Mập Đẹp, Béo Dễ Thương

Chương 42: Do dự và Tình địch



Yến Tư Thành im lặng nhìn Lý Viện Viện.

Lý Viện Viện chờ một lúc, khi Yến Tư Thành khẽ hé môi định nói, cô bèn ngắt lời anh: “Đừng vội.” Lý Viện Viện nói, “Tư Thành, anh đừng vội. Anh biết đó, đây là lời hứa suốt đời, đột nhiên em nói với anh như vậy, có lẽ trong lòng anh sẽ không đón nhận nổi. Nhưng không sao, anh có thể từ từ suy nghĩ.”

Từ trong mắt Lý Viện Viện, Yến Tư Thành nhìn thấy bóng mình rất rõ ràng, biểu hiện của anh có hơi do dự.

Lý Viện Viện nhìn ngón tay của mình đang đặt trên ngực Yến Tư Thành: “Tư Thành, chỉ cần anh lên tiếng là em có thể đoán được anh muốn nói gì, thật ra nghĩ cũng phải, từ nhỏ đến lớn, em muốn làm gì anh đều đồng ý, sai cũng đồng ý, đúng cũng đồng ý, chỉ cần em nói ra, Tư Thành sẽ đồng ý với em. Nhưng chuyện hôm nay thì khác.” Lý Viện Viện rút tay lại, “Nếu anh không muốn thay đổi quan hệ hiện giờ của chúng ta, vậy anh cứ thẳng thừng cự tuyệt. Vì chỉ có chuyện này là em không muốn anh không tình nguyện.”

Lý Viện Viện nhìn thấy được do dự của anh.

Yến Tư Thành siết chặt quyền, Lý Viện Viện nhìn anh cười dịu dàng như những lúc thường: “Tư Thành, mấy hôm nay anh cũng mệt lắm rồi, mau về nghỉ ngơi đi, em về Ký túc xá trước đây.”

Yến Tư Thành nhìn cô hồi lâu rồi cúi đầu đáp: “Ừ”.

Quay người đi về Ký túc xá của mình, Yến Tư Thành nhìn lòng bàn tay toát mồ hôi, anh tự hỏi bản thân tại sao lại do dự? Bước lên bậc thang Ký túc xá, có hai cậu con trai đang cười đùa đi lướt qua người anh, Yến Tư Thành cơ hồ vô thức nghiêng người tránh họ. Đây là thói quen hình thành lúc anh làm thị vệ.

Cả đời anh chắc cũng không sửa được thói quen này.

Nhưng tại sao lại do dự chứ…

Chắc vì anh đã quen thấp hèn, không tin mình có thể đem lại cho cô hạnh phúc cô muốn.

Vì dù gì… đó cũng là Công chúa Lý Viện Viện.

Là ánh trăng sáng ngời trong lòng anh…

Buổi tối tắm rửa xong, đang định đi ngủ, điện thoại trên đầu giường bỗng đổ chuông, Yến Tư Thành cầm di động nhìn thử, là số của Lý Viện Viện. Anh do dự một lúc mới đặt ngón tay lên màn hình vuốt nhẹ, vì trong Ký túc xá có người ngủ trước, anh buộc phải thấp giọng nói: “Viện Viện?”

Một lúc lâu bên kia cũng không nói gì.

Yến Tư Thành đang nghi hoặc, bên kia lại truyền tới giọng nói: “Thời gian anh bắt máy lâu hơn bình thường một chút.” Lý Viện Viện đang cười, “Em tưởng anh thật sự tự sát trong Ký túc xá rồi chứ.”

Yến Tư Thành nhớ đến đáp án khi anh thảo luận với Lý Viện Viện về chủ đề thị vệ có thể yêu Công chúa không, nhất thời khóe môi hơi buông lỏng. Nếu như… nếu như không phải ở đây, nếu như vẫn còn ở Đại Đường, nếu Công chúa nói với anh những lời hôm nay, nói không chừng bây giờ anh thật sự đang mài đao cắt cổ mình…

Nhưng ở đây thì khác, nếu anh không còn nữa, ai sẽ chăm sóc Lý Viện Viện đây? Ai có thể giúp anh bảo vệ Công chúa của anh đây?

“Viện Viện, có chuyện gì không?” Anh vứt hết suy nghĩ rối bời trong lòng, nhẹ giọng hỏi.

“Không, chỉ là em nhớ tối nay hình như vẫn chưa chúc anh ngủ ngon.”

Lý Viện Viện vừa nói xong, trong điện thoại lập tức truyền tới tiếng suýt xoa của Trương Tĩnh Ninh và Châu Tình trong phòng. Không cần nhìn thấy Yến Tư Thành cũng tưởng tượng được tình cảnh trong phòng họ hiện giờ.

Khóe môi bất giác khẽ cong lên, Lý Viện Viện bên kia nhẹ giọng nói: “Ngủ ngon.”

Anh gật đầu: “Ừ, em ngủ ngon.”

Trước khi cúp máy, Lý Viện Viện bỗng hỏi: “Ngày mai Tư Thành không trốn em đó chứ?”

Yến Tư Thành thoáng im lặng: “Không đâu.”

