Mật Mã Maya

Chương 18



- Rất vui được gặp ông, - t ôi đáp. – Tôi từng điều trị một thời gian tại một trong các bệnh viện của ông.

- Ồ, vậy sao? Trung tâm điều trị ở Salt Lake phải không? – ông ta hỏi. Tôi gật đầu. – Tôi rất phấn khởi được biết điều này. Bà xã Warren và tôi thực sự tự hào về trung tâm đó… và anh khá hơn rồi, phải không?

- Họ bảo tôi vậy, - tôi đáp .

- Ấy, chiếc bánh này là nhân dịp gì vậy? – Marena hỏi.

- Sinh nhật tôi, - Lindsay trả lời, - hôm nay t ô i tròn năm mươi cộng hai tuổi.

- Được ban ơn lành, - tôi nói .

- Gì cơ? – ông ta không hiểu.

- Những đứa trẻ sinh vào ngày thứ ba, - tôi đáp, - ông biết đấy, là những đứa trẻ được ban ơn lành. Tôi xin lỗi.

- Ồ. Không, không, anh nói đúng đấy, - ông ta mỉm cười, - đúng là tôi sinh vào thứ ba.

- Ông nên biết những khả năng khác của anh ấy, - Marena nói, - Một Rain Manđấy. (Rain Man: nhân vật uyên bác nhưng mắc chứng tự kỷ trong phim cùng tên )

Cảm ơn chị quá đi mất! – tôi nghĩ.

- Nhưng không có vấn đề gì về đầu óc cả, - cô ta nói chữa .

- Rất thú vị, - Lindsay nói.

- Hai vị có ai muốn ăn một lát bánh không? – Ashley 1 hỏi. Chúng tôi đáp không, cảm ơn.

- Thế trà hoa nhài thì sao?

- Ồ, cảm ơn… ờ, giá có cà phê thì hay quá, - tôi nói.

- Ồ, xin lỗi, không, ở đây không có cà phê, nhưng có… có sô-cô-la nóng đấy, tôi có thể pha một cốc với kem, hoặc…

- Vâng, được, sô-cô-la cũng được, cảm ơn chị, - tôi đáp. Lạy giời, - tôi nghĩ bụng, - đám người này đúng là con chiên ngoan đạo thật, chẳng kiếm đâu ra tí ca-phê-in nào ở đây

- Chờ tôi một giây thôi, - Ashley 1 nói. Cô ta đi ra qua cánh cửa mà chúng tôi đã đi vào. Có lẽ là đó lối đi duy nhất.

- Chúng tôi đã sẵn s à ng tiệc tùng rồi đấy chứ, - Lindsay nói, - nhưng rồi ngoài kia lại xảy ra chuyện… nên chúng tôi cảm thấy lúc này không thích hợp lắm cho sự vui vẻ đình đám.

- Ồ, phải, - Marena nói, - lúc này chẳng lấy gì làm vui vẻ. Nhưng dù sao cũng chúc mừng ông.

- Cảm ơn, - ông ta lại quay sang nhìn tôi. – Này, lá số tử vi Maya của tôi là gì?

- Ông được đặt tên vào ngày nào ?

- Cùng ngày sinh .

- Vậy là Báo đốm 2, Sinh trưởng 2, - tôi nói. – Đó là ngày của hoàng gia, ngày mà một vị vua mới có. Chỉ có điều, đó không thực sự là lá số tử vi. Ông phải hỏi xin lời khuyê n về một ngày cụ thể k i a.

- À, tốt thôi, vậy anh có lời khuyên gì cho tôi trong ngày hôm nay?

- E hèm, hôm nay là ngày Sao kim 3, Sinh trưởng 16. Hôm nay rất thuận lợi để khởi động một dự án, xuất hành một chuyến đi xa hoặc những việc tương tự. – Tôi tránh không nhắc đến việc đêm nay là khoảng thời gian cai quản bởi Trái Tim Của Núi, và điều đó đồng nghĩa với sự phản bội của Báo đốm khác, vì chuyện ấy nghe có vẻ hơi phá ngang.

