Mang Theo Con Đi Kết Hôn

Chương 7: Lúc tiến hành lạt mềm buộc chặt



Lúc từ quán bar ra, Tiểu Vương vẫn còn choáng váng, Quất tử vẻ mặt kinh ngạc sững người chưa tỉnh khỏi khiếp sợ, vốn hai cha con đang nhảy rất là hay, sao lại đột nhiên chạy tới một người đàn ông, tới thì tới đi, sao còn hôn Hướng Thần trước công chúng?? Tiểu Vương Hai mắt mê ly: “Tôi biết rồi… Đó là lễ nghi của người nước ngoài! Không có gì đáng ngại cả!”

Quất tử mặt dữ tợn đạp cho Tiểu Vương một cái: “Đó là một người Trung Quốc!!”

Lúc Hướng Thần bị An Triệt ôm xuống bục, con mắt trừng lớn sắp vượt quá cả đầu trâu, chả hiểu sao đang nhảy ngon lành thì người này chạy tới, nhảy thì cứ nhảy đi, bạn nhảy này tự nhiên là tốt hơn so với Hướng Bắc Bắc, thế nhưng… Ai cho anh vừa hôn vừa ôm chứ!! Đây không phải trong nhà… Úi! Trong nhà cũng không được.

“An An tổng… Có chuyện chúng ta từ từ nói, anh để tôi xuống trước đã…”

An Triệt nhướng mày: “Tôi cần tham khảo với cậu về vấn đề giáo dục của Bắc Bắc, tôi muốn biết khoảng thời gian này, loại địa điểm này, sao lại gặp phải nó.”

Hướng Bắc Bắc theo ở phía sau cầm chiếc mũ phớt của Hướng Thần, vừa nghe thấy tên mình, vội vàng vung vẩy chân chó đến trước cửa xe, kéo cánh cửa ra: “Chú An mời lên xe.”

An Triệt ném Hướng Thần vào trong xe, lại nhìn Hướng Bắc Bắc, Hướng Bắc Bắc dẩu môi tủi thân: “Chú An, là ba bắt cháu tới, chỗ ấy cháu muốn vào cũng vào không được!”

Hướng Thần giần giật khóe miệng duỗi tay ra phát lên đầu Hướng Bắc Bắc: “Là ai ở nhà khóc lóc nỉ non, chết sống muốn theo ba ra ngoài!”

Hướng Bắc Bắc ôm đầu bò lên xe: “Con là muốn để ba dẫn con đi công viên trò chơi.”

“Mày! Nhóc con!”

Hướng Bắc Bắc nhìn An Triệt giúp mình thắt đai an toàn, đôi mắt to cứ sáng nhấp nháy: “Chú An, chú thật là đẹp trai!”

An Triệt quay đầu: “Muốn nói cái gì?”

Hướng Bắc Bắc dẩu môi ‘chụt’ một cái lên mặt An Triệt: “Cháu thích chú An.”

An Triệt vỗ vỗ đầu Hướng Bắc Bắc: “Thích cũng vô dụng.”

Một câu nói hoàn toàn đánh bay mong mỏi của Hướng Bắc Bắc, mắt to đỏ bừng như sắp nhỏ ra nước: “Cháu không muốn đi nước Mỹ…”

Hướng Thần ngồi ở phía sau vẫn đang nghĩ tới chuyện lần sau gặp đồng nghiệp thì nên giải thích thế nào về việc này, nghe Hướng Bắc Bắc sụt sịt nói thì ngồi thẳng tưng người lên: “An tổng… . Vì sao phải đưa Bắc Bắc đi Mỹ?”

An Triệt khởi động xe: “Việc này cậu không nên hỏi tôi.”

“Vậy… vậy tôi phải hỏi ai?”

“Cậu nói coi? Tôi cần chính là đầu óc ưu tú của Bắc Bắc, không phải là nuôi một đứa trẻ bình thường không có bất cứ tác dụng gì, ta đưa Bắc Bắc sang Mỹ để nó tiếp nhận chương trình học tập vượt mức quy định, chỉ số thông minh của Bắc Bắc cao hơn các bạn bè cùng lứa rất nhiều, thế nhưng tư tưởng cũng không chín chắn, tôi cần chính là một mặt độc đáo của Hướng Bắc Bắc trong tương lai, chứ không phải…”

“Được rồi An tổng!” Hướng Thần nắm tay thành đấm hít sâu một hơi: “Dù anh cần cái gì, Bắc Bắc cũng chỉ mới có năm tuổi! Anh không thể bởi vì cái anh cần mà tước đoạt quyền lợi nên có của một đứa bé, có lẽ tôi giáo dục Bắc Bắc có vấn đề đi nữa, nhưng mà những điều này tôi có từ từ uốn nắn về sau, dù sao đi nữa tôi cũng là ba của Bắc Bắc, tôi không đồng ý để anh đưa Bắc Bắc đi Mỹ!”

An Triệt vẫn nhìn thẳng về phía trước: “Tôi đã giúp Bắc Bắc liên hệ rồi, Mỹ nhất định phải đi.”

“Anh… Anh dừng xe!”

