Mập Đẹp, Béo Dễ Thương

Chương 30: Anh em và tình nhân



Đối với chữ “ghen” này, Yến Tư Thành thật không lý giải nổi.

Không phải không lý giải nổi ý nghĩa của chữ này, mà là không lý giải được tại sao Lý Viện Viện lại ghen với Kiều Tiểu Lộ, vì… anh sao? Yến Tư Thành cảm thấy suy đoán này thật khó bề tưởng tượng.

Công chúa có thân phận gì, sao anh lại đáng được Lý Viện Viện ghen vì mình.

Lục Thành Vũ vẫn bá cổ anh phân tích: “Mày nhìn đi, không phải tao nói chứ, so với Kiều Tiểu Lộ, Lý Viện Viện nhà mày, à ừm, vẻ ngoài vẫn kém hơn một chút xíu xíu xíu…”

Yến Tư Thành liếc cậu ta: “Ăn nói bừa bãi, Viện Viện hơn cô ta không chỉ ngàn lần.”

“Được rồi được rồi, Lý Viện Viện nhà mày xinh. Vậy nói về chuyện Kiều Tiểu Lộ theo đuổi mày đi, chuyện này khiến Lý Viện Viện khó chịu trong lòng. Tô mì gói mình vẫn đang ăn bị người ta chảy nước bọt dòm ngó, ai mà thoải mái được chứ, đúng không.”

Là… vậy sao?

“Viện Viện không phải người nhỏ nhen như vậy.”

“Vậy thì chưa chắc. Nếu thật sự là một tô mì gói thì nhường người ta cũng được, nhưng nếu là bạn trai bạn gái thì khác. Giờ mà có ai dám theo đuổi bạn gái tao, xem tao có cạo trọc đầu nó không.” Lục Thành Vũ khựng lại rồi nhướng mắt nhìn Yến Tư Thành, “Ê, tao nói này Yến Tư Thành, trước đây mày có bảo thủ cứng nhắc vậy đâu, tình yêu thật sự khiến người ta ngây dại à?”

Yến Tư Thành không đếm xỉa tới lời trêu chọc của cậu ta, một mình cầm ly nước suy tư.

Theo lời Lục Thành Vũ nói, tâm lý của Lý Viện Viện là thế này, Yến Tư Thành vẫn luôn thuộc về cô nay được người khác để mắt tới, bởi vậy cô không thoải mái. Nhưng cho dù không thoải mái cũng không nên trốn tránh anh chứ, trốn kiểu này… cứ như đến chết cũng không qua lại với anh nữa.

Yến Tư Thành nhớ lại dáng vẻ cô cong chân chạy, nghĩ đến là lại thấy nghẹn lòng. Giống như con gái của mình đang trong thời kỳ nổi loạn giận dỗi với mình, bỗng dưng khiến anh không biết làm sao.

Yến Tư Thành nghĩ kĩ buổi tối trước khi Lý Viện Viện trở nên kỳ quặc, anh tin chắc rằng trước câu hỏi của Lý Viện Viện, anh cũng đã vô cùng kiên định bày tỏ lập trường của mình, anh là của Lý Viện Viện, không ai có thể cướp đi được, Lý Viện Viện thích ai thì anh sẽ tốt với người đó, Lý Viện Viện không thích thì anh sẽ không nhìn thêm dù chỉ một lần. Anh nhớ vẻ mặt Lý Viện Viện lúc đó vẫn rất dịu dàng, không hề cáu giận.

Sau đó lại xảy ra chuyện gì nữa sao…

Nhưng rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, Yến Tư Thành nghĩ mãi cũng không nghĩ ra được.

Anh thở dài, ôm bầu tâm sự đi cất ly nước, nhưng nào ngờ vừa đứng dậy thì một đàn anh từ hướng kia đi tới va vào anh. Trong tay đàn anh kia cầm một ly trà không đậy nắp, trà nóng tràn ra bắn lên người hai người.

Nước không nóng lắm, nhưng quần áo hai người đều bị dơ. Yến Tư Thành lễ độ xin lỗi: “Xin lỗi.”

Nói ra thì hai người va vào nhau, đối phương vội vã nên cũng có một phần trách nhiệm, nhưng nào ngờ đàn anh kia lập tức nổi giận, ném ly trà xuống đất: “Yến Tư Thành, mày cố ý phải không?”

Lúc này Yến Tư Thành mới nhìn cậu ta, là Trình Phương Kiệt. Thời gian trước cậu ta và Yến Tư Thành từng giao đấu trong Lễ hội văn hóa, sau đó còn oán trách Yến Tư Thành không nể mặt mình, khiến cậu ta xấu mặt trong Lễ hội.

