Mạnh Mẽ Nương Tử

Chương 2



A! Dân chúng Kim lăng vẫn là đáng yêu như vậy! Chu Kính Tổ cười meo meo nhìn đám đông tới trước mặt hắn, thật vừa lòng thấy mọi người thi nhau lấy lòng hắn.

Thời gian này bị lão cha truy tìm thật khổ, Lạc Dương ở không nổi nữa, hắn đành phải ủy khuất bản thân mình nam hạ đến Kim Lăng tìm vài muội muội xinh đẹp. Đương nhiên, lúc gần đi không thể quên chôm từ ngân hàng tư nhân Chu gia một mớ bạc, không thì làm thế nào ở bên sông Tần Hoài chơi bời đây?

Đưa một thỏi bạc cho tiểu nhị đang mừng rỡ như điên, Chu Kính Tổ đi ra khỏi khách sạn, lập tức có một đống người vây quanh, ai nấy đều chú mục vào túi tiền của hắn.

“Chu công tử, người tới !”

“Vô nghĩa! Chu công tử đây không ở lâu trong này !”

“Chu công tử mua này nọ là vì Cầm Thao cô nương chăng? Điếm của tôi vừa khéo mới nhập hàng, bên trong có…”

“Chu công tử, trong điếm chúng ta có mấy thứ từ Tây Vực đến đá quý vòng cổ, xinh đẹp phi phàm…”

“Chu công tử, chúng ta chuyên tơ lụa trang vật liệu may mặc…”

“Chu công tử…”

Haiz, như vậy mới là náo nhiệt chứ! Chu Kính Tổ nghe chung quanh những từ ngữ quen thuộc, cười càng hiền lành. Trước đó vài ngày thật sự nhàm chán chết được, nhàm chán đến mức hắn chạy đến trong viện Đông Phương Úy đi tìm việc vui. May mắn gặp tiểu thê tử xui xẻo dễ đùa của tên Nam Cung kia, mới giải được chút chán, nhưng mới được vài ngày Nam Cung liền đem thê tử trở về Nam Cung thế gia, không cho bọn họ chơi nữa. Không có biện pháp, hắn cùng Đông Phương đành phải tự đi tìm chuyện khác làm. Thế là, Đông Phương lại trà trộn vào hoàng cung hết ăn lại uống, hắn chạy vội đến sông Tần Hoài gặp bọn muội muội xinh đẹp phát chút tiền tiêu vặt, thuận tiện xúc tiến cho kinh tế địa phương thêm phồn vinh.

Bản thân mình vui vẻ, đương nhiên cũng không thể để cho người khác thất vọng, thế là lão bản các cửa hàng tất cả đều như nguyện lấy thường, tràn ngập phấn khởi. Liên quan đến “Tán tài kim đồng” Chu công tử tiêu tiền như nước đổ, ngu ngốc dễ lừa chính là thí dụ hạng nhất.

Đuổi mọi người đi, Chu Kính Tổ đi đến bên sông Tần Hoài, nhìn hoa thuyền trang hoàng hoa lệ giữa sông. Đấu giá khai bao của hoa khôi? Ngô, đi xem cũng tốt. Hoa khôi kia vài ngày trước có đi nhìn qua, quả nhiên là nhân gian tuyệt sắc, hơn nữa thủ đoạn đối hắn đòi tiền so với những người khác cao minh hơn, khúc chiết hơn, điều này làm cho hắn đối nàng nổi lên chút hứng thú. Lại nói, đấu giá lần này rõ ràng là vì hắn mà có, hắn không đi chẳng phải là làm cho người ta thật thất vọng?

Haiz, ai biểu hắn là người thiện lương như vậy chứ?

Đang định đến bến đò tìm thuyền đi đến Nhã Hương hoa thuyền, bên bờ cỏ lau tùng lập tức xuất hiện một con thuyền nhỏ, lắc lắc lay động — chèo đến trước mặt hắn, một cái thanh âm khàn khàn hướng hắn tiếp đón: “Khách quan, muốn lên thuyền hoa sao? Tiểu nhân có thể đưa ngài qua.” .

