Manh Hậu Xinh Đẹp, Lãnh Hoàng Khom Lưng

Chương 149: Uống thuốc 2



Thúy Nha mở miệng, giọng điệu ôn nhu, như đang dỗ tiểu hài tử uống thuốc.

Hầu hạ bên cạnh Nhạc Đồng Đồng lâu ngày, Thúy Nha đã sớm biết Nhạc Đồng Đồng ghét uống thuốc đông y.

Mỗi một lần Thúy Nha đều bỏ ra sức lực thật lớn mới có thể làm cho nàng uống thuốc .

Bây giờ cũng không ngoại lệ!

Chỉ là, thuốc này so với trước đây càng thêm đắng, Nhạc Đồng Đồng chỉ cảm thấy trong bụng cuồn cuộn, thế nào cũng không muốn uống .

"Ngạch, Lý ngự y là cố ý muốn chỉnh Ai gia sao! ? Chuyên tìm một ít dược khó ngửi cho Ai gia uống! Ai gia ngửi mùi này đã muốn ói còn uống thế nào ! ?"

"Này..."

Nghe thấy Nhạc Đồng Đồng lời này, Thúy Nha nhíu chặt mi, còn muốn mở miệng nói gì đó.

Nhưng mà, lúc này, một đạo tiếng nói trầm thấp thuần hậu từ cửa phòng phút chốc truyền đến ——

"Thuốc đắng giã tật, mẫu hậu vẫn là ngoan ngoãn uống thuốc đi!"

Theo thanh âm trầm thấp kia, một đạo bóng dáng cao lớn liền từ cửa sải bước đi đến.

Nhạc Đồng Đồng thấy vậy, trên mặt không khỏi sửng sốt.

Chỉ thấy nam tử long hành hổ bộ tiến đến.

Cẩm bào màu tím càng tôn lên vẻ uy nghiêm cùng khí phách trắc lậu của nam tử!

Mái tóc dài đen nhánh như nước dùng một cây bảo thạch màu tím cột trên đỉnh đầu, còn lại toàn bộ xõa tung phía sau, nhiễm mực hai vai, làm nam tử càng thêm cương nghị tuấn mỹ!

Mày như đao cạo, mũi cao môi mỏng, phượng mâu lấp lánh hữu thần, mỗi một độ cong đều như tỉ mỉ tạo hình mà thành.

Nam tử hiển nhiên là mới vừa tắm rửa xong, bởi vì thời điểm hắn đi tới trước người, một cỗ hương bạc hà nhàn nhạt thơm ngát liền xông vào mũi.

Nhìn nam tử trước mắt tinh thần phấn chấn, chỉ là, nếu không có quầng thâm dưới mắt kia thì càng thêm hoàn mỹ.

Nghĩ lại mấy ngày nay Dạ Quân Minh liên tiếp cực nhọc ngày đêm, không thể yên ổn nghỉ ngơi chiếu cố chính mình, ban ngày còn phải xử lý chuyện của triều đình, thực sự vất vả.

Nếu đổi lại là mình đã sớm không trụ được.

Trong lòng đang nghĩ ngợi, bên tai liền truyền đến thanh âm trầm thấp thuần hậu của Dạ Quân Minh.

"Sắc mặt Mẫu hậu vẫn còn rất kém, người tới, mau truyền ngự y!"

Nghe thấy Dạ Quân Minh lời này, Nhạc Đồng Đồng lập tức phục hồi tinh thần lại.

Thấy Dạ Quân Minh đang nhíu mày không vui phân phó cung nhân thỉnh ngự y, Nhạc Đồng Đồng lập tức mở miệng nói.

"Ai gia đã cảm thấy khá hơn nhiều, Hoàng thượng không cần lo lắng." Nhạc Đồng Đồng mở miệng nói.

Chỉ là hôn mê nhiều ngày, hiện tại vừa mới tỉnh lại, sắc mặt cũng không tốt, đến nói chuyện cũng có chút vô lực.

Nghe thấy thanh âm Nhạc Đồng Đồng mang theo suy yếu, còn có khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt, Dạ Quân Minh không khỏi nhíu chặt chân mày.

Nhìn Dạ Quân Minh biểu lộ rõ ràng lo lắng cho mình, Nhạc Đồng Đồng chỉ cảm thấy trong lòng là lạ .

Dù sao, từ khi nàng đi tới nơi này, quan hệ của nàng cùng Dạ Quân Minh vẫn phi thường không tốt.

Đặc biệt mấy lần trước, hắn cũng bởi vì nàng thân cận Dạ Quân Lăng mà dùng giọng điệu bất thiện cảnh cáo nàng mấy lần.

Bộ dạng hộ độc tình thâm kia của hắn thì nàng tin, nếu nàng thật sự thương tổn đến một sợi lông của Dạ Quân Lăng , hắn nhất định sẽ mắt cũng không chớp một cái mà giết nàng!

Thế nhưng bây giờ, nhìn đến nam tử trước mắt này. Mày kiếm nhíu chặt, trên mặt đều là lo lắng vẻ, này...

Kém nhau quá nhiều, làm Nhạc Đồng Đồng trong lúc nhất thời cũng không thể thích ứng.

Nghĩ tới đây, Nhạc Đồng Đồng vi liễm, cũng không biết nên dùng thái độ gì để đối mặt với Dạ Quân Minh.

Ngược lại với Nhạc Đồng Đồng toàn thân không được tự nhiên, Dạ Quân Minh là một người có năng lực quan sát rất cao .

