Mang Theo Con Đi Kết Hôn

Chương 8: Mèo hoang bắt đầu xuất hiện



Mười hai giờ trưa, hai cha con nằm dựa trên giường rốt cục bị đánh thức bởi tiếng gõ cửa không ngừng, Hướng Thần dụi mắt đi ra mở cửa, ngoài cửa là một người nhân viên phục vụ mặc đồng phục, nhìn cánh cửa trước mặt bị mở ra, trên mặt nổi lên nét cười theo thói quen: “Tiên…” Chữ sau còn chưa nói ra, trên mặt đã nổi lên nét đo đỏ khả nghi, Hướng Thần gắng mở mắt nhìn cô bé đang xấu hổ trước mặt, hơi bất đắc dĩ lắc lắc đầu, trong lòng cảm thán: đây là mị lực bản thân a.

Nâng tay chải qua mái tóc, liếc mắt về phía người nhân viên: “Hê ~.”

Người nhân viên mặt càng đỏ hơn, vội vàng rời mắt khỏi Hướng Thần, cúi đầu xuống, thế nhưng cái đầu vừa mới cúi đã nâng phắt lên: “Tiên… tiên sinh, tôi muốn nói là, thời gian trả phòng sắp tới rồi, bằng không phải thu thêm tiền thuê!”

Hướng Thần híp mắt mỉm cười: “Tôi biết.”

Người nhân viên phục vụ mặt đỏ bừng chạy xuống lầu nhanh như chớp, Hướng Thần đóng cửa vào phòng, hất hàm về phía Hướng Bắc Bắc đang ngồi trên giường, hai mắt cong lên nét cười tựa tà mị: “Đã thấy chưa, là một người đàn ông, phải giống như ba nè! Vừa đẹp trai vừa quyến rũ.”

Hướng Bắc Bắc hai tay bụm miệng cười khanh khách, sau đó moi ra một chiếc quần đùi màu xanh lá mạ ở đằng sau phất qua phất lại: “Con mới không cần lỏa mông cho người khác xem…” (ẹ, thì ra anh mặc mỗi cái quần con ra gặp người ta, *mơ màng*)

Nét cười của Hướng Thần cứng ngắc trên mặt, cúi đầu xuống, tiếp đó tiếng gầm giận dữ vang lên cả căn phòng: “Hướng Bắc Bắc!!! Con vì sao không nhắc nhở ba!!!”

Cấp bách mặc quần áo vào rồi trả phòng, hai cha con ngồi ở trên vỉa hè, bắt đầu nghĩ đối sách, Hướng Bắc Bắc sờ bụng kêu úi: “Ba ơi, con đói…”

Hướng Thần chỉ vào Hamburger cỡ lớn ở áp phích quảng cáo trên tường đối diện: “Ăn bánh vẽ.”

Hướng Bắc Bắc ôm chân Hướng Thần cắn xé một trận: “Mua cho con mua cho con! Con thấy hết rồi! Lúc vừa đi ra người ta trả cho ba mười tệ.”

Hướng Thần thở dài, túm tay Hướng Bắc Bắc đi về phía Mcdonald… . Đi qua sạp bánh rán bên cạnh, bác gái bán bánh cười tủm tỉm bày trứng gà: “Bây giờ người tới ăn bánh rán cũng ít đi, buôn bán khó kiếm lắm.”

Hướng Thần cầm chặt mười tệ trong tay, cười cười nói: “Ăn sơn hào hải vị vây cá bào ngư, cuối cùng cũng tương ứng phải trở lại nguyên trạng.”

Hướng Bắc Bắc gật đầu cực kỳ đồng ý, sau đó nói với bác gái bán bánh rán: “Ba ba nói rất đúng, hơn nữa cô Phương cũng đã từng nói qua, ăn phở nhiều cũng không hẳn tốt…”

Bác gái bán bánh rán giần giật khóe miệng: “Ha ha, vậy ăn bánh rán đỡ đi… Nếu không thì tôi thêm cho hai ba con một quả trứng gà nhá?”

Hướng Thần nắm chặt tay Hướng Bắc Bắc: “Thêm tiền sao?”

Một người đang cầm một cái bánh rán bỏ thêm trứng lại nhớ tới bên đường cái vừa rồi, Hướng Bắc Bắc tội nghiệp nhìn dòng xe cộ tới lui, hát: “Trong tay đang cầm một bánh ngô… Trong rau không có một giọt dầu…”

Hướng Thần tạt đầu thằng bé: “Con biết cái gì là bánh ngô không! Hát vốn chẳng phù hợp thực tế!”

Hướng Bắc Bắc bĩu môi: “Con không muốn làm người đàn ông lang thang, từ hôm qua đến giờ chú An vẫn chưa đi tìm chúng ta, ba toàn gạt người, chú An chẳng thèm thích ba đâu.”

Hướng Thần cắn bánh rán mạnh miệng: “Con là trẻ con biết cái gì, y rụt rè thì có, con hãy chờ xem, không tới mười phút nữa y tuyệt đối xuất hiện ở cổng tòa nhà đối diện kia!”

“Chú An xuất hiện ở cổng công ty nhà chú ấy thì có gì kỳ quái đâu, ông ba ngốc, ba cố ý ngồi chỗ này chờ chú An mắc câu, con nếu là chú An thì sẽ chả thèm để ý ba đâu.” Thằng bé khinh thường ‘hừ’ mũi.

