Mập Mới Đẹp

Chương 44



Yến Tư Thành khựng lại, thoáng chốc, một ngọn lửa u ám trong lòng bỗng nhen lên, bùng cháy tới tận cổ họng, anh cơ hồ toan cất lời giễu cợt: "Anh dựa vào gì mà nói vậy chứ?"

Nhưng anh vẫn nhịn được, vì Lý Viện Viện vẫn chưa trả lời.

"Trương Nam." Lý Viện Viện cất lời từ tốn như mọi khi: "Đám bạn quanh tôi thường hay nói lời yêu rất dễ, ví như hôm nay sẽ bảo thích cậu này, nhưng ngày mai lại đã thấy nói chia tay, hình như mọi người đều dễ dàng thốt ra những lời như vậy. Thật ra, tôi nghĩ hôm nay có lẽ anh cũng giống họ."

Trương Nam dợm phản bác. Lý Viện Viện cười nói: "Đừng vội, anh hãy nghe tôi nói trước đã. Anh thử nghĩ kỹ mà xem, chúng ta quen nhau được bao lâu, anh hiểu được tôi đến đâu nào? Trước đây khi bắt gặp Tiểu Bàn, tôi cũng khá thích cậu ta, cho nên mới thổ lộ, nhưng lúc đó chính tôi cũng không biết, tôi có thể dễ dàng thổ lộ, cũng dễ dàng từ bỏ được, cho nên lúc Tiểu Bàn cự tuyệt, tôi cảm thấy khó chịu bởi cậu ta dám từ chối tôi, chứ không phải vì tôi không có được cậu ta."

Trương Nam hỏi: "Thật thế ư?"

Lý Viện Viện mỉm cười: "Tôi luôn có suy nghĩ khác mọi người. Cho nên tôi không muốn bàn thêm về chuyện này mữa. Gần đây tôi mới chợt nhận ra. Có một người, có lẽ cả đời này cũng sẽ không nói "thích" tôi, nhưng trên đời này, hoặc là ở một thế giới khác đi chăng nữa, cũng sẽ chẳng có ai yêu quý, che chở cho tôi giống như anh ấy. Cho nên tôi biết tôi thích kiểu người như thế nào, bởi tôi bỗng phát hiện ra, khi thích một người, không phải vì anh ấy đáp ứng hết mọi yêu cầu trong lòng tôi, mà bởi vì tôi đem lòng thích anh ấy, nên mọi thứ liên quan tới anh ấy tôi đều yêu mến."

Lý Viện Viện tươi cười tiếp: "Nếu anh muốn trở thành đối thủ của Yến Tư Thành, vậy trước tiên anh phải trở thành anh ấy đã. Bởi vì, tôi thích anh ấy, cũng sẽ chỉ thích mình anh ấy mà thôi."

Trương Nam im lặng.

"Cho nên sau này đừng nhắc lại chuyện này nữa nhé, nếu Tư Thành biết, anh ấy sẽ buồn lắm."

Trương Nam nhếch môi, cười khổ: "Biết rồi, cô đã nói đến thế, tôi còn biết nói gì hơn đây. Cô đi ăn cơm đi, tôi cũng trở về đây." Nói rồi chống người dậy, quay đầu liền nhìn thấy Yến Tư Thành đứng ở đằng sau.

Yến Tư Thành đỏ mặt, khiến Trương Nam ngạc nhiên: "Cậu... Sao lại ở đây?"

Nghe thấy vậy, Lý Viện Viện liền quay đầu lại nhìn, cô hơi ngẩn ra, rồi liền bật cười gọi: "Tư Thành."

Yến Tư Thành hơi cúi thấp đầu xuống, không nhìn thẳng vào mắt Lý Viện Viện.

Trương Nam thấy thế thì cười cười, chống nạng bỏ đi mất. Ra khỏi khu vườn liền nhìn thấy Chu Tình đang nhìn chòng chọc vào mình, Trương Nam trầm ngâm giây lát rồi mở miệng: "Khỏi cần trừng mắt làm gì, tôi không phải chướng ngại vật giữa họ, mà tôi còn giúp họ tới gần nhau hơn đấy."

Lý Viện Viện vừa nói có lẽ cả đời này cũng sẽ không nghe được từ "thích", có thể... hôm nay sẽ nghe thấy.

Khu vườn mơn man gió thổi, Lý Viện Viện tới bên Yến Tư Thành, cười với anh: "Chu Tình gọi cho anh à?" Yến Tư Thành gật đầu, Lý Viện Viện giải thích: "Em từ chối anh ta rồi."