Làm ơn! Không cần phải lộ liễu như vậy chứ? Ở nơi hẻo lánh như vậy vốn không có đò chờ người, hơn nữa hắn cũng không biểu hiện ra bộ dáng muốn lên thuyền. Bọn họ vẫn nên đến bến đò chờ hắn, nếu không ít nhất cũng có thể chậm rãi theo bên cạnh hắn chạy qua, để cho chính hắn tự gọi bọn họ a. Haiz, Chu Kính Tổ nhìn trên thuyền hai bóng người mang đấu lạp gầy yếu, nhịn không được thở dài, hai người kia tân tân khổ khổ theo hắn một buổi chiều, mới diễn đã lộ ra sơ hở, ngốc như vậy sẽ không thể làm cướp. Làm hại hắn muốn nỗ lực biểu diễn, cố ý một mình đi đến nơi hoang vắng như vậy.

Hắn leo lên thuyền nhỏ, thấy hai người kia nhẹ nhàng thở ra thật rõ ràng.”Ta muốn đi Nhã Hương hoa thuyền.”

“Vâng, khách quan ngồi vững a.” Hắn vừa lên thuyền, tiểu vóc dáng chèo thuyền lập tức lay động thuyền nhỏ, hướng giữa sông đi tới. Nhìn ra được kỹ thuật hắn chèo thuyền không tốt, đem thuyền chạy xiêu xiêu vẹo vẹo, còn thỉnh thoảng tự quay vòng tại chỗ. Chu Kính Tổ càng nhìn trong lòng lại là một trận thở dài, ngốc như vậy mà làm cướp nhất định thu hoạch không tốt, đáng thương a!

Nhớ hồi hắn còn nhỏ, cũng thường có người đến mời hắn chơi trò kẻ cướp cùng con tin, nhưng là từ khi lão cha không hiểu tình thú cuộc sống của hắn thay hắn mời vài vị bảo tiêu lợi hại, người đến cùng hắn chơi càng ngày càng ít. Kỳ thực, bị cướp bóc có nhiều chỗ rất hay, tỷ như có thể tăng kiến thức, có thể du ngoạn danh sơn, có thể giải sầu giải buồn, còn có thể mượn cơ hội gặp cảnh thấy việc nghĩa hăng hái làm anh hùng hảo hán ( Nam Cung Hàn cũng vì thế này nên mới quen biết )! Sở dĩ hắn không ngại vất vả ôm mớ bạc nặng là bởi vì muốn hướng người giang hồ tuyên cáo: đến đây đi! Ta mang theo rất nhiều tiền, nhanh tới tìm ta đi! Vốn là muốn ôn lại giấc mộng thời thơ ấu.

Đáng tiếc người tri âm trên thế gian quá ít, hiện tại cuối cùng cũng có được hai người, nhưng lại ngốc như vậy, xem ra khó có chuyện phấn khích như ngày xưa. Bất quá, cùng mấy người này tán gẫu chắc cũng đỡ chán.

Người lái đò dáng nhỏ bé nỗ lực khua mái chèo. Khua khua khua, quạt quạt quạt, thuyền nhỏ thật vất vả cuối cùng cũng đến một chỗ khuất người bên bờ sông, người lái đò ngừng tay hít một ngụm khí lớn. Đồng thời, một người cao cao luôn tránh ở trong khoang thuyền chậm rãi đi ra.

Chu Kính Tổ mở đôi mắt ngủ gà ngủ gật, vô cùng có trách nhiệm sắm vai nhân vật của mình: “Này! Ngươi tại sao dừng lại nơi này? Ta muốn đi Nhã Hương hoa thuyền nha! Mau đến đó đi!”

“Hừ, chúng ta không phải là người lái đò ! Ngươi bị bắt cóc ! Còn nhìn không ra sao? Ngu ngốc!” Dáng nhỏ hướng hắn xoa xoa thắt lưng kêu gào. Còn nghĩ rằng tên này hay ôm một đống tiền nơi nơi vui chơi, nhất định là đã quen bị cướp, không nghĩ tới hắn vẫn không cảnh giác như vậy, ngược lại thật sự là đồ ngu ngốc bất trị!

