Mập Đẹp, Béo Dễ Thương

Chương 33: Tôn ti và thân phận



Yến Tư Thành rút lui khỏi câu lạc bộ Taekwondo.

Không vì điều gì khác, anh chỉ sợ mình gặp lại những người đó sẽ không nhịn được mà….

Đánh chết họ…

Sắp đến trưa, Lý Viện Viện gọi điện hẹn anh ăn cơm.

Yến Tư Thành ngẩn người, lòng bỗng nhiên cảm động… Cuối cùng Công chúa đã bình thường trở lại rồi.

Tại nhà ăn của trường, ở vị trí cô thường ngồi, Lý Viện Viện cầm điện thoại trong tay lướt web đọc một câu chuyện. Yến Tư Thành bưng cơm tới đặt trên bàn, LýViện Viện vẫn còn đọc tiểu thuyết.

Yến Tư Thành cảm thấy tò mò, nhưng cũng không hỏi, chỉ nói: “Viện Viện, ăn cơm thôi.”

Lý Viện Viện cũng ngoan ngoãn bỏ điện thoại xuống ăn cơm như thường lệ, rồi lại cầm điện thoại lên lướt, tiếp đó bỗng bùi ngùi: “Câu chuyện này cảm động quá.”

“Chuyện gì mà lại khiến Viện Viện thích quá vậy?”

“Là chuyện về một Công chúa gả đến nước khác nhưng lại chết ở xứ người.”

Mặt Yến Tư Thành khẽ biến sắc: “Sao Viện Viện lại đọc những chuyện không may như vậy…”

“Tiểu thuyết thôi mà, không cần nghiêm túc vậy đâu, có điều tình cảm của Công chúa trong truyện khiến em rất xúc động, Tư Thành có muốn đọc thử không?”

Yến Tư Thành nhíu mày: “Không đọc đâu, sau này Viện Viện cũng bớt đọc những loại truyện vớ vẩn này thì hơn.”

“Sao lại là truyện vớ vẩn chứ?” Yến Tư Thành không chịu đọc, Lý Viện Viện dứt khoát đổi cách khác, “Trong này không miêu tả về Công chúa nhiều lắm, chủ yếu là từ góc độ của một…” Lý Viện Viện khựng lại, “Một ám vệ bên cạnh Công chúa, truyện được viết lại theo hồi ức của ám vệ đó.”

Yến Tư Thành tiếp tục nhíu mày: “Một người hầu làm sao có tư cách nhớ lại chuyện cũ của Công chúa.”

Lý Viện Viện khựng lại: “Người nhớ lại đó đã trở thành Trấn quốc Đại tướng quân nguyên lão ba triều rồi.” Yến Tư Thành im lặng nghe Lý Viện Viện tiếp tục nói, “Ám vệ đó và Công chúa là thanh mai trúc mã, hai người lâu ngày sinh tình, trước khi Công chúa gả đi xứ khác đã hỏi ám vệ đó có bằng lòng đưa nàng đi không, kết quả bị ám vệ đó từ chối. Công chúa tức giận, để ám vệ đó ở lại Kinh thành, một mình gả tới phương xa, cuối cùng chết trong chiến loạn ở nước khác, ám vệ đó hối hận thì đã muộn, xin đươc đến nước kia bình định chiến loạn, nhưng cuối cùng vẫn không thể mang hài cốt Công chúa về nước.”

Yến Tư Thành ngây ra: “Tại sao?”

“Lúc còn sống Công chúa đã ra lệnh cho người hỏa thiêu hài cốt của mình sau khi nàng chết. Sau đó rải tro cốt nàng trên một ngọn núi quanh năm có gió thổi về cố quốc, từ đó về sau ám vệ sống mãi trong hồi ức của quá khứ.”

Yến Tư Thành im lặng.

Lý Viện Viện quan sát vẻ măt anh rồi hỏi: “Tư Thành, anh nói nếu lúc đầu ám vệ đó bày tỏ tâm ý của mình với Công chúa, có phải kết cuộc sẽ tốt hơn không?”