- Ừ, chúng ta có thể khởi động một dự án, - Lindsay nói. Ông ta quay sang ba người kia, họ đã ngồi lại xuống ghế. – Chỉ cần cho tôi tí tẹo thời gian thôi.

- Của anh đây , - Ashley 1 nói. Cô ta đưa tôi một ca đầy ắp thứ đồ ngọt đang sủi bọt, một mặt in lô-gô của Warren và dòng chữ: "Warren – Công việc là phần tôi". Tôi nói cảm ơn.

- Các vị biết đấy, tôi đã xem qua báo cáo của Larry về cuốn sách Maya, - Lindsay nói. - Báo cáo rất cụ thể. Nhưng tôi không hiểu hết về những ngày tháng ghi trong đó.

- Cụ thể là ông không hiểu điều gì? – Marena hỏi. C ô ta ngồi xuống, hay đúng hơn là ng ồ i thăng bằng trên lưng ghế, hai chân đặt lên chỗ ngồi. Boyle đã lượn về phía chiếc bàn nhưng không ngồi. Hatch và Snow vẫn ngồi nguyên chỗ cũ, mặt mũi ngơ ngác. Nhưng chí ít cũng có Orson tỏ ra thích thú.

- Chỉ là, tại sao họ lại chọn ra những ngày đó mà không phải những ngày khác? – Lindsay thắc mắc. – Có rất nhiều ngày tháng khác không lành kia mà. – Ông ta nhìn thẳng vào tôi. – Sao không phải là ngày 11 tháng 9 hay ngày xảy ra cơ n bão Katrina, ví dụ thế?

Đó chính là điều Taro và tôi đã nghĩ tới cả trăm lần. Nhưng với một tay không chuyên như Warren, thắc mắc này quả là thông minh.

- Ồ, họ không viết nó ra để dành cho chúng ta, - tôi đáp. – Cuốn sánh đó có thể được viết ra theo mệnh lệnh của gia đình họ mèo nào đó…

- Gia đình họ mèo?

- Đại để là một gia đình hoàng gia .

- À .

- Và họ chỉ quan tâm đến những gì sẽ xảy ra với con cháu họ. Sự kiện 11 tháng 9 hay cơn bão Katrina không ảnh hưởng đến quá nhiều người da đỏ Maya. Đó là lý do vì sao mọi sự kiện được đề cập trong cuốn sách đều xảy ra ở, hoặc gần khu vực sinh sống của người Maya – trừ sự việc vừa rồi ở Orlando.

- Phải, cũng hợp lý , – ô ng ta nói. Ông ta ghé một bên mông lên cạnh bàn. Tuy kh á cởi mở nhưng người ông ta vẫn toát ra cái mùi của kẻ lắm tiền nhàn nhã, không quen với việc người khác đặt câu hỏi hay lựa chọn đề tài câu chuyện. Và đương nhiên ông ta không có ý định mời tôi ngồi.

- Nhưng nếu thế, vì sao chúng ta lại cho rằng ngày cuối cùng, cách ngày hôm nay một năm nữa, sao tất cả các vị đều cho rằng nó sẽ ảnh hưởng đến tất cả mọi người. Biết đâu nó chỉ có nghĩa là thế hệ con cháu cuối cùng của họ sẽ tuyệt diệt trong năm nay?

- Ý tưởng thật s á ng suốt, - Boyle xun xoe .

- À , không phải vì cuốn Thư tịch đâu, mà vì các tính toán khác, – tôi giải thích. – Vả lại, khi tôi dự đoán với cờ Hiến tế, có vẻ như đúng là sẽ có chuyện lớn xảy ra vào khoảng thời gian đó.

- Vậy là anh nghĩ thế giới sắp đến lúc ngỏm.

- À… dù điều này có ý nghĩa hay không thì tôi cũng xin nói, tôi bắt đầu cho rằng điều này rất có thể xảy ra – hoặc nên nói là hầu như chắc chắn xảy ra . Và dĩ nhiên, nếu đó là ngày cuối cùng của tất cả mọi người, thì cũng sẽ là ngày cuối cùng của Maya…

- Nhưng anh không chắ c.