Đẩy cửa xe ra, vẻ mặt tức giận đi ra ngoài, lượn ra đằng trước kéo phăng cửa ra, bế Bắc Bắc ra ngoài: “Công việc của An thị tôi đã từ chức rồi, hợp đồng ấy ngày hôm nay tôi đã nhờ đưa rồi! Có bản lĩnh anh đi kiện đi! Dù tôi ôm con tôi chạy tới châu Phi làm dân chạy nạn tôi cũng sẽ không để nó rời khỏi tôi một bước đâu! Mỹ ư! Mỹ cái đầu quỷ nhà anh thì có! Đồ gian thương máu lạnh!” “Phanh” một cái đạp cửa xe lại, ôm Hướng Bắc Bắc đi thẳng về phía trước.

An Triệt châm một điếu thuốc, khóe miệng từ từ nhếch lên: “Hướng Thần à? Thú vị đấy.”

Hướng Bắc Bắc dựa vào vai Hướng Thần sịt mũi: “Ba ba… chúng ta phải đi đâu…”

Hướng Thần thở dài một hơi: “Về nhà.”

“Chúng ta đâu có nhà… Lần trước còn thiếu dì chủ thuê nhà năm trăm tệ còn chưa trả, lúc trước khi đi còn làm vỡ cửa kính nhà người ta, bây giờ trở lại khẳng định sẽ bị đuổi đi…”

Hướng Thần dừng bước chân lại, khóe mắt có hơi giật: “Ai bảo con làm vỡ cửa kính nhà người ta?”

“Là ba bảo…”

“Ba ư?”

“Ừm, ba nói dì chủ thuê nhà không phải người tốt, nói sau này có nhà lớn rồi sẽ không bao giờ trở lại đó nữa.”

Hướng Thần đặt Hướng Bắc Bắc xuống đất, nhéo lấy gò má tròn toàn thịt, có hơi bất đắc dĩ, nói: “Bắc Bắc, con cảm thấy ba là người ba tốt không?”

Hướng Bắc Bắc mím miệng suy nghĩ: “Có… Tuy rằng cô Phương luôn nói xấu ba ba, nhưng con vẫn thích ba nhất.”

Hướng Thần ngồi xổm người xuống ôm bé vào trong ngực: “Thế nhưng ba ba tốt chỗ nào? Vừa nghèo vừa không có bản lĩnh, lỡ tên họ An thực sự đi kiện chúng ta, ba ba sẽ phải ngồi tù.”

Hướng Bắc Bắc vỗ Hướng Thần vài cái hệt như người lớn: “Không sao cả, chúng ta có thể tới châu Phi làm dân chạy nạn, tới đó con sẽ là một đứa bé sạch sẽ nhất.”

Hướng Thần dựa đầu vào cần cổ Hướng Bắc Bắc, rớt mấy giọt nước mắt ra ngoài, Hướng Bắc Bắc bĩu môi đang muốn khóc theo thì chợt nghe Hướng Thần lầm bầm mấy tiếng: “Bắc Bắc ơi làm sao đây, ba vừa rồi đạp cửa xe của tổng giám đốc An thị… Y có thể bắt ba bồi thường không nhỉ?”

Nước mắt xém rơi thoáng cái đã không còn, mở cánh tay đẩy Hướng Thần sang một bên, vẻ mặt khinh thường nhìn ông ba của mình: “Ba thật mất mặt…”

Hướng Thần nhân thể ngồi bệt xuống, móc túi tiền ra, rút ra tờ năm mươi tệ nhiều nếp nhăn: “Tiền hôm nay đều mua quần áo hết rồi… Con trai, con có hay không?”

Hướng Bắc Bắc lục lọi toàn thân, móc ra một tờ to hơn tờ năm mươi: “Vừa rồi dì Quất tử cho con tiền mua kẹo…”

Hướng Thần túm tóc, mắt mũi nhăn nhó: “Một trăm năm mươi… Có thể tìm một nhà trọ… Chuyện ngày mai, để ngày mai tính đi.” Nói rồi đứng dậy túm Hướng Bắc Bắc đi về phía trước, Hướng Bắc Bắc thoáng nhìn về phía sau với vẻ cực độ không muốn: “Ba ba… Chúng ta thực sự không quay về sao?”

Hướng Thần cau mày nhướn khóe mắt, cắn cắn môi dưới suy nghĩ một hồi: “Không biết chiêu lạt mềm buộc chặt này có tác dụng với chú An của con hay không, lỡ y thực sự không tìm chúng ta, hai ba con sẽ phải đi uống gió Tây Bắc rồi, cơ mà con yên tâm, lấy kinh nghiệm tổng kết nhiều năm của ba con, chú An của con khẳng định là coi trọng ông ba này, bây giờ địa vị của ba khẳng định cao hơn con.”

Hướng Bắc Bắc ưỡn cổ nhìn Hướng Thần: “Vậy lỡ chú An không coi trọng ba? Nếu như chú ấy thực sự đi kiện ba thì phải làm sao đây?”

“Nè, nhóc con, nếu như y không coi trọng ông ba này thì sao phải vừa hôn vừa ôm ba, vậy ba hỏi con nhé, con không thích Trương tiểu béo, con có đi hôn mặt hắn không?”

Hướng Bắc Bắc nghĩ mà buồn nôn: “Mới sẽ không.”

“Vậy là được rồi, vì thế, chú An của con khẳng định là coi trọng ba rồi!”

“Nhưng mà con nhìn thấy cún con mèo con mà con thích thì con cũng sẽ đi hôn…”

Hướng Thần nắm tay thành đấm vang răng rắc: “Người đương nhiên không thể so sánh với chó mèo rồi!”

“Vậy lỡ chú An thực sự không đến đón chúng ta thì sao?”

Hướng Thần nhướn mắt cười: “Không đến? Yên tâm! Ba có biện pháp.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.