Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 114: Thiếu Dương ca cũng trúng kế



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.



Diệp Thiếu Dương âm thầm hít khí, khó trách cô ấy còn sống sót, Băng Tằm Cực Bắc sinh ra ở cực Bắc quỷ vực, nghe đồn thời cổ được một Đại Vu Tiên Miêu tộc đưa về nhân gian, không có cách nào lưu trữ, chỉ có luyện thành cổ trùng mới có thể sống sót. Băng Tằm Cực Bắc phun tơ thành kén, có thể cắt đứt tất cả quỷ yêu khí, đừng nói là một con thụ yêu mấy trăm năm tu vi, đến cả yêu linh cũng thể làm gì.

Có điều, bởi thuộc tính tương khắc, cho nên tơ băng tằm kỵ nhất là lửa, vừa hun lửa nó liền chảy ra.

"Theo anh được biết, Băng Tằm Cực Bắc rất quý hiếm, được Vu sư Miêu Cương tôn sùng là thánh vật, mà còn là tín vật truyền thừa của Đại Vu Tiên, cho nên em hẳn là người của gia tộc Đại Vu Tiên?". Diệp Thiếu Dương nhấp nháy mắt nhìn cô, hỏi.

Ánh mắt Đàm Tiểu Tuệ chợt lóe, hơi cúi đầu, nói: "Em thừa nhận em là người của gia tộc Đại Vu Tiên, em chỉ có thể nói như vậy, những chuyện khác thì xin thứ lỗi, em không thể nói, đó là bí mật của gia tộc em, xin lỗi, cho dù anh là ân nhân cứu mạng của em cũng không được."

Diệp Thiếu Dương gật đầu: "Hiểu! Anh sẽ không hỏi đâu. Bất quá anh rất buồn bực, nếu thân phận của em đặc biệt như thế, lúc em gặp chuyện không may, người trong gia tộc của em đâu?”.

Đàm Tiểu Tuệ khổ sở cười cười: "Xin lỗi, cái này cũng liên quan tới bí mật nhà em, em không thể trả lời."

Diệp Thiếu Dương nhún vai: "Được rồi, vậy em kể một chút về con quỷ kia đi, chắc không liên quan đến bí mật nhà em chứ?"

Trong mắt Đàm Tiểu Tuệ toát ra chút sợ hãi, lẩm bẩm nói: "Con quỷ kia rất đáng sợ, khuôn mặt là cái đầu lâu, não nhét đầy thứ gì đó như rơm rạ, mặc áo choàng đen, nửa thân trên là vảy, trông có vẻ giống như Huyết Hồ Quỷ, nửa thân dưới thì có nhiều xúc tu giống như thụ yêu.”.

“Lúc nó đấu pháp với em, trên người không ngừng chảy máu, tích trên mặt đất, hóa thành một con Huyết Hồ Quỷ, em quan sát tu vi của nó, ít nhất cũng phải là cấp quỷ thủ lĩnh. Bất quá trên người nó ngoại trừ quỷ khí ra còn có yêu khí, em phải dùng Huyết vu thuật mới có thể đào tẩu khỏi miếu, kết quả vẫn bị nó cùng thụ yêu hợp lực bắt lại..."

Diệp Thiếu Dương vô cùng hoảng sợ, loại quỷ hình thái này mình cũng mới nghe thấy lần đầu, trên người vừa có quỷ khí vừa có yêu khí, chẳng lẽ là quỷ yêu hợp thể? Hắn suy đoán, con quỷ kia hẳn phải là quỷ phó của Thất bà bà, một con quỷ phó mà cường đại như vậy, bản thân Thất bà bà còn mạnh đến bao nhiêu?

"Nghe tiểu Như muội muội nói, anh sắp đối phó với lão yêu kia?". Đàm Tiểu Tuệ nhìn hắn hỏi.

"Buộc phải đối phó, có hứng thú gia nhập với anh không?"

