Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 126: Thi thể trong chum



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.



Mấy vấn đề này chỉ có thể đi thực địa mới biết được. Diệp Thiếu Dương bảo bọn họ chuẩn bị lên núi: "Trên núi có độc trùng chưa thành tinh, pháp khí có thể sẽ vô dụng, chúng ta nên chuẩn bị một ít vũ khí."

Lão Quách mở cốp xe lấy ra hai cây xẻng công binh, đưa cho Tiểu Mã một cây.

Ba người dựa theo chỉ dẫn của thôn dân men theo một con đường hẹp quanh co, leo lên sườn núi.

Đi không được mấy trăm mét, ba người đã nhìn thấy một tòa nhà cao lớn giữa sườn núi, sân vườn to như một sân bóng đá. Để bí mật, ba người quyết định không sử dụng bất kỳ nguồn sáng gì, chỉ lẳng lặng luồn qua cây cỏ để tiếp cận tòa nhà.

Lão Quách và Tiểu Mã cầm xẻng mở đường đi trước, vượt qua mọi chông gai. Quả nhiên đúng như lời thôn dân đồn, vùng này có rất nhiều độc trùng, hầu như mỗi một bụi cây cỏ đều có một con rắn hoặc một đống rết. May là cả ba đều dùng bột hùng hoàng phủ lên thân thể, cho nên côn trùng không dám tới gần.

Bò đến giữa sườn núi, đi tới tòa nhà, ba người ngẩng đầu quan sát, tường nhà cao chừng hơn ba mét, phía trên có rào lưới sắt, trên tường lại có rất nhiều thằn lằn, nhện rết và các loại độc trùng khác, trông vô cùng ghê rợn.

Tiểu Mã buồn bực nói: "Mấy con côn trùng sao cứ bâu hết lên đó chứ?"

"Âm khí bên trong rất nặng, lại có cả huyết khí!". Diệp Thiếu Dương hít mũi ngửi, đáp: "Tất cả độc trùng đều thích mùi này."

Ba người đi tới trước cổng chính, nhìn qua khe cửa sắt, bên trong có mấy cái ao được rào bởi lưới sắt. Diệp Thiếu Dương suy đoán, những cái ao chắc chắn được dùng để nuôi độc trùng mà thôn dân đã từng nói. Một loạt nhà trệt phía trước không có ánh đèn.

"Chúng ta đến đúng chỗ hay không?". Tiểu Mã nhẹ giọng hỏi.

"Tôi ngửi thấy mùi yêu khí, 80% là đúng!". Diệp Thiếu Dương nói: "Nghĩ biện pháp vào xem."

Tiểu Mã ngẩng đầu nhìn bức tường cao hơn ba mét, lại có lưới sắt đầy gai nhọn, nói rằng: "Không có thang, làm sao mà vào?"

"Cởi hết áo ra cho tôi!". Diệp Thiếu Dương ra lệnh, lão Quách lập tức cởi áo đưa cho Diệp Thiếu Dương. Hắn lui về sau hai bước, chạy nhanh về phía trước, đạp tường leo lên, sau đó treo chiếc áo lão Quách đã cuốn lên lưới sắt, che đi gai nhọn, cúi đầu bảo Tiểu Mã: "Còn thiếu một cái nữa, đưa áo đây!"

Tiểu Mã bất mãn kêu: "Không phải cậu cũng có áo sao?"

Diệp Thiếu Dương đảo mắt đáp: "Áo của tôi là hàng hiệu mà Chu Tĩnh Như cho, một nghìn đồng một bộ, lỡ rách ai đền? Bớt nói nhảm, cởi áo ra mau!"

Tiểu Mã hết sức khó chịu cởi áo ném cho Diệp Thiếu Dương. Hắn treo xong thì một chân tỳ vào vách tường, một chân đặt ở đầu tường, tạo thế chống đỡ, đưa hai tay kéo Tiểu Mã lên, cố sức bắt lấy tay cậu. Lão Quách đứng ở dưới nâng người Tiểu Mã, sau đó cũng leo lên tường.

Hai người leo qua lưới sắt xong thì lấy áo mặc tiếp, nhảy xuống phía dưới theo Diệp Thiếu Dương.

Tiểu Mã lần đầu tiên leo qua tường nhà người khác, có chút sợ sệt, khẩn trương nói: "Tiểu Diệp tử, rủi chúng ta đi nhầm, bị người ta hiểu lầm là ăn trộm thì sao?"

"Sợ thì che mặt đi!"

Tiểu Mã ngoan ngoãn lấy y phục che mặt, đột nhiên nghĩ đến, che mặt lại còn giống ăn trộm hơn, vội vã buông xuống.

Ba người đi ngang qua mấy cái ao thì phát hiện ra số lượng loài động vật theo thứ tự là cóc, rết, bò cạp, nhện ở đây đặc biệt nhiều, lại to gấp hai ba lần giống loài thông thường, ở phía dưới cùng còn có hai con vô cùng to lớn.

"Tiểu Diệp tử, bọn chúng dùng để làm gì?”. Tiểu Mã thấp giọng hỏi.