"Ừ. Anh biết."

Lý Viện Viện bỗng cảm thấy không biết nói gì, bèn im lặng, giây lát sau nhoẻn cười cầm lấy tay anh: "Vừa tan học, chắc anh cũng chưa ăn cơm nhỉ, chúng ta đi ăn thôi nào."

"Viện Viện." Yến Tư Thành không hề di chuyển.

Lý Viện Viện quay lại ngó anh.

Bốn mắt chạm nhau, trong đôi mắt anh ngập tràn hình bóng cô. Anh lật tay, cầm lấy tay cô. Lòng bàn tay anh ấm áp khô ráo, đột nhiên đụng chạm, bỗng khiến Lý Viện Viện hơi xấu hổ hồi hộp.

"Những gì em nói khi nãy, anh đều nghe thấy."

Lý Viện Viện ngơ ngẩn gật đầu.

"Đêm qua anh trăn trở mãi, anh sợ mình không thể chăm sóc chu toàn cho em, nhưng ban nãy anh mới đột nhiên nhận ra, nếu như phải giao em cho người khác, anh không thể làm được. Không phải anh lo lắng, mà là vô cùng phẫn nộ." Anh siết chặt tay cô: "Anh không thể tự thuyết phục bản thân, bằng lòng giao em cho người khác."

Lý Viện Viện mỉm cười, thấy Yến Tư Thành bỗng quỳ xuống, hành lễ theo kiểu Đại Đường, dập đầu sát đất, nghiêm giọng nói: "Xin công chúa, thứ cho thuộc hạ tội đại bất kính. Sau này chỉ e..."

Còn chưa dứt lời, Lý Viện Viện đã ngồi xổm xuống trước mặt anh, đỡ anh dậy, rồi ôm lấy anh, hôn "chụt" một cái lên môi. Sau đó cô ôm sang phía cổ: "Em muốn làm thế từ lâu rồi." Cô cọ đầu vào cổ anh: "Tư Thành, em thích anh nhiều lắm."

Yến Tư Thành sửng sốt, bấy giờ mới giơ tay lên, nhẹ nhàng đặt lên lưng cô, rồi siết càng lúc càng chặt, ôm cứng lấy nhau.

Không muốn buông tay, cứ ôm nhau mãi thế này, không bao giờ buông ra nữa.

Công chúa của anh, cuối cùng cũng thực sự trở thành của anh rồi.

"Anh cũng thích em."

Có thích không? Có yêu không?

Có chứ.

Muốn nắm chặt tay nhau? Bạc đầu chẳng rời xa?

Muốn chứ.

Vậy yêu nhau thôi.

Kỳ thực khi Yến Tư Thành và Lý Viện Viện chính thức yêu nhau, về cơ bản nếp sống sinh hoạt vẫn không khác trước là mấy, nhưng mỗi khi bên nhau, Lý Viện Viện sẽ đan chặt tay mình vào tay anh, Yến Tư Thành cũng cười siết lấy tay cô, đôi tay mềm mại tới nỗi khiến anh không dám bóp mạnh. Buổi tối lúc từ thư viện hoặc sân tập trở về phòng, mỗi khi tạm biệt, Lý Viện Viện đều kiễng chân lên, hôn nhẹ lên mặt anh.

Thoạt đầu, hai người họ còn đỏ mặt, trầm mặc hồi lâu mới chúc nhau ngủ ngon, rồi ai về phòng nấy.

Nhưng lâu dần, tối nào Lý Viện Viện cũng thân mật với anh, khiến việc đó trở thành thói quen của họ.

Từ cái hôn nhẹ, theo thời gian, quan hệ dần dần sâu đậm hơn, một tháng sau, Lý Viện Viện đã thành công chuyển từ hôn má sang hôn môi.

Trường học cho nghỉ lễ Quốc tế lao động, cha mẹ Yến Tư Thành bảo anh cùng đi du lịch. Ba ngày không được gặp nhau, lúc Lý Viện Viện tạm biệt anh, còn hôn mãi lên môi anh. Nhưng bọn họ vẫn dừng lại ở đó, không tiến sâu hơn, vì cả hai người họ đều không làm được.

Lý Viện Viện cứ nghĩ ba ngày cũng chẳng quá lâu, nhưng Yến Tư Thành đi rồi, cô mới thấy mình đếm từng giây trôi qua, sáng sớm thức dậy liền nhắn tin cho anh, buổi trưa ăn cơm cũng gửi ảnh chụp cho anh, buổi chiều học ở thư viện, cũng nhắn tin trò chuyện với anh.

