Mật Thám Phong Vân

Quyển 10 - Chương 343: Kế hoạch Z



Lăng Phong quay qua, chỉ thấy Dương Diệu Chân ánh mắt lén lút ra dấu.

- Chuyện gì?

- Không lẽ ngươi muốn ở lại đây sao? Vừa rồi trên kia không có chỗ chạy, ta mới giả ngu như thế thôi. Bây giờ trống trải rồi, chỉ cần qua được phía bên kia, Lưu Quang Thế là chỗ quen biết với Dương gia ta, có thể an tâm.

Nghe Dương Diệu Chân hùng hồn, Lăng Phong chỉ biết trợn mắt. Trí thông minh có xu hướng lại tụt xuống zero.

Hắn ra vẻ vuốt cằm :

- Nghe cũng có lý đấy, cô tính chạy thế nào?

- Ngươi hộ ta chạy.

- Rất hay.

Lăng Phong làm bộ vỗ tay.

Trong bụng thì nghĩ, “nếu chạy dễ vậy, ca đã chạy từ lâu, còn đứng đây làm cái méo gì?”

Bây giờ đang chỗ trống, chính là địa bàn tối ưu cho Thiên Diện ra chiêu. Hơn nữa, Thiên Diện và Lưu Quang Thế đang nói ra bí mật gì đó, có thể nghe ngóng chút chuyện xưa, thì Dương hoa đán lại ra vẻ thông minh đòi chạy trốn. Rõ ràng là trống đánh xuôi kèn thổi ngược.

Lăng Phong khoanh tay nói :

- Đại tỷ tai mắt đều không phải người thường, ngay cả bây giờ cô ở sau lưng viết giấy ra hiệu, cô ta còn đọc được, huống gì nhỏ giọng. Cho nên, cái kế hoạch của cô coi như phải bỏ rồi.

Dương Diệu Chân trợn mắt không tin.

- Không tin thì thử lùi vài bước đi.

Dương Diệu Chân vừa thò một chân ra sau ...

“Soạt”

Một ngón tay thon dài chỉ ra sau, lập tức một mảng đất bị đánh xới lên.

Dương tiểu thư lập tức rụt chân cười dài :

- Ý Nguyệt tỷ, hihi, đứng chỗ này lâu lạnh quá, da mặt muội sắp nứt ra rồi, cho nên ... vận động một chút thôi.

Lăng Phong lắc đầu chán nản.

Rất nhanh, Dương Diệu Chân lại thật thà đứng khép nép, còn làm mặt quỷ với Lăng Phong :

- Sao ngươi không nói sớm?

- Còn cần phải nói sao? Bổn soái ngay từ đầu đã biết thân biết phận, ăn to nói rõ, Nguyệt tỷ đồng ý thì im lặng, khó chịu thì hừ một tiếng, vô cùng ăn ý. Phải không Tiểu Nguỵệt tỷ?

Im lặng.

- Đó, đại khái chính là như vậy.

Lăng Phong đắc ý cười, Dương Diệu Chân bĩu môi.

Đây chính là tôn chỉ của Lăng Phong.

Khi mà đối phương mạnh đến mức hack cũng không thắng được, thế thì cứ thoải mái mà hành động, khỏi cần âm mưu chi cho mất công, tỷ như ... chờ thằng khác mạnh hơn tới phá map giải cứu. Bởi vì có bằng vào tinh thần AQ vượt khó thế nào đi nữa, căn bản không có chút tác dụng.

Lăng Phong lại cười cười nói :

- Ta lại nói thêm một ví dụ. Chốc nữa nếu đại tỷ mà thương lượng không được với Lưu tướng quân, đại tỷ sẽ kéo cô ra làm bia để rút lui đó. Phải không Tiểu Nguyệt tỷ?

Dương Diệu Chân định phản bác, nhưng nghĩ sao lại nơm nớp nhìn Thiên Diện, cầu mong đại tỷ “hừ” một tiếng tỏ ý Lăng Phong nói sai rồi.

Đáng tiếc.

Là im lặng.

- Nguyệt tỷ, tỷ nỡ lòng nào ... A?

Dương Diệu Chân đột nhiên mặt mày xanh lét, Lăng Phong nhìn thấy liền facepalm. Coi bộ giờ mới hiểu ra tình hình mà sợ hãi đi.

