Mập Đẹp, Béo Dễ Thương

Chương 41: Giải cứu và Bày tỏ



Quá trình Yến Tư Thành tìm tới thật muôn phần rối rắm, ở hai dấu vết chỗ hòn đá, Yến Tư Thành theo dấu vết bên trái tìm xuống tới phía dưới, tuy dốc ngày càng bớt nghiêng, nhưng anh lại nhìn thấy vết máu trên một cành cây gãy. Tiếp tục tìm xuống phía dưới nữa, vết máu rải rác nhỏ đầy mặt đất, nghĩ rằng có lẽ đây là máu của Lý Viện Viện, lòng Yến Tư Thành trống rỗng, mùi vị thật không thể nào hình dung được.

Lần theo vết máu tìm xuống dưới, tất cả dấu vết biến mất trong một bụi cây.

Chắc là người ngã xuống đây đã được bụi cây cản lại, người đó tự mình băng bó vết thương rồi đi về phía khác. Nhưng rốt cuộc là đi về phía nào, Yến Tư Thành lại không có manh mối. Rất khó để tìm dấu vết đi đường của một người trong rừng cây đêm khuya như thế này, Yến Tư Thành suy nghĩ một lúc rồi đi ngược lại, tìm theo dấu vết còn lại chỗ hòn đá.

Khoảnh khắc nhìn thấy vách núi, tuyệt vọng trong lòng anh còn sâu sắc hơn nhìn thấy vết máu.

Bởi vậy Lý Viện Viện hoàn toàn không thể tưởng tượng lúc nghe thấy giọng cô, trong lòng Yến Tư Thành cảm kích ông trời đến dường nào.

Yến Tư Thành treo đèn pin trên eo, dựa vào ánh sáng phản xạ, nhìn thấy Lý Viện Viện dáng vẻ nhếch nhác, đôi mày anh nhíu lại. Quần áo trên người Lý Viện Viện bẩn hết, mặt cũng lấm lem, có một cánh tay buông thõng xuống.

Lòng Yến Tư Thành bỗng thắt lại, anh vội tới bên cạnh Lý Viện Viện: “Viện Viện, tay trái của em…”

Lý Viện Viện cười khổ: “Hình như bị té trật khớp rồi.”

Yến Tư Thành lại nhíu mày, anh đưa tay bóp vai cho cô, sau đó đưa tay kéo khuỷu tay cô, vừa nói: “Hơi đau, em cố chịu nhé”, vừa xoay xoay cánh tay cô. Sau khi cảm giác được tình trạng, anh đột ngột dùng sức, Lý Viện Viện bật kêu “Ui”, lại nghe thêm một tiếng “rắc”, anh buông tay. Lý Viện Viện tự xoay cánh tay, cười nói: “Tư Thành giỏi thật.”

Lý Viện Viện đang khen anh, nhưng làm sao Yến Tư Thành vui nổi, vì anh thất trách nên mới khiến Lý Viện Viện vô cớ gặp họa…

“Là thuật nối xương trong truyền thuyết đó à?”

Sau lưng Lý Viện Viện truyền tới một giọng nam hơi uể oải.

Lúc này Yến Tư Thành mới nhìn thấy Trương Nam phía sau: “Là anh chảy máu à?” Nghe ra... có mấy phần nhẹ nhõm.

Trương Nam cười chống người dậy: “Vết thương nhỏ thôi, đã xử lý rồi.”

“Chỗ này dù sao cũng không nên ở lâu.” Lý Viện Viện nói, “Tư Thành đến rồi vậy chúng ta rời khỏi đây thôi, anh cõng Trương Nam đi, anh ấy bị thương rồi, tạm thời đừng nên dùng sức thì hơn.”

Yến Tư Thành nhìn Lý Viện Viện rồi lại nhìn Trương Nam, im lặng thật lâu, cuối cùng anh cực kỳ không tình nguyện cõng Trương Nam lên. Anh bất mãn không phải vì trong lòng có ý kiến với Trương Nam, mà vì nghĩ đến Lý Viện Viện phải tự đi một quãng đường dài như vậy khiến anh rất xót xa.

Yến Tư Thành có đèn pin trong tay, cảm giác phương hướng của anh tốt hơn Lý Viện Viện, ba người đi rồi lại dừng, cuối cùng cũng về tới địa điểm cắm trại lúc bốn giờ sáng.

Người giữ trại toàn là con gái, thấy họ cùng trở về ai nấy đều vui mừng nhảy cẩng lên, có người còn nhẹ nhõm đến phát khóc: “Sợ chết mất. Còn tưởng không tìm được nữa chứ.”

Có bạn vội vàng gọi điện cho các bạn nam, cho họ biết Yến Tư Thành đã đưa hai người quay về, kêu họ mau quay lại không cần tìm nữa.

Có bạn thấy chân Trương Nam bị thương, vội lót nệm cho cậu ta ngồi, nhưng mọi người đều đi chơi, ngoài mấy miếng băng dán thì không ai đem thuốc phòng thân. Sau khi đám con trai quay về có đưa theo mấy người dân địa phương. Mọi người đều không nghỉ ngơi mà dỡ trại ngay trong đêm, nhờ mấy người dân địa phương khiêng Trương Nam xuống núi, xe cứu thương đã đến dưới núi từ sớm, đưa Trương Nam tới bệnh viện trong vùng.