Lúc này bên kia dường như mới yên tâm, thỏa mãn cúp máy.

Yến Tư Thành để điện thoại bên cạnh, đắp chăn mở mắt nhìn trần nhà. Trong bóng tối, anh cảm giác được rõ ràng dòng máu khắp người đang ấm áp chảy vào tim, dường như anh lại nghe thấy Lý Viện Viện đang đứng trước mặt mình nói “Em yêu anh”, dường như lại cảm nhận được bàn tay Lý Viện Viện đang đặt trên ngực mình. Thật nhẹ, thật mềm.

“Điện hạ…”

Yến Tư Thành bất giác thốt lên hai chữ này, anh nhắm mắt, nhưng trước mắt toàn là gương mặt Lý Viện Viện, đôi mắt cô ươn ướt, cánh môi hồng hồng, từng chữ từng chữ dịu dàng nói: “Em rất yêu anh, muốn nắm tay anh cùng già đi theo năm tháng.”

Yến Tư Thành thầm nghiến răng, cơ thể vô cùng nóng bức, cuối cùng anh lật người xuống giường, tắm nước lạnh một lần nữa…

Tiếng nước chảy ào ào bên tai, nhưng tiếng nước dường như lại biến thành giọng nói của Lý Viện Viện: “Anh đối với em thì sao? Có thích em không? Có yêu em không?”

Có thích không? Có yêu không?

Sao lại không chứ…

Sáng hôm sau lên lớp như thường lệ.

Học kỳ này vì trời lạnh nên Lý Viện Viện vẫn chưa khôi phục thói quen tự học sáng, buổi sáng cũng không tới ăn ở nhà ăn, cô thức dậy hơi trễ rồi cùng Châu Tình, Trương Tĩnh Ninh vội vã rửa mặt, tùy tiện mua một cái bánh mì rồi gấp gáp chạy tới tòa nhà giảng đường.

Thấy đã tới lớp, ba người ở dưới gặm bánh mì.

Châu Tình khen Lý Viện Viện: “Mình thấy học kỳ này cậu ngày càng giống sinh viên bình thường rồi đó.”

“Cái gì?”

Châu Tình bóp bóp cánh tay cô: “Lười chứ gì!” Trương Tĩnh Ninh cười trêu cô, “Phải đó, mình tự cho rằng thời trung học mình là một người rất chăm chỉ cố gắng, nhưng lên đại học mình mới biết những người cố gắng hơn mình trên thế giới này còn nhiều lắm, ví dụ như cậu nè. Bắt đầu từ năm nhất cậu đã cố gắng lắm rồi, nhưng không ngờ sau đó cậu ngày càng cố gắng hơn. Sau khi cậu và Yến Tư Thành thuê phòng bên ngoài quay về, thời gian đó nhìn thấy cậu học mà mình không dám nói chuyện với cậu luôn. Chăm chỉ tới mức cứ như sắp xin ghi nhận kỷ lục Guiness ấy.”

Lý Viện Viện sửng sốt: “Mình cố gắng tới mức đó sao?”

“Đúng vậy, ngày nào cũng lên kế hoạch rõ ràng, tận dụng từng phút từng giây.”

Lý Viện Viện thoáng suy nghĩ: “Mình thấy sống như vậy rất có ý nghĩa.”

“Đúng là có ý nghĩa, nhưng cậu sống có ý nghĩa tới mức cố chấp rồi, học kỳ này thì đỡ hơn, chăm chỉ nhàn hạ kết hợp, như vậy mới giống sinh viên chúng ta chứ.”

Đối với chủ đề phấn đấu trong cuộc sống, Lý Viện Viện vẫn thầm giữ quan điểm khác họ, nhưng cô tán thành với câu cuối cùng của Châu Tình.

Cô ngày càng giống bọn họ, hay đúng hơn là con người và tinh thần cô hòa nhập vào nơi đây từ lúc nào chẳng hề hay biết.

Tan lớp buổi sáng, Lý Viện Viện và Châu Tình còn lớp buổi chiều, Trương Tĩnh Ninh vừa quen bạn trai mới, vui vẻ đi ăn cơm với bạn trai, Châu Tình mắng cô nàng trọng sắc khinh bạn, nói chỉ có Lý Viện Viện tốt, chưa bao giờ vì Yến Tư Thành mà bỏ rơi cô.

Lý Viện Viện nghe xong bèn im lặng, bỗng nghĩ đến việc sau này cho dù mình và Yến Tư Thành ở bên nhau, chắc nhất thời cũng chưa sửa được cách sống, dù sao cũng đã sống như vậy mười mấy năm nay, “quan hệ tình nhân” của họ chắc có thể một bước tiến tới phạm vi “vợ chồng già” được rồi.

Ăn cơm cùng Châu Tình xong, ngang qua con đường nhỏ ở vườn cây trong trường, phía trước có một cậu con trai chống nạng đi tới.

Châu Tình ngẩng đầu lên: “Viện Viện, đó chẳng phải Trương Nam sao?”

Lý Viện Viện thấy Trương Nam cũng không phản ứng gì nhiều, chỉ cười chào hỏi cậu ta: “Vết thương ở chân đỡ chưa?”

