Mập Đẹp, Béo Dễ Thương

Chương 23: Phục tùng và Bình đẳng



Trong yên lặng, Yến Tư Thành ôm Lý Viện Viện, trán dần toát mồ hôi lạnh.

Hình như anh... đã làm một chuyện rất ghê gớm...

Nhưng anh ngượng ngùng chưa được bao lâu, bên ngoài lại truyền tới từng hồi sấm nổ, cơ thể Lý Viện Viện vẫn không nén được run run, cô rùng mình, Yến Tư Thành cũng bất giác vỗ vỗ lưng cô giống như đang an ủi một đứa trẻ.

Sấm lại nổ thêm mấy tiếng, động tác vỗ lưng của Yến Tư Thành cũng trở nên quen thuộc. Lý Viện Viện dần dần thôi run rẩy dưới sự an ủi nhẹ nhàng dịu dàng hết lần này đến lần khác của anh.

Mưa dông đến nhanh, đi cũng rất nhanh, chỉ chừng hơn nửa giờ, tiếng sấm dần nhỏ đi.

Lý Viện Viện không sợ nữa, bây giờ mới bỗng dưng nhớ ra điều gì, cô chộp tay áo Yến Tư Thành bóp bóp, nước mưa bên trên đã bị nhiệt độ cơ thể Yến Tư Thành hong khô bớt, nhưng vẫn còn rất ẩm ướt, dán lên người chắc rất khó chịu.

Lý Viện Viện ngẩng đầu nhìn Yến Tư Thành: “Tóc cũng ướt hết rồi.”

Lý Viện Viện đang ở trong lòng anh, khoảng cách giữa hai người gần đến mức có thể cảm giác được hơi thở đối phương. Vành tai Yến Tư Thành âm thầm đỏ lên, anh quay đầu đi ,cánh tay cũng cứng đờ buông Lý Viện Viện ra, ho nhẹ một tiếng, anh muốn giải thích gì đó, nhưng Lý Viện Viện cướp lời: “Em sơ suất quá, Tư Thành để vậy sẽ bệnh đó, mau tắm rửa thay áo đi.”

Lý Viện Viện rời khỏi lòng anh, vẻ mặt tự nhiên như thể cái ôm vừa rồi của họ thật sự chỉ là an ủi trong lúc cấp bách, hoàn toàn không có tình cảm nam nữ.

Yến Tư Thành nhìn cô, vành tai đỏ bừng, lặng lẽ lui ra, trên người hình như cũng thấy hơi lạnh.

Lý Viện Viện tìm áo cho anh thay, Yến Tư Thành đón lấy, gật đầu đi vào nhà vệ sinh đóng cửa lại. Do đó anh không nhìn thấy Lý Viện Viện quay lại ngồi trên sofa, ôm đôi má mũm mĩm của mình.

Lý Viện Viện cảm thấy vừa nãy Yến Tư Thành đã đủ ngượng ngùng lắm rồi, nếu cô lại thể hiện bất kỳ chút xấu hổ nào nữa, e rằng Yến Tư Thành sẽ càng ngượng ngùng hơn. Cô ôm mặt vò mạnh, nhớ lại hành động nhào vào lòng Yến Tư Thành của mình ban nãy, Lý Viện Viện chỉ biết thở dài.

Thất thố! Thất thố quá mức!

Không phải cô và Yến Tư Thành chưa từng tiếp xúc thân thể, nhưng ôm... ôm nhau trong tình trạng hai người đều tỉnh táo như ban nãy... thì đây vẫn là lần đầu tiên. Không biết tại sao Lý Viện Viện bỗng nhớ lại gò má và cánh tay đầy mồ hôi của Yến Tư Thành lúc chạy bộ dưới ánh đèn sân vận động đêm đó, càng nghĩ... mặt càng bất giác đỏ lên.

Thật là... xấu hổ quá đi.

Sau khi thi đấu xong, Yến Tư Thành vẫn mong được sớm về nhà, nhưng đúng như dự đoán, cả đội vừa liên hoan vừa uống rượu, anh nhìn đồng hồ hết lần này đến lần khác, sau khi mọi người cơm no rượu say, cuối cùng cũng lên xe của trường quay về. Trên xe, Yến Tư Thành nhìn bầu trời âm u bên ngoài đã cảm thấy không lành. Chờ về đến trường, bỗng nhiên sấm bắt đầu nổ. Yến Tư Thành không chờ bạn học mượn dù giúp đã vội vàng đội mưa chạy về.

Khoảnh khắc nhìn thấy Lý Viện Viện ngồi co người trong góc, cho dù dùng tốc độ nhanh nhất để quay về, Yến Tư Thành vẫn cảm thấy mình đã chậm.

Đối với việc Lý Viện Viện nhào tới, Yến Tư Thành hoàn toàn không có chuẩn bị, anh vừa tắm vừa ép mình bình tĩnh, cố đừng nghĩ tới cảm giác... mềm mềm của Lý Viện Viện nữa. Nhìn vẻ mặt ban nãy của Lý Viện Viện, Yến Tư Thành nghĩ, Công chúa chỉ sợ thôi, không có ý gì khác. Tại suy nghĩ của anh quá bẩn thỉu thôi...

