Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 102: Sát khí nhà trưởng thôn



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.



Trương quản lí lắc đầu, trong mắt lộ ra sự tuyệt vọng, thì thào nói: "Vô ích thôi, ngài không đấu lại bọn chúng đâu..."

Tạ Vũ Tình đột nhiên cảm thấy có một giọt nước vừa rơi trên cổ, nàng liền đưa tay lên lau, ai ngờ phát hiện ra đó là máu! Nàng ngẩng đầu lên nhìn, nhất thời muốn hét ầm lên:

Một người đang treo lơ lửng trên xà nhà, đầu rũ xuống đất, lưỡi thè ra ngoài.

"Trương quản lí, là Trương quản lí!". Chu Tĩnh Như la lên, bỗng nhiên quay đầu lại nhìn, "Trương quản lí" trên giường đang bị một cánh tay trắng bệch khô héo ôm lấy, trực tiếp lôi xuống khe hở phía dưới.

"Đi đi, mau đi đi, ngài không đấu lại bọn chúng đâu...". Giọng nói của Trương quản lí vẫn quanh quẩn trong phòng.

Diệp Thiếu Dương ngầm thở dài, đứng yên không nhúc nhích, hồn phách của Trương quản lí đã bị khóa lại, bây giờ có đi cứu cũng đã trễ. Hồn phách còn lưu lại trong phòng là do hung thủ cố tình muốn nhắn nhủ cho mình một ý: Ngươi không đấu lại ta đâu!

Diệp Thiếu Dương cùng Tạ Vũ Tình kéo thi thể của Trương quản lí xuống, khiêng ra cửa, để cho nàng gọi điện thoại kêu người tới xử lý. Hắn một lần nữa quay trở lại gian phòng, nhìn trái nhìn phải, cao giọng nói:

"Ta mặc kệ ngươi là tà thần yêu tiên nào, nếu ngươi bảo vệ được bách tính một phương, ta sẽ tôn ngươi làm Thần."

"Còn nếu ngươi sát hại sinh linh, đến Thánh cũng không giữ được ngươi!"

"Người khác không có biện pháp bắt ngươi, Thiên sư Mao Sơn ta sẽ thay trời hành đạo, chấp pháp nhân gian, tru tiên chém thần!"

"Không tin ngươi cứ thử xem, chờ ta bắt được ngươi rồi, nhất định sẽ khiến ngươi sống không được, chết không xong!"

Diệp Thiếu Dương nói xong liền bắt một pháp quyết, đập mạnh một chưởng vào cánh cửa, sau đó quay đầu bước đi không thèm nhìn lại.

Tạ Vũ Tình gọi cho mấy người đồng sự tới chở thi thể của Trương quản lý, nàng cũng phải quay về báo cáo tình hình và thảo luận vụ án. Diệp Thiếu Dương cùng Chu Tĩnh Như trở lại làng du lịch.

Chu Tĩnh Như gọi Lý tổng tới, dặn lão xử lý thỏa đáng hậu sự hai người và vấn đề bồi thường, về phần nguyên nhân tử vong thì chờ cảnh sát công bố, cũng không nói thẳng là bị quỷ giết hại.

"Thật không ngờ Trương quản lí lại chết...". Lý tổng đi rồi, Chu Tĩnh Như mới nhíu mày, hối hận nói.

Diệp Thiếu Dương lắc đầu: "Ngày nào còn chưa diệt trừ được Thất bà bà, ngày đó sẽ còn nhiều người chết hơn nữa!"

Chu Tĩnh Như nghe xong kinh hãi, nếu lại có thêm vài vụ án mạng nữa truyền đi, khu biệt thự ở lục địa sơn trang chắc chắn sẽ không còn ai dám mua, lập tức cầm tay của Diệp Thiếu Dương, năn nỉ nói: "Thiếu Dương ca, tất cả trông cậy vào anh!"

"Đã đến đây rồi, chúng ta phải điều tra lai lịch Thất bà bà trước!"

Mục đích bọn họ tới đây cũng chỉ là thăm dò đầu mối, ai ngờ trung gian lại xảy ra một sự việc bi thảm, dây dưa mãi cho đến bây giờ.

Diệp Thiếu Dương gọi quản lí của làng du lịch tới hỏi những chuyện liên quan đến miếu Thất bà bà.

Quản lí là người địa phương cho nên biết một chút sự việc, vội nói: "Nghe mấy người già trong thôn kể miếu Thất bà bà đã được xây dựng khoảng ba trăm năm trước, chuyện cũng khá lâu rồi nên tôi không nhớ rõ, chỉ biết là thôn dân trong thôn đều rất tin phụng cái miếu này, bất kể chuyện gì cũng đều đến miếu cầu xin, có người nói miếu rất linh.”

“Tôi nhớ mấy năm trước có một tên lỗ mãng sau khi học đại học thì trở về đây nói nơi này mê tín dị đoan, sau đó chạy đến miếu tiểu lên bức tượng, kết quả hắn chết thảm trong miếu vào ban đêm, từ đó về sau, ai cũng càng thêm kính sợ Thất bà bà."

Diệp Thiếu Dương nghe xong trầm tư, hỏi: "Thất bà bà hình dáng như thế nào?"

"Cũng khá giống người bình thường, chỉ là khuôn mặt hơi dài, có vài phần... yêu dị."

Yêu dị... Diệp Thiếu Dương càng chắc chắn hơn phán đoán trong lòng mình.