Hướng Thần cắn nốt miếng bánh rán cuối cùng vào miệng, nhìn hơn phân nửa cái bánh rán trong tay Hướng Bắc Bắc, hỏi: “Còn ăn không?”

“Ăn!”

Lúc An Triệt đi từ công ty ra đã thấy hai cha con ngồi ở bên đường cái đối diện, xoay người nói với thư ký ở phía sau hai câu, rồi đi vào một quán cà phê bên cạnh, cửa sổ thật to sát đất vừa vặn có thể nhìn rõ hai người ấy, vẫn là áo sống như ngày hôm qua, nhìn Hướng Thần dương nanh múa vuốt cướp bánh rán của Hướng Bắc Bắc, An Triệt nhếch khóe miệng mỉm cười: “Cha con thú vị…”

“Hê ~, An Triệt.”

Nghe thấy người gọi, An Triệt ngẩng đầu, trước mắt là một người con trai cao gầy mặt mũi thanh tú, một đôi mắt hoa đào lóe sáng, bờ môi mỏng đỏ tựa anh đào hơi vểnh: “Đã lâu không gặp, có nhớ em không?”

An Triệt quay đầu tiếp tục nhìn bên ngoài, trong miệng nhàn nhạt đáp một câu: “Không có.”

Người con trai khẽ nhíu mày, bờ môi hơi dẩu bất mãn: “Đừng máu lạnh thế chứ, thế mà em ngày đêm đều nhớ tới anh đó.”

“Muốn nói cái gì?”

Người con trai mặt cười xán lạn, ngồi bên cạnh An Triệt: “Thân ái ơi, em muốn tái hợp, em vẫn còn yêu anh…”

An Triệt không nói chuyện, cầm cốc cà phê trong tay đặt lên bàn, đứng dậy đi ra ngoài, người kia mau chóng đứng lên, ôm cánh tay An Triệt gắt gao, mặt cọ qua cọ lại lên tây trang chỉnh tề: “Thân ái ơi, mang em trở về, em biết anh còn yêu em.”

“Hồ Dương, cậu nên hiện thực chút.”

Hồ Dương cười tủm tỉm theo An Triệt: “Thân ái ơi, không cần mạnh miệng đâu, anh cũng không gạt tay em ra, này nói nên cái gì?”

Ra khỏi cửa quán cà phê, An Triệt nhếch miệng nhìn lướt qua Hồ Dương: “Tôi muốn biết, một con chim công thấy hoa hòe hoa sói thấy quần áo của mình bị người khác mặc vào, sẽ có phản ứng ra sao.”

Hồ Dương mặt ngơ ra lắc đầu: “Không hiểu…”

“Cậu không cần phải hiểu.”

Hướng Bắc Bắc nước mắt chảy ào ào nhìn chiếc bánh rán còn miếng cuối cùng trong tay: “Ba lại gạt người, con không bao giờ bị ba lừa nữa… . Ba nói cho ba cắn một miếng sẽ ra hình con thỏ… Thỏ đâu! Vì sao chỉ còn lại có miếng cuối cùng! Ba gạt người! Ba gạt người!!”

Hướng Thần nhún vai chìa hai tay ra: “Aizz, sau này ba sẽ cố gắng luyện tập, kỹ thuật bây giờ không ra sao, con cần phải thông cảm chớ.”

Hướng Bắc Bắc hai mắt đẫm lệ mông lung xoay người phớt lờ hắn, Hướng Thần cười hì hì hai tiếng: “Con trai ngoan, chờ chúng ta có tiền, ba ba mua cho một xe bánh rán, không! Chúng ta mua đồ làm bánh rán, mỗi ngày làm cho con ăn!”

Hướng Bắc Bắc lau nước mắt khóc sụt sịt, nói: “Ba phải mau đi tìm chú An… Ba ba mau nhìn! Chú An đi ra rồi!”

Hướng Thần ngẩng phắt đầu nhìn qua, bên đường cái đối diện có một đôi nam nam xuất hiện dựa sát vào nhau! Bên cạnh An Triệt có một người nam nhân tựa như mèo đứng dựa vào, người cao xấp xỉ hắn, trên người mặc một chiếc áo sơ mi hoa màu hồng phấn… .

Hướng Thần cúi đầu nhìn quần áo mình… Đụng hàng rồi… . Đương nhiên đây không phải trọng điểm! Trọng điểm là hắn cùng một chỗ với An Triệt! Tên gian thương kia còn cười với hắn? Khoan, Hướng Thần để ý tới mạch suy nghĩ của mình… .

Đàn ông… Đàn ông bên cạnh An Triệt… Một người đàn ông bên cạnh một người đàn ông đồng tính luyến ái! Hết hết rồi, tiền sắp bay rồi… Vậy còn Bắc Bắc? Còn An thị? Còn cái ngày mình xoay mình làm chủ đâu!

Hướng Thần híp mắt đứng lên từ mặt đất, xoay chiếc mũ phớt trong tay, thoáng cái đội lên đầu… Tuy nhiên… . Lại lệch… .

Nhưng đây cũng không phải trọng điểm! Trọng điểm là con mèo bên cạnh An Triệt!

Tình thế nghiêm trọng rồi, phải ngăn cản.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.