Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 68: Gặp nạn trong ống bơm



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.



Tạ Vũ Tình nghe xong sợ đến mức sắc mặt trắng bệch: "Làm sao bây giờ?"

"Tôi ở lại sắp xếp, cô đi tìm mấy người cảnh sát điều một máy bơm và một ống bơm nước cỡ lớn đến đây, càng nhanh càng tốt, chúng ta phải tháo nước trong ao.".

Tạ Vũ Tình ngẩn ra: "Ống bơm nước không bị ăn mòn chứ?"

"Ống bơm nước không phải là pháp khí, không thành vấn đề.". Đột nhiên hắn sực nhớ, huyết thủy không thể tùy tiện thải ra bên ngoài, tà khí quá nặng, dễ dẫn tới quỷ hồn, vạn nhất nó tồn lưu ở một chỗ nào khác thì sẽ hình thành nên âm sào nhỏ, suy nghĩ một chút, liền gọi điện thoại cho lão Quách, không chừng Nhuế Lãnh Ngọc cũng sẽ đi cùng, ai ngờ vừa bấm số xong, chỉ nghe hai tiếng Tít…tít… rồi tự tắt.

"Không có tín hiệu, thật ăn hại!". Diệp Thiếu Dương đưa điện thoại cho Tạ Vũ Tình.

"Cô mau ra ngoài gọi cho sư huynh tôi, kể mọi chuyện cho huynh ấy nghe, bảo y nhanh chóng đến đây, nhớ nói cho y biết cách xử lý huyết thủy và dặn y mang theo nhiều pháp khí!".

Tạ Vũ Tình tiếp nhận điện thoại, rụt rè nói: "Ngươi không đi chung với ta sao? Phía trên tối lắm, ta... sợ.".

Diệp Thiếu Dương liếc nàng một cái, tự dưng xuống đây nàng lại thay đổi phong cách nữ hán tử, trở thành một con chim nhỏ nép vào lòng người khác, thật cảm thấy có chút không quen, buồn bực nói: "Cô đi chung với tôi mấy ngày, đã gặp qua không biết bao nhiêu quỷ, cũng đã giết không ít cương thi, sao bây giờ lại nhát gan như thế?"

Tạ Vũ Tình nói: "Mỗi ngày đều ăn cơm là sẽ không đói bụng sao? Hơn nữa ta giết cương thi trong sơn cốc, lúc đó có nhiều người, cương thi cũng không kinh khủng như ở đây, tối mù tối mịt..."

"Được rồi được rồi, cô mau lên đi!". Diệp Thiếu Dương đặt một tay lên thành ao, ngưng trọng nói: "Vừa rồi Tảo Mộc Kiếm đã làm kinh động ‘vật’ bên dưới, tôi có thể cảm nhận được nó đã thức tỉnh, phải nhanh chóng bố trí, cô mau đi đi!".

Tạ Vũ Tình sợ đến sắc mặt lúc trắng lúc xanh, vội vàng xoay người, chạy ra ngoài.

Diệp Thiếu Dương đứng bên bờ huyết trì, suy nghĩ một chút, hoài nghi nơi này là một chỗ nuôi thi, trong đó chắc chắn có cương thi, có lẽ là thủy thi, vì vậy hắn cởi túi xách xuống, lấy ra đấu mực, kéo một đoạn hồng tuyến lớn, sau đó lấy một khối Long Tiên Hương (1) chà xát lên dây hồng tuyến. Bản thân Long Tiên Hương không phải là pháp khí, mà là dược vật, có thể hấp thu thi khí, tương tự như gạo nếp, nó có tính chất tự nhiên dùng để áp chế cương thi.

