Manh Hậu Xinh Đẹp, Lãnh Hoàng Khom Lưng

Chương 160: Ôm nhau



Nhạc Đồng Đồng nhìn bộ dạng đắc ý khoe khoang của Dạ Quân Lăng không khỏi hé miệng cười nói.

Dạ Quân Lăng này thật đúng là đáng yêu!

Lúc hai người nói chuyện vui vẻ, lại không nhận thấy hai đạo bóng dáng đang đứng ở cửa.

Dạ Quân Minh nhìn hai người trong phòng đang ôm nhau nói chuyện thật vui vẻ, phượng mâu không khỏi hơi híp lại.

Vừa biết được Dạ Quân Lăng rốt cuộc đã bình an trở về, lo lắng trong lòng Dạ Quân Minh mới bỏ xuống.

Vốn tưởng rằng Dạ Quân Lăng tiến cung sẽ đến tìm mình, ai biết, hắn ở trong cung đợi lâu như vậy, lại đợi không được Dạ Quân Lăng.

Về sau lại biết được, Dạ Quân Lăng vừa tiến cung liền chạy thẳng tới Mộng Nguyệt điện.

Biết được tin tức, Dạ Quân Minh liền lập tức vội vã chạy tới.

Không ngờ, nhìn thấy lại là một màn như vậy ——

Chỉ thấy trong gian phòng cổ kính, một nam một nữ đang gắt gao ôm nhau.

Nam tử thần thái phấn khởi, đang vui mừng nói gì đó. Nữ tử được nam tử ôm vào trong ngực cười tươi như hoa.

Nam tuấn nữ mỹ, nếu người không biết nhìn còn tưởng đây là một đôi hữu tình đâu!

Thấy vậy, vẻ mặt Dạ Quân Minh lập tức trầm xuống, trong lòng như như bị xáo trộn, đủ loại tư vị.

Chỉ cảm thấy hình ảnh này quá chói mắt, khiến hắn hận không thể hung hăng tách đôi nam nữ đang ôm nhau kia ra.

Ngược lại với Dạ Quân Minh sắc mặt âm trầm, Bình An đứng ở bên cạnh Dạ Quân Minh vừa nhìn thấy tình huống bên trong, sắc mặt cũng không khá hơn chút nào.

Sau khi được mang về Hoàng cung, Bình An toàn thân chật vật, chân lại bị thương, liền tắm rửa thay y phục trước, lại để ngự y băng bó kỹ vết thương.

Về sau từ trong miệng cung nữ biết được Thái hậu nương nương bị trọng thương, trong lòng lo lắng, liền tính toán đến xem.

Ai biết, khi nàng đi tới nơi này lại nhìn thấy một màn như thế!

Nhìn Dạ Quân Lăng ôm chặt Nhạc Đồng Đồng, ánh mắt nhìn Nhạc Đồng Đồng không chút nào che giấu quan tâm và lo lắng.

Tựa như trong ngực hắn ôm là trân bảo quan trọng nhất của hắn!

Nhu tình trong mắt thiếu niên, thần thái phấn khởi của hắn, nhất cử nhất động đều chưa từng có ở trước mặt nàng. Thế nhưng bây giờ...

Nhìn thiếu niên nhu tình, quan tâm thiếu nữ trong lòng hắn, tim Bình An như bị một tảng đá lớn đè nặng...

Ngược lại với hai người sắc mặt phức tạp ngoài cửa, hai người trong phòng lại hoàn toàn không biết.

Lúc này, Nhạc Đồng Đồng nghe Dạ Quân Lăng thần thái phấn khởi nói đến cuộc sống mấy ngày ở dưới đáy vực .

Dù sao cũng chỉ là một tiểu hài tử, hơn nữa sinh ra trong Hoàng thất, cho nên, ở đáy vực làm những chuyện như vậy, Dạ Quân Lăng đều cảm thấy tự hào đắc trí không thôi.

Nhìn Nhạc Đồng Đồng bất đắc dĩ, trên mặt tiếu ý không ngừng.

Nhưng mà, ngay lúc hai người nói chuyện vui vẻ, đột nhiên một tiếng ho khan phút chốc từ cửa tẩm cung truyền đến.

Nghe thấy tiếng ho khan này, Nhạc Đồng Đồng đầu tiên là sửng sốt, lập tức liền quay đầu nhìn lại.

Khi thấy hai người chẳng biết xuất hiện lúc nào ở cửa, đầu tiên là ngẩn ra, sau một khắc, khi ánh mắt Nhạc Đồng Đồng rơi vào Bình An bình yên vô sự, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức vui vẻ, mở miệng kêu .

"Nha, Bình An, mau, mau vào đây!"

Mặc dù vừa rồi từ trong miệng Dạ Quân Lăng biết được Bình An không có việc gì, thế nhưng, chưa tận mắt nhìn thấy thì nàng không thể yên lòng.

Bây giờ, nhìn thấy Bình An chẳng biết đi tới nơi này từ lúc nào, Nhạc Đồng Đồng không suy nghĩ nhiều, chỉ kêu Bình An tiến vào.

