Mặt Nạ Tình Yêu

Chương 9



Một ngày nữa lại đến chẵng hĩu sao hôm nay nó thức dậy với một tinh thần sảng khoái lạ thường có lẽ bởi vì hôm nay là chủ nhật nên nó được ngủ thoái mái chăng , hoặc cũng có thể là vì hắn , chẵng ai có thể biết được, vươn vai bước ra khõi phòng thì bắt gặp ngay hắn đang đứng uống nước , nhìn nó chằm chằm , rồi bỗng nhiên ôm bụng cười sặc sụa . Làm nó nhăn mặt chẵng hĩu vì sao :

- Nè khùng hả ??_ nó tức tối chữi vào mặt hắn .

- Không......cậu làm ơn vào soi gương giùm _ hắn nén cười cố gắng nói .

Nó bực bội bước vào phòng soi gương xem ra sao thì thấy một khuôn mặt hết sức đẹp đẻ , tóc thì bù xù như ổ rạ , mắt thì còn dính ghèn , khóe miệng có vệt nước dãi . Bỗng nhiên cơn tức giận tan biến mà thay vào đó một nổi xấu hổ vô cùng , mặt nó đỏ cả lên , chạy nhanh vào phòng vệ sinh rửa mặt sạch sẽ , một lúc sau nó bước ra mà mặt thì cứ cuối gầm xuống đất . Bà vừa bưng đồ ăn ra đặt xuống bàn :

- Làm gì mà mới sáng cái mặt như bánh bao chìu thế cháu gái của bà ??_ bà ngồi xuống quay sang nhẹ nhàng hỏi nó .

- Dạ....không...có...gì_ nó vẫn cúi đầu lập lững nói trong khi hắn thì cứ ngồi bụm miệng cười suốt thôi .

Ngồi ăn sáng mà cứ nghe tiếng cười rút rít của hắn hoài làm nó phát cáu quên cả xấu hổ :

- Bộ vui lắm sao cười hoài vậy ??_ nó tức giận nạt hắn .

- hì hì _ hắn không nói chỉ vừa cười vừa gật đầu . Làm nó càng tức điên người cứ ngồi gầm gừ suốt .

- Nè hai đứa có chuyện gì thế hả ??_ bà nhăn mặt khó hĩu .

- Dạ chuyện là vậy , sáng nay cháu được thấy .........................................._ hắn chưa kịp nói xong thì nó đã nhảy qua chỗ hắn bụm miệng hắn lại :

- Không có gì đâu bà ơi , không có gì hết á _ nó vừa bụm miệng hắn vừa cười trừ rồi nói .

- a...ưm...._ hắn bị nó bịt miệng thì khó thở hơ tay hơ chân tùm lum .Đến lúc này nó mới chịu buông hắn ra .

- Bó tay hai cái đứa này _ bà nhìn mà bật cười thật to .

- Cậu ác thật ấy ,bịt như vậy thì làm sao tớ thở hả ??_hắn vừa được giải thoát thì nói ngay .

- Ai bảo cậu cười hoài chi ??_ nó kênh mặt nhìn hắn .

- Thì có chuyện vui tớ mới cười chứ bộ _ hắn cười đểu nhìn nó với vẻ mặt đầy chăm chọc.

-Cậu .............._ nó nhìn hắn tức tối .

- Thôi hai cái đứa này . Àk mà tí bà đi công chuyện , 2 đứa ở nhà trông nhà không thì đi đâu đó chơi đi _ bà nhăn mặt nói .

- Dạ _ cả 2 cùng đồng thanh .

Sau bữa ăn bà đi liền , cả 2 tụi nó chán nản ,hắn thì uể oải nằm xem tivi còn nó thì ngồi chống cầm nhìn ra ngoài . Mọi hôm đi học thế mà còn đỡ hơn là ở nhà chán nản chẵng có gì làm thế này . Một lúc sau hình như đã chịu hết nổi hắn mới lên tiếng :

- Hay là mình đi đâu đó ,ở nhà ngộp quá đi _ hắn tắt cái tivi đi lai chỗ nó nói .

- Ờ cũng được đó _ nó đang ngồi nghe nói ra ngoài bỗng sảng khoái hẳn lên .

Chả là gần nhà nó có một dòng sông , thế là cả 2 đứa kéo ra bãi cỏ gần đó ngồi cạnh nhau :

- Mát quá nhỉ ??_nó đưa tay lên hứng những cơn gió cứ từng đợt thoảng qua mát rượi .

- Ừ ngồi trong nhà nó chật hẹp , nóng nực sao ý _ hắn chống 2 tay xuống ngả người ra phía sau mắt nhìn về phía xa xăm .

- Lâu lắm rồi mới có cảm giác gần gũi với thiên nhiên như thế này _ nó nhắm mắt hưỡng thụ cái cảm giác trong lành này .

- Nhiều lúc tớ nghĩ rằng một kẻ với cái đầu trống rỗng như thế này thì nên chết đi cho rồi _ hắn ngồi nhìn xa xăm nói .

- Hahah còn tớ thì tớ ước gì được như cậu _ nó bật cười một cách chua xót .

- Như tớ sao , một kẻ mất trí nhớ ??_ hắn tròn xoe mắt hỏi .