- Cá nhân tôi hoàn toàn chắc chắn, chỉ có điều tôi không thể đưa ra được nhiều lý lẽ thuyết phục . N goài kết quả thu được từ cờ Hiến tế, ý tôi là…

- Thế là có khi chúng ta suy diễn quá nhiều rồi, - ông ta nói , – phải vậy không? Có khi chẳng có chuyện gì to tát hết.

- Ờ. . . cá nhân tôi, bây giờ đo a n chắc là có chuyện, - tôi nói. – Một tuần trước thì chưa. Nhưng sau khi chơi thông suốt một ván, tôi thấy không còn khả năng nào khác. Nhưng rất khó giải thích, có lẽ ông phải học chơi cờ Hiến tế để tự thấy tận mắt.

Mẹ kiếp, lão này không ngu đâu, - tôi nghĩ. Không như những tín đồ dòng Thánh Ngày Cuối khác,tính tình ông ta có vẻ đa nghi. Trong khi những tay theo đạo kia luôn chờ đợi phút tận thế đến trong năm giây nữa.. Hừ, có lẽ lần này họ đúng. Những con lợn điếc mũi đôi khi cũng đánh hơi được nấm cục (một loại nấm quý hiếm mà loài lợn đặc biệt thính mùi). Cũng chẳng lạ khi họ cho xây dựng nơi này trên đồi cao. Thử tưởng tượng mà xem, chắc họ phải có cả một boong-ke rộng đến vài ngàn feet ở dưới này, với thịt đông lạnh và đồ uống không đường đủ dùng trong năm mươi năm ấy chứ. Tôi lấy tính mạng ra đánh cuộc đấy.

- Được rồi, vậy anh hãy cho tôi hay, Jed, cảm giác khi chơi trò chơi ấy thế nào?

- Ờ… khi ông bắt đầu chơi, thì bước đó gọi là cắm rễ xuống giống như ông đặt mình vào trung tâm của trái đất vậy . - Tôi bắt đầu cảm thấy không chỉ phát hoảng mà còn thực sự, thực sự khó chịu. Mỗi khi nói về trò chơi, tôi lại cảm thấy chóng mặt không thể chịu nổi. Và tôi không biết làm thế nào để tránh điều đó. – Và khi muốn tìm kiếm một nước đi thì ông sẽ phải chờ một thứ mà chúng tôi gọi là "chớp máu", tức là một cảm giác rung. Một cảm giác có thật.

- Ở đâu?

- Nó có thể ở bất kỳ phần nào trên cơ th ể , thông thường ở dưới, gần xương… khó tìm từ diễn đạt lắm. Nhưng sau đó, khi ông bắt đầu chơi dựa trên cảm giác đó và di chuyển quanh bàn cờ, ông sẽ có cảm giác như đang trong một chuyến đi thật sự, sẽ có cảm thấy phía trước có vô số con đường. Và trong trường hợp này, ông sẽ cảm thấy khi đi qua ngày cuối cùng thì chẳng c òn con đường nào nữa.

- Được, khá rõ ràng, - Lindsay nói. – Tiếp nhé. Giả sử các vị tìm ra cách chơi trò này với… cái gì nhỉ… ch í n viên đá à?

- Vâng.

- Tôi sẽ không hỏi như th ế nghĩa là thế nào. Cứ cho là các vị tìm ra cách chơi đi, và nó cũng không giúp ích gì thì sao? Sẽ thế nào nếu đúng là chuyện ấy sẽ xảy ra và các vị chẳng thể làm gì để ngăn chặn ?

Lại một câu hỏi hóc búa nữa, tôi nghĩ. Ông ta đã hỏi Sic câu này chưa nhỉ? – tôi phân vân. Hay ông ta hỏi những câu khác. Lẽ ra mình nên hỏi Marena trước khi đến đây mới phải. Rõ ngốc. Tôi sắp nghĩ ra được đáp án thì ông ta đã tự trả lời:

- Nếu vậy thì đằng nào chúng ta cũng chẳng cần lo lắng. Nhỉ? Chúng ta sẽ chẳng có gì để mất.