“Trách móc ta ngu ngốc? Các ngươi mới là đồ đầu đất ngu tới cực điểm!” Chu Kính Tổ không phục trách móc lại, hai tên ngu ngốc này, nếu không phải hắn hảo tâm cho bọn họ cơ hội, bọn họ sao có thể thành công chứ? Không biết cảm ơn thì thôi, còn mắng chửi người?

“Ngươi nói ai ngu ngốc?” Tức chết nàng ! Người ngu cũng dám trách móc người khác?

“Này, chờ một chút! Nói không lại ta nên tính đánh ta sao? Hảo, muốn đánh thì đánh a, nhưng trước phải hướng ta nhận thua, thừa nhận ngươi nói không lại ta, rồi chúng ta lại đến đánh!” Muốn so thắng thua phải làm cho rõ ràng, đừng tưởng rằng nàng là nữ tử hắn sẽ nhường cho nàng!

“Ha! Ta nói không lại ngươi? Đừng có đùa! Ta là khinh thường nói chuyện với kẻ ngu như ngươi! Nếu ngươi cứ như vậy không biết sống chết, vậy đừng trách ta không khách khí!”

“Cứ việc phóng ngựa lại đây!” Cùng tên Đông Phương ma mãnh kia mười mấy năm mồm mép, còn sợ tiểu nha đầu lông bông này sao?

“Nói tốt lắm!” Nàng bày ra tư thế ấm trà, “A ở bên trong tác cách đáp đi cốt quỷ mạt hợp thông cổ…”

“Gì?” Chu Kính Tổ há hốc mồm.

Nàng càng nói càng hăng say. Hắc hắc hắc! Đây là nàng bắt chước theo a thẩm a di hàng xóm cãi nhau, ý tứ bên trong nàng cũng không hiểu lắm, cam đoan hắn càng không rõ.

Chu Kính Tổ phục hồi tinh thần lại, cũng há mồm kêu to: “%*¥*¥#¥%…” Nghe không hiểu chứ gì? Hắn đây cũng không hiểu! ( hai người kia rốt cuộc mấy tuổi ? )

Bọn họ, bọn họ là đang làm gì? Làm sao có thể biến thành như vậy? Dáng cao sững sờ đứng ở đương trường, nhất thời không biết nên khóc hay cười.

“Các ngươi chờ một chút… Đợi chút… Dừng lại, ” hắn định ngăn cản hai người kia đang chuyển qua nói tiếng quái tiếng quỷ ở đâu đó, “Đừng ầm ĩ… Đừng ầm ĩ ! Đều câm miệng!”

Hai người đang tranh cãi ầm ĩ tạm thời ngừng lại, kinh ngạc nhìn dáng cao, tiếng hắn gầm rú so với bọn hắn còn lớn hơn nha! Khó trách cổ nhân vẫn nói: tẩm ngẩm tầm ngầm đá lầm chết voi…

Dáng cao thanh thanh cổ họng, “Hiện tại không phải là thời điểm cãi nhau! Chúng ta nên bàn chính sự trước.”

“Được rồi, các ngươi bắt đầu nói đi.” Chu Kính Tổ ngồi trên boong thuyền, thật là, trên thế giới còn có nơi nào có thể tìm được người độ lượng rộng rãi giống hắn như vậy nữa?

“Trên thực tế, chúng ta không phải là người lái đò, chỉ giả trang làm người lái đò để bắt cóc ngươi. Bởi vậy, ngươi hiện tại là tù binh của chúng ta!”

“Nga.” Chu Kính Tổ gật đầu không sao cả.

“Này! Ngươi đây là cái thái độ gì? Dám khinh thị chúng ta?” Dáng nhỏ thấy bộ dáng Chu Kính Tổ lười biếng thật không vừa mắt.

Còn phàn nàn nữa? Hắn đã rất phối hợp nha! Nàng còn dám soi mói? Chu Kính Tổ trừng nàng một cái, bắt đầu cảm thấy trò này chơi chán rồi. Lúc đầu hắn thấy có người muốn bắt cóc mình, phản ứng đầu tiên là nghĩ bọn hắn muốn giựt tiền, dù sao sắc trời còn sớm, cho bọn hắn chút bạc cũng ổn. Ai ngờ đâu mục đích của bọn họ lại là muốn hắn ngồi ngáp ruồi ở đây một buổi tối, hắn đây không rảnh!

