Mang Theo Con Đi Kết Hôn

Chương 9: Chim công lòe loẹt pk mèo hoang ba tư



Hướng Thần dùng ngón tay gạt tóc trước mắt, một đôi mắt dài nhỏ nhướn về phía trước, một tay đút túi quần, thổi một nụ hôn gió cho An Triệt ở đường đối diện, sau đó từ từ đi qua, Hồ Dương đánh giá Hướng Thần đang chậm rãi đi tới, trong lòng thầm so sánh, cuối cùng cho ra một tổng kết là: bình hoa vỡ.

Hướng Thần đi tới cười ‘hey ~’ một cái với An Triệt, sau đó bắt đầu nhìn Hồ Dương từ trên xuống dưới: “Người yêu cũ?”

Hồ Dương bất mãn, tay túm An Triệt buông ra, nhướn mày trừng Hướng Thần: “Vậy cậu là tân hoan?”

Hướng Thần một tay vân vê cằm suy nghĩ: “Có thể nói vậy, tôi là hiện tại cùng cậu là quá khứ, cậu nên đứng sang một bên, chỗ ấy là chỗ của tôi mới phải.”

Hồ Dương khinh thường một phen: “Cậu dựa vào cái gì nói chuyện với tôi thế, giữa tôi và An Triệt là chuyện cậu có thể can thiệp vào sao?”

“Can thiệp?” Ngón tay Hướng Thần xẹt qua vành mũ phớt, sau đó gật gật đầu: “Về cái từ can thiệp này, cậu nên hiểu một chút, đó là từ chỉ hiện tại thì tiến tới thì nên xuất hiện, nhưng tôi không thể xuyên qua thời không chạy đến quá khứ can thiệp hai người, nếu như nói can thiệp thì phải là chỉ cậu đã can thiệp giữa tôi và An Triệt mới phải, làm bên thứ ba, cậu nên rõ lợi hại quan hệ của cậu, sự xuất hiện của cậu đã phá hủy hạnh phúc hài hòa của biết bao gia đình, nhưng… Tôi không phải oán phụ nơi khuê phòng, mèo hoang tiên sinh, xin hãy thu lại móng vuốt mang theo hồi ức của ngài, tự nhớ lại quá khứ mà thôi.”

Hồ Dương trừng bằng đôi mắt hoa đào to tròn, ngón tay run run chỉ vào Hướng Thần: “Cậu cậu mới là bên thứ ba! Cậu nói ai là mèo hoang!! Cậu đúng là cái đồ bình hoa! Bên ngoài vàng ngọc bên trong thối rữa! Khái niệm không tư tưởng không phong độ không lý luận! Cậu có điểm nào tốt hơn tôi!? An Triệt coi trọng cậu đó là đầu y bị cửa kẹp! Bây giờ tôi đã về rồi! Cậu còn muốn ở lại bên cạnh y ư? Đừng có mơ! Nói cho cậu không có cửa đâu!” Sau đó quay đầu nhìn An Triệt: “Thân ái…” Nói còn chưa dứt lời, bởi vì bên cạnh không có một bóng người… .

Người đàn ông bị cửa kẹp đầu, đã sớm đi tới bên cạnh Hướng Bắc Bắc xem đánh nhau.

Hồ Dương cười nhạt: “Thì ra là mang theo ‘giống’ tới, hèn chi thân ái lại coi trọng cậu.”

Hướng Thần híp mắt cười đểu: “Tôi có ‘giống’, cậu có không?”

Hồ Dương tức giận run lên, giơ nắm tay muốn vung qua, Hướng Thần vuốt tóc đứng bất động tại chỗ: “Thế nào? Muốn đánh nhau?” Hồ Dương hừ lạnh một tiếng: “Tôi không làm chuyện mất phong độ như thế! Có ‘giống’ thì đi theo tôi!”

Bên bể phun nước ở giữa quảng trường, Hồ Dương chỉ vào chữ ‘Vũ’ thật to trên quảng trường: “Có ‘giống’ liều với tôi không?”

Hướng Thần hừ nhẹ: “Được thôi.”

Bên cạnh quảng trường vừa vặn có một đám thiếu niên nhảy hiphop, Hồ Dương vừa ngoắc tay, một đám con trai choai choai đã ôm trang phục và đạo cụ trong tay chạy tới: “Thầy Hồ! Một mình đấu với hắn?”

Hồ Dương gật đầu: “Lấy toàn bộ CD tới đây, xem tôi cho hắn đo ván thế nào!”

Hướng Thần vuốt tóc không phát biểu ý kiến, An Triệt ngồi trong quán nước giải khát ngoài trời ở quảng trường gọi một chén cà phê, Hướng Bắc Bắc ngồi ở đối diện muốn một đống kem ly, cầm muỗng giơ đến bên mép An Triệt: “Chú An, chú đừng đưa cháu đi Mỹ… Cháu sẽ cố sức học tập, không bao giờ học theo ba ba nữa.”

An Triệt nhìn hai người đứng đối nhau bên kia quảng trường, miệng nhếch lên hỏi Hướng Bắc Bắc: “Ba cháu biết khiêu vũ?”

Hướng Bắc Bắc mím miệng suy nghĩ: “Ba cháu đã từng cưa rất nhiều cô.”

An Triệt hớp một ngụm cà phê, nghĩ câu trước câu sau không có quan hệ gì, hoàn toàn chả liên quan.

Chung quanh quảng trường có một vòng người, các thiếu niên nhảy hiphop trang bị hết mọi thứ xong, cười với Hồ Dương: “Thầy ơi! Xem thầy đó!” Sau đó lại nhìn Hướng Thần khinh miệt: “Luật là thế này, dựa trên nền nhạc phân ra kiểu nhảy, sau đó thì nhảy thôi, tôi cũng sẽ không nể mặt đâu ha.”