(1) Long Tiên Hương: Còn gọi là Long Diên Hương, ở Phương Tây gọi là tro hổ phách (Ambergris), là một chất sáp màu xám hoặc đen xỉn được tạo ra trong hệ tiêu hóa của cá nhà táng, dễ cháy, có vị thơm. Trước đây, Long Tiên Hương được sử dụng trong ngành công nghiệp sản xuất nước hoa, nhưng ngày nay nó đã được thay thế phần lớn bằng vật liệu tổng hợp và chỉ còn được sử dụng trong một số loại nước hoa đắt tiền. Hình ảnh:



Hắn đi vòng quanh huyết trì, cứ cách mỗi 10 cm thì dùng đấu mực bắn một cái, để lại một đạo hồng ấn. Bố trí toàn bộ pháp đàn xong cũng tốn khoảng hai mươi phút.

Diệp Thiếu Dương lau mồ hôi nhìn nước ao khẽ rung động, có lẽ vật bên dưới đang di chuyển! Nó là cương thi, là yêu, hay là tà vật gì khác?

Trong lòng hắn không khỏi có chút khẩn trương, một huyết trì được trải thi du tẩm bổ hơn bảy mươi năm, mặc kệ bên trong là tà vật gì cũng đều rất khó đối phó.

Diệp Thiếu Dương suy nghĩ một chút, nếu như đó là Sát thi thì chỉ với đấu mực cùng huyết tuyến, chắc chắn sẽ không áp chế được nó, sau đó hắn lấy từ trong túi ra một bao gạo nếp, rải đều quanh ao.

Phía sau đột nhiên vang lên tiếng bước chân, Diệp Thiếu Dương quay đầu lại nhìn, Tạ Vũ Tình đã dẫn theo một đám người chạy xuống, trong đó còn có cả Lưu Minh.

"Diệp tiên sinh, nghe ngài gọi điện thoại, tôi liền chạy tới, Cục Văn Hóa bảo không được phá hư kết cấu nội bộ..."

Diệp Thiếu Dương khoát tay: "Bây giờ mà còn nói cái này, khi nào sống sót ra ngoài rồi hãy nói.".

Chỉ một câu mà làm cho mọi người mặt trắng bệch.

Diệp Thiếu Dương nhìn về phía lão Quách đang xách một túi lớn, hỏi: "Sư huynh, Nhuế Lãnh Ngọc không tới sao?"

"Nàng ở chỗ ta chế pháp khí rồi, nàng bảo nàng tin tưởng đệ có thể giải quyết hết, không cần hỗ trợ.".

Diệp Thiếu Dương không nói gì thêm, chính hắn cũng chưa từng tin tưởng mình như thế.

Lão Quách bước tới chạm nhẹ tay vào ao máu, chà xát, biểu tình trở nên ngưng trọng.

"Phía dưới này là gì?".

"8/10 là Sát thi được huyết trì nuôi dưỡng.". Diệp Thiếu Dương đặt một chân lên mép ao, nhìn chằm chằm vào chiếc túi sau lưng lão Quách: "Có mang hùng hoàng và rượu gạo không?"

"Có, ta nghe Tạ cảnh sát kể lại đại khái, cho nên mang theo nhiều đồ, nghĩ đệ có thể sẽ cần tới.". Lão Quách cởi túi xuống, đột nhiên hỏi: "Đệ trả tiền?"

"Dĩ nhiên không phải.". Diệp Thiếu Dương quay đầu lại nhìn Lưu Minh: "Đúng lúc lắm, Lưu hiệu phó, hôm qua chúng tôi ở Tề Vân Sơn giết một trăm con lục mao cương thi, thiếu chút nữa ngỏm củ tỏi, có Tạ cảnh sát làm chứng, tôi đã nói với sư huynh tôi, ông trả cho y năm vạn thù lao, không thành vấn đề chứ?"

"Còn có ba vạn của tôi!". Tiểu Mã lớn tiếng nói.

"Chuyện này...". Lưu Minh há hốc mồm: "Những con cương thi kia có liên quan tới trường tôi ư?"

"Dĩ nhiên!". Tiểu Mã tiến đến bên cạnh lão, nghiêm túc nói: "Ông không biết đâu, tất cả cương thi đều là do Phùng Tâm Vũ chỉ huy, Phùng Tâm Vũ đang chuẩn bị phái chúng nó tiến đánh trường học, chúng tôi liều mạng ngăn trở, nếu không bây giờ trường của ông đã tan tành rồi, chưa kể còn thây phơi khắp nơi...".