Còn trừng nàng? Dáng nhỏ bóp chặt nắm tay thật muốn cho tên đó mấy đấm, dáng cao giữ chặt nàng: “Đừng đánh đừng đánh, quân tử động khẩu không động thủ, không cần đánh người.”

Dáng nhỏ trợn trừng mắt, không muốn cùng tên ngu ngốc này giảng đạo lý, “Đại ca, ca chèo thuyền đi Nhã Hương hoa thuyền đi, ta ở đây trông đứa ngốc này. Đi nhanh đi, đấu giá sắp bắt đầu rồi.”

“Ta, ta không nghĩ sẽ đi tham gia đấu giá nha.” Dáng cao ảm đạm cúi đầu, “Ta không có tiền, căn bản không có hi vọng thắng các vương tôn công tử khác.”

“Gì? Ca căn bản không tham gia còn đi bắt cóc đứa ngốc này làm chi? Ăn no không có chuyện gì làm à? Đằng nào Cầm Thao của ca cũng rơi vào tay người khác, làm như vậy có ích gì?” Dáng nhỏ nhảy lên, trừng hắn không thể tin được.

Dáng cao còn có vẻ cây ngay không sợ chết đứng: “Tất nhiện là có ích. Cầm Thao sắp lâm vào tay sài lang, ta bắt tên sài lang lớn nhất không phải là giúp Cầm Thao sao? Chu Kính Tổ không đi, nguy hiểm Cầm Thao gặp phải sẽ ít đi một phần! Ta dốc hết lực non nớt của ta vì Cầm Thao làm một chút việc, coi như hoàn thành tâm nguyện của ta. Haiz, ta biết, làm ra việc bắt cóc này thật sự uổng công đèn sách, nhưng là vì Cầm Thao, ta cam nguyện rơi vào địa ngục, muôn lần chết không chối từ! Nhưng ta lại liên lụy tiểu muội, đại ca thật xin lỗi muội. Sau này ta sẽ xuất gia, chuộc tội cho hành động tội lỗi của chúng ta đêm nay.” Nói xong hai tay hắn trang nhiêm chắp tay lại vái.

Làm sao có thể? Làm sao có thể có người ngu như vậy! Dáng nhỏ cả người run run, không thể nhịn được nữa ra tay, một quyền đấm thẳng vào người đại ca, rồi nỗ lực kìm nén không đá tiếp lên người hắn.

Thực… Mẹ nó! Hôm nay đại ca nghiêm túc nói muốn đi bắt cóc Chu Kính Tổ, không cho hắn đi tham gia đấu giá. Loại bỏ kẻ địch lớn nhất, nàng thật cao hứng đại ca nguyện ý làm chuyện tình không hợp nghĩa này, tuy rằng cảm thấy kế hoạch của hắn quá kém, nhưng vì cổ vũ con mọt sách cuối cùng đã không còn bị động nữa, nàng nghĩa bất dung từ tham dự kế hoạch bắt người này. Nhưng … nhưng tên ngốc vẫn chỉ là tên ngốc, không có khả năng đột nhiên thông minh lên, khiến nàng cũng hành động như một đứa ngốc.

Haiz, đáng thương a. Chu Kính Tổ đồng tình nhìn dáng cao ôm bụng lăn lộn trên mặt đất, người muốn ngu thành cái dạng này cũng thật không dễ dàng nha, người này cũng có thể xem như trân bảo hiếm có.

“Này! Huynh muội các ngươi đã thảo luận xong chưa? Biết làm sai rồi thì cũng thả ta đi a!” Huynh muội ô long này đùa cũng vui, nhưng hắn vẫn không muốn cả đêm ngồi ngốc ở chỗ này.

“Sai cái quái gì chứ? Chẳng có sai cái gì hết!” Dáng nhỏ quyết tâm không thừa nhận sai lầm, quyết định đem sai lầm tiến hành tới cuối.”Nghe đây Chu Kính Tổ, ngươi nếu còn muốn sống, liền đem toàn bộ tiền trên người giao ra đây! Mau mau lấy ra cho hết!”