- Vâng, không có gì, - tôi nói, - nhưng cá nhân tôi không nghĩ vậy… vấn đề là, cách ngăn chặn điều đó, dù nó có là gì đi nữa, nằm ở chỗ nó là cái gì . - Jed, câu ấy hoàn toàn tối nghĩa đấy, tôi tự nhủ. - Để tôi giải thích theo cách khác. Ông cần hiểu rằng người xưa không coi chúng là những lời tiên tri. Họ coi chúng là một bản báo cáo sớm. Chúng không phải những sự kiện có tính siêu nhiên.

- Cứ cho là thế.

- Và người xưa… họ không quan niệm rằng thế giới phát triển đi lên. Thực tế, họ coi lịch sử là quá trình thối rữa. Và để kéo dài nó càng lâu càng tốt, người ta phải thực hiện một số việc nhất định. Lấy ví dụ, đối với người Maya, ngay cả những sự kiện lịch sử như một cuộc chiến tranh chẳng hạn, cũng là một hành vi tín ngưỡng thiêng liêng. Và họ phải thực hiện nó vào một thời điểm nhất định, theo những cách thứ c nhất định. Và trước đó họ phải được tẩy uế. Và còn những g ỉ những gì nữa thì chỉ có chúa mới biết. Và có lẽ việc đó không đến nỗi ngớ ngẩn như chúng ta nghĩ. Có lẽ hiến sinh người này hay người khác, thí dụ vậy, hoặc châm mồi lửa đốt rừng, hoặc những việc tương tự, chính là cách họ khiến lịch sử rẽ sang một hướng khác.

- Ừm, cũng khá hợp lý, - Lindsay nói. – Nhưng vì sao nó luôn phải là một vụ cháy, một cuộc chiến tranh hay giết chóc… anh biết đấy, mọi sự kiện được đề cập trong cuốn sách đó đều tiêu cực.

- Quả đúng thế, - tôi đáp.

- Tại sao vậy?

- Tôi nghĩ bàn cờ Hiến tế được nghĩ ra để d à nh cho những sự việc tiêu cực. Nó giúp người ta nhận biết trước các rắc rối.

- Đó chính là lý do vì sao phiên bản phần mềm mô phỏng giao dịch của chúng ta tỏ ra hiệu quả hơn sau các vụ phá sản, - Boyle xen vào, - hoặc với các quỹ tương hỗ.

Lindsay mỉm cười.

- Quả đúng thế, - ông ta nói với Boyle rồi lại quay sang tôi: - Chắc anh có nghe nói năm 2009, sau vụ khủng hoảng tín dụng nhà đất, - ông ta thì thào vẻ bí mật, - chúng tôi đã suýt phá sản theo

- Không, tôi không biết việc ấy

- Ừm, đúng là chúng tôi suýt phá sản. Và chúng tôi đã ngăn không cho lũ sói lại gần bầy cừ u bằng cách dựa trên các giao dịch mô phỏng của ông bạn Taro của anh để đưa ra quyết định cho các giao dịch thật. Lúc đ ó , các giám đốc của tôi đều bán tín bán nghi, nhưng trong năm đó, chúng tôi đã lãi tới ba mươi hai phần trăm.

- Ái chà, - tôi nói.

Tôi cần đếch gì biết chuyện ấy chứ, - tôi nghĩ bụng. Giờ tận số của Pompeii(Một thành phố cổ thời La Mã bị chôn vùi hoàn toàn chỉ sau một trận núi lửa phun trào năm 79 Công Nguyên) sắp điểm mà ông chỉ lo đến tiền lãi của mình thôi sao? Hơi máu lạnh đấy. Nhưng nghĩ lại thì con số ba mươi hai phần trăm quả là khá…

- Nhưng như Larry vừa nói, phần mềm đó phát huy hiệu quả nhất trước khi thị trường bắt đầu đi lên.