Trình Phương Kiệt vừa to tiếng, người cả sân tập đều yên lặng, ánh mắt đổ dồn về phía này.

Lục Thành Vũ thấy tình hình không hay, vội đứng dậy giảng hòa: “Sư huynh, hôm nay Tư Thành hơi lơ đãng, cậu ấy không cố ý đâu.”

“Sao mày biết nó không cố ý?” Trình Phương Kiệt hung hăng, “Sớm không đứng muộn không đứng, cứ phải đứng lên lúc tao đi tới, gây sự với tao phải không?”

Thời gian này trong lòng Yến Tư Thành vốn vẫn đang bực bội, hôm nay càng bức xúc đến cực độ, anh không muốn đếm xỉa tới Trình Phương Kiệt nên hất vai cậu ta đi ra ngoài. Trình Phương Kiệt cao to hơn Yến Tư Thành, nhưng kỳ lạ là Yến Tư Thành chỉ hất nhẹ một cái, cơ thể cậu ta đã bất giác đứng sang bên cạnh.

Yến Tư Thành đi được mấy bước Trình Phương Kiệt mới sực tỉnh, quay người kéo tay Yến Tư Thành định đánh: “Mẹ nó, thằng nhóc thối tha này đúng là không coi ai ra gì!” Cậu ta đấm về phía lưng Yến Tư Thành.

Lục Thành Vũ không kịp ngăn cản, nhưng Yến Tư Thành như có mắt sau gáy, anh nghiêng người bắt lấy cánh tay Trình Phương Kiệt, kéo cậu ta về phía trước, xoay tay đè cánh tay cậu ta xuống, chỉ cần lúc này anh dùng sức ra phía ngoài một chút nữa là có thể bẻ gãy cánh tay Trình Phương Kiệt.

Tất cả mọi người ở sân tập đều biết ngề, huấn luyện viên lập tức tái mặt, hét lên chạy sang: “Làm gì vậy, làm gì vậy hả!”

Cuối cùng Yến Tư Thành cũng không ra tay, anh buông cánh tay Trình Phương Kiệt, đẩy cậu ta ra ngoài, lực đạo không mạnh nhưng lại khiến Trình Phương Kiệt lùi ba bước mới dừng lại.

Trình Phương Kiệt nhìn anh như thấy ma.

Yến Tư Thành không buồn nhìn cậu ta lấy một lần: “Đừng trêu vào tôi.” Anh tới xách túi mình trong góc, quay người rời khỏi sân tập.

Lục Thành Vũ nhìn Kiều Tiểu Lộ đuổi theo Yến Tư Thành, vừa lắc đầu vừa líu lưỡi: “Ôi mẹ ơi oai quá.” Quay đầu nhìn lại, Trình Phương Kiệt đang xoa cánh tay tụm lại với mấy người năm hai năm ba, Lục Thành Vũ lại lắc đầu: “Ôi mẹ ơi, đắc tội với người ta nữa rồi.”

“Chiêu vừa rồi của nó không phải của Taekwondo đúng không?”

“Giống như võ công trong phim ấy…”

Mấy người năm hai năm ba vây quanh Trình Phương Kiệt. Trình Phương Kiệt căm hận đến nghiến răng: “Thằng khốn mắt mọc trên đầu, sẽ có ngày ông cho nó biết tay.”

Hôm sau Lục Thành Vũ nghe được tin tức rằng tối qua hoa khôi khoa Nghệ thuật bị Yến Tư Thành từ chối, khóc suốt đêm nên hôm sau không thể đi học.

Lục Thành Vũ nghe mà tặc lưỡi tò mò: “Rốt cuộc mày từ chối người ta thế nào vậy?”

Yến Tư Thành vô cảm nhìn bảng đen chép bài: “Tao ép cô ta thề sau này không được đeo bám tao nữa.”

“Ép… người ta thề…” Lục Thành Vũ bất giác tưởng tượng ra cảnh Yến Tư Thành bóp cổ Kiều Tiểu Lộ, xách người ta lên sân thượng ép phải thề độc. Lục Thành Vũ nuốt nước bọt, “Đối với một cô gái yêu kiều… mà mày cũng làm được sao…”

Yến Tư Thành liếc cậu ta rồi sầm mặt tiếp tục chép bài.

Lục Thành Vũ cười anh: “Mày dùng điệu bộ này đi học thì thầy cũng nghĩ mình đắc tội với mày đó, mày vẫn còn cãi nhau với Lý Viện Viện à?”