“Di? Các ngươi không phải không cần tiền sao?”

“Ta thay đổi chủ ý không được sao? Đừng dài dòng, mau lấy ra đây! Ngô, hay là người muốn lấy ra sau khi bị đánh?” Tay nhỏ bé nắm chặt quyền, uy hiếp đưa đến trước chóp mũi của hắn.

“Tiểu, tiểu muội, bắt cóc người ta đã là phạm vào quốc pháp, lại cướp tiền bạc người ta tội thêm 1 tầng, ngàn vạn không được làm thế a!” Dáng cao đứng lên, giữ chặt tay của dáng nhỏ.

“Ngu ngốc! Buông tay! Đừng ngăn cản ta!” Muội muội hất tay muốn bỏ ra đại ca vướng bận.

“Không! Tiểu muội, muội không thể làm chuyện sai nữa!” Đại ca gắt gao kéo muội muội dừng cương trước vực sâu tội ác.

Chu Kính Tổ hưng trí bừng bừng ngồi dòm hai huynh muội kéo qua kéo lại, từ trong lòng lấy ra một bao hạt dưa bắt đầu cắn.

Đột nhiên, hạt dưa trong tay hắn rớt xuống đất, lăn đi, mà tươi cười hứng khởi trên mặt cũng ngưng trụ ——

Huynh muội lôi kéo nhau, đấu lạp của muội muội rớt xuống đất, dưới ánh trăng sáng, một khuôn mặt xinh đẹp hiện ra ở trước mặt Chu Kính Tổ…

A… A… Tim hắn ngừng đập! Trong lúc nhất thời thiên toàn địa chuyển, trời sụp đất nứt, long trời lở đất, thiên hôn địa ám, thiên kinh địa nghĩa, trời tru đất diệt… Quan tâm nó là thiên cái gì chứ, tóm lại chính là —— trời ạ! A! Hắn bị “sét đánh”!

Chu Kính Tổ đơ nửa miệng si ngốc chăm chú nhìn muội muội xinh đẹp, cảm thấy rất rõ ràng: hắn với nàng, vừa thấy đã chung tình !

Hắn lúc này tạm thời biến thành trẻ si ngốc đương nhiên sẽ không chú ý tới cuộc chiến giữa hai huynh muội cuối cùng kết thúc bởi muội muội cho thẳng một cước vào bụng đại ca, cũng không hề chú ý tới muội muội nhanh nhẹn tiến lên lục hết quần áo của hắn, cướp hết tiền bạc trên người hắn, càng không nhìn thấy muội muội nắm cổ áo đại ca quăng lên thuyền nhỏ rồi chống nạnh mắng to “Ngu ngốc! Nhanh đến chỗ đấu giá mà mang Cầm Thao của ca về! Nếu chuyện này còn làm không được, thì đi mua một khối đậu hủ mà đâm chết luôn đi, không cần trở về gặp ta!” …

Hắn cái gì cũng không ý thức được, cái gì cũng không thể suy nghĩ, chỉ có thể si ngốc , ngơ ngác nhìn khuôn mặt người trong lòng chợt xa chợt gần. Thật là xinh đẹp! Thật là đáng yêu! Thật là nhiều tức giận! Quả thực là kiệt tác trên trời! A! Thiên địa không còn tồn tại , chỉ còn lại có hắn cùng nàng, mặt đối mặt, mắt đối mắt, gần trong gang tấc, gần… Di?

Chu Kính Tổ đột nhiên phát hiện muội muội xinh đẹp lại thật sự ngồi ở trước mặt hắn, cùng hắn mắt to trừng mắt nhỏ. Di? Di? Bọn họ hiện tại như thế nào lại ở trên đê, đại ca nàng cùng thuyền nhỏ ở đâu rồi? Kỳ quái, hắn mới hoảng hốt một chút, tình thế liền hoàn toàn thay đổi?

Hình như hắn bị dọa đến ngu luôn rồi. Muội muội xinh đẹp trong lòng sinh ra một tia áy náy, tuy rằng hắn vốn cũng đã rất choáng váng, nhưng đem hắn dọa thành tên đần luôn thì quả thật là hơi quá đáng.

