nhìn quản lý đầu trọc: “Quản lý, cảm ơn ngài đã bồi dưỡng tôi nhiều năm như vậy, lần này tôi thực sự phải đi rồi, tôi… tôi thực sự không nỡ, thế nhưng tôi biết năng lực của mình, tôi cũng biết, tôi ở lại cũng chỉ là một người vô dụng, kiểu bại hoại giống như tôi tứ chi không chăm, ngũ cốc chẳng phân biệt được, ở lại công ty chỉ biết đổ hết thành quả lao động của mọi người, quản lý à, tôi đi, ngài không cần tiễn tôi, thực đó, chờ một ngày tôi thành công rồi, tôi nhất định sẽ về thăm ngài!”

Quản lý đầu hói cầm thư từ chức nhấp một ngụm trà: “Lần này đùa thật hay giả vậy?”

Hướng Thần vẻ mặt bi tráng: “Thật! Thật đến không thể thật hơn! Ngài cứ yên tâm nộp lên đi, lần này dù ngài tự thân tới mời tôi cũng không quay lại!”

Quản lý đầu hói tức giận ném cái chén: “Cậu có ý gì! Mau xéo đi!”

Hướng Thần cười khà khà rồi đi ra khỏi phòng quản lý, đồng nghiệp đã làm việc với nhau, từng người từng người nhìn Hướng Thần đi về phía cửa, Hướng Thần ôm cả đống đồ đã dọn lên, nâng mắt hất đầu: “Bảy giờ rưỡi tối, “Đêm Thượng Hải”! Chúc mừng người đã thoát ly bể khổ!!”

Trong phòng làm việc ồn ào, Tiểu Vương nhảy chân sáo đến trước mặt Hướng Thần: “Lần này không phải lại theo quy tắc AA chứ!! Anh mời!! Nhất định là anh mời!”

Đồng nghiệp đằng sau cũng qua hết: “Đúng rồi, cậu đã vào tổng bộ rồi! Không đơn giản nha!”

Miệng Hướng Thần cười đến mang tai: “Đây là số mệnh! Mọi người không so được đâu!”

Lúc về đến nhà Hướng Bắc Bắc đang nằm sấp trên sô pha lau nước mắt, Hướng Thần đặt đồ xuống rồi đi tới hỏi: “Con trai, làm sao thế, ai bắt nạt hả?”

Hướng Bắc Bắc đỏ mắt ôm lấy chân Hướng Thần: “Ba ba, chú An nói phải chuyển trường… Nói để con đi Mỹ… Con hỏi cô Phương nước Mỹ là ở đâu… Cô Phương nói nước Mỹ xa lắm, chỗ ấy đều là quái vật tóc vàng mắt xanh… . Ba ba, làm sao bây giờ, ba có thể cùng đi với con không…”

Hướng Thần ôm chầm lấy Hướng Bắc Bắc: “Lúc nào thì chú ấy nói với con thế?”

“Hôm nay… Đón con về chú ấy lại đi, ba ba, con không muốn đi Mỹ… Con muốn học ở lớp A hu hu hu hu hu…” Đôi mắt khóc đến sưng đỏ, Hướng Thần nhìn mà đau lòng, vừa dỗ vừa an ủi: “Đừng khóc mà, con trai ngoan lát để ba nói với chú ấy, chúng ta không đi nước Mỹ đó đâu, lát nữa ba ba mang con đi chơi có được không nào, có chú Tiểu Vương, chú Tiểu Lý, còn có dì Quất tử nè.” Xoa xoa mắt Hướng Bắc Bắc, cau mày cúi đầu, sao chưa từng bàn bạc với hắn gì cả, nói thế nào Bắc Bắc cũng là con hắn mà! Việc này không thể thỏa hiệp! Tuyệt đối không thể!

“Đêm Thượng Hải” là quán bar nổi tiếng nhất ở khu thương mại, không giống với các quán bar xa hoa trụy lạc vàng thau lẫn lộn khác, nơi này giống như cái tên của nó, chỗ nào cũng lộ ra hương vị của Thượng Hải vào những năm ba mươi bốn mươi, bọn Tiểu Vương là người mới so với Hướng Thần, đầu tiên là ngồi ở vị trí đã đặt trước bên trong, Hướng Thần ôm Bắc Bắc đi một vòng, nhóc kia khóc đỏ mũi cũng coi như đã đủ rồi, Hướng Thần bóp yêu mũi nó: “Ở trước mặt người ngoài không được phép khóc nhè, người không biết còn tưởng ba ăn hiếp con đấy.”