Yến Tư Thành thoáng trầm ngâm: “Nếu vậy ám vệ đó thật sự là phường đại nghịch bất đạo.”

Nghe được đáp án như vậy khiến Lý Viện Viện đờ người.

“Là người hầu thì phải hiểu rõ vị trí của mình. Người hầu có thân phận gì, sao có thể xứng với Công chúa? Nếu Công chúa lầm đường lỡ bước, lòng bị kẻ đó quẫy nhiễu, vậy kẻ đó phải tự biết cân nhắc, hành vi đúng mực, tránh để Công chúa có ý khác. Còn ám vệ này lại không biết hối cải, ngược lại còn nảy sinh tình cảm với Công chúa, không khống chế tâm tư của mình, thật sự đáng tru diệt. Nếu muốn tốt cho Công chúa, lúc người này phát hiện trong lòng Công chúa manh nha tình cảm lẽ ra phải dùng đao tự sát, đề phòng hậu hoạn khi còn chưa muộn.”

Lý Viện Viện há miệng đờ người một hồi, không dễ gì mới khép miệng lại được, dịu dàng cười nói: “Cũng đâu đến mức tự sát…”

“Diệt cỏ phải tận gốc.”

Lý Viện Viện cảm thấy không khí hơi lạnh lẽo, cố hắng giọng. Cô nghĩ chắc cô không hỏi tiếp được nữa rồi, nếu Yến Tư Thành phát giác được điều gì, vậy chẳng phải… anh sẽ tự sát tại đây, máu phun đầy mặt đất sao?

Ăn cơm xong, buổi chiều Lý Viện Viện đọc sách ở Thư viện, nhưng cảm giác đồ trong bụng không thể tiêu hóa, nghẹn ở đâu đó rất khó chịu.

Chung sống với Yến Tư Thành đã lâu, nhưng Lý Viện Viện không ngờ đối với “Công chúa”, sự cố chấp của Yến Tư Thành còn sâu sắc nặng nề hơn cô tưởng tượng.

Anh dựng lên cho mình một bức tường tôn ti khác biệt. Lý Viện Viện đứng cao trên tường, anh thấp hèn quỳ ở góc tường, cho dù đến đây được một thời gian rồi nhưng bức tường này vẫn chưa đổ xuống.

Nếu hiện giờ miễn cưỡng cho Yến Tư Thành biết, Công chúa của anh yêu anh, từ nay về sau muốn nắm tay anh chia ngọt sẻ bùi đến khi răng long đầu bạc, e là anh sẽ thật sự quay người rút dao cắt cổ mình....

Lý Viện Viện đọc sách một lúc rồi lại nhìn Yến Tư Thành ngồi ở đối diện, cô suy đi nghĩ lại, hiện giờ muốn chuyển giai đoạn một cách tự nhiên chỉ có thể khiến Yến Tư Thành ý thức được anh và Lý Viện Viện là bình đẳng, không tồn tại quan hệ tôn ti khác biệt. Sau đó phải để Yến Tư Thành ý thức được, anh có quyền yêu Công chúa, không tồn tại đạo lý đại nghịch bất đạo phải tự sát gì đó. Cuối cùng phải khiến Yến Tư Thành ý thức được rằng anh yêu cô.

Điều cuối cùng Lý Viện Viện không chắc lắm, có thể Yến Tư Thành đối xử tốt với cô thật sự chỉ vì cô là Công chúa, anh đang tận trung với cô, trái tim anh vốn chẳng đặt ở nơi cô như cô tưởng tượng.

Nhưng đó là chuyện sau này, nhiệm vụ cấp bách hiện giờ là phải khiến Yến Tư Thành biết anh và Lý Viện Viện là bình đẳng. Nhưng vạn sự khởi đầu nan, đối với mệnh đề vĩ mô này, Lý Viện Viện thật sự không tìm được điểm bắt đầu từ đâu.

Cô đành dung hòa những chi tiết vụn vặt trong cuộc sống, ví dụ như ăn ở đi lại. Nhưng sau đó lúc bắt đầu hành động thực tiễn, Lý Viện Viện mới phát hiện ra không biết từ lúc nào Yến Tư Thành đã thay đổi rất nhiều rồi.

