Mãnh Lực Tình Yêu

Chương 1



Ở hoàn cảnh bình thường, Karen Drew chắc sẽ tìm thấy một mục báo lý thú để đọc. Nàng là một du khách du lịch tại nhà qua báo chí. Địa điểm càng kỳ lạ càng tốt. Và quần đảo Seychells vùng nhiệt đới, với những cơn gió nhẹ cùng biển màu xanh ngọc lam hoàn toàn bình dị, dân dã nếu so sánh với địa đầu tiểu bang New York vào tháng Hai đã thuyết phục nàng.

Hôm nay, mặc dù hình ảnh những cây cọ biển, những chú rùa khổng lồ, những bãi cát trắng không có trong quyển tạp chí, nàng vẫn tập trung vào những dòng chữ trên trang báo, cố gắng đọc lớn bằng một thái độ tự nhiên và thở càng nhẹ nhàng càng tốt trước mặt bà Rowena Carlin.

Karen đang bệnh. Gần ba tuần nay nàng chống chọi liên tục với cơn cảm lạnh. Nó bột phát, rồi giảm dần, tưởng chừng khỏi hẳn, chỉ để lại di chứng nghẹt mũi và ho. Không một thuốc chống suyễn, trị nghẹt mũi, long đờm nào có thể lay chuyển nó. Mặc dù Karen gắng hết sức để tạm thời che giấu triệu chứng, nhưng mỗi lần nàng thở là cả một nỗ lực.

Nàng không thể để bệnh nặng. Học kỳ hai sắp đến. Cho dù chưa đến, nàng cũng phải phụ giúp Giáo sư McGuire trong việc nghiên cứu. Xa hơn nữa, những bàn ăn đang chờ nàng tại nhà hàng Pepper Mill. Tiền thù lao chẳng giúp nàng mua được gì đáng kể, mà nàng đang cần tiền, vì thế Karen đã trải qua ba tuần chẳng ngó ngàng đến lũ vi trùng đang tấn công nàng. Dĩ nhiên chúng chẳng bỏ đi một cách dễ dàng thế. Cơn bệnh phát triển chậm nhưng chắc chắn bòn rút sinh lực nàng và Karen phải chiến đấu để bảo tồn chút năng lượng còn lại.

Với sức lực yếu ớt, Karen chuyển tờ tạp chí từ nơi nàng đọc lên trên một tấm mền kẻ sọc đang phủ trên người một bà lão:

- Xem này bà Rowena, nó đẹp chứ hả?

Bà Rowena, nãy giờ chăm chú theo dõi gương mặt Karen, hạ ánh mắt xuống nhìn vào quyển tạp chí và ngay lập tức nhìn ngược trở lên. Cái nhìn như soi mói khiến Karen càng phải cố giữ mình trấn tĩnh. Trong suốt tám tháng nàng thường xuyên thăm viếng bà Rowena và một điều nàng có thể hiểu là người đàn bà này hiếm khi bỏ lỡ một lời bình phẩm.

Bà Rowena đã tám mươi mốt tuổi và là một người tinh tế. Chấn thương cột sống đã cản trở sự đi lại của bà và một cơn đột quỵ kế tiếp đã ảnh hưởng đến tâm trí cũng như đôi mắt bà. Một đôi mắt nói nhiều và nhanh hơn cái lưỡi do bà biết cảm nhận và nhìn xuyên thấu những bức xúc nhỏ nhất nơi người khác. Đôi môi khô héo kia bắt đầu làm việc:

- Có... có một điều kh... ông ổn.

Ngôn từ tuy ấp úng nhưng tốt hơn nhiều so với cách đây ba tháng. Karen rất kinh ngạc về sự cải thiện đáng kể của bà, cả giọng nói lẫn cử động. Rowena tiếp cận phương pháp trị liệu vật lý với ý chí chiến thắng bệnh tật, và bà đang làm đúng như thế. Thật ra đôi chân và tay bà đang dần lấy lại sức sống như là một món quà cho một quyết định đúng đắn. Karen noi gương bà và cố trả lời bằng một giọng tự tin:

- Không, không. Chẳng có gì không ổn cả.