Hướng Bắc Bắc vỗ bàn tay nho nhỏ lên mặt Hướng Thần: “Con tạm thời bỏ qua cho ba đó!”

Tiểu Vương đứng ở cửa đợi mãi, từ xa rốt cục cũng thấy Hướng Thần đi tới, thế là vẫy tay gọi hắn, xê mắt cái là thấy bé con lanh lợi ấy, Tiểu Vương hớn hở, đi lên trước vài bước: “Sao mang Bắc Bắc tới đây, chỗ này không cho trẻ vị thành niên vào mà.”

Hướng Bắc Bắc ôm chân Tiểu Vương làm nũng: “Chú Vương ôm!”

Mắt Tiểu Vương cười híp lại: “Tới nào, Bắc Bắc, có nhớ chú hông?”

Hướng Bắc Bắc túm lỗ tai Tiểu Vương kêu: “Nhớ chết đi được!”

Lỗ tai Tiểu Vương lùng bùng, nhưng vẫn cười nhe răng, ngẩng đầu nhìn về phía Hướng Thần: “Hỏi anh đó, không để trẻ con vào mà.”

Hướng Thần nháy mắt, cười: “Đã dặn dò trước rồi.”

Một đám người lúc nhìn thấy Hướng Bắc Bắc thì lấy làm kinh hãi, sau đó thấy Hướng Thần làm một cái hôn gió với bà chủ ở xa xa thì thoáng cái là hiểu liền, đồng nghiệp nữ ôm Bắc Bắc không rời tay, Hướng Thần gọi bia rồi bắt đầu tán phét với các đồng nghiệp, Hướng Bắc Bắc nhìn bia trên mặt bàn thì muốn duỗi tay ra với lấy, đồng nghiệp nữ ôm bé nhanh tay chặn lại: “Bắc Bắc, không được uống cái đó.” Hướng Bắc Bắc dẩu môi vẻ mặt tủi thân: “Dì Quất tử, cháu đã là đàn ông rồi…”

Một câu nói chọc mọi người ở đây phì cười, Quất tử ôm Bắc Bắc dụi vào lòng: “Một cậu bé bảo bối như cháu là để người ta thương đó!!” Ngẩng đầu lại nhìn Hướng Thần: “Anh xem hai cha con nhà anh, lần nào cũng mặc như thế, hôm nay mặc thành thế là muốn biểu diễn tiết mục gì cho chúng tôi xem thế?”

“Biểu diễn tiết mục gì chứ, Quất tử cô cũng không phải không biết, Hướng Thần mỗi lần tới đều trang hoàng như chim công ấy, lần này ấy vậy mà cũng biến Bắc Bắc thành chim công nhỏ cơ đấy, ha ha, hắn đây là một công đôi việc, muốn kiếm một cô dâu cho Bắc Bắc luôn đấy!”

Hướng Bắc Bắc cúi đầu túm cái áo sơ mi màu phấn hồng trên người, xoay cái mũ phớt trên đầu, nhìn quần áo không khác gì ba nó, gật đầu như người nhớn: “Cháu nói Hoa Hoa vì sao không đồng ý làm bạn gái cháu… Thì ra phải mặc ăn chơi như ba thì mới được…”

Giọng trẻ con non nớt vừa nên lời, người trên bàn lại cười to một trận, Hướng Thần một tay nắm thành đấm dứ dứ đầu Hướng Bắc Bắc: “Ai dạy con thế!”

Hướng Bắc Bắc lè lưỡi không nói lời nào, vừa vặn trên sân khấu kết thúc một khúc nhạc, Hướng Bắc Bắc chui từ trong lòng Quất tử ra: “Ba ba! Con cũng muốn hát!”

Hướng Thần đang muốn mắng một câu, chợt nghe bọn Tiểu Vương ồn ào: “Tới một khúc tới một khúc! Tới làm một khúc cha con đê!”

Hướng Bắc Bắc kéo tay Hướng Thần lên bục: “Ba ba ba ba! Con muốn hát! Để con hát đi!”