“Không sao không sao, hiện tại không có việc gì , ngươi không phải sợ, ta sẽ không đối với ngươi như vậy. Ngươi trở về đi, trở về thoải mái mà tắm chút nước ấm, sau đó lên giường ngủ một giấc, buổi sáng ngày mai sẽ khôi phục bình thường.” Nàng trấn an vỗ vỗ đầu của hắn, dù sao hắn cũng không còn tiền, sẽ không đến chỗ đấu giá làm khó dễ đại ca, để cho hắn trở về cũng được.

Không chú ý tới ánh mắt hắn một lần nữa ngây dại ra, muội muội xinh đẹp nói xong đứng lên, duỗi thắt lưng. A, vất vả một ngày, mệt mỏi quá a! Trở về đi ngủ thôi. Nàng nhẹ nhàng cất bước hướng về nhà ân? Tại sao phía sau có tiếng bước chân? Nhìn lại đằng sau, lại thấy tên ngốc kia đi theo sau nàng.

“Này, ngươi theo ta làm gì? Muốn báo thù sao?” Nàng xoạc chân đứng kiểu tư thế ứng chiến, nhưng hắn vẫn đứng si ngốc lắc đầu. Nàng lại nghĩ nghĩ, cuối cùng hiểu được : “Nga! Ngươi là vì trong túi không còn một đồng nên không về khách sạn được à? Chút tiền này cho ngươi, ngươi cứ theo bên này mà đi, lối rẽ kế tiếp thì quẹo trái lại đi thêm một dặm sẽ tới khách sạn ngươi đang ở, nhớ chưa? Tốt lắm, không có việc gì thì đi đi! Sau này không gặp!”

Khoái trá xoay người tiếp tục đi tiếp, nhưng… Nàng tức giận lại quay đầu: “Tại sao còn đi theo ta? Thật sự muốn đánh sao? Ta cảnh cáo ngươi, không được đi theo ta, bằng không đừng trách nắm tay ta cứng!”

Hừ một tiếng ngẩng đầu tiếp tục đi về nhà, nhưng mà…”Ngươi đi theo ta rốt cuộc muốn làm gì?” Liễu Nguyệt Nhu quay đầu hét to, cũng thuận thế cho hắn một quyền. Nàng đã sớm đã cảnh cáo hắn, không thể nói chuyện mà không tính toán gì hết .

;: .

Đau quá! Cho dù Chu Kính Tổ đang chìm đắm trong tình yêu, cũng bị nàng đánh cho hoàn hồn trở lại .”Mỹ nữ, nàng tại sao lại tùy tiện đánh ta?”

Mỹ nữ? Hắn quả nhiên bị dọa đến ngu rồi. Mặc kệ chuyện đó, bảo hộ danh dự chính mình quan trọng hơn: “Ai tùy tiện đánh người? Ta đã sớm đã cảnh cáo ngươi không được đi theo ta, bằng không ta liền đánh ngươi, vừa rồi ta chẳng qua chỉ thực hiện lời ta nói mà thôi, không phải là tùy tiện đánh ngươi!”

“Như vậy a, hình như cũng có đạo lý.” Chu Kính Tổ gật đầu.

“Ngươi hiểu chưa? Tốt lắm.” Nàng vừa lòng xoay người về nhà. Nhưng —— “Ngươi ngươi ngươi, còn dám đi theo sao?”

“Nhưng mà, ta không phải bị nàng bắt cóc sao? Đương nhiên muốn theo nàng a.”

“Ngươi vừa rồi không nghiêm túc nghe ta nói sao? Ta đã nói là ta thả ngươi, ngươi có thể trở về!”

“Thật vậy chăng?” Hắn vẫn chưa muốn tách khỏi người trong lòng nha, “Thật sự muốn thả ta sao? Nói như vậy, chuyện thứ nhất ta làm sau khi bị cướp chính là đi báo quan. Nếu như ta lập tức đi báo quan phủ, rồi dẫn quan binh đến Nhã Hương hoa thuyền, đại ca nàng liền…” Mỹ nữ làm việc thật không chu toàn toàn a, may mắn còn gặp được người thiện lương như hắn.