Lúc này mọi người mới hoàn toàn yên tâm.

Người này nhìn người kia, ai nấy đều rã rời.

Chiều hôm sau, xe du lịch tới đón cả đoàn về trường, mọi người mệt mỏi ngủ dưới chân núi suốt cả buổi sáng. Lái xe thấy Trương Nam chống nạng lên xe còn cười cậu ta: “Mới có một ngày đã què rồi sao, cậu nhóc leo núi bị té à?”

Trương Nam nhìn Lý Viện Viện đang ngồi phía sau, cô đang uống thuốc say xe, Yến Tư Thành bên cạnh nhìn rất chăm chú, nâng niu cứ như Lý Viện Viện uống thuốc cũng có thể nghẹn chết. Trương Nam cười: “Dạ, té nặng lắm.”

Bên này Yến Tư Thành nhìn Lý Viện Viện uống thuốc xong mới dời mắt đi: “Phải ngồi xe hơn hai tiếng, em có muốn ăn thêm chút gì không?”

Lý Viện Viện lắc đầu, quay sang nhìn ngọn núi họ đã ở một ngày. Chiếc xe chầm chậm chuyển động, đầu Lý Viện Viện hơi choáng váng, cô thu lại ánh mắt, chẳng mấy chốc, thuốc say xe bắt đầu có tác dụng, đầu Lý Viện Viện tự nhiên gác lên vai Yến Tư Thành.

Yến Tư Thành nhìn cô, thân hình ngồi ngay ngắn không dám di chuyển.

“Tư Thành.” Lý Viện Viện nhẹ giọng gọi anh.

“Ừ?”

Cô thoáng im lặng rồi nói: “Giây phút lăn từ trên vách núi xuống, em tưởng đời này không được gặp lại anh nữa.”

Yến Tư Thành siết chặt quyền.

“Nhưng cũng may ông trời có đức hiếu sinh. Có cành cây mọc ra đỡ em lại.” Lý Viện Viện thở dài, cầm bàn tay anh đang đặt trên chân, “Nếu không Tư Thành sẽ đau lòng biết mấy.”

Phải, nếu Lý Viện Viện không còn nữa, anh sẽ đau lòng biết mấy, nếu trên thế gian này không còn Lý Viện Viện tồn tại, anh không cách nào tưởng tượng nổi mình phải làm sao đối diện với cuộc sống ngày mai.

Nếu nói anh đang bảo vệ Lý Viện Viện, thật ra có lẽ ngược lại sẽ đúng hơn, Lý Viện Viện mới là người bảo vệ ý nghĩa cuộc sống cho anh.

Yến Tư Thành đang im lặng, bỗng bàn tay đang nắm tay anh của Lý Viện Viện siết chăt: “Tư Thành, trong cuộc đời luôn xảy ra tai nạn, không ai biết ngày mai sẽ thế nào, anh phải hứa với em, cho dù sau này xảy ra chuyện gì, Tư Thành cũng không được vứt bỏ bản thân.”

“Viện Viện?” Anh không rõ tại sao Lý Viện Viện lại đột nhiên nói những lời này.

“Hứa với em đi.”

“Được.”

Lúc này Lý Viện Viện mới yên tâm thoải mái thiếp đi.

Yến Tư Thành cẩn thận quay đầu nhìn cô ngủ, nghe hơi thở của cô, anh dễ dàng thất thần. Công chúa của anh đang gối lên vai anh ngủ, hoàn hảo nguyên vẹn. Chỉ cần nhìn thấy cô như vậy Yến Tư Thành đã cảm thấy xúc cảm trong lòng mình chân thực lắm rồi.

Bỗng nhiên chiếc xe thắng gấp, tất cả mọi người trong xe nhào về phía trước, Yến Tư Thành vô thức ôm vai Lý Viện Viện.

Lý Viện Viện đã uống thuốc say xe, hôm qua vốn dĩ đã vô cùng mệt mỏi, hiện giờ cô hoàn toàn không mở mắt nổi, chỉ ậm ờ mấy tiếng rồi tiếp tục xoay xoay đầu trên vai Yến Tư Thành, tìm một tư thế thoải mái tiếp tục ngủ.

Yến Tư Thành nhìn đường phía trước, hình như trên đường có tai nạn nên kẹt xe, chiếc xe đi rồi lại dừng, khiến mọi người lắc tới lắc lui, Yến Tư Thành ôm vai Lý Viện Viện không dám buông ra.

Vậy là anh ôm cô mãi đến khi về tới trường.

Dọc đường kẹt xe nên lúc về đến trường thì trời đã tối, người phía trước lục tục xuống xe, lúc này Yến Tư Thành mới âm thầm rút tay về: “Viện Viện.” Anh đánh thức cô vẫn còn đang ngủ.

Lý Viện Viện ậm ờ mấy tiếng rồi tỉnh dậy: “Tới trường rồi à?”

