Mập Đẹp, Béo Dễ Thương

Chương 31: Trò chuyện và uy hiếp



Lúc Lý Viện Viện và Yến Tư Thành rời khỏi bệnh viện thì gặp phải Trình Phương Kiệt dìu một bạn khác tới khám bệnh.

Đối phương bốn người, bao gồm một người bị thương. Mấy người chạm mặt với Yến Tư Thành nhưng không ai nói gì, Yến Tư Thành bảo vệ Lý Viện Viện rời đi.

Trình Phương Kiệt nhìn theo bóng họ nhướng mày: “Đó chính là con bạn gái mập của Yến Tư Thành hả?”

“Đúng vậy, mới yêu nhau mấy tháng trước thôi.”

Trình Phương Kiệt cười mỉa mai: “Con mập chết tiệt.”

Một người khác cũng cười theo: “Đúng vậy, tìm được một con mập chết tiệt mà nâng niu cứ như bảo vật, thằng Yến Tư Thành này bị khùng rồi.”

Hôm sau Lý Viện Viện và Châu Tình ăn tối xong, cô nhớ hôm qua Yến Tư Thành nói với cô tối nay anh phải tập luyện. Trước đây Lý Viện Viện thường nhân chút thời gian này tới Thư viện đọc sách hoặc tới sân vận động đi vài vòng trước cho tiêu thực. Nhưng không biết tại sao, hôm nay cô lại muốn nhìn thấy dáng vẻ Yến Tư Thành khi luyện tập.

Nói ra thì cô thật sự chưa từng chủ động đi tìm Yến Tư Thành lần nào, từ trước đến nay Yến Tư Thành luôn xuất hiện bên cạnh cô những lúc cần thiết. Lý Viện Viện xới thức ăn trong chén, cô bỗng phát hiện những chuyện cô chủ động làm cho Yến Tư Thành thật sự ít ỏi đến tội nghiệp.

Tạm biệt Châu Tình, Lý Viện Viện một mình đi về phía sân tập, hiện giờ đã là cuối thu, trời tối sớm, không khí cũng lạnh. Trên con đường rợp bóng ngô đồng đi tới sân tập rất ít sinh viên, Lý Viện Viện lấy di động ra, đang do dự không biết có nên cho Yến Tư Thành biết cô đi tìm anh không, bỗng có một người vỗ vai cô.

Lý Viện Viện quay đầu, ba cậu con trai cao một mét tám mấy đang đứng sau lưng cô.

Lý Viện Viện thấy người cầm đầu rất quen mặt: “Anh là… đàn anh trong câu lạc bộ của Tư Thành à?”

Trình Phương Kiệt nở nụ cười giả tạo: “Ối chà, vinh hạnh quá, đứa mắt mọc trên đầu như Yến Tư Thành mà có bạn gái cũng biết nhìn người quá nhỉ.”

Người này không lương thiện, Lý Viện Viện lui về phía sau một bước, trên mặt vẫn vô thức nở nụ cười nhã nhặn: “Anh có chuyện gì không?”

“Có chứ.” Trình Phương Kiệt kéo cổ tay Lý Viện Viện, Lý Viện Viện thử giãy dụa, nhưng phát hiện so với con trai, sức lực trong cơ thể khỏe mạnh của mình hiện giờ vẫn yếu đến mức chẳng bằng chân gà, cô dứt khoát không giãy dụa nữa, để mặc cậu ta kéo đi. Trình Phương Kiệt lạnh lùng nói, “Chúng ta nói chuyện về bạn trai cô một chút đi.”

Lý Viện Viện cười ngẩng đầu nhìn cậu ta: “Nói chuyện cũng được.” Thái độ của cô rất phối hợp, khiến Trình Phương Kiệt hơi kiêng dè, cậu ta liếc mắt với hai người phía sau rồi cũng cười, “Vậy đổi chỗ khác nói nhé.” Nói xong bèn kéo Lý Viện Viện đi về nhà để xe đạp bỏ hoang bên cạnh.

Người đến sân tập vốn đã rất ít, nhà để xe đạp bỏ hoang bên này được xác định là sẽ bị dỡ bỏ trong kỳ nghỉ đông nên ngay cả cô lao công cũng không tới đây quét dọn.

Lý Viện Viện biết cho dù mình hét lên cũng chưa chắc có người tới, cô quyết định theo họ vào nhà để xe. Trình Phương Kiệt khép cánh cửa sắp hư lại, kéo đèn vàng mờ mờ trên đỉnh đầu, ba người vây quanh Lý Viện Viện: “Gọi cho bạn trai cô đi. Mời nó tới đây nói chuyện luôn.”

Lý Viện Viện thoáng ngập ngừng, Trình Phương Kiệt lấy di động mình ra: “Không sao, cô xấu hổ thì tôi gọi giúp cô.”

Nói xong cậu ta bấm một số.

Nối máy xong, Trình Phương Kiệt nói với Lý Viện Viện: “Nói đi chứ?”

Lý Viện Viện không biết làm sao: “Tư Thành, đàn anh của anh mời em tới nói chuyện với họ…” Còn chưa dứt lời, Trình Phương Kiệt đã lấy điện thoại lại, vừa cúp máy vừa đi ra bên ngoài nhà xe.