Nếu cãi nhau còn đỡ, ít ra anh cũng biết rốt cuộc tại sao cô không vui.

Tan học, Lục Thành Vũ đi tìm bạn gái, Yến Tư Thành một mình tới nhà ăn ăn cơm rồi về Ký túc xá. Trên đường, anh liếc thấy Lý Viện Viện đang chậm rãi đi phía trước, cô cũng đi một mình, bước chân nhẹ nhàng, eo hơi cong xuống, trông có vẻ như rất mệt mỏi rã rời.

Nhất thời mọi chuyện không vui đều bị vứt sang một bên, Yến Tư Thành bước nhanh tới: “Viện Viện…”

Vừa gọi cái tên này, Lý Viện Viện bỗng khom người xuống, giả vờ cột dây giày.

Yến Tư Thành lập tức dở khóc dở cười, ngụy trang vụng về như vậy… cô sử dụng bao nhiêu đầu óc đây! Nhưng sau khi buồn cười lại là bất lực uất ức, rốt cuộc anh đã làm gì để cô ghét bỏ như vậy?

“Viện Viện, anh nhìn thấy em rồi.” Anh thở dài, “Mấy hôm nay em có tâm sự gì sao?”

Lý Viện Viện cúi đầu cột dây giày không ngước lên.

Yến Tư Thành không giỏi ăn nói, anh im lặng một hồi mới bật ra được mấy câu: “Nếu Điện hạ có chuyện gì thì cứ nói với thuộc hạ, nếu Điện hạ không muốn gặp thuộc hạ nữa thì có thể lệnh cho thuộc hạ tránh đi, không cần chạy khắp nơi… rất mất phong độ.”

Anh nói xong, chờ một hồi Lý Viện Viện vẫn không ngẩng đầu lên tiếng.

Yến Tư Thành không biết lúc này lòng mình có mùi vị gì, nếu Lý Viện Viện không muốn gặp anh đến mức ấy, vậy anh…

“Tư Thành…”

Lý Viện Viện khom người cuộn mình như quả bóng bỗng xì hơi, cất tiếng gọi anh, giọng nói rã rời như đang bệnh. Lý Viện Viện đưa tay huơ trong không trung mấy cái mới nắm được tay anh: “Em.. em đứng lên không nổi…”

Yến Tư Thành giật mình, vội vã khom xuống, thấy sắc mặt Lý Viện Viện trắng như tờ giấy, trán toát mồ hôi, hơi thở gấp gáp nhưng yếu ớt. Lý Viện Viện chộp tay anh, hổn hển nói: “Mắt em tối sầm, không nhìn rõ…”

“Viện Viện, em cố chịu nhé.” Yến Tư Thành lập tức quyết đoán cõng Lý Viện Viện lên chạy về phía bệnh viện trường.

Cõng cô lên vai, Yến Tư Thành bỗng nhiên cảm thấy so với lần trước Lý Viện Viện uống say, cô thật sự… nhẹ hơn rất nhiều.

Nhưng cái giá lại là…

“Tụt đường huyết, hơi nghiêm trọng.” Bác sĩ của bệnh viện trường xoẹt xoẹt kê mấy tên thuốc trên đơn, “Chiều nay ở đây truyền đường Glucose bổ sung. Cậu là bạn trai cô ấy à, đi mua chút đồ ăn tới cho cô ấy đi.” Bác sĩ lại nhìn Lý Viện Viện, giọng hơi nghiêm túc, “Cô bé, cô giảm cân bừa bãi không chịu ăn uống nên mới bị như vậy phải không?”

Lý Viện Viện tái mặt không nói.

“Học kì này tôi gặp nhiều cô như vậy lắm rồi.” Bác sĩ tận tình khuyên bảo, “Giảm cân thì không sai, nhưng phải có chừng mực, làm như cô vậy không được đâu! Sau này ốm đi nhưng sức khỏe lại suy sụp, mặc quần áo đẹp lên người nhưng dáng vẻ bệnh tật cũng đâu có đẹp!”

Lý Viện Viện hiểu đạo lý này.

Trước đây cho dù cô mặc gì trông cũng bệnh tật không đẹp.

Lý Viện Viện gật đầu, cô cảm thấy mình đáng chịu trận mắng này.

Yến Tư Thành bên cạnh chỉ âm thầm lắng nghe không nói một lời, nắm tay siết rồi lại buông, buông rồi lại siết. Lòng vừa sốt ruột vừa tức giận, biết cô không thương tiếc sức khỏe của mình thật sự còn khó chịu hơn lúc nhìn thấy cô trốn tránh anh.