- Nó cũng dự đoán suy thoái rất chính xác, - Boyle nói , - phần lợi nhuận chúng tôi kiếm được là bằng cách bán tháo cổ phần trong các quỹ lớn trước khi xảy ra khủng hoảng.

- Tôi thấy như vậy cũng hợp lý, - tôi nói.

- Anh cũng tham gia đầu tư trên thị trường ng õ giao sau phải không? - Boyle hỏi.

- Phải.

- Ồ, hay quá. Vậy là anh cùng hội cùng thuyền với chúng tôi rồi.

Tôi gật đầu thờ ơ.

- Nhưng anh biết đấy, một số công trình của Taro thuộc độc quyền của chúng tôi.

- Tôi biết điều đó, - tôi đáp . - Tôi không sử dụng nghiên cứu của Taro trong giao dịch cá nhân tôi. – Câu này không hoàn toàn trung thực, nhưng tôi cũng chưa ký cam kết gì với ai ngoại trừ những cam kết tham gia chương trình nghiên cứu của trường đại học như thông lệ. Vả lại chuyện đó cách đây cũng lâu rồi, thậm chí trước khi chúng tôi thay đổi cách bố trí bàn cờ lần đầu tiên. Hơn nữa, chắc chắn Warren cũng đang sử dụng một vài thành quả nghiên cứu của tôi, những manh mối mà tôi đã gợi ý cho Taro trong suốt những năm sau khi ra trường

- Nhưng chúng ta đang bàn chuyện quan trọng kia mà, - Lindsay nói, - quay lại vấn đề đó đi. Mọi sự kiện được nhắc đến trong cuốn T hư tịch đều rất không lành. Và tất cả đều đã trở thành hiện thực.

- Điều đó thì đúng, - tôi nói, - nhưng không phải diễn biến hàng ngày nào mà chúng ta nhìn thấy trước qua bàn cờ Hiến tế cũng đều xảy ra. Rất nhiều điều, chí ít là cho đến lúc này, đã giúp mọi người tránh được rắc rối. Không phải vậy sao?

- Phải, - Lindsay đồng tình.

- Vậy chúng ta vẫn còn một hy vọng rằng ngày Chúa tể 4 sẽ là một ngày như thế, - tôi nói. - chỉ có điều trọng đại hơn thôi. Nếu cờ Hiến tế hoạt động tốt, nếu nó mô tả được sự kiện kia rõ r à ng hơn, thì sẽ chẳng có gì là không thể ngăn chặn được hết. – Đây có phải những lời thành thực không nhỉ, tôi ngập ngừng. Mặc xác. Cứ nói tiếp đi. – Nhất là khi tai họa đó hầu như chắc chắn li ê n quan đến con người. Ý tôi là do con người gây ra. Đó là mắt xích cuối cùng của chuỗi li ê n kết.

- Chuỗi liên kết của cái gì?

- Của nguyên nhân và hậu quả. Tức là… ở… quan điểm của chúng tôi là, cờ Hiến tế là sự tiên liệu trước của một mạng lưới các sự kiện thảm hoạ lan ra từ điểm không – thời gian mà trò chơi đang được thực hiện.

- Ý anh muốn nói thứ mà các anh gọi là mạng lưới , tức là các thảm hoạ, đều xuất phát từ cùng một nguyên nhân ban đầu.

- Đúng thế. Chúng không chỉ có những đặc tính chung. Chúng còn là một phần của một quá trình lớn hơn. Giống như những trận đánh trong cùng một cuộc chiến đang tiếp diễn vậy. Đó chính là lý do vì sao trong cuốn Thư tịch không hề có một thảm hoạ thiên nhiên nào. Và cờ Hiến tế cũng không đoán được chính xác các sự kiện thuộc về tự nhiên. Về thời tiết, nó chỉ dự đoán tốt hơn một chút so với các chương trình mà Cơ quan dự báo thời tiết trực thuộc lực lượng không quân đang sử dụng. Nó chỉ hiệu quả với thế giới con người thôi.

- Vậy nếu có một ngôi sao lớn đâm sầm vào trái đất , hay những chuyện đại loại như vậy, chuyện gì đó không thể đoán trước được… thì sẽ ra sao?

