Manh Hậu Xinh Đẹp, Lãnh Hoàng Khom Lưng

Chương 155: Kích động



"Mẫu hậu yên tâm, đây không phải là mứt quả, mà là mật hoa quả Trẫm cho người vận chuyển từ Cung Quốc tới. Mật hoa quả này cùng thuốc Mẫu hậu uống không có xung đột, hơn nữa mật hoa quả còn có hiệu quả đối với việc làm lành vết thương, những thứ này đều để Lý ngự y xem qua rồi mới để cho Mẫu hậu dùng !"

Nghe Dạ Quân Minh giải thích Nhạc Đồng Đồng mới bừng tỉnh đại ngộ.

Mật hoa quả từ Cung Quốc tới! ?

Nghe nói Cung Quốc cách Thương Minh quốc đường sá xa xôi, lúc này mới mấy ngày đã chuyển tới đây một chút mật hoa quả.

Nghĩ đến, Dạ Quân Minh đã sớm cho người chuẩn bị...

Không ngờ, Dạ Quân Minh này cũng có thời gian cẩn thận như vậy...

Nghĩ tới đây, Nhạc Đồng Đồng mở miệng nói.

"Vậy phải cảm ơn Hoàng Thượng, vì bệnh tình của Ai gia mà mấy ngày nay Hoàng Thượng phải cực khổ."

"Không vất vả, chiếu cố Mẫu hậu là việc Trẫm phải làm, lại nói, lần này Mẫu hậu sở dĩ bị thương hoàn toàn là bởi vì Trẫm!"

Nói đến đây, Dạ Quân Minhcàng chăm chú nhìn Nhạc Đồng Đồng.

Môi mỏng mở ra, đem nghi ngờ mấy ngày nay hỏi ra.

"Mẫu hậu, tình huống lúc đó nguy hiểm như vậy, vì sao ngươi lại không quản tính mạng mình đi lên cứu Trẫm! ?"

Dạ Quân Minh mở miệng, thần sắc nghiêm túc chưa từng có.

Nhạc Đồng Đồng nghe vậy, trên mặt đầu tiên là sửng sốt, lại không lập tức mở miệng.

Bởi vì, vấn đề này nàng cũng không biết nên nói như thế nào.

Ở trong cảm nhận của Dạ Quân Minh, nàng là không quan tâm đến tính mạng của mình đi cứu hắn.

Thế nhưng kỳ thực, nàng cũng không vĩ đại như vậy.

Lúc đó, nàng đúng là lo lắng cho Dạ Quân Minh, thế nhưng, nàng càng yêu quý tính mạng của mình.

Chỉ là, nàng không cẩn thận giẫm phải thứ gì đó, cả người liền nhào tới phía Dạ Quân Minh .

Cuối cùng, càng âm sai dương thác vì hắn cản ám khí trí mạng kia...

Việc này, Nhạc Đồng Đồng cũng cảm thấy thực trùng hợp.

Thế nhưng bây giờ, nàng không muốn chặn cũng đã chặn rồi. Hiện tại phía sau lưng còn mơ hồ đau xót!

Nếu nói ra sự thực với Dạ Quân Minh, còn không bằng để cho mình vĩ đại một lần!

Nghĩ tới đây, Nhạc Đồng Đồngliền đối với Dạ Quân Minh, mở miệng nói.

"Kỳ thực lúc đó Ai gia cũng không suy nghĩ nhiều như vậy, chỉ là nhìn thấy Hoàng Thượng gặp nguy hiểm, còn chưa kịp suy nghĩ, hai chân thật giống như tự có ý thức bổ nhào tới, may mắn Hoàng Thượng không có việc gì, Ai gia cũng mạng lớn, không chết được."

Nhạc Đồng Đồng mở miệng nói , trong nháy mắt, cảm giác mình thoáng cái trở nên vô cùng vĩ đại.

Xem xem, nàng nói đến mình cũng cảm động. Chớ nói chi là Dạ Quân Minh .

Dù sao, trước đây Dạ Quân Minh có bao nhiêu ghét nữ tử này. Hắn ghét nàng tâm địa ác độc, quyến rũ Phụ hoàng hắn, hại nước hại dân, tàn hại bách tính.

Thế nhưng, hắn vạn lần không ngờ, ở thời điểm hắn nguy hiểm nhất lại là nữ tử này không đếm xỉa tính đến mạng mình mà nhào tới cứu hắn. Này, thế nào không làm cho hắn cảm động! ?

Trong lòng suy nghĩ, Dạ Quân Minh thật lâu cũng không có phục hồi tinh thần lại. Thẳng đến một lúc lâu, Dạ Quân Minh mới mở miệng nói.

"Cám ơn ngươi."

Lần đầu tiên, Dạ Quân Minh dùng thanh âm chân thành nghiêm túc như vậy nói cám ơn với Nhạc Đồng Đồng.

Nghe vậy, Nhạc Đồng Đồng sửng sốt, lập tức mở miệng nói.

"Đây là việc nên làm!"

Nói đến đây, Nhạc Đồng Đồng lại như nghĩ đến cái gì, đối Dạ Quân Minh mở miệng hỏi.

"Nga, đúng rồi, Dạ Quân Lăng cùng Bình An thế nào! ?"

Nhạc Đồng Đồng hôn mê mấy ngày,bởi vì bị thương trong người, bị đau đớn quấn quít, cũng không thể hỏi gì.

