Mật Thám Phong Vân

Quyển 1 - Chương 22: Ngày cuối năm



Trường An phủ Kinh Triệu.

Hôm nay nhộn nhịp hơn hẳn ngày thường.

Ngoài phố người ta mua sắm quà tặng vật dụng. Trong nhà gia nhân lau dọn nhà cửa, trang trí khắp nơi. Đẩy đi điều xui rủi, chờ đón may mắn.

Đêm nay là đêm trừ tịch.

Ở một góc đường nhỏ, một bóng dáng cô linh linh đang đứng, nhìn dòng người qua lại, mắt rưng rưng.

- Đại ca, huynh lừa muội. Hức hức ...

Tiểu Hoa rất buồn.

Mấy năm trước xuân đến không sao, riêng năm nay cô bé đột nhiên thấy tủi thân muốn khóc.

Lăng Phong hôm đó cứ nghĩ chỉ đi Tô Châu dự tang rồi về, không nói rõ ràng, chẳng ngờ đi một cái cả mấy tháng.

Đại ca hôm đó dẫn nàng đi mua đồ sau đó biến mất, khiến Tiểu Hoa bồn chồn lo lắng mãi. Đêm đó Tiểu Hoa khóc suốt đêm vì cô đơn, cũng may không đến mức nghĩ quẩn.

Bấy lâu nay bươn chải ăn xin, chịu bao ủy khuất cũng chưa bao giờ khóc, nhưng Lăng Phong xuất hiện che chắn, rồi lại biến mất khiến cô bé thất lạc vô cùng.

Lăng Phong xem Tiểu Hoa là nguồn động lực để tiếp tục sống ở dị giới. Tiểu Hoa ngược lại cũng không khác hắn là bao.

Trong cái xã hội khắc nghiệt này, nhất là với một cô bé ăn xin như Tiểu Hoa, Lăng Phong không khác gì người thân duy nhất. Hắn là người duy nhất trên thế giới này quan tâm thực sự tới cô bé. Kể từ lúc quen hắn, Tiểu Hoa cho dù thiếu ăn thiếu mặc, sống ngoài đường, có những lúc bị đánh đập dở sống dở chết, thì vẫn có nghị lực để sống tiếp. Hiện tại hắn đột nhiên biến mất, khiến Tiểu Hoa rất tủi thân, cô bé nghĩ Lăng Phong không còn quan tâm đến mình nữa.

A Quyền dù nhận tiền của Lăng Phong, cũng chỉ ghé xem Tiểu Hoa đúng một lần. Có lẽ đối với gã, một đứa ăn mày trước kia vẫn sống tốt đấy thôi, có chuyện gì to tát?

Nói một chút, gã Quyền bẵng một thời gian gần đây mới xuất hiện lại, không biết từ đâu dư dả hơn trước, ăn mặc cũng sáng sủa, chắc lại lột được tên nhà giàu nào.

Cũng nhờ lần gặp A Quyền, Tiểu Hoa mới vui lên một chút, ít nhất cô bé vẫn biết đại ca không bỏ rơi mình. Chỉ là A Quyền không nói rõ Lăng Phong đi đâu làm gì, chỉ nói hắn có công chuyện một thời gian. Hình như A Quyền có chuyện riêng, cũng quên béng mất Lăng Phong đã đi đâu.

Cho dù như vậy, mỗi khi thấy cảnh những đứa trẻ khác vui đùa trên đường, vẫn khiến Tiểu Hoa thấy nhớ Lăng Phong.

Nhìn đoàn người qua lại, Tiểu Hoa lôi từ trong người ra một thứ đồ chơi nho nhỏ, nhoẻn miệng cười.

Cô bé vẫn giữ trong mình con dế mà Lăng Phong làm cho. Mỗi khi cầm nó lên, Tiểu Hoa lại nhớ cảnh những lần đại ca bông đùa, dẫn cô bé bỏ chạy, che chắn chịu đòn.