- Tôi cho rằng cái đó sẽ làm lệch hướng quá trình dự đoán. Và họ sẽ không thấy nó. Nhưng chuyện đó đã xảy ra đâu. Mọi quá trình mà họ tiên liệu đều vẫn đang tiếp diễn.

- Tôi hiểu rồi.

- Điều đáng lưu ý ở đây là, không phải người xưa đã thấy trước sẽ có một thứ gọi là Disney World, họ chỉ biết rằng có một quá trình đã bắt đầu diễn ra và nó sẽ xảy ra tại một trung tâm có đông người đổ về vào một thời điểm nhất định ở khoảng vị trí đó, để kết n ố i những việc…

- Nhưng điều đó cho chúng ta biết cái chúng ta cần biết đâu, - Boyle nói. (Im mồm đi, cái thằng mặt mụn, - tôi rủa thầm trong bụng). – Cái chúng ta cần biết là liệu phiên bản trò chơi với chín viên đá có thực sự giúp chúng ta tiên liệu được điều sắp đến hay không?

Lindsay đưa mắt nhìn sang Boyle một giây, vì thế tôi tranh thủ liếc sang Marena. Cô ta nhìn lại, ánh mắt tỏ ý nói: phải, Boyle là một thằng đần, nhưng hắn có thể đâm sau lưng chúng ta bất cứ lúc nào, đúng hơn, hắn sẽ bắn sau lưng chúng ta từ xa và làm như chẳng can hệ gì, rồi sau đó…

- Khả năng làm được là rất lớn, - Marena đáp. – nhưng không đảm bảo một trăm phần trăm. Trên đời này chẳng có gì đảm bảo cho anh một trăm phần trăm hết. Như đã viết trong báo cáo, tôi đãđưa những tính toán của Taro đi kiểm tra tại hai phòng thí nghiệm khác và họ đều nhận xét rằng nó khá hợp lý.

- Chúng ta hãy nhìn nhận nó theo cách này vậy, - tôi nói, - phiên bản cờ Hiến tế với bốn viên đá mà chúng ta đang sử dụng hiện nay dự đoán tương đối chính xác các sự kiện li ê n quan đến con người xảy ra trong vòng… cứ cho là 3 ngày đi. Phiên bản với ch ín viên đá hoạt động hiệu quả hơn gấp một ngàn không trăm hai mươi tư lần, nghĩa là khả năng cảnh báo trước của nó…

- Rồi, chúng ta cứ coi như là nó có thể tiên liệu được đi, - Lindsay ngắt lời.

Một phút im lặng, Lindsay nhìn Marena. Tôi nhìn Marena. Cô ta nhìn Lindsay. Tôi cũng quay sang nhìn Lindsay

- Và người xưa biết cách chơicòn chúng ta thì không, - ông ta nói tiếp.

Tôi gật đầu và nhấp một ngụm sô-cô-la nóng. Hà… nhạt nhẽo, nhưng cũng được.

- Và đó là tuyệt kỹ của trò chơi, đúng không? Thời xưa, dân tộc anh vượt trội hơn các dân tộc khác. Những người Maya ấy , thời xưa, họ có thể tự quyết định may rủi của mình. Phải vậy không?

- Vâng, tôi đoán thế, - tôi đáp. Không biết môi mình có dính bọt sô-cô-la không nhỉ? - tôi lo lắng. – Họ đã làm được việc đó trong suốt một thời gian dài. Nhưng dĩ nhiên, nó đã không kéo dài mãi mãi.

Tôi bắt gặp ánh mắt của Marena. Hơi kém phần mồi chài đấy, chúng nói, đồ ngốc ạ.

- Đó chính là điều tôi muốn nói, - Lindsay nói. Tôi lén dùng môi dưới quẹt thật nhanh lên môi trên. – Nếu người Maya biết nhiều thứ như vậythì vì sao họ không chiếm lấy cả thế giới?

- Có lẽ bởi vì chỉ biết thôi thì chưa đủ, - tôi đáp, - hoặc có lẽ họ đã có thể, nhưng vì một lý do nào đấy mà họ… họ không truyền lại được khả năng của mình.