Nhưng càng khắc chế, cơ thể lại càng nóng lên.

Yến Tư Thành dứt khoát tắt nước nóng, dùng nước lạnh xối lên người mình.

Anh muốn dùng nước lạnh để bình ổn lại suy nghĩ phức tạp trong đầu, nhưng không ngờ, nước lạnh không dập tắt được xao động trong lòng, nhưng lại thành công khiến anh... bị cảm...

Thật sự bị cảm.

Sáng sớm hôm sau.

Nằm trên giường, Yến Tư Thành nhìn Lý Viện Viện nhíu mày lấy nhiệt kế ra: “38.5 độ.”

Yến Tư Thành cảm thấy sức khỏe của mình xưa nay rất tốt, không ngờ dầm mưa một trận, tắm nước lạnh một lần trong thời tiết ấm áp thế này mà anh lại vô dụng đến mức bị cảm, anh khàn giọng nói: “Viện Viện, sáng nay em có lớp...” Anh giục cô đi, một là Lý Viện Viện thật sự sắp trễ, hai là anh quả thật không muốn để Lý Viện Viện nhìn thấy bộ dạng vô dụng này của mình...

“Anh uống thuốc trước đi.” Trong phòng có thuốc dự phòng. Lý Viện Viện đọc hướng dẫn sử dụng từng loại, tìm ra thuốc uống khi bị sốt , lấy lượng thuốc theo chú thích trên hộp cho Yến Tư Thành, cô đặt thuốc trong lòng bàn tay, Yến Tư Thành ngoan ngoãn cầm từng viên thuốc uống hết.

Lần đầu tiên thấy Yến Tư Thành uống thuốc Tây, Lý Viện Viện cũng không chắc là сó hiệu quả không, nhưng nghĩ lại thì trình độ chữa bệnh của thế giới này cao hơn Đại Đường rất nhiều, lòng cũng thầm yên. Nhưng dù sao ngã bệnh cũng là chuyện lớn, Lý Viện Viện móc di động ra: “Hôm nay em không đi học, để em nhờ Châu Tình xin nghỉ giùm.”

Yến Tư Thành đưa tay cản điện thoại của Lý Viện Viện lại: “Anh không sao. Không thể vì anh mà làm lỡ việc học của Điện hạ.”

Xưng hô cũ lại xuất hiện. Nếu miễn cưỡng ở lại đây, chỉ e Yến Tư Thành càng đứng ngồi không yên. Lý Viện Viện thở dài: “Vậy anh nghỉ cho khỏe đi, trưa em về thăm anh.”

Yến Tư Thành gật đầu.

Suốt buổi học sáng, đầu óc Lý Viện Viện để tận đâu đâu, ngay cả Châu Tình ngồi bên cạnh cũng lấy làm lạ: “Sao hôm nay cậu không chép bài? Lúc trước chẳng phải cậu chăm chỉ hăng hái học tiếng Anh lắm sao?”

Lý Viện Viện bừng tỉnh đáp một tiếng: “Mình có nghe giảng đây.”

“Cậu cãi nhau với Yến Tư Thành à?”

Lý Viện Viện cười khổ: “Có vẻ như cậu hi vọng mình cãi nhau với anh ấy lắm hả?”

“Không, mình chỉ cảm thấy rất thần kỳ thôi, một người trước đây tai tiếng như vậy, sao đột nhiên lại ngoan ngoãn vâng lời một người khác chứ, bởi vậy mình muốn hóng hớt xem giữa các cậu có mâu thuẫn không.”

“Mâu thuẫn à...” Lý Viện Viện nghĩ kĩ, “Cơ bản là không.” Trước khi tất cả các mâu thuẫn bắt đầu thì Yến Tư Thành đã chiều theo ý cô rồi.

Châu Tình kinh ngạc chớp mắt: “Các cậu ngày ngày bên nhau mà không có mâu thuẫn sao?”

Lý Viện Viện cười cười không nói thêm, cô đổi chủ đề: “Châu Tình, cậu biết cách làm lại Thẻ sinh viên không, hôm qua mình bị giật túi ở cổng trường.”

“Hả? Bị mất thứ gì, có quý giá không, sao cậu bất cẩn quá vậy?” Châu Tình nhanh chóng dịch chuyển sự chú ý, vừa chỉ trích Lý Viện Viện sơ suất, vừa tỉ mỉ cho cô biết quy trình làm Thẻ sinh viên.

Lý Viện Viện vừa nghe vừa thầm suy ngẫm chuyện ban nãy.

Trong mắt Châu Tình, cô và Yến Tư Thành là tình nhân, là quan hệ bình đẳng. Nhưng trong mắt Yến Tư Thành, giữa họ là chủ tớ, lời của cô là mệnh lệnh, khi một bên phục tùng bên kia vô điều kiện, đương nhiên sẽ không có mâu thuẫn.

Nhưng mà...