- Cháu... cháu đang ch... chịu đựng thời... thời... tiết.

Karen nhăn mũi và lắc nhanh đầu. Đó là một sai lầm. Khi lắc qua bên phải, nàng còn tỉnh táo. Nhưng khi lắc sang trái nàng cảm thấy choáng váng.

Một phút trước khi lấy lại thăng bằng và một phúc sau đó nàng cố gắng chế ngự cơn ho đang thôi thúc, đồng thời thốt bằng giọng khản đặc:

- Cháu chỉ hơi mệt, dạo này cháu rất bận. Hai tuần nữa học kỳ hai sẽ bắt đầu.

Nàng dừng lại khi thấy môi bà Rowena lại mấp máy, kiên nhẫn chờ đợi để bà lão có đủ thời gian hình thành câu nói:

- Vậy ch... cháu sẽ nghỉ... nghỉ ngơi chứ?

- Chút ít. Cháu còn hai tuần không có tiết học, vì thếđây là thời gian cháu phải làm việc.

- Cho... cho McGuire?

- Vâng.

- Và... và nhà hàng?

- Đúng vậy.

- Karen?

- Dạ

- Hãy nghỉ... nghỉ ngơi đi.

- Ước gì cháu được thế.

- Ch... cháu có thể nếu cháu muốn.

- Không. Thời gian của cháu tại nhà hàng có thể rút ngắn nhưng cháu phải làm việc đủ giờ với giáo sư McGuire.

- Và còn viếng thăm bà nữa. Thật quá nhiều việc đấy.

- Nhưng cháu thích viếng thăm bà.

- Ch... cháu cũng th... thích công việc của... của ch... cháu, đúng không?

Karen rất muốn khẳng định điều này nhưng nàng không muốn trả lời lập lờ. Công việc phụ tá Giáo sư McGuire là một phần thưởng trí thức trong khi công việc tại Pepper Mill là việc sinh nhai. Nhà nàng bao giờ cũng nghẹt sinh viên, và trong lòng Karen rất khó xử với họ. Một số là bạn học của nàng, số còn lại nàng chỉ biết mặt. Về lý thuyết nàng có thể chia sẻ tình bạn với họ.

Nhưng trên thực tế thì không thể được. Lý do duy nhất là tuổi tác. Ở tuổi hai mươi chín nàng khá “già” so với đa số họ. À, một lý do nữa là sự khác biệt đẳng cấp. Họ là con nhà giàu. Họ không phải làm hai công việc ngoài giờ học như nàng. Họ cũng không sống nhờ vào số tiền ít ỏi và ở trong một căn hộ nhỏ ngoài khuôn viên trường. Họ không phải ăn trong căng tin và được cha mẹ trả tiền đều đặn tại nhà hàng Pepper Mill.

Có những nhóm nhỏ rất dễ chịu không làm mích lòng, thậm chí còn hợp với nàng. Những nhóm lớn thường có khuynh hướng gây huyên náo và sai vặt, thậm chí còn đáng ghét.

Nhưng đó là phản diện. Karen chỉ nhìn vào mặt kia:

- Công việc của cháu không tệ lắm. Giáo sư McGuire nhờ cháu nghiên cứu đời sống của các nghệ nhân ít được biết đến, mà một số họ cháu chắc chắn sẽ không mai một quá lâu...

Karen mím chặt môi lại cố kìm cơn hắt hơi, rồi tiếp tục:

- Còn Pepper Mill làm bánh khoai tây rán rất ngon.

- Cháu... cháu ăn ở... ở đó hả?

- Những buổi ăn tối nếu cháu làm việc.

- Họ... họ bắt cháu trả... tiền không?

- Không. Chủ thường rộng rãi về điều đó.

Mối bận tâm của bà không phải là các ông chủ:

- Khoai rán... rán không b... bổ dưỡng.

- Có thể không. Nhưng chắc chắn có vị ngon.

- Quá... ốm. Karen biết bà không ám chỉ món khoai tây.

- Cháu hả? Không.