- Sao lại thế?

- Có lẽ vì cờ Hiến tế là một kỹ năng quá chuyên biệt. Có lẽ vì họ giữ bí quyết quá kín.

- Và họ đã không để những người khác kéo nước lên từ chiếc giếng đó, - Lindsay kết luận .

- Rất có thể, - tôi đáp – Dù sao, ông cũng biết đấy, các kỹ năng rơi rụng dần là chuyện rất thường xảy ra. Chẳng hạn như khi những người đầu tiên đặt chân đến Tasmania (Một hòn đảo thuộc châu Úc) khoảng mười ngàn năm trước đây, lúc đó họ đã biết cách làm gố m , xuồng đi biển, lưới đánh cá và rất nhiều thứ khác nữa. Nhưng đến khi lần đầu tiên tiếp xúc với những người phương Tây thì họ đã quên sạch. Họ thậm chí quên cả cách nhóm lửa. Họ phải đợi đế n khi sét đánh cháy cây cối để lấy chỗ than hồng còn lại.

- Cũng như ngày nay, chẳng ai còn biết cách làm món kem sô-đa chính hiệu nữa, - Lindsay tiếp lời. – phải không?

- Chính phải, - Boyle nói.

- Vả lại, - tôi nói tiếp , – những người Maya cổ có khi không có suy nghĩ như chúng ta. Biết đâu họ chẳng hề muốn thống trị thế giới.

- Ngay cả ngày nay, không phải ai cũng muốn thống trị thế giới, - Marena nói. – Như tôi chẳng hạn, tôi không hề muốn.

- Cũng phải, - Lindsay đồng ý. Ông ta kéo ống tay áo sơ mi bên trái lên và xem đồng hồ, một chiếc Oyster Perpertual bằng bạc gắn trên dây đeo da bê màu nâu. Như thể thay vì đọc con số ghi giờ chính xác hiện nay trên màn hình đồng hồ để bàn, như mọi thiết bị tính giờ khác, đã được khớp giờ với chiếc đồng hồ tự động tại Viện Tiêu chuẩn và Công nghệ Quốc gia tại Boulder, bangColardo, mà phải sau một thế kỷ mới lệch đi một phần nghìn tỷ giây, ông ta buộc phải cắt ngang câu chuyện để xem một thứ giờ giấc kém chính xác hơn cả tỉ lần qua một thứ chuyển động cơ học cổ lỗ từ thế kỷ XVIII đến giờ vẫn chẳng có gì thay đổi. Tôi giương mắt dõi theo chiếc kim giây bò từ số hai sang số ba. Cuối cùng, ông ta cũng xác định được giờ.

- Năm giờ rồi cơ đấy, - ông ta nói. – chúng ta nên ra ngoài thôi. Ông ta quay lại nhìn tôi. – Có lẽ chúng ta s ẽ gặm tiếp vấn đề này sau.

- Tốt thôi, - tôi đáp. Tôi chuẩn bị phun ra câu gì đó nhạt nhẽo hoặc ngu xuẩn. Nhưng Marena đã cứu tôi

- Nhưng Jed này, tôi phải ở lại đây th ê m vài phút nữa, - cô ta nói. Chắc họ sắp sửa bỏ phiếu về việc của tôi đây. Cô ta dẫn tôi ra cửa.

- Ấy, ghìm cương lại đã, - Lindsay nói. – Để tôi đưa anh cái này. Kể ra thì tôi đang phân phát hơi quá tay. Nhưng tôi không dừng được. Niềm kiêu hãnh về đứa con đầu tiên mà.

Ông ta với một chiếc cặp da lợn nhỏ ở ngăn trên cùng của giá sách đặt trên bàn và bật nắp ra. Một thiết bị đọc sách điện tử chuyên dụng nằm bên trong. Ông ta dùng bút điện tử gắn trên con dao Thụy Sỹ đa năng để ký lên màn hình. Ông ta đưa nó cho tôi.