"Đại ca, khi nào huynh mới trở lại ..."

...

Bình Giang Tô Châu.

Lúc này chỉ giờ Mão, trời còn chưa sáng rõ.

- Phong ca, vừa đi ngắm gái về sao?

- Đã về, đã về. A Trình này, giờ này mới dậy? Dậy muộn như thế, mỹ nữ đều thành của người khác cả đấy.

- Sao đâu, cũng chỉ anh tuấn tiêu sái như Phong ca đây mới lọt mắt xanh các nàng. Tiểu đệ đây phải chịu thiệt thòi rồi. - Tên kia cười nịnh.

Lăng Phong cười cười chạy vào sân, rửa tạm mặt buổi sáng.

Tên A Trình này là người làm trong Lăng phủ, khá nhanh tay nhanh miệng. Tên này ở cùng phòng với Lăng Phong, thường xuyên nịnh nọt. Bây giờ Lăng Phong là người kề cận lão gia, lại có quan hệ họ hàng với chủ nhân, so với đám hạ nhân khác đều hơn hẳn. A Trình nhanh ý tìm cách làm quen, có lẽ nghĩ đến về sau biết đâu lại được nhờ vả.

- Mẫu thân huynh lấy tên Phong quả là có dụng ý đó, gọi Phong ca quả nhiên phong lưu tiêu sái.

- Haha. - Lăng Phong cười lớn.

Hắn không khỏi phục tên Trình này, đổi lại là hắn, không cách nào nói ra những lời như vậy. Rõ ràng là nịnh nọt, nhưng vô cùng ngọt tai. Lăng Phong mà đi nịnh nọt ai, 8 phần nghe ra ý chửi khéo.

Lăng Phong cho dù đã định ra mục tiêu, nhưng hắn là phàm nhân như bao người, nói ngày mai làm kỳ thực không biết khi nào mới làm được.

Kể ra có một điểm ở hắn vẫn còn tốt, đó là vẫn biết kiên trì. Ví dụ việc sáng sớm rèn luyện thân thể, Lăng Phong vẫn rất đều đặn và chú tâm. Trời chưa tối đã đi ngủ, kỳ thực cái thời này ban đêm không ngủ sớm cũng chả biết làm gì. Đổi lại sáng có thể dậy sớm, canh 4 canh 5 lúc mặt trời còn chưa lên Lăng Phong đã thức. Thậm chí suốt mùa đông vừa rồi hắn vẫn không bỏ dở.

Có điều, bởi nguyên do quá lạnh, Lăng Phong không chạy trên bờ đê nữa, nước sông thổi chết cóng mất, thành ra không mấy khi gặp Ngô cô nương kia. Có hôm hắn cố ý chạy qua thì lại không gặp, coi bộ hai bên vô duyên.

Nói về việc luyện thân. Loại bỏ khả năng nghe nhìn bá đạo kia, Lăng Phong thấy thân thể hắn giống như đã được luyện võ từ nhỏ vậy. Dẻo dai có, săn chắc có, chỉ là bị giấu đi đâu đó. Nghĩ lại, kiếp trước hắn có luyện võ, nhưng đó là kiếp trước, vả lại chỉ luyện chơi cho vui mà thôi. Cái thân thể này rõ ràng của tên "Lăng Phong" kia, một kẻ đầu đất lười biếng suốt 20 năm. Nên nhớ, một người lười 20 năm, xương cốt định hình cơ bắp nhão nhoẹt, về cơ bản rất khó luyện võ.

"Bản đại gia không khéo thiên tài võ học, tương lai luyện thành cái gì võ thần ma vương gì đó cũng nên."

Mặc lão càng ngày càng thấy Lăng Phong tiến bộ, liên tục chỉ điểm.

Lão đưa cho hắn một ít tài liệu, trong đó có một quyển thương pháp, hầu hết đều hình vẽ dễ hiểu. Lão nhắc tới nhắc lui nên luyện tập chăm chỉ, lại còn bắt Lăng Phong giữ kín, giống như bảo vật bí truyền gì đó.