Trương Nam gật đầu: “Vết thương ngoài da thôi, bệnh viện xử lý xong là không sao nữa.”

Châu Tình bên cạnh xen vào châm chọc: “Sao lại bị thương vậy? Xem ra không nhẹ đâu nhỉ? Lúc trước leo núi té ngã à, sao lúc về không nghe Viện Viện nhắc tới?”

Vì nhắc tới chuyện leo núi té ngã, Lý Viện Viện sẽ nghĩ tới những lời đêm đó Trương Nam còn chưa nói hết!

Lý Viện Viện cười, quay đầu nhìn Châu Tình: “Ừ, lúc leo núi gặp tai nạn. Sau này sẽ kể cậu nghe.” Cô kéo Châu Tình đi về phía trước, “Chúng ta đi ăn cơm trước đi…”

“Lý Viện Viện.” Trương Nam bỗng nói, “Chúng ta nói chuyện một chút nhé.”

Lý Viện Viện ngẩn ra: “Bây giờ à?”

Trương Nam gật đầu: “Ừ. Tôi sợ nếu không nói bây giờ, sau này sẽ không nói được nữa.”

Ánh mắt Châu Tình đảo qua đảo lại giữa hai người, cô nhìn thấy rõ ràng vẻ ngại ngùng trên mặt Lý Viện Viện, nhưng một lúc sau, Lý Viện Viện vẫn gật đầu nói: “Được.”

Hai người đi đến ngồi trên chiếc ghế trong rừng cây. Châu Tình ở phía sau một quãng thật xa gọi điện cho Yến Tư Thành: “Cậu đang ở đâu đó?”

“Giảng đường ba. Có chuyện gì vậy?”

“May quá, gần, cậu tới đây đi, tôi nghĩ tình địch cũ của cậu sắp ra tay rồi đó.”

Trong mắt Châu Tình, trước đây Lý Viện Viện từng thích Trương Nam, đây thật sự là một điểm công kích chí mạng nhất. Cảm giác của Châu Tình đối với Trương Nam không hẳn là tốt, nhưng cũng không xấu, có điều trước đây Trương Nam mắng Lý Viện Viện đến nỗi cô nhảy trên bục đạo cụ xuống, kể từ đó Châu Tình bèn cảm thấy tốt nhất là Lý Viện Viện không nên yêu người như vậy. Sau đó Yến Tư Thành xuất hiện, trung thành, giàu có lại đẹp trai, quan trọng nhất là Yến Tư Thành còn mời các cô đi ăn nữa! Đây là tình hữu nghị giai cấp cách mạng mà.

Lòng Châu Tình hướng về Yến Tư Thành, hơn nữa Yến Tư Thành và Lý Viện Viện đang trong giai đoạn nồng nhiệt, câu chuyện Hoàng tử và cô bé Lọ Lem đẹp như vậy làm sao có thể để kẻ thứ ba chen chân vào chứ, Châu Tình lập tức mật báo tin tức cho Yến Tư Thành không chút đắn đo.

Khi Yến Tư Thành tìm đến, Châu Tình lén chỉ đường cho anh: “Kẻ địch đang dụ dỗ Lý Viện Viện trong rừng cây đó, cậu mau tới chia rẽ họ đi.”

Yến Tư Thành lại không thù hằn Trương Nam như Châu Tình. Anh do dự một lúc, nhìn Châu Tình rồi lại nhìn về phía vườn cây: “Viện Viện bằng lòng nói chuyện với anh ta…”

Châu Tình nhìn anh: “Không phải chứ, người ta cướp bạn gái cậu mà cậu không giận à? Vậy lỡ như hôm nay Lý Viện Viện bye bye cậu quay người nắm tay Trương Nam đi, cậu cũng rộng lượng nói Viện Viện bằng lòng đi cùng anh ta à? Cậu có bình thường không đó?”

Theo lý thì trạng thái Châu Tình nói mới là trạng thái bình thường nhất của anh.

Nhưng Yến Tư Thành siết chặt quyền, anh cảm thấy trạng thái hiện giờ của mình thật sự không bình thường.

Anh lặng lẽ đi vào vườn cây, Châu Tình phía sau cổ vũ: “Cố lên!” Yến Tư Thành quay đầu nhìn cô, anh cảm thấy hình như mình nên dừng bước, không nên quấy rầy Lý Viện Viện trò chuyện với người khác, nhưng chân anh cứ như không nghe anh điều khiển, bắt anh đi về phía trước. Anh buông nhẹ bước chân, tai dỏng lên, nghe thấy trên chiếc ghế sắt bên kia có người nói chuyện.

Gió nhẹ đưa những lời đối thoại vào tai anh.

Trương Nam đang nói: “Tôi muốn trở thành đối thủ của Yến Tư Thành, em có bằng lòng không?”

Lời tác giả:

Trương Nam nói: “Tôi muốn trở thành đối thủ của Yến Tư Thành, em có bằng lòng không?”

Yến Tư Thành: = = +

Tác giả Cửu: Thị vệ trưởng đại nhân! Không được rút dao trong sân trường !!!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.