Lưu Minh sợ run cả người: "Được được, không thành vấn đề, tôi bỏ tiền, bao giờ xong hết tôi sẽ bỏ tiền.".

Diệp Thiếu Dương lấy hùng hoàng và rượu gạo từ trong túi của lão Quách ra, hai người cùng nhau hành động, rải đầy một vòng ven huyết trì, Diệp Thiếu Dương nhìn mọi thứ hoàn tất, lúc này mới quay đầu lại hỏi Tạ Vũ Tình : "Máy bơm và ống bơm đâu?"

"Đã lấy!”. Tạ Vũ Tình chỉ huy vài tên cảnh sát khiêng máy bơm và ống bơm nước đến, cả đám vô cùng khẩn trương hoảng hốt, đối với bọn họ, hiện trường hung án đầy máu cũng không đáng sợ bằng những chuyện thần bí linh dị này, bọn họ cũng chỉ là người bình thường, cũng có bản năng sợ hãi.

"Ta đi trước giăng lưới chu sa, lọc bỏ huyết thủy, đồng thời sắp xếp đường thoát nước.". Lão Quách vừa nói vừa đi ra ngoài, quay đầu lại nhìn Lưu Minh, vươn năm ngón tay: "Nhớ thêm tiền nhé, năm nghìn đồng, thấy ngươi quen biết nên giảm giá rồi đó!".

Lưu Minh lau mồ hôi, cho tới bây giờ, lão có cảm giác như mình là con dê béo ú để dân tình cùng nhau xẻo thịt.

Diệp Thiếu Dương chỉ huy mọi người khiêng máy bơm cẩn thận đặt cạnh huyết trì, dây điện nối từ mặt đất, máy bơm mở tối đa, ồ ồ hút huyết thủy.

Diệp Thiếu Dương cầm trong tay Tảo Mộc Kiếm đứng bên cạnh ao, lệnh cho mọi người lui về phía sau, nước ao càng lúc càng ít, lúc này lão Quách đã trở về, chứng tỏ hết thảy đều đã xong xuôi. Diệp Thiếu Dương chỉ giữ một mình y lại, đuổi những người khác đi ra ngoài, cắt ngón tay, viết một tờ Ngự huyết phù dán lên cổng, cứ như vậy, vật bên trong sẽ không thể ra khỏi cổng, đả thương người khác.

Lão Quách cầm súng chu sa, rất khẩn trương, cũng rất hưng phấn, Diệp Thiếu Dương đứng ở phía sau, nếu quả thật có chuyện gì bất trắc thì đã có hắn chống đỡ, mình chỉ có thể giúp vài chuyện nhỏ nhặt.

"Ục...ục…". Một thanh âm kỳ quái từ trong huyết trì vang lên, máy bơm kịch liệt rung động, tự đứt cầu dao, không hút nữa.

"Không hay rồi, vật kia đã chặn máy bơm nước!". Diệp Thiếu Dương nhíu mày, nói với lão Quách: "Chúng ta tiến lên kéo ống bơm ra xem!”.

Hai người cùng nhau bước đến kéo ống bơm nước, cảm giác dường như nó đã chìm xuống sâu, kéo mãi không được, vì vậy gọi Tiểu Mã chạy đến giúp sức, ba người dùng sức, cuối cùng cũng kéo lên được, đặt trên bờ. Diệp Thiếu Dương ngồi xổm xuống, cúi đầu quan sát bên trong, ống bơm nước to bằng thân thể một người trưởng thành, bên trong tối om, không nhìn thấy gì cả.

Diệp Thiếu Dương bảo Tiểu Mã: "Thử mở máy bơm lại lần nữa!”. Đang lo lắng mình bị hút vào, hắn định đứng lên đi qua bên cạnh, kết quả, hắn đã đánh giá thấp công suất máy bơm, chốt vừa mở, chỉ nghe Vụt một tiếng, máy bơm đã hút cả người hắn vào…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.