Mũi nàng bắt đầu nghẹt, điều này có nghĩa thuốc xịt mũi nàng dùng trước đó sắp hết hiệu lực, và cũng có nghĩa nàng chỉ còn lại vài phút trước khi cơn bệnh hành hạ nàng. Bà Rowena lặp lại:

- Q... quá... ốm.

Không muốn bàn cãi, Karen lấy lại tờ tạp chí và đọc thêm vài phút nữa, nhưng đôi mắt càng lúc càng nặng và đôi má nóng hừng hực. Karen cảm thấy căn phòng càng lúc càng trở nên ngột ngạt mặc dù cái rét đang len lỏi vào phòng từ cửa sổ. Giọng nói bắt đầu rời rạc, nàng cảm thấy ngực nặng hơn và những nơi trên cơ thể nàng trước đó không đau bây giờ bắt đầu đau đớn. Thuốc aspirin cũng đang giảm hiệu lực. Karen cảm thấy sợ hãi.

Vừa nhẹ nhàng xếp tờ tạp chí lại nàng nhìn bà Rowena với ánh mắt xin lỗi:

- Cháu nghĩ cháu nên về nhà. Tối nay cháu phải làm việc. Ánh mắt đăm đăm của bà Rowena lướt từ gương mặt nàng sang cửa sổ. Một cái gì đó trong cái nhìn của bà khiến Karen quay lại. Tuyết rơi dày đặc.

- Ôi trời.

Nàng lẩm bẩm qua hơi thở.

Dưới thời tiết bình thường, đường về Syracuse từ viện điều dưỡng phải mất bốn mươi lăm phút. Với đường xá đầy tuyết chắc chắn mất lâu hơn. Nếu nàng khỏe điều này không thành vấn đề. Karen không hề mong đợi việc bước ra khỏi viện điều dưỡng tiếp cận cơn bão trong chiếc Chevy cà tàng với điều kiện sức khỏe như thế này.

- Nhưng điều đó là bắt buộc.

- Cháu sẽ không sao đâu.

Vừa nói nàng vừa nhét tờ tạp chí vào túi da trên vai, thở chầm chậm để tăng thêm sức. Karen đứng lên, với lấy áo khoác. Cơn chóng mặt đột nhiên ập vào nàng, cố ghìm chân nàng vào thành ghế, Karen giữ hơi thở đều đặn, thầm mong nó chóng qua.

- Lái... lái xe khô... không tốt đâu. - Bà Rowena cảnh báo.

Cơn choáng đã qua, Karen cái rét len lỏi vào lớp vải len trên cổ áo nàng. Các ngón tay hơi cóng khi nàng cài hai nút cuối và cố lên giọng thản nhiên:

- Thật ra cháu có ấn tượng xấu về thời tiết. Ởđây người ta xử lý tuyết dễ dàng. Những nhân viên xa lộ rất giỏi trong việc ủi tuyết và rải cát.

Nàng quấn chiếc khăn len quàng cổ thêm một vòng, rồi tiếp:

- Ngoài ra, mùa đông năm nay nghiệt ngã nhưng điều đó giúp cháu thêm dày dặn. Cháu sẽ lo lắng hơn nếu trở về New York.

- Ch... cháu nhớ nó... nó không?

- Thành phố hả? Thật sự là không. Nó quá... cuồng loạn.

- Cuộc... cuộc sống của... của cháu ở đây cũng... cuồng loạn.

Vừa cho tay vào đôi găng tay da Karen vừa liếc bà Rowena bằng ánh mắt trách móc:

- Bà chẳng nên biết điều đó. Bà chỉ cần biết cháu là một phụ nữ nhàn rỗi.

Đôi mắt bà Rowena ánh lên vẻ châm biếm:

- Cháu... sẽ chẳng... chẳng bao giờ là m... một phụ nữ nh... nhàn rỗi.

Karen không cần hỏi vì sao bà biết. Nàng và bà Rowena là hai linh hồn cùng huyết thống, cùng hiếu kỳ, cùng có ý chí mãnh liệt, cùng có chung những giấc mơ. Ngay từ buổi đầu biết nhau, Karen đoán chắc bà Rowena chưa bao giờ là một phụ nữ nhàn rỗi trong đời bà. Và nàng cũng không hơn gì.