Bây giờ thân thể tốt lên nhiều mới nhớ tới, đã mấy ngày không có nhìn thấy hai người Dạ Quân Lăng cùng Bình An .

Chẳng lẽ là bọn họ cũng bị thương! ? Hay là gặp bất trắc ! ?

Trong lòng lo lắng, Dạ Quân Minh vừa nghe đến Nhạc Đồng Đồng lời này, khuôn mặt tuấn tú lập tức trầm xuống, trên mặt cũng bị lây mấy phần ngưng trọng.

Thấy vậy, trong lòng Nhạc Đồng Đồng không khỏi 'Lộp bộp' một tiếng, một nỗi bất an lập tức xông lên đầu .

"Có phải Quân Lăng cùng Bình An đã xảy ra chuyện hay không! ?"

Nhạc Đồng Đồng mở miệng nói, cũng bởi vì quá mức lo lắng kích động, cả người lập tức từ trên giường ngồi dậy . Cũng bởi vì kích động, lại không cẩn thận động tới vết thương.

Trong nháy mắt, một cơn đau nhói như xé rách liền lập tức từ phía sau lan tràn đến toàn thân.

"A, đau quá!"

Phía sau lưng đau nhức, làm ngũ quan xinh xắn của Nhạc Đồng Đồng lập tức vo thành một nắm .

Dạ Quân Minh thấy vậy, mày kiếm lập tức nhíu chặt cùng một chỗ, lập tức lo lắng nói.

"Ngươi không nên quá mức kích động! Lý ngự y nói vết thương của ngươi mới bắt đầu khép lại thôi!"

Dạ Quân Minh mở miệng, trên mặt đều là vẻ lo lắng không chút nào che giấu.

Nói xong lời này, Dạ Quân Minh lập tức quay đầu, hướng phía cung nhân bên cạnh mở miệng quát.

"Các ngươi còn đứng đó làm cái gì! ? Còn không mau đi gọi ngự y! ?"

"Dạ dạ dạ... Nô tài lập tức đi!"

Nghe thấy Dạ Quân Minh quát, lại thây ánh mắt tràn đầy vẻ lo lắng kia của Dạ Quân Minh, cung nhân đứng ở một bên trong lòng kinh hãi, vội vàng chạy ra ngoài.

Dù sao ánh mắt Hoàng Thượng hiện tại quá mức đáng sợ, tựa như muốn ăn thịt người!

Sau khi cung nhân vội vã đi thỉnh ngự y, lúc này, Nhạc Đồng Đồng mới chậm rãi định thần lại.

Trong lòng lo lắng cho mấy người Dạ Quân Lăng, Nhạc Đồng Đồng cũng bất chấp vết thương phía sau lưng, lập tức vươn tay bắt lấy cánh tay Dạ Quân Minh, khẩn trương hỏi.

"Ngươi nói mau đi! Quân Lăng cùng Bình An sao rồi! ? Chẳng lẽ là..."

Lời cuối cùng kia Nhạc Đồng Đồng không dám nói ra khỏi miệng.

Chỉ là, mặc dù Nhạc Đồng Đồng chưa nói, trong lòng Dạ Quân Minh cũng biết rõ ràng.

Chỉ là, nhìn nữ tử trước mắt này vẻ mặt khẩn trương lo lắng, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, giống như tùy thời sẽ ngã xuống, Dạ Quân Minh có chút không đành lòng .

Môi mỏng mở ra, không khỏi mở miệng an ủi nói.

"Mẫu hậu, ngươi không cần lo lắng, Trẫm đã phái người xuống đáy vực tìm..."

"Đáy vực! ?"

Nghe thấy lời Dạ Quân Minh, Nhạc Đồng Đồng không khỏi hoảng sợ.

"Ngươi lời này là có ý gì! ?"

Thấy không gạt được Nhạc Đồng Đồng nữa, Dạ Quân Minh mới mở miệng nói.

"Quân Lăng cùng Bình An đều bị rơi xuống vực..."

"Cái gì! ?"

Nghe thấy Dạ Quân Minh nói, Nhạc Đồng Đồng chỉ cảm thấy 'Ầm' một tiếng, như sét đánh ngang tai, cả người triệt để chấn động.

Trong đầu, càng không ngừng vang vọng hai từ 'Trụy nhai'.(*.*ý là rơi xuống vực đấy ạ*.*)

Trời ạ!

Dạ Quân Lăng cùng Bình An...

Nghĩ đến hai người Dạ Quân Lăng cùng Bình An đã chết, tim Nhạc Đồng Đồng liền hung hăng co rút.

Dù sao, nàng là thật tâm coi Dạ Quân Lăng cùng Bình An thành hảo huynh đệ tỷ muội.

Bây giờ, nghĩ đến bọn họ gặp bất trắc , Nhạc Đồng Đồng chỉ cảm thấy trong lòng mất mác, như bị một tảng đá khổng lồ đè nặng đến không thở nổi.

Sau một khắc, trước mắt tối sầm, Nhạc Đồng Đồng liền ngất đi...

Ôm nữ tử ngã vào trong lòng, nhìn khuôn mặt nàng tái nhợt không chút huyết sắc, tựa như một đóa hoa thủy tinh đụng vào thì sẽ lập tức tan ra.

Dạ Quân Minh trong lòng căng thẳng, một loại cảm giác tên là đau lòng lập tức xông lên đầu.

"Người tới! Mau truyền ngự y!"

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.