Yến Tư Thành cũng tương tự, thường xuyên gửi ảnh phong cảnh cho cô, có điều hơi khác một chút, Yến Tư Thành không hay nhắn tin dài dòng như cô, thường chỉ gửi ảnh rồi kèm ghi chú địa điểm.

Nhưng Lý Viện Viện không thấy buồn, vì cô biết anh là người như vậy, giỏi giang quyết đoán.

Đến tối, Lý Viện Viện nhắn tin chúc ngủ ngon, một lúc lâu sau, khi Lý Viện Viện sắp chìm vào giấc ngủ, điện thoại đột nhiên báo hiệu có tin nhắn, cô mở ra, liền nhìn thấy Yến Tư Thành gửi tới hình ảnh bầu trời đầy trăng sao sáng rỡ: "Viện Viện, rất nhớ em."

Năm chữ tựa dòng nước ấm dội khắp người cô, cô rúc vào trong chăn ôm ngực, thích thú đá tung chăn ầm ĩ lên. Khiến Chu Tình phải phàn nàn: "Định tạo phản hả!"

Lý Viện Viện hứng khởi dào dạt, nhỏ giọng nói: "Chu Tình, Tư Thành nói anh ấy rất nhớ tớ."

Chu Tình nín nhịn, ngày nghỉ lễ không có ai đi chơi cùng đã đủ chán nản, đêm dài cũng đã đủ tịch mịch, thế mà bây giờ trong phòng vẫn còn con bé mặt mày dào dạt tình ý thế này...

"Nghìn dặm trăng sáng gửi tương tư, Chu Tình, anh ấy rất nhớ tớ phải không."

Một con búp bê vải phi thẳng vào mặt Lý Viện Viện: "Mau chết đi!"

Lý Viện Viện chẳng màng tới cậu ta, nhắn tin gửi chữ "CHỤT" thật to cho anh.

Thật hạnh phúc, Lý Viện Viện thầm nghĩ, cả đời này được anh đối tốt như vậy, thực sự quá hạnh phúc.

Kỳ nghỉ ngắn ngày kết thúc, Yến Tư Thành được cha lái xe đưa về trường học, vừa xuống xe đã thấy Lý Viện Viện đứng chờ dưới cổng, cô tươi cười vẫy tay với anh. Yến Tư Thành mừng rỡ, vội xách túi xuống xe.

Yến Thành Quốc nhìn qua cửa sổ xe thấy Lý Viện Viện, liền sửng sốt ngỡ ngàng, cô bé này tuy vẫn khá tròn trĩnh, nhưng có vẻ gầy hơn nhiều so với trước, mặt mũi tròn trịa, lúc cười rộ lên còn có cả má lúm đồng tiền. Thấy ông nhìn mình, cô còn ngoan ngoãn cúi đầu chào. Yến Thành Quốc gật đầu tỏ ý đã biết, dõi theo Yến Tư Thành chạy tới bên cô bé, cô bé lập tức quay sang nhìn âu yếm.

Yến Thành Quốc mỉm cười, lái xe rời đi.

Đúng là thanh xuân dào dạt.

"Tư Thành." Lý Viện Viện vốn có đầy bụng lời nói định thổ lộ với anh, nhưng tới khi anh đứng trước mặt, ba ngày xa cách khiến cô đột nhiên không biết định nói gì. Tựa hồ nhìn thấy anh là đã thoả mãn lắm rồi.

Cô định giơ tay, ôm lấy anh, kiễng chân lên hôn.

Nhưng cằm đột nhiên bị nhấc lên, lần này không cần cô kiễng chân, mà anh cúi xuống, hôn mạnh lên môi cô.

Lý Viện Viện ngơ ngác mở to mắt, trước đây đều là cô chủ động, hôm nay Tư Thành lại...

Có lẽ là thiên tính của đàn ông, lúc Yến Tư Thành bắt đầu chủ động, điệu bộ liền phóng túng hẳn, anh liếm một vòng môi cô, làm cô hơi đê mê, rồi bỗng nhiên đánh bạo đưa lưỡi vào.

Cách thức mới mẻ, cảm giác tươi mới khiến mặt mũi hai người đều đỏ bừng lên. Nhưng ngay sau đó liền dừng lại.

Yến Tư Thành không tiếp tục nổi nữa, anh buông cô ra. Nhìn ánh mắt sáng long lanh của cô, anh bèn xoa đầu bảo: "Lần sau, tìm chỗ không người... rồi... tiếp tục."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.