Cố vận dụng và tập trung để giọng nói có sinh khí, Karen lên tiếng:

- Ý bà muốn nói cháu trông không hoàn toàn khởi sắc, bình tĩnh, vô tư và tập trung. Phải không?

Khi thấy bà Rowena chỉ bĩu môi, Karen trở nên ỉu xìu:

- Cháu trông kiệt quệ lắm hả?

- Bệnh

- Cháu chỉ mệt thôi.

- Về... nhà đi.

Biết rằng đầu mình bắt đầu âm ỉ đau, Karen nâng túi lên vai, mặc dù nàng không thích rời bỏ bà Rowena, một phụ nữ luôn tạo cho nàng sựấm áp mà nàng không thể giải thích được:

- Cháu sẽ gặp bà vào ngày thứ Ba. Ô kê?

- Ư.. ơ..c gì cháu th... â... ý khỏe hơn.

- Cháu sẽ khỏe mà.

- L... ái chậm thôi.

- Cháu nghĩ sẽ không còn cách nào hơn.

Ánh mắt bà Rowena dán chặt vào gương mặt Karen trở nên lo lắng:

- Có... có lẽ ch... cháu nên ở lại đây.

Trong cơ thể nàng, Karen suy tính, có cả một ổ vi trùng. Gần gũi bà Rowena là một điều tệ hại, nhưng nàng không thể cưỡng lại được. Cứ hai lần mỗi tuần nàng đều đến thăm bà và những chuyến viếng thăm đó trở thành một phần chương trình không thể thiếu trong đời sống nàng.

- Không được bà Rowena ạ. Cháu phải lái xe về nhà.

- Vậy chờ... chờ một lát.

- Càng chờ lâu cháu e đường xá càng tồi tệ. Chốc nữa đây người ta sẽ chờ cháu tại nhà hàng, nếu xong công việc ở đó, cháu phải viết một bài lịch sử. Cháu đã lên kế hoạch cho ngày mai để hoàn thành nó.

- Ngày... ngày mai là Chủ... chủ nhật mà. Không... không có hẹn... hẹn hả?

Karen đáp với thái độ dửng dưng cố ý:

- Không. Cháu sẽ làm ca phụ.

- Đừng làm thường xuyên.

- Cháu biết, nhưng tối thứ Bảy càng bận càng có thêm tiền...

Nàng bỏ lửng câu nói, nhận ra mỗi từ nàng thốt đều đòi hỏi một nỗ lực:

- Cháu đi đây, bà Rowena.

Karen cúi xuống đắp mền hơi cao lên trên người bà:

- Bà bảo trọng nhé. Thứ ba tới bà muốn cháu mang đến cái gì đặc biệt không?

Nàng luôn hỏi như thế, và luôn bị từ chối.

- Cẩn... thận nhé.

- Vâng.

Karen vỗ nhẹ lên vai bà lão trước khi ra cửa, rồi dừng lại ngoái cổ nhìn bà:

- Gặp lại thứ Ba nhé.

Sau khi rời khỏi phòng và hình ảnh của bà Rowena khuất dạng, nàng dừng lại hạ thấp đầu, khép mắt một lúc, rồi hít một hơi thở mạnh và tiếp tục đi. Khi đến bàn viết ngay bên trong cổng trước, Karen dừng lại lần nữa để trao đổi với nhân viên hướng dẫn:

- Judy.Chị vừa mới rời bà Carlin. Em biết có ai đó sẽ trông nom bà lão không?

Judy mỉm cười. Cô bé là một học sinh trung học và cô sử dụng thời gian buổi trưa của mình để phục vụ trong viện điều dưỡng. Cô bé cũng khá quen biết bà Rowena và hiểu rằng bà lão bao giờ cũng thương nhớ Karen.

- Biết chứ, cô Drew.

Karen gật đầu cám ơn và quay nhìn ra cửa sổ, lúc này tuyết đang rơi nhiều đến nỗi nàng không dằn được một tiếng rên nhỏ.

Judy bày tỏ thái độ thông cảm:

- Em sống cách đây chỉ hai dãy nhà. Chị đã lái một quãng đường dài. Em ngạc nhiên chị đã làm điều đó ngày hôm qua. Người ta đang kháo nhau về tuyết từ tối qua.