“Ách, này…” Nàng cả kinh, đúng nha, nàng thật không nghĩ đến. “Được rồi, ta tạm thời không thả ngươi đi. Ngày mai sẽ thả… Di, không đúng, ngày mai thả ngươi, ngươi vẫn có thể báo quan, kia…” Nàng bắt đầu nghiêm cẩn suy xét.”Này! Họ Chu kia, nếu ngươi ngày mai báo quan, quan phủ cũng có thể theo số ngân phiếu kia của ngươi tra ra đại ca của ta , có phải không?”

“Đúng vậy.” Chu Kính Tổ khen ngợi gật đầu, mỹ nữ hắn nhìn trúng quả nhiên không ngu ngốc, “Số ngân phiếu này đều từ ngân hàng tư nhân của Chu gia, chỉ cần tra là biết.”

“A? Nếu nói như vậy, ” nàng cảm thấy sự tình thật nghiêm trọng , “Ta đây chẳng phải là hại đại ca? Làm sao bây giờ?”

“Đừng lo lắng, ta sẽ không đi báo quan . Chu gia chúng ta không có gì hơn người ngoại trừ nhiều tiền, Chu Kính Tổ ta lại luôn luôn rộng rãi, sẽ không vì chút tiền kia mà làm khó nàng.” Chu Kính Tổ vội vàng an ủi giai nhân.

“Thật sự?” Nàng không thật tin tưởng.

“Đương nhiên là thật ! Nàng làm sao có thể không tin ta? Nếu ta thật muốn đi báo quan, vừa rồi sẽ không nhắc nhở nàng.” Chu Kính Tổ bất mãn khi thấy người trong lòng đối với mình không tín nhiệm, “Bởi vì ta là người vô cùng thiện lương, lòng dạ rộng rãi, từ bi hỉ xả, thích lấy oán trả ơn, không, là có thù báo ân, lấy ơn báo oán…”

“Ngừng! Ngừng! Ngừng!” Nàng ngăn hắn lại, “Vì sao không báo quan? Đừng nói những chuyện vớ vẩn nữa, cho ta một cái lý do.”

Chu Kính Tổ bĩu môi: “Được rồi, trên thực tế là vì ca ca ngươi đối Cầm Thao cô nương thâm tình làm cho ta quá cảm động, bởi vậy ta quyết định thành toàn cho họ.” Haiz, nữ tử luôn nguyện ý nghe lời nói dối.

“Như vậy a?” Nghe qua thì thấy người này cũng ngu ngốc giống đại ca của nàng! Nàng liếc hắn, “Ngươi có thể nghĩ như vậy thật khó cho ngươi . Được rồi, nếu ngươi không báo quan, vậy không có việc gì . Ta phải đi, sau này không gặp!”

“Chờ một chút, ” hắn giữ chặt nàng lại, “Ta không thể trở về khách sạn ! Nàng ngẫm lại xem, người khắp thành Kim Lăng đều biết ta đêm nay đi Nhã Hương hoa lâu, nếu đêm nay ta xuất hiện tại khách sạn, mọi người đều nghĩ ta nói không giữ lời, ta sẽ rất mất mặt không phải sao?”

Nàng chau chau mày: “Chuyện đó thì đâu liên quan gì tới ta?”

“Này, nàng không thể như vậy nha! Tâm địa ta tốt như vậy hảo tâm giúp hai người, nàng tại sao một chút cũng không chịu giúp lại ta?”

“Ngươi nào có giúp chúng ta?”

“Làm sao mà không có? Ta cho hai người tiền nhiều như vậy, giúp đại ca nàng có tiền đi đấu giá, nhờ vậy đại ca nàng mới không đi làm hòa thượng. Ân đức lớn như vậy nàng tình trở mặt không nhận sao?” Chu Kính Tổ tranh biện.

Nàng lên cơn phản bác: “Ngu ngốc! Tiền này là do chúng ta tự mình cướp! Không phải là ngươi cho , ngươi đừng nghĩ lật ngược phải trái!”

“Nàng mới là người không phân rõ phải trái! Mặc kệ ! Tóm lại nàng nhất định phải giúp ta, không thì ta liền báo quan!” Nữ tử mà hắn yêu lại trở mặt nhanh như vậy, thật sự là bất hạnh.