Hai chân Hướng Thần đi giày da màu trắng đứng tại chỗ giẫm hai cái, lại vỗ tay hai cái, sau đó cầm mũ phớt trên đầu xuống, một tay vung về phía Hồ Dương: “Tới nè.”

Hồ Dương tức giận mắt đục đỏ ngầu: đồ bình hoa chết tiệt! Lại dám coi mình là trâu!

Thiếu niên hiphop cúi đầu nhìn bìa mặt CD trong tay mình, rồi gân cổ nói với Hướng Thần: “Tôi còn chưa để vào mà! Sao anh đã nhảy thế! Bước nhảy này không tính! Không cho anh nhìn lén bìa CD của tôi!”

Hướng Thần buông tay, không có gì để nói: “Tùy các cậu.”

Xung quanh đã có một đám người vây xem náo nhiệt, Hướng Thần có một tật xấu, đó là thích thể hiện, người càng nhiều càng tốt, điểm ấy rất chi là giống chim công, một tay cầm mũ phớt trên tay tung hứng, thỉnh thoảng còn hôn gió với vài cô bé xem náo nhiệt xung quanh, mắt chớp chớp như bị giật, còn làm không biết mệt, tiếng nhạc vừa vang lên, Hướng Thần quay đầu nhìn Hồ Dương, Hồ Dương cũng vẻ mặt khiêu khích, hai hàng lông mày sắp nhướn đến trên đỉnh đầu, Hướng Thần đội mũ phớt lên đầu, một tay chống thắt lưng, tay kia giơ quá đỉnh đầu: “Tôi nhảy bước nữ.” Khúc nhạc nhảy chậm rãi vang lên trong khoảng không ở quảng trường, Hồ Dương không khỏi xoa mồ hôi trên mặt: đồ bình hoa chết tiệt, vậy mà lại nhìn bước nữ! Rõ ràng bước nữ thoạt nhìn kỹ thuật cao một bậc! Một người nam nhân như cậu nhảy bước nữ gì chứ!

Nhưng nghĩ vẫn là nghĩ, Hồ Dương vẫn dùng ánh mắt chuyên nghiệp quan sát Hướng Thần một cách tỉ mỉ: với nam nhân mà nói, thắt lưng này có hơi mềm quá mức, biên độ xoay người có hơi lớn quá chừng… Mẹ nó! Một tên đàn ông như hắn sao lại mềm thành vậy!

Bực với bước nhảy của mình, vung đầu liếc cho thiếu niên hiphop một ánh mắt, thiếu niên lập tức ấn đổi khúc nhảy, khúc nhảy vừa chuyển “Oh hô! Samba!” Khúc nhảy nóng bỏng vừa chuyển, Hướng Thần cũng thay đổi bước nhảy theo, khóe môi nhếch nụ cười tà, chiếc mũ phớt trong tay đúng lúc thành đạo cụ, thi thoảng khiêu khích Hồ Dương một cái, lại liếc mắt đưa tình với mấy cô bé một chút, toàn bộ bầu không khí của quảng trường đều bị Hướng Thần nâng đến đỉnh điểm, Hồ Dương nhảy cũng không kém, người ta dù sao cũng là xuất thân chuyên nghiệp, nhưng chính là không thể hiện như Hướng Thần, một khúc nhảy xong thì thấy Hướng Thần đang cướp ống kính khắp nơi… Tuy rằng ở đây không có ống kính… .

Khóe miệng thiếu niên hiphop giần giật: người này có thể nhảy như thế?! Nâng ngón tay lên đổi bài, nóng bỏng hắn thành thạo! Vậy đổi sang bài kiểu cao nhã! Tiếng đàn violoncelle trầm thấp vang lên, Hướng Thần nhe răng cười, túm lấy Hồ Dương: “Lần này tôi nhảy bước nam.” Xen với âm nhạc điệu waltz ưu nhã, Hướng Thần cực kỳ thân sĩ đỡ thắt lưng Hồ Dương, khóe miệng hơi nhếch, tung người ra xa một cái, trong lúc tung lại xoay vào, cứ như vậy lặp lại không ngừng… Cuối cùng cúi người khom lưng, ẩn tình đưa tình nói: “Choáng không? Còn muốn bay không nào?”

Hồ Dương mơ mơ màng màng ổn định mắt lại, trọng lượng cả người đều do Hướng Thần đỡ lấy, thiếu niên hiphop vừa nhìn biết chuyện không ổn, vội vàng đổi bài, Hướng Thần bất đắc dĩ rụt vai, thế là tiếng ‘bình bịch’ vang lên.

“A!” Đầu Hồ Dương ngã cộc đất không nhẹ.

Hướng Bắc Bắc vừa ăn kem ly vừa giải thích cho An Triệt: “Cái vừa rồi đó, ba ba nói muốn nhảy bước nữ, là bởi vì lần nọ, có một cô gái là cô giáo dạy múa, ba ba vì lôi kéo làm quen đặc biệt ghi danh đi học, lúc cháu tan học đi chờ ba, thấy cả phòng học chỉ có một mình ba là đàn ông… Còn cái điệu túm tới túm lui kia, là lần trước, ba ba cưa một chị rất có tiền, ba nói học cái này dễ chuyển hướng, chờ người choáng rồi có thể sỗ sàng… Chú An, choáng(1) với đậu hũ có thể nấu thành một nồi không??”

(1)nguyên văn là ‘vựng thái’, ‘thái’ là đồ ăn, món ăn, hai từ này hợp lại có nghĩa là hôn mê, choáng váng, nhưng mà Bắc Bắc thấy có từ ‘thái’ nên tưởng là một món gì đó mới hỏi thế.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.