- Chị không biết.

- Chị có nghe gì không?

- Gì là gì?

- Đài phát thanh. Trong xe?

- Không. Chị không nghe.

Judy trố mắt nhìn nàng lộ vẻ không tin:

- Chị không buồn chán sao?Em chắc sẽ điên mất nếu không có âm nhạc, nhất là lái một quãng đường xa như chị.

Karen thở dài nhè nhẹ:

- Thật không may chị không có máy. À, chị có một cái nhưng nó bị hỏng từ khi chị mua chiếc xe này và chị không đủ điều kiện sửa nó khi có quá nhiều chuyện sửa chửa khác nên làm.

Gương mặt Judy chợt sáng lên:

- Chị muốn anh em xem nó không?Anh ấy rất giỏi sửa xe.

- Chị sẽ nhờ nếu chị gặp rắc rối.

Karen lo lắng nhìn bầu trời:

- Mong cho nó qua nhanh.

Judy quan sát ánh mắt Karen:

- Chị chắc muốn lên đường à?

Karen định thở dài, nhưng bật ra tiếng ho trầm đục. Nàng vừa che miệng vừa quay đầu đi, kiểm soát cơn ho, rồi lên tiếng:

- Chị không có nhiều chọn lựa.

- Chị có thể ở lại một lát, chờ xem tuyết có ngưng rơi không?

Cúi đầu xuống, Karen dùng đầu ngón tay được bọc len ấn vào chỗ đau giữa hai mắt. Thật ra nàng đau khắp cơ thể. Các ngón tay tê cóng bên trong đôi găng tay len, đồng thời trên mũi nàng lấm tấm những giọt mồ hôi. Cần phải về nhà, Karen nghĩ, càng sớm càng tốt.

Siết chặt khăn quàng quanh cổ, nàng kẹp chiếc túi dưới cánh tay, khoát vội cánh tay còn lại chào Judy và thu hết nghị lực đi ra cửa.

Tuyết thi nhau ập vào người nàng. Những viên đá li ti cuốn theo chiều gió bắn tới như những mũi kim châm vào đôi má nóng bừng của nàng. Cúi gằm đầu xuống và nheo mắt lại, Karen tập trung sức lực vào đôi chân cố gắng bước những bước vững chãi. Đôi ủng lún dưới tuyết không hơn hai phân, tuy nhiên nàng cảm thấy đang lê bước khó khăn. Bước chân kế tiếp đòi hỏi nổ lực nhiều hơn bước trước đó. Karen không bỏ cuộc. Chúi đầu thấp hơn để chống lại cơn gió rét, nàng bước những bước vội vã và chỉ nghĩ đến điều mình đang làm, song cuộc đi bộ dường như bất tận. Nàng xoay mình một vai hứng lấy cơn gió rồi tiếp tục đi theo tư thế như vậy, đồng thời mắt liếc nhìn về khu dưỡng đường. Nó dường như rất xa, tách biệt hẳn khỏi nàng bởi màn tuyết dày đặc trắng xóa.

Cuộc đi bộ cuối cùng cũng chấm dứt, nàng trượt lên con đường dành cho xe ra vào rồi như nửa lướt đi nửa bước lập cập tiến đến xe của mình.Tuyết phủ dày trên kính chắn gió, nàng đưa tay gạt bớt rồi rút mạnh bao tay ra, lục lọi trong túi tìm chìa khóa, mở cửa xe và ngã người vào bên trong. Tiếng sập cửa đi kèm theo một tràng ho rũ rượi. Karen ngã đầu vào ghế dựa, mắt nhắm nghiền bất động và cố thở nhẹ đều.

Tuy nhiên đó không phải cách đưa nàng về nhà, vì thế mặc dù đầu cảm thấy như búa bổ nàng vẫn ngẩng đầu lên, xoay chìa khóa khởi động.

Kéo khăn quàng ra khỏi mặt, Karen thử lại lần nữa. Vẫn không có gì xảy ra.Không một âm thanh nào của động cơ nổi lên.