Nàng nhịn cơn tức xuống: “Ngươi muốn ta giúp ngươi thế nào?”

“Nàng bắt cóc ta vài ngày, chờ sau khi mọi người quên chuyện này thì ta mới xuất hiện, sẽ không ai cười ta .” Lý do tuy rằng thật gượng ép, nhưng là mặc kệ nó, có thể lưu ở bên người trong lòng là tốt rồi, sau đó lại nghĩ biện pháp lâu ngày sinh tình.

Tên này quả thật là ngu ngốc! Vì sao bên người nàng luôn xuất hiện loại người ngu ngốc suy nghĩ bất thường như vậy chứ? Nàng nhịn không được lại cho hắn một quyền, mới bước về phía trước: “Được rồi, ngươi bị ta bắt cóc , theo ta đi!”

••••••••••••••••

“Xin hỏi, đây là nhà của nàng sao?” Chu công tử khiêm tốn hỏi.

“Đúng.” Ngoại trừ dẫn hắn về nhà thì còn có thể đi đâu mà giấu người như vậy chứ.

“Như vậy, chúng ta vì sao còn phải chui lỗ chó?” Chu công tử tiếp tục khiêm tốn thỉnh giáo.

“Ngu ngốc! Bởi vì ta không muốn để cho người khác biết ngươi ở đây.” Làm hại nàng cũng phải chui lỗ chó theo.

“Nga, như vậy vì sao không thể để cho người khác biết ta ở đây?” Hắn chưa từng làm chuyện xấu nga.

“Nào có bọn cướp nào sẽ cho người ngoài biết con tin ở đâu? Ngươi có đầu óc không vậy?” Hắn rốt cuộc mấy tuổi rồi vậy? Ngay những điểm thường thức cũng không có! Uổng phí ông trời cho hắn tướng mạo ưa nhìn.

“Nha.” Thực quá cáu kỉnh. Haiz, cô nương này mặc dù có chút không phù hợp so với lý tưởng của hắn, nhưng đã yêu rồi thì không có biện pháp, hắn đành chấp nhận vậy.”Đúng rồi, nàng tên là gì?”

“Liễu Nguyệt Nhu.”

“Một chút cũng không thích hợp với nàng… Nga!” Bàn tay của nàng phía sau vận lực chặt thật mạnh lên lưng hắn, ngăn hắn tiếp tục khinh suất bình luận. “Ô… Ta nói là sự thật a!” Hắn phải bảo vệ chân lý.

“Ta không nói không đúng! Nhưng mà ta nghe xong thật sự thấy khó chịu!” Nàng vẫy vẫy tay, thân thể tên này thật là rắn chắc, tay nàng đánh hắn có một cái đã tê dại, lần sau có lẽ nên dùng chân.

Chu Kính Tổ trừ bỏ cười khổ còn có thể làm cái gì?

“Đây là nơi ngươi ở.” Liễu Nguyệt Nhu đá văng cửa gỗ, chỉ vào bên trong nói như thế: “Đồ ăn ta sẽ đưa lại đây, nước thì tự ngươi múc, bên kia có cái giếng. Thời tiết bây giờ khá nóng, ngủ cũng không cần chăn, cứ như vậy đi, đã không còn sớm, trước đi ngủ đi. Ngủ ngon!”

“Chờ chút, ” Chu Kính Tổ giữ chặt nàng, cẩn thận hỏi: “Chỗ này, hình như là nhà kho phải không?” Hơn nữa đã sập một nửa, đọng nước, đã bỏ hoang từ lâu.

“Đúng rồi! Đừng nói là ngươi không nhìn ra nha?” Không nhìn ra được thì đúng là đồ ngốc.

“Nàng không cảm thấy bỏ ta ở đây thì có chút ủy khuất ta sao?”

“Không có vấn đề! Bọn cướp bình thường sẽ không đối tốt với con tin, ta không thể là ngoại lệ. Buông ta ra, ta buồn ngủ quá!” Nàng vừa ngáp vừa rời khỏi.

Cứ như vậy, kiếp sống con tin của Chu công tử chính thức mở màn ——

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.