Mạnh Bà Truyền

Quyển 3 - Chương 26




Hoa Khai đứng ở một bên nhìn mọi việc diễn ra trước mắt. Trong lòng nàng cảm thấy hơi phức tạp, đó là thân thể của mình, bây giờ lại bị ôm chặt như vậy. Đó là giọng nói của mình, lại nói những lời mình sẽ không bao giờ nói.

Trong lúc Tử Trúc vẫn còn ôm “Hoa Khai”, nữ tử đã thoát hồn ra ngoài. Tử Trúc lập tức cảm giác được người trong lòng hình như không còn chút khí lực nào, xụi lơ tựa vào người hắn. Tử Trúc nghi hoặc tách nàng ra một khoảng, mới phát hiện hai mắt Hoa Khai đã nhắm nghiền, gương mặt trắng bệch không còn chút sinh khí. Tử Trúc run run đưa tay để dưới mũi nàng, cũng không cảm giác được nàng đang thở.

Tử Trúc quá sợ hãi. Hắn đau khổ lắc lắc thân thể Hoa Khai. Vị đạo sĩ ở cách đó không xa vẫn đang tập trung làm phép cũng nhận ra có chuyện, vội vàng đi về phía Tử Trúc.

Hình như vị đạo sĩ không thấy hồn phách Hoa Khai đang đứng một bên, trực tiếp đi xuyên qua người nàng. Hoa Khai cảm thấy hơi khó hiểu, không phải sư phụ cũng giống mình, có thể thấy được ma quỷ sao? Vì sao người không nhìn thấy mình?

Nữ tử áo trắng bước ra từ trong thân thể Hoa Khai, rơi nước mắt bước đến cạnh nàng nói: “Xin cô đừng nói cho chàng biết sự tồn tại của ta.”

“Vì sao?”

“Bởi vì chàng nhất định sẽ không yêu ta, ta cần gì phải cho chàng biết?” Hai mắt nữ tử đẫm lệ. “Cám ơn cô cho ta mượn thân thể. Có thể được chàng ôm như vậy, ta không còn gì hối tiếc. Mặc dù ta biết chàng không phải ôm ta… Để báo đáp cô, ta sẽ giúp cô bắt nữ quỷ kia. Xin cô cứ đợi tin của ta.” Dứt lời, nàng xoay người bỏ đi. Gió lạnh cuốn lấy mái tóc và tà áo trắng của nàng bay bay, bóng lưng kia trông vô cùng bi thương.

Hoa Khai nhìn nữ tử áo trắng đi rồi, liền xoay người nhìn mình vẫn đang nằm trên đất.

Lúc đó vị đạo sĩ vẫn ở cạnh xác nàng tụng kinh cầu hồn. Còn Tử Trúc thử rất nhiều phương pháp cũng không thể khiến nàng tỉnh lại. Hắn tuyệt vọng, vừa ôm chặt thân thể nàng vừa khóc, quyết không buông ra, miệng lẩm bẩm nói: “Hoa Khai, muội tỉnh lại đi… tỉnh lại đi.” Ánh mắt đã mơ hồ tan rã.

Nỗi tuyệt vọng lớn nhất trên đời, không phải là từ đầu đã không có hy vọng, mà là mang lại hy vọng sau đó lại không chút lưu tình cướp đi. Bây giờ Tử Trúc ôm thi thể của Hoa Khai, cũng đáng thương như lúc đó Hoa Khai ôm thi thể Bạch Thảo.

Hoa Khai trầm mặc một lúc rồi xoay người nhập vào thể xác mình. Nàng từ từ mở mắt, nhẹ nhàng nói với vị đạo sĩ: “Sư phụ, con không sao.” Dứt lời, nàng tránh khỏi vòng tay Tử Trúc, đứng lên.

Dường như vị đạo đĩ và Tử Trúc vẫn chưa hồi phục tinh thần, trân trối nhìn Hoa Khai sửa sang lại y phục vừa xộc xệch vừa bẩn của mình. Mãi một lúc sau, vẫn là vị đạo sĩ nhanh chóng lấy lại bình tĩnh trước, vội vàng đi đến cạnh Hoa Khai cầm tay nàng lên bắt mạch. Lúc cảm nhận được mạch nàng đang đập mới thật sự thở phào nhẹ nhõm, nói: “Cảm ơn trời đất, Phật Tổ phù hộ độ trì!” Vị đạo sĩ bật khóc, lệ rơi trên gương mặt già nua: “Chừng nào thì con mới có thể sửa cái tính cố chấp! Sớm muộn gì con cũng hại chết chính mình!”