Đàm Tiểu Tuệ gật đầu:"Lão yêu hại em bị nhốt trong thụ yêu ba năm, em nhất định phải báo thù. Hơn nữa thi thể của biểu tỷ còn đang nằm trong giếng, em muốn tìm thi thể tỷ ấy, không thể để cho tỷ ấy nằm dưới giếng được.".

Diệp Thiếu Dương vui vẻ, nói: "Vậy thật tốt quá, ngày mai anh định đến miệng giếng xem thử, vừa lúc có em trợ giúp, à không, phải nói là giúp đỡ lẫn nhau.".

Chu Tĩnh Như lập tức nói: "Ngày mai không được, hiện giờ thân thể cô còn suy yếu, ít nhất phải dưỡng thương vài ngày."

Diệp Thiếu Dương gãi gãi đầu: "Được rồi, vậy anh trở về chuẩn bị một chút."

Hắn trở về phòng thu xếp đồ đạc, Chu Tĩnh Như lái xe đưa hai người quay lại Thạch Thành.

Trên đường đi, Chu Tĩnh Như hỏi Đàm Tiểu Tuệ: "Cô có muốn ... đi đâu hoặc là muốn tìm ai đó không?"

Đàm Tiểu Tuệ lắc đầu: "Tôi không quen biết ai ở Thạch Thành, những người bạn học năm đó cũng không biết đang ở đâu, không muốn đi, cũng không có chỗ để đi."

Chu Tĩnh Như nói: "Vậy đến nhà của tôi nhé, cha tôi đi công tác rồi, gần đây không có ở nhà, tôi ở một mình cũng buồn lắm, qua nhà tôi, tôi nấu vài món cho cô ăn, để cô bồi bổ thân thể.".

Đàm Tiểu Tuệ cười cười: "Cám ơn cô, vừa tỉnh lại đã gặp một người tốt như tỷ muội, thật may quá!"

Chu Tĩnh Như cười nói: "Đừng khách khí, tôi cũng thấy chúng ta rất hợp duyên, nhất định có thể trở thành chị em tốt.".

Diệp Thiếu Dương nhún vai, vừa mới quen đã xem nhau như tỷ muội, chuyện tình cảm của mấy cô gái này thật sự là khó hiểu.

Trở lại nơi ở, Diệp Thiếu Dương dùng chìa khóa mở cửa ra, vừa đẩy cửa, hắn đã thấy Tiểu Mã đang nằm dài trên bàn trà, tay trái cầm một quyển sách, tay phải cầm bút lông, chăm chăm chú chú vẽ một cái gì đó lên lá bùa vàng. Cậu ngẩng đầu nhìn thấy Diệp Thiếu Dương, mừng rỡ kêu to: "Tiểu Diệp tử, cậu chưa chết a, tới đây tới đây, mau nhìn xem tôi vẽ Địa hỏa phù có đúng hay không?".

"Địa hỏa phù?". Diệp Thiếu Dương đi tới, thấy dưới chân cậu có một đống giấy hoàng phù, lập tức cau mày nói: "Cậu làm gì vậy?"

"Luyện tập vẽ bùa a. Thấy các cậu ai cũng biết tróc quỷ rất oách, tôi hết sức ngứa ngáy, cũng muốn học đạo thuật. Quyển sách này là lão Quách bán cho tôi, tôi đã luyện cả đêm.". Tiểu Mã khép sách lại, nhẹ nhàng đưa cho Diệp Thiếu Dương.

Đó là quyển “Bách Khoa Toàn Thư Về Phù Chú Mao Sơn”. Sơ tu đạo, trước tiên phải học vẽ bùa, đây là căn bản tu luyện của đệ tử nhập môn Mao Sơn, lão Quách không có lừa Tiểu Mã, chỉ là thu lệ phí rất...

Diệp Thiếu Dương lạnh lùng cười, nhìn Tiểu Mã với vẻ mặt không chút quan tâm: "Tu đạo vô cùng khô khan, tiểu tử cậu không kiên trì được đâu!"

Tiểu Mã lộn mắt lên, chửi: "Cậu không cổ vũ tôi thì thôi còn đả kích nữa, Tiểu Mã ca đây đã hạ quyết tâm, cậu chờ đi, tôi nhất định sẽ học được."