Lăng Phong có đọc qua, tuy có quý trọng, nhưng không đề cao cho lắm.

Những cuốn này, thứ nhất khá lộn xộn, lại không đầy đủ.

Cuốn về quyền cước cơ bản nói dông dài màu mè, câu chữ lộn tùng phèo, so với mấy bài tập Lăng Phong biết thì kém xa.

Kiếp trước hắn từng xem mấy video, cái gì võ thuật cổ truyền vô đối, đem ra đánh với võ sĩ UFC, xoay xoay bị một đấm thì lăn ra bất tỉnh. Hắn đâm ra mất niềm tin trầm trọng vào võ thuật mang tính "biểu diễn". Lăng Phong đương nhiên biết võ cổ truyền không phải tất cả các bài tập đều vô dụng, chẳng qua phần lớn đều là. Lăng Phong từng tìm hiểu nhất võ tổngg hợp hiện đại, cũng yêu thích tính đề cao thực chiến của chúng.

Cuốn thương pháp thì đỡ chút, ít ra còn liệt kê chiêu thức, tiếc là Lăng Phong không thích dùng thương.

Có điều Lăng Phong không biết, tự kỷ ám thị, thế giới khác biệt, sự ngộ nhận của hắn lại khiến hắn trì trệ một thời gian.

Đang suy nghĩ thì có tiếng quát :

- Đứng đó làm gì? Còn không mau đi ra cổng đón khách.

Lăng Phong ngẩng đầu nghĩ một lúc mới nhận ra là ai.

Lăng Kha, lão già này là trưởng lão trong tộc.

Lăng Minh lên làm tộc trưởng, nhưng không thể điều hành cái gì. Lão thái quân vẫn chưa tỉnh, sự vụ trong tộc đều do mấy trưởng lão này lo hết. Bình thường mấy lão này không ở phủ, nhưng hôm nay cuối năm, thành viên chủ chốt đều tập trung về đây đoàn tụ, chia chác tiền lời tổng kết năm gì đó.

Lăng Phong cũng không buồn chấp nhặt, bước ra cửa lớn.

Tối qua hắn còn cùng mẫu thân trò chuyện vui vẻ, Lâm thị kể vài chuyện lúc nhỏ của hắn. Lăng Phong tuy chả nhớ gì, chẳng qua đêm trừ tịch, lại nhìn vẻ mặt xúc động của Lâm thị, hắn cũng dần chăm chú nghe, tưởng tượng lúc trẻ con tên "Lăng Phong" này ngốc nghếch ra sao. Mẹ con có một đêm ngồi với nhau ấm cúng.

Đương nhiên Lăng Phong vẫn rất cẩn thận, chỉ nghe không nói, miễn cho bị Lâm thị nghi ngờ. Hắn không sợ bại lộ thì sẽ phạm tội gì, mà sợ làm Lâm thị buồn. Mặc dù hắn đoán có lẽ đến giờ này bà cũng đã hoàn toàn chấp nhận những thay đổi của Lăng Phong.

"Giá ..."

Có tiếng vó ngựa từ xa. Người đi đường đều phải dạt cả sang.

Lăng Phong thầm mắng :

- Đường trong thành mà phi ngựa như đúng rồi.

- Đám này có xem ai ra gì. - Tên canh cổng bên cạnh cũng chêm vào.

Chạy tới có ba người cưỡi ngựa, hai nam một nữ. Nam Lăng Phong không buồn liếc, riêng nữ thì nhìn kỹ một chút. Cô gái này cũng được. Nói chung, em gái nào đến tuổi phát dục, chỉ cần mặt đừng có kết cấu hỗn loạn quá, da thịt tốt chút, chỗ lồi lõm đầy đủ thì đều hàng tốt cả.

- Hỗn xược, dám nhìn Thiên Nhi ...