Lý Viện Viện thầm nghĩ, nhưng như vậy đối với Yến Tư Thành thật quá bất công. Ở đây, cô và Yến Tư Thành có quan hệ bất bình đẳng như vậy thật quá đỗi bất thường, có lẽ cô phải nghĩ cách để giữa họ... bình đẳng lại.

Buổi trưa vội vã về nhà. Lý Viện Viện vừa mở cửa đã ngửi thấy mùi thức ăn.

Đẩy cửa nhìn vào, Yến Tư Thành đã bày ba món mặn một canh trên bàn trà, là cách phối hợp thường ngày, ngay cả cơm trong chén cũng bới ra để sẵn. Trong bếp vẫn truyền tới tiếng cắt rau ”phập phập”.

Lý Viện Viện bước xuống bếp, Yến Tư Thành quay đầu nhìn cô cười nói: “Anh thấy cũng sắp tới giờ rồi, cắt rau xong là ăn được ngay.” Má anh có sắc đỏ bất thường.

Lý Viện Viện đưa tay sờ lên trán anh, có lẽ do ảnh hưởng tâm lý, cô cảm thấy trán anh còn nóng hơn sáng nay đôi chút, giọng cũng khàn hơn. Lý Viện Viện trách anh: “Sao không nghỉ ngơi cho khỏe, anh đang bệnh không nên làm những chuyện này.”

Yến Tư Thành đặt dưa leo đã cắt xong vào đĩa, vừa giã tỏi vừa nói: “Đâu thể để Điện hạ đói được.” Có lẽ đang bệnh nên thái độ của anh hôm nay không nghiêm túc như thường ngày, giọng cũng nhã nhặn hơn nhiều.

Anh nói rất tự nhiên, nhưng Lý Viện Viện nhíu mày: “Anh không nấu cơm em cũng không đói đâu, em về rồi nấu...” Chưa dứt lời, Lý Viện Viện đã tự im lặng, nghiêm túc mà nói, đúng là cô chẳng biết làm gì cả. Cho dù là ở Đại Đường hay ở đây cô đều chưa một lần xuống bếp. Rau phải rửa thế nào, cơm phải nấu làm sao, món ăn phải phối hợp thế nào...

Nghĩ kĩ lại, ngoài việc có thể ăn sống một trái dưa leo, những thứ khác cô thật sự không biết làm sao bỏ vào miệng.

Yến Tư Thành cười, không trêu chọc Lý Viện Viện để cô không còn đường lui, anh chỉ bưng dưa leo đã trộn xong ra khỏi bếp.

Lý Viện Viện đành ngồi xuống bên bàn trà ăn cơm như bình thường.

Trứng chiên trong canh trứng cà chua bị cháy.

Lý Viện Viện liếc nhìn Yến Tư Thành, thấy Yến Tư Thành đang ngồi ngay ngắn bên cạnh gắp thức ăn, lúc thấy một lá rau muống hư do rửa rau chưa sạch, Yến Tư Thành nhíu mày gắp nó ra, anh nhìn Lý Viện Viện, vẻ mặt hơi tự trách: “Hôm nay anh hơi sơ ý.”

Lòng Lý Viện Viện chua xót, cô đáp không sao rồi vội vàng ăn mất miếng trứng bị cháy, sợ Yến Tư Thành nhìn thấy lại không thoải mái.

Bữa cơm vô cùng yên lặng.

Ăn xong, Lý Viện Viện giành rửa chén, Yến Tư Thành đương nhiên sống chết không chịu, Lý Viện Viện nổi cáu: “Lên giường nằm đi!”

Yến Tư Thành ngây người, anh đành chùi tay ngoan ngoãn lên giường nằm.

Chờ Lý Viện Viện rửa chén xong, ra ngoài nhìn thử, Yến Tư Thành trên giường đã mơ màng thiếp đi, sắc mặt đỏ bừng, miệng hình như còn đang lẩm bẩm.

Lý Viện Viện thấy anh thật sự sốt quá nặng, bèn lấy di động Yến Tư Thành ra, gọi cho Lục Thành Vũ, nhờ cậu ta tìm một bạn nam đến giúp, mấy người cùng cõng Yến Tư Thành đến bệnh viện.

Lúc Yến Tư Thành tỉnh lại, xung quanh toàn mùi thuốc khử trùng.

Trên tay anh cắm kim truyền dịch, thuốc trong ống vẫn đang nhỏ xuống từng giọt. Yến Tư Thành nhìn ra ngoài cửa sổ, trời đã tối đen, không có đồng hồ, anh cũng không biết lúc này là mấy giờ. Quay đầu nhìn lại mới phát hiện bên giường anh có một cái đầu đang gục xuống.

Lý Viện Viện đang ngủ say, сó thể nhìn thấy trên khuỷu tay có một vết xước da.

Lời tác giả:

Yến Tư Thành: Phải khắc chế xao động...

Linh hồn của Cửu dung tục: Xao động ở đâu?

Yến Tư Thành: = = +

Linh hồn của Cửu dung tục, qua đời nốt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.