"Luyện cổ. Cổ thuật không thể không có độc trùng, hiện giờ đã có thể xác định, đây tuyệt đối là nhà của cổ sư.". Diệp Thiếu Dương phất tay ý bảo hai người đừng nói chuyện, thận trọng đi tới một loạt nhà trệt, ghé vào khe cửa nghe ngóng một lúc, nói: "Bên trong không có ai, chúng ta vào xem.". Nói xong hắn đá một cước vào cánh cửa gỗ, cánh cửa gỗ tức khắc bay ra ngoài.

"Bạo lực quá a!". Tiểu Mã há mồm trợn mắt.

"Người ta trở về chắc chắn sẽ biết chúng ta tới, không cần thiết che giấu, chủ yếu là phải tranh thủ thời gian lục soát.". Diệp Thiếu Dương lấy từ trong bao ra hai cây gậy huỳnh quang, quấn vào tay, đi trước, vừa vào cửa đã ngửi thấy một mùi máu tanh, nhướng mày, không động đậy, chỉ quan sát bốn phía:

Đây là một gian nhà mà hai bên trái phải và phía đối diện đều có một cánh cửa, mùi máu tanh từ bên trong cửa trái phát ra.

Tiểu Mã đi theo, liếc mắt nhìn, vô cùng cảm khái nói: "Nhà gì mà chỉ có bốn bức tường, không có đồ đạc, ngay cả sàn nhà cũng không có, chỉ là một đống bùn đất, tên cổ sư này nghèo như vậy sao?"

Diệp Thiếu Dương liếc mắt nhìn cậu: "Chớ nói nhảm, bùn đất là để chôn vật ở bên dưới!”. Nói xong hắn men theo mùi máu tươi đi tới cánh cửa gỗ bên trái, nhẹ nhàng đẩy cửa, nhất thời một mùi máu đậm đặc xông vào mũi, Tiểu Mã và lão Quách lập tức muốn nôn mửa.

Diệp Thiếu Dương nhét vài miếng lá ngải vào trong mũi, đưa mắt nhìn lại, đây cũng là một gian phòng trống, phía sát tường chỉ có bảy cái chum, bên trong tràn đầy nước màu đỏ, trong lòng kinh hãi, vội vàng đi tới, hít mũi ngửi, nhíu mày: "Đều là máu người!"

Hắn định dùng tay chấm xuống nước, đột nhiên có một cánh tay trắng bóng từ bên dưới chum nước vươn lên, bắt lấy cổ tay của hắn, kéo xuống chum nước.

Tiểu Mã và lão Quách càng hoảng sợ hơn, Diệp Thiếu Dương cũng hết sức kinh ngạc, tay kia tạo thành pháp quyết vỗ một chưởng vào cái tay đó, cái tay lập tức rụt về mặt nước. Hắn lui về phía sau hai bước, hít một hơi nói: "Thủy thi!"

Trong đầu Tiểu Mã hiện ra bộ dáng kinh dị của con thủy thi lúc trước, run rẩy nói: "Không phải chứ? Bảy cái chum nước đều là thủy thi?"

"Không lợi hại bằng con lúc trước chúng ta gặp, tất cả đều mới thành hình."

Nói xong hắn lấy ra hai cây trường đinh đặt tại rìa miệng chum thứ nhất và miệng chum thứ bảy, kéo hồng tuyến trong Đấu mực từ cây đinh này sang cây đinh kia, một hơi quấn thành ba vòng, viết một tờ Diệt thi phù dán lên hồng tuyến, sau đó lấy ra một bao bột hùng hoàng bỏ lần lượt vào từng miệng chum rồi lui qua một bên.

Không được bao lâu, bảy cái chum liền nổi lên bọt nước, từng thân thể trắng bóng bắt đầu nhấp nhô lên xuống, nỗ lực rời khỏi mặt nước.

Hai tay Diệp Thiếu Dương kết ấn, niệm tụng chú văn, Diệt thi phù nhập vào hồng tuyến, biến hồng tuyến thành những thanh sắt nóng đỏ, phát sinh từng đạo hồng quang. Thủy thi vừa ngoi lên khỏi mặt nước, chạm vào hồng tuyến, lập tức bị hun nóng bốc khói đen xì, rơi xuống mặt nước, không chịu nổi sự kích thích của hùng hoàng, lần thứ hai ngoi lên, lại bị hun nóng phải chui xuống nước.

Nhất thời cả căn phòng nhỏ hẹp vang lên âm thanh thảm thiết, khiến người nghe cũng cảm thấy giật mình. 

Thủy thi giãy giụa một hồi lâu, động tác càng ngày càng chậm, cuối cùng nằm bất động, nổi lềnh bềnh trên mặt nước.

Diệp Thiếu Dương kiểm tra một lần, xác nhận tất cả đều đã chết, lúc này mới tháo gỡ hồng tuyến và trường đinh, dùng Tảo Mộc Kiếm đâm vào người một con thủy thi, ném xuống đất, sau đó rạch bụng nó, một mớ ruột đầy màu sắc sặc sỡ xuất hiện, bị hắn dùng kiếm chặt đứt, bên trong chảy ra một dòng máu đỏ sẫm…

p/s: Hôm qua đã thông báo mình không thể dịch truyện, lý do cả TP ngập lụt, bận khuân đồ tát nước, hôm nay vẫn có người ko đọc mà chửi vì sao không dịch... Hạn hán lời!


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.