"Híí ... "

Một tên nhìn thấy ánh mắt của Lăng Phong không kiêng nể gì, gã vùng ngựa lên muốn đạp vào tên hạ nhân hỗn láo này, dám mắt chó vô lễ với biểu muội của mình.

Lăng Phong tránh được lách người ra sau, cô gái kia không phải quốc sắc để khiến hắn ngơ ngẩn được.

Tên công tử kia xả giận thất bại, mặt bừng bừng hét :

- Tên gì? Mau cút.

Lăng Phong không trả lời, nhìn chằm chằm kẻ nọ. Hắn không biết đây là những người nào, hắn chỉ nhìn thôi mà đã ác như vậy. Cái chân ngựa kia bằng sắt, hắn không tránh kịp chỉ sợ thủng ngực.

A Trình thấy tình huống hơi căng, chạy ra cười nói :

- Ai ai, Nguyên Tán thiếu gia đã tới, mau ... mau giữ ngựa cho ngài.

- Cút ra!

"Bách ..."

Tên kia vung roi ngựa lên quất về phía Lăng Phong, Lăng Phong lại nhanh nhẹn tránh được, tiếng roi vung vào không trung nghe rợn người.

- Từ đại ca, muội hơi chói nắng ...

Đang lúc căng thẳng thì cô gái kia lại lên tiếng. Mặc dù trời mùa xuân còn sáng sớm, nắng ở chỗ nào chứ. Lăng Nguyên Tán nghe biểu muội nũng nịu, hừ nhẹ quay qua vỗ về rồi xuống ngựa.

Lăng Nguyên Tán hậm hực :

- Hừ, cứ chờ đấy. Hạ nhân mắt chó.

Lăng Phong ngậm tức.

Hắn đáng ra cũng là thiếu gia, thậm chí còn là con trai lão gia chủ, thế nhưng chỉ vì con tiểu thiếp bị bỏ rơi bên ngoài nhiều năm, bây giờ lại bị đám con cháu thúc bá khác không biết mà khinh bỉ như vậy.

Chẳng qua, Lăng Phong cũng không thèm đi so đo chuyện này. Dù sao lâu nay cũng đã quen sống không có thân phận, hơn nữa còn có Lâm thị. Hắn nếu làm bừa cái gì, bực tức có thể sẽ giải được đó, có bị gì hắn chịu một mình không sao, nhưng mẹ hắn sẽ bị vạ lây, có khi lại bị đánh mắng. Thôi thì, nhịn được bao nhiêu thì nhịn.

Đi theo còn một tên công tử họ Từ, Lăng Thiên Nhi từ đầu vẫn đánh mắt đưa tình với gã. Hóa ra câu vừa rồi nói với tên này.

Kẻ này từ đầu đều không biểu hiện gì, cũng không buồn liếc nhìn Lăng Phong. Những chuyện hạ nhân bất cẩn thế này, gã nhìn quen rồi. Từ công tử biết thừa tên Nguyên Tán kia thích biểu muội Thiên Nhi, nhân cơ hội muốn ra vẻ thể hiện thôi. Gã khinh thường không quan tâm, Lăng Thiên Nhi này quá tầm thường, gã đến Lăng phủ hôm nay để gặp mỹ nhân đích thực.

- Đại tiểu thư đã về.

Tiếng tên Trình lại vang lên, Lăng Phong quay qua nhìn, mắt cũng sáng lên.

Hai bóng hình mỹ miều ra khỏi xe ngựa, vừa bước xuống đã có nha hoàn đi theo vào cửa.

- Vân muội, về rồi sao? Chúng ta quả là có duyên, vào cửa cũng cùng lúc.

- Vũ Y, chúng ta đi vào.

Lăng Vân nói với cô gái bên cạnh. Mỹ nữ này, càng lạnh lùng càng đẹp.

- Vân tỷ, vừa rồi là ai vậy?

- Họ hàng, không cần để tâm.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.