"Nếu cậu kiên trì nổi một tuần, vậy chứng minh tôi nói sai.". Diệp Thiếu Dương ngoài miệng nói thế nhưng nhìn cậu ta vẽ bùa méo mó, vẫn là không nhịn được chỉ điểm một chút.

Tiểu Mã tuân theo sự chỉ điểm của Diệp Thiếu Dương vẽ được Địa hỏa phù, dựa theo chú văn trong sách làm bộ niệm mấy lần, chẳng thấy gì hết, Diệp Thiếu Dương ở một bên cười lạnh nói: "Tiểu tử, cậu chưa học bò xong đã muốn học đi, muốn tu đạo, trước tiên phải vẽ bùa hơn ba tháng.”.

Tiểu Mã vừa nghe xong nhíu mày, có điều cậu vẫn im lặng, tiếp tục vẽ bùa.

Diệp Thiếu Dương trở lại giường ngủ, lấy từ trong hành lý ra một quyển sách nhỏ, trang giấy lộn xộn, tùy tiện lấy mấy cái kẹp giấy kẹp lại, phía trên sách có những chữ bút chì không rõ ràng, thậm chí cũng không thể xem là sách. Diệp Thiếu Dương đọc đến mê mẩn, thỉnh thoảng đưa tay phải ra bắt mấy pháp quyết, có lúc buông sách xuống, hai tay kết ấn.

Cửa đột nhiên bị đẩy ra, Diệp Thiếu Dương theo bản năng gấp sách lại, ngẩng đầu nhìn, là Tiểu Mã,

"Ai ui, tiểu Diệp tử, cậu đang đọc truyện hentai à? Khẩn trương như vậy, sợ tôi nhìn thấy phải hôn?". Tiểu Mã chớp chớp lông mi.

"Biến biến biến!". Diệp Thiếu Dương nhét sách vào trong túi, trừng mắt nói: "Có chuyện gì?"

Tiểu Mã nói: "Trần Vũ nói tối nay mời chúng ta đi ăn, cậu có đi không?"

"Trần Vũ? Trần Vũ là ai?". Diệp Thiếu Dương nghe tên có chút quen thuộc, thế nhưng nhất thời không nhớ ra là ai.

"Là bạn cùng phòng của chúng ta đó, tôi, cậu, Lý Đa và Trần Vũ, ngày đầu tiên cậu đến phòng, chúng ta đã cùng nhau uống rượu.".

Diệp Thiếu Dương lúc này mới nhớ ra cậu ta là tên thanh niên đeo kính hồi trước, nghe Tiểu Mã nói cậu đã tìm được việc làm, cách trường học quá xa cho nên đã dọn ra ngoài ở. Bản thân Diệp Thiếu Dương cũng chỉ gặp cậu ta có một lần là vào lúc mới dọn tới, sau đó không thấy đâu nữa. Lập tức hắn buồn bực nói: "Tôi không quen với Trần Vũ, hắn tìm tôi ăn cơm làm gì?"

"Hắn bảo hôm nay là sinh nhật của hắn, ở trường hắn không có bạn bè, cho nên chỉ biết mời chúng ta. Cậu có đi không?"

"Vậy đi thôi!". Diệp Thiếu Dương cũng đồng ý, dù sao hôm nay cũng không có chuyện gì làm, coi như là xả hơi một chút. Người ta đã có ý mời, dù quen hay không cũng nên để cho người ta chút mặt mũi.

Cả hai đón xe đi tới nhà hàng mà Trần Vũ đặt, vừa vào phòng, Trần Vũ lập tức chạy ra đón, vô cùng nhiệt tình bắt chuyện với cả hai. Hàn huyên chốc lát sau, cậu ta cầm một bình rượu đặt lên bàn, trong bình là một loại chất lỏng màu vàng nhạt có ngâm mấy cái cây gì đó nhiều rễ như nhân sâm.