Quan sát tỉ mỉ, tự nhiên nhận thấy sự mất tự nhiên trong mắt Nhạc Đồng Đồng.

Thấy vậy, Dạ Quân Minh phượng mâu không khỏi lóe ra một chút. Lập tức, con ngươi đảo qua, thấy trên tay Thúy Nha còn bưng một chén thuốc đứng ở nơi đó.

Thấy vậy, không khỏi thân thủ tiếp nhận chén thuốc kia, sau đó hướng phía Nhạc Đồng Đồng đi đến.

"Mẫu hậu, hay là uống thuốc trước đi!"

"Ngạch..."

Nghe thấy lời Dạ Quân Minh, lại thấy hắn đích thân bê chén thuốc kia tới, Nhạc Đồng Đồng không khỏi sửng sốt, mày nhíu chặt, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức trở nên sầu não.

"Ngạch, cái kia, cái kia quá nóng, ngươi cứ để đó đã, đợi lát nữa Ai gia sẽ tự uống ..."

Nhạc Đồng Đồng ấp ấp úng úng nói, nghe vậy, Dạ Quân Minh mày kiếm lại nhẹ nhàng chau lại, ánh mắt nhìn về phía Nhạc Đồng Đồng không chút nào che giấu hoài nghi.

"Thuốc này vừa vặn! Hiện tại uống là không còn gì tốt hơn, để lạnh, dược lực sẽ hạ thấp! Mẫu hậu, hay là cứ uống trước đi!"

Dạ Quân Minh mở miệng, giọng điệu nhẹ nhàng, chỉ là, trong giọng nói lại lộ ra uy nghiêm không cho người khác cự tuyệt

Nhạc Đồng Đồng vốn còn muốn trốn tránh uống thuốc , lập tức ảo não không thôi.

Đôi mắt đẹp nhìn lại chén thuốc tối như mực kia. Chỉ cảm thấy bát thuốc này ngửi từ xa đã làm cho người ta buồn nôn, hiện tại gần như vậy càng không chịu nổi.

Trong lòng suy nghĩ, mày liễu của Nhạc Đồng Đồng không khỏi ngíu lại.

Nếu là Thúy Nha, Nhạc Đồng Đồng đã sớm kiếm cớ thoái thác, chỉ là, hiện tại muốn nàng uống thuốc lại là nam tử trước mắt này...

Trong lòng ảo não, Nhạc Đồng Đồng môi đỏ nhẹ mân, nghĩ nghĩ, liền mở miệng nói.

"Làm sao ngươi biết thuốc này nhiệt độ vừa vặn! ? Ngươi trông, thuốc này vẫn còn bốc hơi nghi ngút! Khẳng định rất nóng, hay là ngươi cứ để đó trước đi!"

Mặc dù biết khó thoát khỏi vận mệnh phải uống thuốc, chỉ là, Nhạc Đồng Đồng nghĩ có thể kéo thời gian bao lâu liền kéo dài bấy lâu.

Có lẽ là nhìn ra Nhạc Đồng Đồng kéo dài thời gian, không muốn uống thuốc.

Dạ Quân Minh thấy vậy, phượng mâu không khỏi lóe ra một mạt tinh quang.

Lập tức, liền cúi đầu liễm mâu, vươn ngón tay thon dài, nhẹ nhàng cầm lấy cái thìa khuấy vài vòng rồi múc lên.

Vốn tưởng Dạ Quân Minh là muốn đích thân bón thuốc cho mình, Nhạc Đồng Đồng liền mím chặt môi lại.

Không ngờ, Dạ Quân Minh lại là múc thuốc chính mình thử một ngụm.

Nhạc Đồng Đồng thấy vậy không khỏi ngẩn ra.

Lại thấy Dạ Quân Minh nhẹ nhàng uống một ngụm thuốc tối như mực kia, trên mặt lại không đổi sắc, chân mày cũng chưa từng nhăn một cái. Dường như, đây chẳng qua là nước sôi bình thường mà thôi.

Thấy vậy, Nhạc Đồng Đồng sửng sốt, lập tức không hề nghĩ ngợi, liền bật thốt lên hỏi.

"Thuốc này không đắng sao! ?"

Nghe thấy Nhạc Đồng Đồng hỏi, Dạ Quân Minh phượng mâu vừa nhấc.

Chỉ thấy nữ tử trước mắt, đôi mắt đẹp mở lớn, tràn đầy kinh ngạc nhìn mình.

Bộ dạng có chút ngơ ngác, hoàn toàn không giống nữ nhân rắn rết trước đây, làm cho người ta nhìn chỉ cảm thấy đáng yêu không ngớt.

Tựa như tiểu bạch thỏ lông xù, đáng yêu không ngớt, vô cùng chọc người thương tiếc!

Thấy vậy, Dạ Quân Minh môi mỏng không khỏi nhất câu, mở miệng nói.

"Mẫu hậu nhìn bộ dạng Trẫm hiện tại liền biết."

"Ngạch..."

Nghe thấy Dạ Quân Minh lời này, Nhạc Đồng Đồng không khỏi cẩn thận nhìn lại.

Nhìn Dạ Quân Minh uống thuốc này mặt không đổi sắc. Chẳng lẽ, thuốc này chỉ là ngửi thấy đắng, kỳ thực không đắng! ?

Thật giống như đậu phụ thối vậy, nghe mặc dù thối muốn chết, chỉ là ăn lại thơm! Nàng phi thường thích ăn, không phải sao! ?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.