Mật Mã Maya

Chương 34



Trong khoảng hai mươi nhăm giây, lần đầu tiên trong đời tôi tin có cuộc sống sau cái chết.

Tôi cố gào lên, nhưng cái đầu cùn và nặng của cây chùy trên tay gã k’iik đã thúc vào bụng dưới tôi và đánh bật hết không khí ra ngoài. Tôi cố tóm lấy chân hắn, nhưng một tên nữa đã áp sát tôi từ phía sau và giữ chặt tay tôi. Tôi ra sức đá nhưng tên thứ nhất đã ngồi lên chân tôi. Tôi nhổ nước bọt, Hắn không phản ứng. Tôi giãy giụa. Không ăn thua. Tôi hoảng loạn. Chúng sắp lột da mình, - tôi nghĩ, - núi lửa cũng không cản được. Chúng cóc cần, chẳng can hệ gì sất, núi lửa hay không núi lửa chúng cũng sẽ lột da tôi. Ối giời ơi. Ối giời ơi. Gã k’iik – là Hun Xoc, k’iik của nhà Đại Bàng – đặt cây chùy xuống và ấn đầu tôi xuống đất. Nhưng thật kỳ quặc, tôi chẳng cảm thấy gì cả. Không thể thế được, chắc phải có thêm gì nữa chứ. Nào, thêm tí gì đi. Không thể này là hết được, không thể được. Nó cậy miệng tôi mở ra và kẹp chặt lấy hàm dưới, ngón cái đặt dưới lưỡi, trên mấy cái răng cửa. Tôi vẫn không cảm thấy gì. Nó giật sang trái, rồi sang phải, một chiếc ra khỏi ổ chân răng, rồi chiếc thứ hai. Hàm dưới tôi tuôn ra hàng đống máu và nước bọt. Lưỡi tôi thè ra và đu đưa một cách khôi hài trong không khí. Kỳ cục thật, - tôi nghĩ, - đáng ra phải đau lắm chứ. Phải đau đến cùng cực…song dường như tôi đang nằm cạnh chính mình, chứng kiến cảnh này từ bên ngoài. Giờ đã có bốn gã k’iik vây quanh tôi, tất cả đều thuộc nhà Đại Bàng. Một trong số đó, một thằng béo lùn với bộ mặt to ngang, cầm cây đuốc nhỏ xíu giống như cây nến sinh nhật, dùng bàn tay khum khum che ngọn lửa. Một thằng khác rạnh mé dưới hai bên cánh tay tôi, cắt khớp cổ tay, rất tẩn mẩn sao cho khỏi rách nát da, như thế bàn tay mới dính nguyên vẹn vào tấm da được. Đây có lẽ là giây phút hay ho nhất trong tất cả những giây phút mà tôi đã từng, và có thể là sẽ, trải qua. Tôi tưởng như mình là linh hồn vừa được giải phóng, đang nán lại một lúc để quan sát xem cái xác của mình được xử lý như thế nào trước khi lên đường đến những nơi không ai biết tôi.

Nhưng tôi nhanh chóng nhận ra chuyện đó quá dớ dẩn, không thể tin được. Vì một lý do: tôi vẫn đau kinh khủng. Tôi vẫn cảm thấy tất cả những vết thương khác trên người, sức nặng của hai thằng k’iik đang đè chặt lấy tôi và thậm chí cả một con kiến hay con gì đó đang bò trên thân cây kế xuống, cắm ngòi vào lưng tôi. Và quan trọng hơn, mặc dù cái xác mà chúng đang lột da cũng có lọn đuôi sam cụt như của tôi, và khuôn mặt, nhưng những thứ còn lại của khuôn mặt, có vẻ như giống tôi, nhưng không hẳn là tôi. Cẳng tay người đó rắn lại vì va đập với bóng hông, nhưng không nhiều như tay tôi, nhưng vết sẹo trên đầu gối anh ta cũng không to và đáng sợ như sẹo của tôi. Hơn nữa, cái cách tôi chứng kiến cảnh này cũng không giống một hồn ma. Tôi không lơ lửng bên trên, như các hồn ma đáng ra phải thế. Tôi vẫn bị đè chặt xuống đất, vẫn chớp mắt cho bụi và máu trôi ra khỏi hai mí.

Đó không phải là mày đâu, - tôi nghĩ, - chấp nhận đi. Đấy là một người khác. Mặc dù anh ta cao lớn gần bằng mày, xấp xỉ tuổi mày, cũng dáng người như mày, thậm chí cũng có những đốm lông hươu như mày, nhưng anh ta không phải là mày…

Au! Mẹ kiếp? Ngực tôi làm sao thế này? Tôi liếc mắt xuống đủ xa để nhìn thấy. Một trong hai gã k’iik đang giữ tôi kẹp một lưỡi đao bằng đá vỏ chai bé xíu giữa hai ngón tay. Hắn cắm nó vào ngực tôi, ngay dưới dãy xương ức, rạch lên trên theo một đường vòng cung lồi lên phần chữ U của xương đòn rồi rạch xuống theo đường đối xứng với đường rạch trước, tạo thành một hình quả trám thon. Tiện thể cũng xin nói là, hắn làm điều với tôi, chứ không phải với "tôi thay thế" kia. Hắn kẹp lấy một đầu của mảng da và lột ngược lên trên. Ối giời ơi. Ối giời ơi. Đau quá. Những cú nện, những miếng ớt, chất thụt vào hậu môn, tất cả đều khiến tôi vô cùng đau đớn, nhưng trò này thì thực sự U…U…U…A…AAAAAA.

Miếng da rộng khoảng nửa inch và dài bốn inch được giật ra với một tiếng phựt nhỏ. Hắn giơ nó lên trước mặt tôi một lúc, mặt trong quay ra, nó sáng óng ánh nhờ những tế bào mở hình cầu nhỏ xíu và ánh sáng mờ mờ chiếu xiên qua nó rất đúng chiều, giúp tôi nhìn thấy những cột ký tự màu xanh lam chạy dọc ở chính giữa, những vết xăm xác nhận đẳng cấp chín sọ môn bóng hông của tôi.

Tôi bị xóa sổ rồi ư? Tôi cũng không biết nữa. Vả chăng "xóa sổ" là một thứ gì đó anh chỉ có thể luận ra từ hậu quả tiếp theo của nó, như năng lượng tối vậy. (Năng lượng tối: dạng năng lượng được giả thiết là lắp đầy vũ trụ và là nguyên nhân gây ra sự dãn nở của vũ trụ.) Lát sau, bông – hình như là những tấm chăn – được quấn quanh người tôi và siết chặt lại. Bốn bàn tay lật ngửa tôi lên và tôi lại thấy ngột ngạt khi chúng cuộn kín mít tôi lại. Mấy cái cán lao cũng được cuộn vào cùng, tôi đoán là để ngụy trang. Đến lúc này, bất kể Chacal đã được rèn luyện, tôi vẫn bật khóc, rên rỉ những tiếng kêu ai oán như Nancy Kerrigan (Nancy Kerrigan: Nữ vận động viên trượt băng nghệ thuật của Mỹ, bị hành hung khi tham gia giải vô địch Detroit. Đoạn băng ghi hình cảnh cô ta hét lên "Vì sao lại là tôi?" đã được đưa vào một trong những hình ảnh đáng nhớ nhất của thể thao thế kỷ 20): "Vì sao? Vì sao? Vì SAAAOOO?", thảm hại làm sao, tôi không chết, tôi không phải một con ma, tôi vẫn mắc kẹt ở đây, và đây không phải là tôi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.