Lúc đi đường họ không còn phân trước phân sau, có lúc vì đang suy nghĩ, Yến Tư Thành còn đi trước mặt cô, lúc họ ăn cơm Yến Tư Thành cũng không đứng gác bên cạnh, anh sẽ rất tự nhiên đặt mâm cơm xuống, sau đó ngồi trước mặt cô. Lúc họ tập luyện, thỉnh thoảng Yến Tư Thành sẽ sửa động tác cho cô, thậm chí còn chủ động tiếp xúc với cơ thể cô.

Cô không hề phát giác được những thay đổi tự nhiên này, Yến Tư Thành cũng không.

Thì ra hoàn cảnh có sức mạnh khiến người ta thay đổi lúc nào chả biết.

Chuyện tốt này có nghĩa là Lý Viện Viện không cần tốn quá nhiều công sức cũng có thể khiến Yến Tư Thành hiểu được cô muốn làm gì.

Nhưng mọi chuyện luôn có một điểm tương đối khó công kích.

Cuối tuần, Châu Tình và Trương Tĩnh Ninh hẹn Lý Viện Viện ra trung tâm thành phố dạo chơi. Lý Viện Viện gọi điện nói với Yến Tư Thành, Yến Tư Thành lập tức im lặng, sau khi cân nhắc bèn khéo léo đề nghị: “Anh đi cùng bọn em.”

Ba cô gái đi dạo phố, lý nào lại dắt theo một cậu con trai. Đề nghị của Yến Tư Thành bị Châu Tình và Trương Tĩnh Nghi đồng loạt phản đối.

“Tình tứ quá mình không chịu nổi đâu.”

“Hôm nay con gái đi chơi, không được dắt theo kỳ đà.”

Lý Viện Viện thấy họ nói rất có lý, cô chuyển lời cho Yến Tư Thành: “Con gái đi dạo chắc chắn anh sẽ thấy chán lắm, à, trước đó Lục Thành Vũ có hỏi anh tại sao không chơi game nữa, hay là hôm nay anh chơi game một lúc đi, không thì tới Thư viện đọc sách cũng được.”

Dạo phố cùng Lý Viện Viện nào có chuyện chán chứ, Yến Tư Thành vẫn không cam lòng, tranh đấu: “An toàn của em…”

“Trên đường có cảnh sát mà, Tư Thành lại quên rồi, em sẽ tự bảo vệ mình an toàn.” Nói xong, Lý Viện Viện vội vã dập máy dưới sự thúc giục của hai cô gái kia.

Yến Tư Thành nghe tiếng dập máy tút tút trong điện thoại, lòng bỗng nhiên trống rỗng.

Gần đây anh cảm thấy đúng là Lý Viện Viện đã giống như trước kia, những lúc rảnh rỗi hầu như đều ở bên anh, nhưng nghĩ kĩ lại có rất nhiều điểm khác. Cô trở nên… không mấy dựa dẫm vào anh nữa.

Lúc mới đến đây, anh phụ trách toàn bộ mọi chuyện trong cuộc sống của Lý Viện Viện, ăn ở đi lại, củi gạo dầu muối, anh để Lý Viện Viện chỉ phụ trách một phần rất nhỏ trong cuộc sống của mình. Bởi vậy lúc đó đối với Lý Viện Viện, anh là chỗ dựa không thể xa rời.

Nhưng kể từ khi rời khỏi căn phòng nhỏ quay về Ký túc xá, Lý Viện Viện bắt đầu tự lo liệu việc ăn ở đi lại, củi gạo dầu muối của mình, cô không còn cần anh nhiều nữa. Từ một ý nghĩa nào đó, có lẽ đây là chuyện tốt. Nhưng hiện giờ ngay cả an nguy của mình cô cũng không cần anh phụ trách nữa sao?

Ngay cả chức trách của mình anh cũng không cần làm nữa, vậy sau này… anh phải dùng thân phận gì để ở bên cạnh cô đây…

Cô muốn hoàn toàn vứt bỏ anh để sống cuộc đời thuộc về mình sao…

Vậy là Công chúa… không cần anh nữa rồi…

Yến Tư Thành nhìn di động của mình, mắt cụp xuống.