Hoa Khai nhìn vị đạo sĩ khóc thương tâm như thế, nàng biết mình đã thật sự làm người bị kinh sợ, nhưng chỉ có thể nói: “Sư phụ, con đã đến Quỷ Môn quan một chuyến, cũng coi như đã chết một lần. Hơn nữa không phải người đã nói, tất cả đều có số mệnh hết rồi sao? Diêm Vương muốn con canh ba chết, ai dám giữ con đến canh năm? Nếu như vậy, con cần gì phải sợ? Lúc nào con phải chết, Diêm Vương nhất định không bỏ qua. Lúc con chưa phải chết, ông ta cũng không thể chứa chấp. Người xem, ông ấy đã để con quay lại rồi.”

Vị đạo sĩ cũng nhận ra mình đã thất thố, nhanh chóng lau nước mắt, thở dài một hơi. Hơn nữa, ông hiểu một điều, nếu không cố chấp thì không phải là Hoa Khai.

Tử Trúc ở phía sau đến giờ mới thật sự hồi phục tinh thần, mới thật sự tin Hoa Khai còn sống. Nàng đã trở về rồi. Hắn không dám tin đi lên phía trước, vừa vươn tay ra lại bị Hoa Khai né tránh.

Hoa Khai nói: “Trời sáng rồi, chúng ta đi thôi.” Dứt lời, liền nhặt trường kiếm lên, và cả áo choàng trắng. Sau đó, nàng lại cẩn thận giấu cái áo choàng đó đi. Cuối cùng nàng vẫn không biết ai đã khoác chiếc áo này cho mình. Vì sao người đó phải cải trang thành hình dáng của Bạch Thảo, dụng ý là gì? Nàng không biết câu trả lời, mãi cho đến một ngày của mấy năm sau, mới hoàn toàn hiểu được.

Mặt trời từ từ nhô khỏi đường chân trời, từng tia nắng vàng nhạt trải khắp nơi. Gió ban mai se se lạnh.

Tử Trúc nhìn hai tay mình trống rỗng, ngơ ngẩn hồi lâu. Hắn nhìn bóng dáng Hoa Khai dần đi xa, lòng nghi hoặc, tim lại đau đau. Dường như Hoa Khai vừa ôm hắn chưa từng xuất hiện trên cõi đời này, nàng vẫn lạnh lùng như thế. Mãi đến khi vị đạo sĩ vỗ vỗ vai hắn, ý bảo hắn quay về, Tử Trúc mới chậm chạp đi theo.

Trở về trong phòng, Hoa Khai thay một bộ quần áo sạch sẽ, sau đó kể hết mọi chuyện đã xảy ra với nàng cho vị đạo sĩ và Tử Trúc nghe. Nhưng lúc kể đến nữ tử áo trắng, Hoa Khai thản nhiên nhìn lướt qua Tử Trúc, rồi không hề đề cập tới sự tồn tại của nàng.

Sau khi vị đạo sĩ nghe xong, ông ngẫm nghĩ nói: “Xem ra có không ít người đột nhiên chết ở con sông này, nhưng không ai biết cũng không có ai cầu siêu. Sự oán hận của những hồn phách này tích tụ càng lúc càng lớn, rồi đi tìm kẻ khác chết thay nên mới hại không ít người. Tội ác cứ thế lập đi lập lại. Hơn nữa nữ quỷ kia đêm đêm lại ra ngoài tác oai tác quái, lời đồn càng lúc càng nhiều mới khiến thôn này càng ngày càng vắng người.”

“Vậy những người đột nhiên chết đi này chắc phải có liên quan tới nữ quỷ đó.” Tử Trúc nói chen vào.

Vị đạo sĩ gật đầu. “Chỉ sợ nữ quỷ này chính là nữ nhân bị điên mười tám năm trước. Có lẽ đã có chuyện gì xảy ra mới có sự việc hôm nay. Bây giờ, trước tiên phải cầu kinh siêu độ cho những oan hồn dưới lòng sông, để bọn họ có thể sớm ngày đầu thai làm người.”

Ba người ăn qua loa vài thứ, rồi nghỉ ngơi. Căng thẳng cả đêm ai cũng vô cùng mệt mỏi, vừa ngả lưng trên đống cỏ khô đã lập tức chìm vào giấc ngủ.

Tử Trúc mơ một giấc mơ. Thời điểm trong mơ chính là năm đó lúc hắn gặp Hoa Khai trong ngôi miếu đổ nát, cả người nàng toàn là máu. Nàng không nói, không nhúc nhích, cả ánh mắt cũng không động đậy. Sau đó lại mơ thấy nàng chạy ra cửa, mất dạng trong trời đông. Hắn vội vàng đi tìm, phát hiện nàng ngất trên tuyết, dường như đã bị tuyết vùi lấp. Cuối cùng, chính là lúc ở bờ sông. Hắn nhìn nàng từng bước đi ra giữa sông rồi trầm mình trong đó. Mặt sông cuồn cuộn nổi sóng lại không thấy bóng dáng nàng đâu, chỉ có khoảng không cô tịch.