“Ừ, về ngủ thôi.”

“Ừ.”

Lý Viện Viện dụi mắt, nhưng bước đi xiêu vẹo. Xuống xe rồi, Yến Tư Thành thấy Lý Viện Viện vẫn còn buồn ngủ, anh khẽ cong người: “Anh cõng em về, em ngủ trên lưng anh thêm một lúc đi.”

Lý Viện Viện gật đầu rồi trèo lên lưng Yến Tư Thành.

Các bạn bên cạnh chọc ghẹo họ “phu thê tình thâm”, Yến Tư Thành cũng mặc kệ, Lý Viện Viện khách sáo cười với các bạn rồi tiếp tục nhắm mắt ngủ. Trương Nam cúi người xin lỗi các bạn vì không để mọi người được chơi vui vẻ, còn liên lụy mọi người.

Đương nhiên không ai trách cậu ta.

Đoàn người giải tán ở cổng trường, ai nấy về Ký túc xá.

Trương Nam nhìn theo bóng Lý Viện Viện và Yến Tư Thành, không cho ai tiễn mà tự mình chống nạng quay về.

Ký túc xá của Lý Viện Viện cách cổng trường rất xa, Yến Tư Thành cõng cô đi giữa sân trường thu hút không ít ánh nhìn.

Đến lầu Ký túc xá, trước khi Yến Tư Thành đặt Lý Viện Viện xuống, bỗng nghe cô nói bên tai: “Tư Thành, thật cảm ơn vì có anh bên cạnh.” Yến Tư Thành bất giác cong môi cười.

“Là anh phải cảm ơn vì có em bên cạnh.”

“Tư Thành.”

“Anh đây.”

“Em yêu anh.”

Bước chân Yến Tư Thành khựng lại, nhất thời Lý Viện Viện trên lưng tựa như nặng thêm mấy chục cân, khiến anh cõng không nổi.

Lý Viện Viện ôm chặt cổ anh, tìm một tư thế thoải mái trên lưng anh rồi nói tiếp: “Em yêu anh.”

Lý Viện Viện cảm thấy bây giờ chắc là thời điểm thích hợp nhất để bày tỏ, họ vừa trải qua hiểm nguy trở về, là lúc trong lòng Yến Tư Thành nhẹ nhõm nhất. Lúc này tương đối dễ đột phá phòng tuyến trong lòng anh, thêm vào đó cô cũng đang ở trên lưng anh, Yến Tư Thành muốn cắt cổ cũng không dễ gì cắt được.

Lý Viện Viện nghĩ vậy, tay lại càng dùng sức ôm chặt Yến Tư Thành hơn. Nhưng Yến Tư Thành vẫn không có phản ứng, trong lòng hơi sốt ruột, Lý Viện Viện lại nói: “Tư Thành, trước đó trên xe anh đã hứa với em rồi, bất luận sau này xảy ra chuyện gì cũng không được vứt bỏ bản thân, bởi vậy hiện giờ cho dù anh kinh sợ dường nào cũng đừng bao giờ vứt bỏ bản thân mình.”

Thì ra… là lót đường cho chuyện này à?

Trong lòng Yến Tư Thành nhất thời bỗng có cảm giác dở khóc dở cười.

Lý Viện Viện sợ anh tự sát sao…

“Tư Thành có tài đức gì…”

Lý Viện Viện ngắt lời anh: “Tư Thành, nếu anh muốn nói mình không tài không đức, không đáng để em yêu, vậy trên đời này e là không còn ai đáng để em yêu nữa.” Cô cười nhẹ, “Anh muốn em cô độc đến già sao?”

Yến Tư Thành im lặng.

Nhưng rốt cuộc anh vẫn không có hành động quá khích nào xuất hiện…

Lý Viện Viện cảm thấy mình chọn thời cơ này rất tốt. Cô buông cổ Yến Tư Thành, ra hiệu rằng cô muốn bước xuống, Yến Tư Thành lập tức đặt cô xuống. Trước khi Lý Viện Viện đứng trước mặt Yến Tư Thành, cô giúp anh sửa lại chiếc áo vì cõng cô nên hơi nhàu nhĩ. Sửa áo xong nhưng tay cô vẫn đặt trên ngực Yến Tư Thành không lấy về.

“Tư Thành, vừa nãy em cũng có nói giây phút rơi xuống vách núi, em thật sự tưởng mình không bao giờ được gặp anh nữa. Lúc đó tiếc nuối lớn nhất trong lòng em là tại sao em chưa bày tỏ tâm ý của mình với anh chứ…” Cô nhẹ vuốt ngực anh, tay dừng lại ở tim anh, cảm nhận nhịp đập bên trong.

“Em nên nói với anh là em rất yêu anh, muốn nắm tay anh cùng nhau già đi theo năm tháng.”

Lý Viện Viện cảm nhận được nhịp đập của trái tim anh trở nên mãnh liệt hơn.

“Anh đối với em thì sao? Có thích em không? Có yêu em không?” Lý Viện Viện nhìn anh, “Nếu có thì chúng ta ở bên nhau nhé, như tình nhân ấy.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.