Giúp Lý Viện Viện nhận thuốc, đưa cô đến phòng truyền dịch, Yến Tư Thành lo liệu thỏa đáng mọi chuyện từ đầu đến cuối cho Lý Viện Viện, nhưng vẫn không nói với cô lời nào.

Lý Viện Viện truyền được nửa bình dịch, len lén nhìn Yến Tư Thành một cái, thấy vẻ mặt anh u ám, Lý Viện Viện ho một tiếng: “Tư Thành…”

“Có thuộc hạ.”

Lý Viện Viện nghe anh tự xưng như vậy, cô hơi ngẩn ra, sau đó thở dài: “Anh đang giận.”

“Thuộc hạ không dám.”

Lý Viện Viện lại nhìn anh, nhưng Yến Tư Thành chỉ nhìn về phía trước, trên gương mặt không chút cảm xúc, Lý Viện Viện cúi đầu nhận sai: “Xin lỗi.”

Nghe thấy hai chữ này, vẻ mặt Yến Tư Thành mới lay động đôi chút, anh nghiêng đầu nhìn Lý Viện Viện, thấy sắc mặt cô vẫn còn hơi tái, cơn giận trong lòng anh lại dâng lên, cuối cùng không nhịn được lên tiếng trách: “Mấy hôm nay Điện hạ trốn tránh thuộc hạ chính là vì muốn giày vò bụng mình sao? Điện hạ muốn dùng cách cực đoan như vậy để giảm cân sao?”

“Không phải…”

Hai chuyện muốn giảm cân và muốn trốn tránh Yến Tư Thành không hề liên quan gì đến nhau.

Chỉ là trong mấy ngày trốn tránh này, Lý Viện Viện lại phát hiện, mầm mống tình cảm của mình đối với Yến Tư Thành không hề vì xa cách mà thiếu dinh dưỡng. Hạt giống này tựa như đã được bón phân trong lòng cô mười mấy năm rồi, chỉ chờ ngày phá đất đâm chồi, đào xới tất cả phân bón được chôn trước đâylên rồi hút vào, sau đó khỏe mạnh trưởng thành.

Không có Yến Tư Thành, Lý Viện Viện sống rất không quen.

Nhưng tất cả những điều không quen, tổng kết lại cũng chỉ là cô không quen một mình.

Đối với Lý Viện Viện, sự bầu bạn của Yến Tư Thành tựa như cá với nước, ánh sáng với lá cây, đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc đời cô. Càng không liên lạc Lý Viện Viện càng nhớ nhung, càng nhớ nhung cô càng không thể khống chế được mà thừa nhận mình yêu Yến Tư Thành.

Nhưng cô và Yến Tư Thành thật sự có thể bên nhau sao…

Khoan chưa nói Yến Tư Thành, chỉ nói cô thôi, cô đã quá quen với quan hệ của họ, giống như tình nhân không thể đón nhận sự thật họ là anh em ruột, cô nhất thời cũng không thể đón nhận chuyện “anh em ruột” là tình nhân.

Hơn nữa Yến Tư Thành và cô là tình nhân…

Lý Viện Viện quay đầu nhìn Yến Tư Thành, anh đang nghiêm túc nhìn cô, giống như người cha nhìn đứa con gái không nghe lời, như người anh nhìn cô em gái nghịch ngợm quậy phá.

“Điện hạ, sau này cho dù có giảm cân hay không cũng phải ăn uống tử tế.”

Im lặng một lúc, Yến Tư Thành vẫn không nhịn được nói: “Mấy hôm nay…”

“Tư Thành, tối nay cùng ăn cơm nhé.”

Cô biết Yến Tư Thành muốn hỏi điều gì, nhưng cô vẫn chưa muốn cho anh biết tâm tư của mình, cùng ăn cơm với Yến Tư Thành, một là không để anh tiếp tục truy hỏi nữa, hai là… Lý Viện Viện phát hiện, không gặp anh có lẽ còn tệ hại hơn gặp anh…

Yến Tư Thành nghe vậy, anh nhìn Lý Viện Viện một lúc, quả nhiên không hỏi thêm. Anh gật đầu đồng ý như thường ngày, chỉ “Ừ” một tiếng gọn gàng.

Lời tác giả

Tác giả Cửu: Chương sau Công chúa đại nhân sẽ xác định phương hướng, tiếp đó sẽ giải quyết Thị vệ đại nhân, kéo anh ta lên giường, X trước X sau, X rồi lại X, X nữa, X mãi, là lá la…

Yến Tư Thành: == +

Tác giả Cửu: Bỏ đao xuống, có gì từ từ nói.

Tác giả Cửu, qua đời.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.