Tử Trúc giật mình tỉnh lại. Sau khi tỉnh lại hắn mới nhận ra người mình ướt đẫm mồ hôi lạnh. Hắn nhìn Hoa Khai đang ngủ say một bên mới biết thì ra mình vừa nằm mơ. Đó không phải sự thật. Tử Trúc nhìn Hoa Khai hồi lâu, không tự chủ được vươn tay áp lên mặt nàng. Rất ấm. Hắn nhớ đến lúc Hoa Khai ở bờ sông, thân thể, quần áo nàng ướt đẫm. Đôi mắt nhắm nghiền, không động đậy, đã tắt thở khá lâu. Lúc đó, hắn không thể nào tin vào sự thật là nàng đã chết, chỉ có thể ôm xác nàng gào khóc bất lực.

Tử Trúc nhẹ vuốt ve bên má Hoa Khai, nhìn thoáng qua đường chân trời đỏ lửa. Đã chạng vạng tối. Hắn không bao giờ muốn trải qua cảm giác này lần nữa. Cũng chính từ thời điểm đó, hắn nhìn Hoa Khai, âm thầm quyết định trong lòng.

Sau khi Tử Trúc tỉnh lại không lâu, vị đạo sĩ và Hoa Khai cũng lần lượt tỉnh lại. Họ ăn một ít lương khô rồi cầm theo đạo cụ để cầu siêu đến bờ sông.

Vì trời vẫn chưa tối hẳn nên trên đường vẫn còn vài cụ già đi lại. Họ thấy mấy người lạ thì vô cùng ngạc nhiên.

Lão nhân lúc trước đưa bọn họ qua sông cũng nhìn thấy họ, mới tiến lên hỏi: “Mọi người phải đi rồi sao?”

Vị đạo sĩ nói: “Không phải, chúng tôi muốn đến bờ sông siêu độ cho những oan hồn đã chết dưới đó.”

“Siêu độ?” Ông lão trố mắt nhìn: “Nhưng lúc này đâu có ai chết?”

Vị đạo sĩ thở dài nói: “Chỉ sợ những người mất tích trong thôn này đều chết ở đó.”

Ông lão vô cùng sợ hãi. “Vậy còn con ta? Con của ta thì sao?”

“Bần đạo cũng không rõ lắm, chi bằng ông đi với chúng tôi đi.”

“Được được.” Ông lão đáp ứng, vội vàng đi theo.

Mấy cụ già khác sau khi nghe bọn họ nói chuyện xong, hốc mắt đỏ đỏ, cũng không để ý trời đã sắp tối, đi theo phía sau vị đạo sĩ.

Sau khi tới bờ sông, vị đạo sĩ liền bắt đầu dựng đàn làm phép, tụng kinh siêu độ. Khoảng nửa canh giờ sau, mặt sông vốn đang tĩnh lặng bỗng nhiên nổi sóng, từng đợt mùi tanh hôi bị thổi tới. Dù vậy, mọi người mắt cũng không nháy, vẫn chăm chú theo dõi. Hồi lâu sau, mặt sông yên tĩnh trở lại, nhưng từ dưới đáy sông lại có hơn mười tử thi đã chết lâu ngày bị đẩy lên cạnh bờ.

Những cụ già vừa kêu to vừa nhanh chóng chạy đến chỗ tử thi. Những thi thể này đã chìm trong nước mấy năm, đã không còn nhìn ra hình dáng gì nhưng có vài người cũng nhận ra quần áo họ mặc trên người.

Ông lão nhận ra quần áo con mình đã mặc lúc ra đi, liền bật khóc. Ông chỉ mong con mình không bận tâm đến hai ông bà lão ở nhà mà xây dựng cuộc sống cho tốt, không thể tưởng tượng được con mình đã chết ở dòng sông này từ lâu, không ai hay biết, cũng không người bái tế.

Lão nhân khóc đến mức gần như kiệt sức, mới ngẩng đầu nhìn vị đạo sĩ, đau đớn hỏi: “Là ai hại chết con ta?! Trả con cho ta…”

“Lão nhân gia đừng đau lòng nữa. Nay hài cốt đã nổi lên, sau này an tang cho tốt là được rồi. Hồn phách của họ tối nay cũng sẽ được dẫn đi, một lần nữa đầu thai làm người. Như vậy vẫn tốt hơn so với bị chôn vùi dưới đáy sông không ai hay biết.”