Thấy cậu ta rời đi, Lý Viện Viện quay đầu nhìn cậu con trai bên cạnh mình: “Bình thường tính tình Tư Thành không tốt nên phiền tới các anh sao?” Thái độ cô bình tĩnh cứ như “Tôi đang tâm sự với anh” khiến cậu con trai vẻ mặt hùng hổ bên cạnh hơi sửng sốt.

“Ừm…” Cậu ta gật đầu, cố bày ra vẻ hung bạo, “Đúng đó, hôm nay bọn tôi phải xử thằng khốn không biết trời cao đất dày kia. Đúng là thằng phách lối!”

Lý Viện Viện thở dài: “Tôi biết mà, tính anh ấy khó hòa hợp với người khác lắm.” Ánh mắt Lý Viện Viện thương hại nhìn cậu con trai kia, “Thời gian qua vất cả cho các anh rồi, nhịn anh ấy lâu như vậy cũng không dễ gì.”

“Thì đó, bọn tôi thấy nó bình thường tính khí quái dị, vốn không định so đo gì với nó, nhưng mới đây nó suýt chút bẻ gãy một cánh tay của Phương Kiệt trước mặt bao nhiêu người, chẳng nể nang tiền bối bọn tôi gì cả, thật sự không thể nuốt trôi cục tức này.” Cậu con trai bên kia chen lời.

Lý Viện Viện nghe vậy cũng giật mình: “Sao anh ấy có thể làm vậy được! Đúng là quá đáng!”

Được Lý Viện Viện lên tiếng ủng hộ, hai cậu con trai nổi máu, người này một lời người kia một câu phàn nàn về Yến Tư Thành với Lý Viện Viện. Lý Viện Viện cũng căm phẫn sục sôi cùng họ chỉ trích Yến Tư Thành không đúng.

Khi Trình Phương Kiệt đưa Yến Tư Thành vào nhà để xe, Lý Viện Viện và hai cậu con trai đã tìm một khoảng đất trống, lựa một tư thế trò chuyện náo nhiệt, chỉ thiếu ăn hạt dưa uống trà nữa thôi.

Yến Tư Thành thấy vậy ngẩn ra: “Viện Viện…” Em thật sự tới nói chuyện với họ à…

Yến Tư Thành xuất hiện khiến không khí trầm xuống, Lý Viện Viện đứng dậy, phủi mông cười hì hì chào hỏi anh: “Tư Thành, đàn anh của anh rất thân thiện.”

Được Lý Viện Viện khen, vẻ mặt nghiêm túc của hai cậu con trai thoáng dịu đi, hơi ngại ngùng gãi đầu, một trong hai người nói: “Hôm nay thật ra kêu mày tới đây cũng không có chuyện gì, chỉ muốn nói với mày là thái độ thường ngày của mày thật chẳng coi đám tiền bối bọn này ra gì.”

So với lúc kéo Lý Viện Viện tới đây, thái độ đã nhã nhặn hơn nhiều.

Trình Phương Kiệt nghe vậy nhíu mày. Cậu ta còn chưa lên tiếng, Lý Viện Viện đã cướp lời: “Tư Thành, em nghe các tiền bối này nói rồi, bình thường anh thật chẳng chú ý gì hết, hôm nay xin lỗi họ đi, họ sẽ không làm khó chúng ta đâu.”

Lý Viện Viện nói vậy lẽ nào Yến Tư Thành lại không nghe, anh lập tức gật đầu: “Xin lỗi.”

Tuy giọng điệu anh vẫn bình thản không đau không ngứa, nhưng trước đó Lý Viện Viện đã lót đường, lần này không tiếp nhận thì rõ ràng mình quá nhỏ nhen, hai cậu con trai kia lẩm bẩm mấy câu “Sau này đừng coi thường người khác nữa,” “Thằng nhóc này nên hòa đồng một chút thì hơn…” rồi định cho qua.

Lý Viện Viện cười đi về phía Yến Tư Thành: “Các tiền bối đúng là rộng lượng. Vậy hôm nay tôi và Tư Thành đi trước…”

“Đi gì mà đi!”

Lý Viện Viện vừa đi ngang qua bên cạnh Trình Phương Kiệt, bỗng một lực đạo đẩy mạnh lên vai cô, hiện giờ Lý Viện Viện cô “cơ thể khỏe mạnh” nên bị đẩy một cái vẫn đứng vững không té ngã, nhưng bên cạnh có một lốp xe đạp hư vướng vào chân Lý Viện Viện, khiến cô ngã ngồi xuống đất đánh “bịch” một tiếng.

Hai cậu con trai phía sau lập tức hét lên: “Phương Kiệt!”

“Ê, đó là con gái mà…”

Trình Phương Kiệt cũng ngây người, đang định giải thích, bỗng một cú đấm đập vào mặt, Trình Phương Kiệt ngã xuống đất, miệng đầy mùi máu tươi, cậu ta phun ra một ngụm nước bọt lẫn máu.