Lỗ tai Hướng Thần lùng bùng phát đau, suy nghĩ một chút cũng đúng là đã lâu không hát, thuận theo Hướng Bắc Bắc đi lên bục, khách nhân dưới bục đã sớm để ý tới hai cha con mặc y như nhau này, thấy người lên bục, đều vỗ tay trầm trồ khen ngợi.

Ngày hôm nay Hướng Thần mặc một chiếc áo sơ mi màu hồng nhạt, trước ngực còn cài một sợi lông công rất chi là khoa trương, quần màu trắng thuần giày da màu trắng nhòn nhọn, chiếc mũ phớt đen trắng xen kẽ chếch chếch chặn một bên mắt, một con mắt khác đen bóng lóe sáng, bờ môi hơi mỏng cũng hơi vểnh, quần áo và vẻ mặt Hướng Bắc Bắc không khác là mấy, hất đầu nhận lấy micro tay cầm đàn ghi ta, thanh âm non nớt vang lên: “Hôm nay là ngày vui lớn của ba ba cháu… Ba cháu rốt cục đã thoát khỏi ma trảo của bác lừa ngốc, tuy rằng cháu vẫn còn giãy dụa trong ma trảo của cô giáo Phương, nhưng vẫn muốn chúc mừng đôi chút! Sau đây cháu và ba cháu mang đến một khúc ca cho mọi người, khúc ca này tên là Đêm Thượng Hải, là một khúc mà ba cháu bắt cháu tập đã lâu vì để theo đuổi dì Hoàn, sau thì ba cháu không cưa được dì ấy, khúc này vẫn chưa… Ô!!! Ô!!! Không được che miệng con!!!!”

Hướng Thần ở đằng sau vội vàng thô lỗ che miệng Hướng Bắc Bắc lại, sau đó quệt mồ hôi trên trán: được rồi, còn kể nữa, tất cả đều bị vạch trần hết.

Dưới bục, mọi người cười nghiêng ngả; trên bục, dàn nhạc cũng cười run vai, không biết là ai khởi xướng trước, âm nhạc đã lại bất giác vang lên, Hướng Bắc Bắc dùng sức tránh khỏi Hướng Thần, cầm microphone lên hát theo tiết tấu: “Đêm Thượng hải đêm Thượng Hải, đây phố không biết đêm bao giờ! Ba ba hát!”

Hướng Thần nghe thấy tiếng dẫn hát giọng trẻ con thì cười phá lên, nhận lấy micro dàn nhạc đưa qua rồi mỉm cười về phía dưới bục, nhảy điệu Tăng – gô theo âm nhạc của năm 30, có điều… Bạn nhảy là Hướng Bắc Bắc… .

“Đêm Thượng Hải đêm Thượng hải.

Đây phố không biết đêm bao giờ.

Đèn sáng trưng tiếng xe hỏa ca vũ thái bình.



Chỉ thấy em nét duyên cười

Ai biết đâu trái tim âu sầu

Sống về đêm cũng bởi vì

Cơm áo gạo tiền…”

(lời bài hát phỏng theo truongthaidu.wordpress.com, mọi người có thể vào đó nghe thêm, bài hát khá là hay đấy)



Khán giả dưới đài đều chìm đắm trong màn biểu diễn khôi hài của đôi cha con trên bục, bàn chỗ Tiểu Vương vội vàng trầm trồ khen ngợi, ngay cả rượu cũng đã quên uống, trong góc phòng có mấy người ngoại quốc đang ngồi, đều cười tủm tỉm nhìn người trên bục, trên khuôn mặt của người ngồi giữa không nhìn ra vẻ gì, nhẹ nhàng búng đầu mẩu thuốc, quay đầu nói mấy câu sorry với người bên cạnh, đứng dậy đi về phía sân khấu.

Hướng Thần đang nhảy nhiệt tình cùng Hướng Bắc Bắc, xoay người một cái thấy người đứng trên bục, An Triệt làm một động tác tay ra hiệu mời, Hướng Bắc Bắc bên kia hì hì vui vẻ, thoáng cái đã đẩy Hướng Thần vào lòng An Triệt, ôm microphone xoay qua xoay lại theo điệu nhạc, An Triệt ôm thắt lưng Hướng Thần bước theo điệu múa, khóe miệng nhếch cao cao: “Thật đẹp, giống như chim công…”

6


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.