Karen nhắm mắt lại, gục đầu trên tay lái rên khe khẽ.Nguyên nhân do bình điện. Nàng biết đúng là nó.Từ vài tuần nay chiếc xe đã có vài triệu chứng nhỏ, ngầm báo có gì bên trong hao mòn già cỗi. Karen đã không lưu ý đến bởi chính bản thân nàng cũng đang hao mòn, già cỗi. Nàng không có điều kiện để sửa chửa chiếc xe, quá ít thời gian cũng như tiền bạc.

Ngẩng cao đầu, Karen cố suy nghĩ tìm biện pháp. Đôi mắt khô hanh tập trung vào cần số, hai tay lắc mạnh, rút chìa khóa ra khỏi ổ khởi động, kiểm soát xem có lấy đúng chìa không, rồi tra vào xoay tiếp.

Nàng đạp lên chân ga một lần nữa, chầm chậm, rồi lại xoay chìa khóa. Karen đạp chân ga lần thứ hai, rồi ba, bốn... cùng lúc thay đổi ổ khởi động từ tắt sang mở, tới sang lui kèm theo những tiếng thở dồn dập.

Karen xem lại chiếc máy thu thanh để bảo đảm nó không hoạt động, tắt hệ thống nhiệt, kiểm tra lại gạt quét trên kính chắn gió để đảm bảo nó cũng tắt rồi tiếp tục xoay chìa khóa.

Rùng mình vì lạnh, nàng nhìn vào đồng hồ nhiên liệu; cây kim chỉ số không. Vậy là xăng nàng đổ cách đây ba ngày đã cạn kiệt.

Nuốt mạnh một cách đau khổ, Karen nhìn lên bầu trời với ánh mắt thất vọng. Một bộ động cơ chết giữa cơn bão tuyết!

Cơ thể rã rời, nàng ngồi đó bất động như một pho tượng đến khi chợt nhận ra nếu ngồi lâu hơn nàng sẽ bị đóng băng. Tuyết đang bắn loạn xạ lên kính chắn gió; vết quét nàng lau trước đó đã bị phủ kín. Tệ hơn nữa, sức mạnh của cơn gió làm rung chuyển xe nàng, đưa cái rét len lỏi vào tận xương.

Không có sự cầu viện nào, Karen nhét xâu chìa khóa trở lại túi áo, đeo bao tay lại rồi ra khỏi xe. Cơn lốc khiến nàng lảo đảo một thoáng, Karen vội vã kéo khăn quàng lên cao hơn để che tóc, nhưng cơn gió nhanh chóng thổi bật nó xuống và nàng phải cúi đầu xuống bước đi, để lại những dấu chân nhanh chóng bị tuyết che phủ.

Tuy nhiên Karen không thể đi xa được vì một cơn chóng mặt khác bắt đầu tấn công nàng. Lần này, không có ghế ngồi nghỉ, nàng đứng chới với giữa cơn bão thở thật nhẹ để tránh gây đau đớn cho hai lá phổi bị xung huyết. Karen cảm thấy nóng bừng trong cơ thể, lạnh buốt ngoài da, đôi chân bủn rủn và nàng không muốn gì hơn là nằm xuống một lát. Trong khi mong mỏi ai đó xuất hiện giúp khởi động xe, Karen nằm xuống. Chỉ một vài phút nghỉ ngơi... và nàng sẽ khỏe.

Vấn đề là phải trở lại khu điều dưỡng, tuy nhiên đôi chân nàng dường như không muốn làm việc, và cơn chóng mặt không thể qua đi. Cơ thể nàng không thể nghe theo lệnh của bộ não và điều đó khiến Karen mất tinh thần. Nhưng nàng phải vào trong khu nhà và nàng phải làm điều này thật nhanh. Trời đất càng lúc càng trắng xóa. Nàng chưa bao giờ sợ tuyết nhưng bây giờ có cái gì đó kỳ lạ về nó. Nó trở nên quá dày như một tấm mền len bao trùm nàng nhưng để làm nàng tê cóng hoặc làm nàng nghẹt thở. Còn âm thanh... nàng chưa bao giờ nghĩ tuyết lại phát ra loại âm thanh vo vo như thế...

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.