“Mẹ kiếp!” Trình Phương Kiệt nổi cáu đấm xuống đất, hai cậu con trai phía sau cũng lập tức đứng dậy.

Lý Viện Viện thu mình dưới đất vò đầu. Miệng vẫn không cam tâm lầm bầm “Anh đánh người làm gì” “Anh đánh người làm gì”, rõ ràng là sắp đi được rồi… Anh muốn tới Đồn cảnh sát một lần nữa, muốn gặp ba Yến một lần nữa sao…

Yến Tư Thành đen mặt tới dìu Lý Viện Viện lên bỏ đi, nhưng Trình Phương Kiệt nhịn đau đứng lên chặn anh lại, hét lên: “Bắt con nhỏ kia lại!”

Hai người phía sau còn đang do dự không biết có nên ra tay với Lý Viện Viện không thì Yến Tư Thành đã kéo tay Trình Phương Kiệt, vẫn là cách hôm qua, định bẻ tay cậu ta, một cậu con trai lập tức xông tới kéo lấy Lý Viện Viện: “Bỏ tay Phương Kiệt ra!”

Lý Viện Viện quay đầu, dùng ngón nghề mình diễn kịch luyện được, rưng rưng nước mắt quay đầu nhìn cậu con trai kia: “Anh buông tôi ra, tôi sẽ đưa Tư Thành đi.”

Cậu con trai nghiến răng, nhìn cánh tay bị sưng của Trình Phương Kiệt rồi lại nhìn Lý Viện Viện, cuối cùng bóp mặt Lý Viện Viện uy hiếp Yến Tư Thành: “Bỏ tay ra!”

Nhìn gò má mũm mĩm của Lý Viện Viện bị bóp lên một khối thịt, Yến Tư Thành biến sắc, tựa như mình bị cắt một khối thịt, vẻ mặt vừa tức giận vừa đau đớn, cực kỳ không cam lòng nhưng lại không biết làm sao, đành thả Trình Phương Kiệt ra.

Cậu con trai bắt giữ Lý Viện Viện nhìn vẻ mặt Yến Tư Thành, nhất thời bỗng tưởng rằng mình đang cầm dao kề lên cổ Lý Viện Viện chứ không phải chỉ bóp mặt cô…

Trình Phương Kiệt được buông ra càng tức tối hơn, nhớ lại mình ba lần bốn lượt bại dưới tay Yến Tư Thành, lòng cậu ta cực kỳ oán hận, xoay tay đấm một quyền lên mặt Yến Tư Thành. Đấm xong lại đá vào eo Yến Tư Thành một cái thật mạnh, cho dù là cọc gỗ bị đánh như vậy cũng phải dịch đi mấy bước, Yến Tư Thành ho mấy tiếng.

Lý Viện Viện nghe mà tim thắt lại, lần này cô thật sự cuống lên, giật tay áo cậu con trai kia lạnh mặt nói: “Bỏ tôi ra.”

Thái độ cô thay đổi quá nhanh, cậu con trai hơi ngẩn người, Lý Viện Viện nhân cơ hội này hất tay cậu con trai kia ra, nhặt lốp xe cũ dưới đất xông về phía trước, vung lốp xe đánh lên mặt Trình Phương Kiệt.

Trình Phương Kiệt vừa phát tiết cảm xúc xong, bỗng nhiên bị đánh một cái, đầu óc trống rỗng trong một giây. Đến khi sực tỉnh lại, Lý Viện Viện đã đứng trước mặt Yến Tư Thành, vẻ mặt lạnh lẽo nhìn cậu ta: “Đồng môn đánh nhau thì không có gì đáng nói, thừa cơ làm chuyện xấu cũng có thể lý giải được, nhưng chuyện gì cũng phải có giới hạn, nếu anh còn ra tay tàn độc, đừng trách sau này tôi bắt anh sống không bằng chết.”

Bốn nhữ này thốt ra từ miệng một người cùng độ tuổi với Trình Phương Kiệt, đa phần đều có ý đùa giỡn, nhưng lần này, cậu ta sửng sốt vì cô gái mập trước mặt đã nói bốn chữ này mang theo… sát khí.

Lý Viện Viện dìu Yến Tư Thành lên, nhìn vết thương trên mặt anh, Lý Viện Viện nói: “Muốn tới Đồn cảnh sát không?”

Cơ thể Yến Tư Thành cứng lại.

Lý Viện Viện lại hỏi Trình Phương Kiệt và hai cậu con trai kia: “Muốn tới Đồn cảnh sát không?”

Ba người nhìn nhau, không ai lên tiếng.

“Muốn tới Đồn cảnh sát thì bây giờ cứ nói đi, tôi sẽ gọi điện ngay, không muốn thì sau này không ai được nhắc tới chuyện này nữa.”

Bốn cậu con trai đều im lặng không nói.

Lời tác giả:

Trình Phương Kiệt: Bóp mặt con nhỏ đó!

Tác giả Cửu: Dừng tay!

Trình Phương Kiệt: Anh cùng cứu mĩ nhân à?

Tác giả Cửu: Để tui bóp cho.

Yến Tư Thành: ==+

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.