- Ừ đúng vậy _ nó quay sang mỉm cười với hắn .

- Tại sao ??_ hắn hỏi mà vô tình chạm vào nổi đau của nó .

- Vì tớ mang trong đầu một cái ký ức quá kinh tởm , và tớ đã cố gắng xóa nó đi nhưng tất cả chỉ là vô vọng _ nó cười một cách buồn bã .

- Ký ức kinh tởm ??? _ hắn giật mình hỏi ngược trở lại .

- Ừ cậu có muốn nghe không ??_ nó quay sang nhìn hắn .

- Sao cậu lại quyết định kể cho tớ nghe ??_ hắn nhìn nó , nhìn xoáy vào đôi mắt ánh lên một nổi buồn vô tận .

- Tại vì cậu là người bạn duy nhất của tớ . Và cũng vì tớ muốn một lần nữa thử cố gắng thoát ra cái ký ức này , mà cách duy nhất để thoát khõi nó là đối diện với nó_ nó mỉm cười nhẹ .

- Vậy cậu kể đi , tớ đang sẵn sàng nghe đây _ hắn nói rồi gật đầu xuống .

Vào một ngày trời không được đẹp cho lắm , những đám mây đen kéo đến vây quanh cả bầu trời , nó chạy thật nhanh vào nhà trên tay cầm con búp bê mà mẹ mới mua cho nó hôm trước , nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào thì thấy người cha lăng nhăng của nó đang nằm dưới đất bất tỉnh , đôi chân bé nhỏ vội chạy thoan thoắt đến chỗ cha mình thì nhận ra máu từ đầu bắt đầu loang ra , nó sợ hãi đứng dậy , ngước nhìn lên cầu thang nơi mẹ nó đang đứng một cách bần thần . Gương mặt nó trở nên vô cùng hoang man sợ hải và tâm trí bé thơ đã chợt nhận ra một sự thật kinh khủng đã xảy ra ở ngôi nhà này, sự thật là mẹ nó giết chết ba nó . Nó hét lên một cách sợ hãi ..........

Kết thúc câu chuyện nó vẫn còn run cầm cập . nước mắt bắt đầu chảy ra , hắn đã nắm chặt tay nó trong suốt quá trình nó kể . Và kết thúc câu chuyện hắn đã hoàn toàn bất ngờ nhưng cũng đưa tay ôm chặt nó vào lòng để xoa dịu nổi bất an và sợ hãi trong nó :

- Không sao đâu , đừng sợ nữa _ hắn đưa tay ôm chặt lấy nó .

Nó cảm nhận được hương thơm lan tỏa từ người hắn , giọng nói của hắn mang đến cho nó một cảm giác an toàn . Một lúc sau nó rời khỏi vòng tay hắn :

- Cảm ơn cậu đã lắng nghe cái câu chuyện kinh khủng này _ nó mỉm cười nhẹ .

- Tớ phải cảm ơn cậu mới đúng _ hắn đáp lại nhẹ nhàng .

- Sao lại cảm ơn tớ ???_ nó nhăn mặt hỏi .

- Vì cậu đã giúp tớ hĩu hơn về cậu _ hắn cười tươi . Nụ cười dưới ánh nắng của buổi ban trưa , đã làm cho trái tim nó lỗi đi một nhịp .

- Ờ....._ nó cuồi đầu xuống để che cái gương mặt đang đỏ lừ lừ kia .

- Vậy đây lí do cậu đeo cái này phải không ??_ hắn nói rồi chỉ vào cái mặt nạ trnê mặt nó .

- Ừ _ nó nhẹ nhàng đáp .

- Vậy đến khi nào cậu sẽ tháo bỏ nó _ hắn vô tư hỏi .

- Đến khi nào tớ quên hẳn được ký ức đó , đến khi tớ cảm nhận được rằng tâm hồn mình không bị vấy bẩn bởi người phụ nữ đó _ nó mỉm cười buồn đáp .

- Thôi mình về thôi kẻo bà về thì lo đấy _ hắn nhìn nó mà cảm thấy nhói trong tim .

Cả 2 nắm tay nhau , tảng bộ về nhà . Trong khi đó ở một bệnh viện :

- Cháu nghĩ bà nên vào bệnh viện để tiện việc kiểm tra sức khỏe cho bà ạ _ một bác sĩ trẻ ngồi đối diện với bà .

- Không cần đâu , bà còn phải chăm sóc cho cháu gái của bà nữa _ bà mỉm cười buồn đáp .

- Nhưng..................................._ bác sĩ chưa kịp nói thì bà đã chen vào :

- Đây là toàn bộ số thuốc phải không bác sĩ ??? _ bà nghiêm giọng nói .

- Vâng ạ _ vị bác sĩ trẻ khẽ lễ phép gật đầu .

- Vậy bà về đây , tạm biệt cháu _ bà nhẹ nhàng kéo ghế ra và đứng dậy .

Để lại sau lưng bác sĩ trẻ dõi theo bước bà đi . Đây là người bệnh nhân cứng đầu nhất mà anh từng gặp , tuy vậy anh vẫn mến bà vì bà là một con người hiền hậu và tốt bụng .

Bà bị bệnh gì ???

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.