“Con của ta…” Lão nhân vẫn tiếp tục khóc thê lương.

Vị đạo sĩ thở dài, nhìn những tử thi đó. Người chết chắc chắn không chỉ có bao nhiêu đây. Có điều những người khác chết lâu lắm rồi, thi thể đã hoàn toàn mục nát, hồn phách chắc cũng rời đi sau khi tìm được người chết thay. Bây giờ chỉ còn lại nữ quỷ kia mà thôi.

Đêm đã khuya, Hoa Khai vẫn chưa ngủ. Nàng thao thức mở to mắt, suy nghĩ chuyện gì đó. Không biết bao lâu sau, nữ tử áo trắng kia lại xuất hiện trước mặt nàng, trong tay cầm một vật, là vài lá bùa kết thành kết ấn.

Nữ tử nói: “Nữ quỷ kia đã bị ta đánh trọng thương, giam trong này. Không lâu nữa Hắc Vô Thường sẽ đến bắt đi.”

“Cảm ơn. Có điều ta vẫn còn muốn hỏi nàng ta vì sao lại hại chết nhiều người như vậy.”

“Việc này, để ta kể cho cô nghe là được rồi.”

Thì ra, chồng của nữ nhân kia nói là muốn ra ngoài kiếm tiền, nhưng đi rồi không thấy quay về. Lúc đó nàng ta vừa có mang, đứa con bị lại sảy ngoài ý muốn. Chuyện này đả kích nặng nề đến tâm lý nàng. Đau khổ vì mất con, chồng chờ mãi không trở về, dần dần nàng hóa điên. Gặp ai nàng cũng nói: “Vì sao phải đi? Vì sao phải đi?.” Bệnh tình càng lúc càng nặng, đến mức nổi điên cắn người. Lúc đó cha mẹ chồng vẫn còn sống, còn cột nàng nhốt lại. Nhưng sau đó hai người lần lượt qua đời, không còn ai trông coi nàng ta nữa. Một ngày nọ, nữ nhân điên đi đến bờ sông, trầm mình tự sát. Có điều, không thể tưởng tượng được sau khi nàng chết đi, oán khí không giảm mà càng lớn hơn, hóa thành ác quỷ. Nữ quỷ một lòng chỉ muốn mọi người ở lại thôn này. Một lần nọ, có mấy nam thanh niên trong thôn ra ngoài kết bạn, lại đi ban đêm, không có ai đưa tiễn. Lúc đó nữ quỷ kia liền dẫn họ đến bờ sông, hại chết toàn bộ. Thi thể họ chìm xuống đáy sông không nổi lên được, không ai hay biết.

Về sau nữ quỷ này ngày càng lợi hại, có thể đọc được trí nhớ của người khác. Sau đó nàng ta biến thành người trong lòng bọn họ muốn gặp nhất, dẫn bọn họ tự nhảy xuống sông. Bình thường đều là lúc đêm khuya vắng vẻ mới có thể nhiều lần thành công.

“Sự việc sau này thì mọi người đã biết.”

“Vì sao cô biết những chuyện này?” Hoa Khai hỏi.

“Tuy tu vi của ta không cao, nhưng để biết chuyện kiếp trước của quỷ hồn ta vẫn làm được.” Nữ tử mỉm cười, dịu dàng nhìn Tử Trúc đang ngủ say, một lúc sau mới quay đầu lại nói với Hoa Khai: “Khi nào Hắc Vô Thường đến đây, cô chỉ cần giao nữ quỷ kia cho hắn là được rồi.”

“Sao cô không tự giao?”

“Ta nói rồi, ta muốn báo đáp cô. Cô bắt nó giao cho Hắc Vô Thường cũng coi như là tích được công đức, sẽ có ích cho những ngày sau này của cô.” Dứt lời, nữ tử liền biến mất.

Hoa Khai cầm vật đó trên tay, lẻn ra cửa. Quả nhiên không bao lâu sau, ở xa xa có một thân ảnh mặc áo đen, mang mặt nạ đen, kéo theo xích sắt đang đến gần. Không giống Bạch Vô Thường lúc nào cũng cười hi hi ha ha, cả đoạn đường Hắc Vô Thường đều trầm mặc, bước chân không tiếng động đi đến trước mặt Hoa Khai.

Dù Hắc Vô Thường đeo mặt nạ, Hoa Khai cũng có thể cảm nhận được hắn đang nhìn vật trên tay mình.

Hoa Khai đưa vật đó cho Hắc Vô Thường. Hắn không nói một lời nhận lấy nó từ trên tay Hoa Khai, sau đó liền xoay người rời đi. Cũng giống như lúc đến, không một tiếng động, càng đi càng xa.