Tự nhiên cũng không hề nhận thấy được khác thường trên mặt Dạ Quân Minh cùng Bình An.

Ngược lại với Nhạc Đồng Đồng vẻ mặt vui mừng, Dạ Quân Lăng nguyên bản đang hăng say kể với Nhạc Đồng Đồng cuộc sống ở đáy vực, vừa nghe thấy tiếng ho khan này, tuấn mày lập tức dựng thẳng, như có chút không vui vì có người tới quấy rầy bọn họ.

Bất quá, khi hắn quay đầu nhìn lại, phát hiện đến đây không phải ai khác mà là Dạ Quân Minh cùng Bình An, khuôn mặt tuấn tú sửng sốt.

Sau một khắc, khi thấy Dạ Quân Minh sắc mặt lo lắng, còn có ánh mắt chăm chú rơi vào trên người hắn mới ý thức được, mình cư nhiên ôm cô gái trong ngực, ôm đến bây giờ...

Thấy vậy, Dạ Quân Lăng giật mình, lập tức buông lỏng tay ra.

Trong lòng cũng xấu hổ ảo não, đặc biệt bị ánh mắt thâm sâu khó lường của Dạ Quân Minh nhìn, Dạ Quân Lăng không khỏi có chút chột dạ...

Như tiểu hài tử làm sai bị đại nhân bắt ...

Chột dạ làm con ngươi Dạ Quân Lăng không khỏi lóe ra một chút, không dám nhìn thẳng vào ánh mắt thâm thúy củaDạ Quân Minh...

Đối với hỗ động giữa Dạ Quân Minh và Dạ Quân Lăng, Nhạc Đồng Đồng một chút cũng không nhận thấy được.

Hiện tại, nàng tràn đầy vui mừng nhìn Bình An.

Trước đây, nàng còn tưởng Dạ Quân Lăng cùng Bình An rơi xuống vực nhất định sẽ gặp bất trắc, không ngờ hai người bọn họ còn có thể bình an trở về.

Đối với lần này, Nhạc Đồng Đồng tự nhiên vui mừng khôn xiết.

Loại cảm giác mất đi mà có lại được này làm cho nàng vô cungg vui mừng, đâu còn chú ý tới cái khác! ?

Bình An nguyên bản sắc mặt âm trầm, khi thấy Nhạc Đồng Đồng nhìn mình, vẻ mặt vui mừng thần sắc kích động, tâm tình cũng tốt lên không ít.

Dù sao, Bình An biết, Nhạc Đồng Đồng là thật tâm quan tâm chính mình .

Nghĩ tới đây, sắc mặt Bình An lập tức khôi phục lại thần sắc dĩ vãng, dưới sự nâng đỡ của cung nữ chậm rãi đi đến phía Nhạc Đồng Đồng.

"Thái hậu nương nương, nghe nói ngươi bị thương phía sau lưng, ngươi nhanh nằm xuống đi, nếu không động đến vết thương sẽ không tốt."

Bình An mở miệng, trên mặt đều là vẻ quan tâm.

Nhạc Đồng Đồng thấy vậy, không khỏi câu môi cười, mở miệng nói.

"Ha ha, Ai gia không có việc gì, cám ơn ngươi quan tâm, chân ngươi còn bị thương, đừng đứng , mau ngồi xuống đi!"

Nghe thấy Nhạc Đồng Đồng nói vậy, Bình An gật gật đầu, sau đó được cung nữ cẩn thận hầu hạ ngồi ở một bên.

Nhìn Bình An chỉ bị thương ở chân, khí sắc cũng không tệ lắm, Nhạc Đồng Đồng mới rốt cuộc thả lỏng.

Đôi mắt đẹp đảo qua, liền rơi vào Dạ Quân Minh còn đứng ở cửa. Thấy vậy, Nhạc Đồng Đồng không khỏi mở miệng nói.

"Hoàng thượng ngươi cũng tới."

Nhạc Đồng Đồng mở miệng, đối với việc Dạ Quân Minh đến đây, một chút cũng không ngoài ý muốn.

Bởi vì từ khi nàng bị thương nằm trên giường tới nay, Dạ Quân Minh quả thực là coi nơi này thành tẩm cung của mình.

Có đôi khi chuyển cả tấy chương sang đây xử lý.

Đối với khác thường của Dạ Quân Minh, Nhạc Đồng Đồng ban đầu cũng kinh ngạc không ngớt.

Chỉ là về sau suy nghĩ một chút, Dạ Quân Minh là bởi vì mình chặn lại ám khí, cứu hắn một mạng, cho nên hắn mới đối xử khác với mình.

Mặc dù, ám khí kia không phải nàng nguyện ý đi chặn. Thế nhưng chuyện cũng đã xảy ra, kỳ thực để Dạ Quân Minh hiểu lầm cũng không tệ.

Ít nhất, hiện tại Dạ Quân Minh cũng sẽ không nổi nóng với mình .

Cho nên nói, trong cái họa có cái may! ?

Nhạc Đồng Đồng đang nghĩ ngợi, Dạ Quân Minh nguyên bản đứng ở cửa, vừa nghe thấy lời Nhạc Đồng Đồng liền sải bước đi vào.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.