Định hỏi tiếp, quản lí cũng không cung cấp thêm thông tin gì, chỉ nói rằng: "Các người muốn biết thì nên đi tìm lão trưởng thôn Ngưu gia thôn đi, lão trưởng thôn là một người nắm rõ nhất những chuyện xưa cũ trong thôn."

"Tốt lắm, làm phiền anh sắp xếp". Chu Tĩnh Như lấy từ trong ví ra mấy trăm đồng đưa cho quản lí.

Quản lí từ chối một hồi thì cũng hớn hở đón nhận, gọi tới một tiểu tử dẫn Diệp Thiếu Dương đi tìm lão trưởng thôn.

Nhà của lão trưởng thôn nằm trong Ngưu gia thôn, cách công trường sơn trang khá xa, không bị giải tỏa hay dời đi nơi khác, hai người Diệp Thiếu Dương dưới sự hướng dẫn của tiểu tử đã đi qua thôn, phát hiện ra mấy căn nhà trong thôn đều như một tiểu biệt thự, trông có vẻ rất cổ nhưng lại rất đắt tiền, không ít nhà có bãi đậu xe riêng.

Diệp Thiếu Dương tò mò hỏi: "Thôn các người có đặc sản gì đặc biệt à, vì sao nhà nào cũng đều giàu như vậy?"

Tiểu tử nói: "Không có đặc sản, chỉ có hoa màu trong thôn quanh năm mưa thuận gió hòa, tai ương không có, thu hoạch tốt hơn so với địa phương khác, cho nên nhà nào cũng có điều kiện sống khá tốt. Tôi nghe nói tất cả là do Thất bà bà phù hộ, chỉ là bây giờ miếu đã mất, sau này không biết phải sống sao đây!". Vừa nói tiểu tử vừa thở dài.

Diệp Thiếu Dương chỉ cười không nói gì.

Nhà của lão trưởng thôn ở cuối thôn trang là một biệt thự ba tầng tựa vào chân núi, phía trước có một đại viện, ngoài cửa là hai bức tượng sư tử đá trấn trạch, trông vô cùng khí thế.

Tiểu tử mở cửa, nói với nam tử trẻ tuổi đang canh cửa rằng hai người Diệp Thiếu Dương muốn bái phỏng lão trưởng thôn.

Nam tử trẻ tuổi hồ nghi nhìn hai người, hỏi: "Các người là ai?"

"Tôi là người phụ trách công trình lục địa sơn trang, vị này chính là cảnh sát, chúng ta tới tìm lão trưởng thôn có chút chuyện!". Chu Tĩnh Như thuận miệng nói. Quả nhiên, nam tử trẻ tuổi vừa nghe đến bốn chữ lục địa sơn trang liền tỏ thái độ thù địch, có điều hắn thấy Diệp Thiếu Dương là cảnh sát nên bất đắc dĩ nhíu mày, nói rằng: "Đi theo tôi!"

Chu Tĩnh Như cho tiểu tử một trăm đồng tiền công, bảo cậu ta trở về chuẩn bị cơm nước, chờ bọn họ quay lại. Tiểu tử cao hứng cảm ơn rồi rời đi.

Diệp Thiếu Dương vừa vào cửa lập tức cảm nhận được điều gì đó không đúng, trong tiểu viện tràn ngập một cỗ sát khí, tâm trạng khiếp sợ, lẽ nào trong nhà này có thứ quái dị?

Nam tử trẻ tuổi dẫn bọn họ đi tới lầu hai, gõ cửa một căn phòng, cung kính nói: "Cha, cha tỉnh chưa? Có cảnh sát tới tìm cha hỏi chuyện."

"Bảo họ vào đây, con đi chăm sóc cho tiểu Phương, không được vào!"

Nam tử trẻ tuổi đồng ý, đẩy cửa ra cho hai người đi vào, còn mình đi xuống lầu.

Trong phòng trang trí rất đơn giản, chỉ có một chiếc giường và một ít vật dụng cũ nát.

Một lão già đầy râu bạc khoảng chín mươi tuổi đang ngồi khoanh chân trên giường xem TV, trên màn ảnh là kênh hí khúc đang phát “Sa Gia Bang”. Lão già có vẻ vô cùng say sưa, sau đó quay đầu, quan sát trên dưới hai người, nói: "Nhị vị, mời ngồi."

Diệp Thiếu Dương kéo qua hai chiếc ghế đưa cho Chu Tĩnh Như một cái, cả hai ngồi xuống.

"Lão gia, chúng tôi là người của cục cảnh sát, nghe nói ngài rất hiểu biết lịch sử vùng này, chúng tôi tới tìm ngài hỏi chút chuyện.". Diệp Thiếu Dương giả vờ nói.

Lão trưởng thôn khoát tay: "Người sống lâu đương nhiên biết nhiều chuyện hơn một chút, các ngươi muốn hỏi gì nào?"

Diệp Thiếu Dương liếc mắt nhìn Chu Tĩnh Như, hắng giọng một cái, nói: "Chúng tôi muốn biết, miếu Thất bà bà được xây vào lúc nào, do ai xây?"

Lão trưởng thôn lập tức cứng mặt, trong ánh mắt lộ ra sự cảnh giác, chính là cái nhãn thần này, Diệp Thiếu Dương lập tức đoán ra, lão nhất định biết một chuyện gì đó vô cùng bí mật mà không muốn cho kẻ khác biết...


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.