- Ồ, hay quá, cảm ơn ông, - tôi nói. Chữ ký của ông ta có màu xanh đen với những chấm vàng lấp lánh chạy trên nét chữ giống như những bong đèn trên mái rạp hát kiểu cổ, và tôi mất một giây để đọc dòng chữ bên dưới:

TINH THẦN ĐỒNG ĐỘI

NHỮNG BÍ QUYẾT HUẤN LUYỆN CỦA MOSES, JESUS,

LOMBARDI VÀ JACKSON

Những lời khuyên sáng suốt bất hủ về phương pháp làm việc theo

nhóm giúp bạn "lên chân"

Trong công việc, gia đình và cuộc sống nội tâm

Tác giả: Doanh nhân Lindsay R. Warren

Với lời tựa của giáo sư tiến sỹ Stephen Covey.

Tôi kéo thanh cuộn xem lướt qua cuốn sách để tỏ vẻ quan tâm. "Chế ngự sức mạnh của nỗi đau" – đó là tựa đề của chương một. Những mẩu quảng cáo nhỏ cứ nhảy vào khắp các góc màn hình, chào bán đủ thứ từ phiên bản nghe nhìn của chính cuốn sách này cho đến phiên bản dành cho lức tuổi thiếu nhi, phiên bản đọc bằng tiềm thức, các tài liệu giảng dạy liên quan các khoá học, hội thảo, khu di dưỡng tinh thần, văn phòng cho thuê, tranh cổ động, vòng đeo tay và một loạt những thứ gì đó được gọi chung là "sự khuyến khích". Rặt những thứ dành cho thằng nào nhẹ dạ cả tin, - tôi nghĩ.– Những khái niệm đơn giản giành cho người mới vào nghề.– Chế ngự sức mạnh của ảo giác.

- Chúa phù hộ các vị, - Lindsay nói.

Chúng tôi lại phải làm đau tay nhau một vòng trước khi tôi có thể đi. Tôi lại lần mò quay ra qua các căn phòng trống. Bỏ mẹ, - tôi nghĩ. – họ không ưa mình rồi. Mình nhìn ngu một và ăn nói ngu bằng hai ở trong ấy. Họ sẽ bỏ phiếu cho Sic mất . Toi thật rồi.

Khoang Cực VIP trống không. Tiếng của cô phóng viên Anne-Marie vẫn văng vẳng đâu đó, tiếp tục câu chuyện rằng thành phố Orlando một thời hạnh phúc và may mắn giờ đã trở nên hoang tàn và chết chóc. "Nhưng những hậu quả lâu dài về kinh tế, xã hội chỉ mới bắt đầu…". Tôi lại gần cửa sổ, ối giời, nơi này rộng mới khiếp chứ. Có thể đặt vào đây cả hai trung tâm nghiên cứu vũ trụ ở Salt Lake và vẫn còn đủ chỗ cho cung điện Taj Mahal và vài miếng bánh pizza nữa. Đường xe điện rất bằng phẳng, chạy quanh theo hình tròn, vì vậy khu đất nom cân đối một cách hoàn hảo khi nhìn từ đây, lại thêm một vài ảo giác khiến nó càng giống một hình chảo ô-van khổng lồ bị lật úp. Tôi tợp thêm một ngụm sô-cô-la, đặt cái ca xuống và xoè hai tay tựa vào cửa kính, cố ghìm cảm giác hồi hộp.

¿Y ahora que? Giờ thì làm sao đây?

- Chào anh, - tiếng Marena vang lên sau lưng tôi. Và chưa cần quay lại, chỉ nghe giọng nói cô ta thôi, tôi đã biết là sống rồi. Mình được chọn rồi, tôi nghĩ thầm, mình sẽ được thấy nó, mình ở đó rồi. Tôi cảm giác như Marie Curie lúc nhìn xuống mẩu chất phóng xạ nặng có một phần mười ngàn gam nhưng s á ng c h ói hơn cả mặt trời. Ta là thần Prô-mô-tê thứ hai! Thật sung sướng.

Tôi quay người lại. Marena đưa hai ngón cái lên.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.