"Đây là rượu bổ địa phương tên gọi là Bách Hoa Tửu mà tôi đi Tứ Xuyên mua được, dùng năm loại thảo dược để ngâm ủ, vô cùng bổ, hôm nay chúng ta uống cái này nhé! Nào, Thiếu Dương ca, rót rượu!"

Diệp Thiếu Dương nếm thử một ngụm rượu Bách Hoa, mùi vị có chút lạ, tuy nhiên không khó uống, hắn không suy nghĩ nhiều, thoải mái uống vài ly.

Ba người vừa ăn vừa nói chuyện, trò chuyện về công việc, về mỹ nữ, đổi qua đổi lại ly, cuối cùng ăn uống đến hơn chín giờ, mọi người đều say xỉn, Trần Vũ mới bảo muốn đi đón bạn gái tan tầm, vội vã rời đi.

Diệp Thiếu Dương và Tiểu Mã đón xe trở lại nơi ở, Tiểu Mã cảm thán nói: "Người có việc làm có khác nhỉ, cậu xem Trần Vũ kìa, trước đây hắn là một người hết sức keo kiệt, hiện nay trưởng thành, tự nhiên cũng biến thành một người khách khí."

Diệp Thiếu Dương nói: "Vậy sao cậu không đi tìm việc làm đi?"

Tiểu Mã cười hắc hắc: "Công việc của tôi là làm đồng tử cho cậu, tôi phải cố gắng tu luyện đạo thuật, ai cũng đừng mong cản tôi."

Diệp Thiếu Dương lắc đầu, trở lại giường ngủ, ngã xuống muốn ngủ, cũng không biết ngủ bao lâu, đột nhiên cảm thấy dạ dày đau nhức, giật mình tỉnh lại, ghé vào bên giường nôn mửa liên tục.

Tiểu Mã đang lướt điện thoại di động, nghe thấy tiếng nôn mửa liền chạy tới, vỗ vỗ vai Diệp Thiếu Dương, nói: "Tiểu Diệp tử, cậu không uống được rượu sao không nói sớm, uống nhiều như vậy... Ối, dạ dày đổ máu?"

Nôn hết uế vật ra, Diệp Thiếu Dương cư nhiên thổ máu, hơn nữa còn là thổ từng ngụm từng ngụm máu.

"Trời ơi, cậu có muốn đi bệnh viện không?". Tiểu Mã luống cuống tay chân.

"Mau, mau đưa cho tôi túi...". Diệp Thiếu Dương vừa nôn mửa vừa yếu ớt nói.

PREVIEW CHƯƠNG SAU

"Giấy..."

Tiểu Mã vội vàng lấy một miếng giấy đưa cho Diệp Thiếu Dương. Hắn lau miệng xong, xoay người ngửa mặt nằm lên giường, thở hổn hển, hô hấp khí, nói: "Mẹ nó, bị gài bẫy rồi!"

"Bị gài bẫy gì?". Tiểu Mã sửng sốt: "Cậu không phải là uống nhiều rượu sao?"

"Cái gì mà uống nhiều rượu, bình rượu có vấn đề, bên trong có cổ trùng!". Diệp Thiếu Dương nhàn nhạt nói, hắn đang hồi tưởng lại chuyện Trần Vũ vô duyên vô cớ mời hắn ăn, ân cần khuyến khích hắn uống Bách Hoa Tửu, chuyện này vốn hắn cảm thấy có gì đó lạ thường, đáng tiếc hắn còn tưởng là cậu ta tốt bụng, hoàn toàn không chút phòng bị.

"Không thể nào!". Tiểu Mã khiếp sợ kêu lên: "Chính hắn ta và tôi cũng uống rượu mà, vì sao chúng tôi không bị gì?"

"Cậu ngốc quá, rượu không có vấn đề, vấn đề là ở cái ly kia! Bách Hoa Tửu chỉ là thứ che giấu khí tức cổ trùng, khiến tôi không phát hiện được mà thôi!".

Tiểu Mã sửng sốt một hồi lâu, mới nói rằng: "Hắn không thù không oán với cậu, tại sao lại muốn hại cậu?"


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.