Hôm nay Lý Viện Viện dạo phố rất vui. Cô phát hiện so với lần trước đi với Châu Tình, những quần áo cô mặc được đã trở nên nhiều hơn, về cơ bản, những quần áo size lớn cô đều chui lọt. Đi suốt một ngày, trong tay cô cũng xách ba bốn túi giấy. Mua toàn những quần áo cô cảm thấy Yến Tư Thành sẽ thích mình mặc. Nhưng trên đường về nhà, cô đếm lại ví tiền của mình, sau đó nhíu mày.

Hiện giờ sinh hoạt phí của cô đều dựa vào tiền của bà nội “Lý Viện Viện” để lại, tuy không thiếu tiền nhưng bình thường chỉ xài chứ không kiếm thêm khiến Lý Viện Viện cảm thấy kinh tế có nguy cơ suy sụp.

Châu Tình thấy cô nhìn ví tiền rầu rĩ bèn kéo tay cô cười: “Ối dào, mình nói này Lý Viện Viện, hiện giờ cậu đang được Yến Tư Thành nuôi mà, cậu còn đếm tiền làm gì, cất đi cất đi, đừng để bọn người nghèo này ghen tị.”

Lý Viện Viện cất lại ví tiền: “Tiền của Tư Thành là của Tư Thành, sao mình có thể dòm ngó ví tiền của anh ấy được.”

Thời gian trước ở trong căn phòng nhỏ của Yến Tư Thành, cô đã xài rất nhiều tiền của Yến Tư Thành, đến giờ vẫn còn chưa trả, tuy sau này không chừng họ có thể trở thành vợ chồng, nhưng hiện giờ dù sao vẫn chưa phải. Hơn nữa tiền của Yến Tư Thành cũng không phải thật sự là của anh, suy cho cùng họ đều nợ của người khác, vẫn phải trả lại.

“Châu Tình, chỗ các cậu… có cách nào kiếm được tiền không?”

Châu Tình đáp ngay không suy nghĩ: “Đi làm đó. Tĩnh Ninh chẳng phải vẫn luôn đi làm đó sao, hiện giờ sắp thành bà phú hộ rồi.” Cô khều cánh tay Trương Tĩnh Ninh.

Trương Tĩnh Ninh cười đẩy cô ra: “Bà phú hộ gì chứ, làm cho nhiều thôi chi bằng kiếm chồng giàu, làm thêm bán sống bán chết một ngày có kiếm được bao nhiêu tiền đâu. Viện Viện à, mình thấy hiện giờ cậu phải tóm Yến Tư Thành cho chặt, việc gì phải nghĩ tới chuyện đi làm, sau này muốn gì thì kêu Yến Tư Thành mua cho cậu, nhà cậu ta giàu có lắm, không xài cũng phí.”

Lý Viện Viện cười: “Mình vẫn muốn như Châu Tình nói, tìm việc làm thêm thì tốt hơn, Tĩnh Ninh, cậu có việc gì giới thiệu cho mình không?”

Trương Tĩnh Ninh bĩu môi: “Có thì có, nhưng mà cậu cũng biết đó, sinh viên đi làm chỉ có những việc như là phát tờ rơi hoặc làm phục vụ quán ăn thôi, cậu chắn chắn muốn làm chứ?”

“Ừ.”

Châu Tình hỏi: “Vậy chuyện học của sinh viên giỏi cậu thì sao? Còn một tháng nữa là tới cuối kỳ rồi đó.”

Lý Viện Viện ngẩn ra, đúng rồi nhỉ, sắp tới cuối kỳ rồi, khoa Văn của cô còn đỡ, cô không có duyên với môn Toán cao cấp, ngoài môn tiếng Anh nan giải kia, những môn khác nhồi nhét một chút chắc thi đậu cũng không có vấn đề gì, vấn đề là khoa Tài chính của Yến Tư Thành… phải làm sao đây…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.