Còn chưa kịp chế nhạo nàng ta, hắn bỗng nghe thấy một loạt tiếng vù vù rin rít kỳ quái đâu đó.

Lăng Phong đưa mắt nhìn sang, hai mắt suýt chút tối đen.

Chỉ thấy cả một rừng mũi tên xé gió bay về phía hắn.

“Đù móa.”

Trong nháy mắt, khoảng không trước mặt Lăng Phong đã một màu xám.

Thiên Diện vừa thấy Nhạc Thành lệnh bắn tên, nhanh như cắt thoát sang một bên kéo theo Dương Diệu Chân. Cũng không phải Thiên Diện quên mất Lăng Phong, mà là tình thế bắt buộc. Bởi vì kiểu gì cũng phải rảnh một tay để còn ra chiêu. Diện tỷ là ma nữ, đều là nữ cả, dĩ nhiên ưu tiên cứu nữ nhân trước.

Chỉ đáng thương cho Lăng Phong, dù cả “năm chân” đều rảnh hết, lại phải rơi lệ đầy mặt.

Phong ca cũng rất muốn đứng ra giải thích một chút, đại ý ta chính là con tin, đừng làm hại ta. Đáng tiếc, mấy anh bên quân đội làm ăn lẹ quá, nói là bắn luôn.

Năm xưa ở Đồng Quan, Lăng Hổ Tần Quyền từng biểu diễn một màn đi giữa mưa tên, nhưng tình hình lúc đó khác hẳn bây giờ. Hồi đó chỉ có vài ba kẻ bắn tên, hơn nữa đồ nghề hình như cũng là đồ lậu, không có chất như mấy đồng chí bên quân đội hôm nay.

Ở giai đoạn thân pháp còn chưa đâu ra đâu, Lăng Phong muốn vô sự đột phá lưới tên, quả thực là người si nói mộng. Cho dù Thiên Diện kia buff siêu chân khí hộ thân cũng chưa chắc an ổn mà thoái lui.

Trên người Lăng Phong sớm đã mặc Nhu Đằng y của Mật Thám ty, hàng đặc công chất lượng cao. Riêng “bộ phận nhạy cảm” còn đắp tận hai tầng vải Nhu Đằng. Nói không chừng nếu chịu khó đưa vòng ba ra đỡ tên, biết đâu không hề hấn gì cũng nên.

Nhưng liệu Lăng Phong có dám không?

Đáp án là không. Mông là bộ phận quan trọng, không thể đem ra đùa được.

Kế hoạch A “áo lót chống đạn”, coi như bỏ.

Chẳng phải còn có Lưỡng Nghi Hộ Tâm Công sao? Thực ra bình thường cũng bá đạo lắm, bật lên đao kiếm chém vào bị giảm tốc độ giảm sát thương.

“Lưỡng Nghi Hộ Tâm ... Lên cái anh ơi! Đậu móa đại ca Lưỡng, anh hiện ra giùm em cái nào.”

Đen, hôm trước đánh nhau vẫn chưa hồi xong, thiếu mana.

Kế hoạch B “pháp bảo phòng ngự”, bỏ.

Hay là dùng Thiên Ma Truy Hồn Đao?

Bằng vào motif kinh điển “hiểm trung cầu thắng”, nói không chừng lúc nguy nan ngộ tính đại phát, một chiêu Cô Hồn Hoặc Thần bộc phá 81 mũi phi đao đánh chặn toàn bộ mũi tên trong phạm vi hai trượng quanh thân, rất có phong phạm hệ thống tên lửa đánh chặn tân tiến của Mỹ năm đó.

Chỉ là, trên người có mỗi mấy cây phi đao, mà tên lửa đối phương cả trăm cây.

Kế hoạch C “đánh chặn từ xa”, bỏ nốt.

Chẳng lẽ tử cục, chịu chết?

Đùa, Phong ca lại là ai? IQ những hai chữ số, mưu kế chồng chất, tố chất tâm lý đã qua huấn luyện trường kỳ. Đây chính là lúc dùng đến kế hoạch cao cấp nhất, kế hoạch Z.

“Chạy!”

Rút cục Phong ca cũng xuất được cái chủ ý khả thi một chút.

Có điều, đến đây lại phát sinh vấn đề.

Trái phải không bàn làm gi, nhưng ... chạy tới hay chạy lui?

Về mặt sinh hóa môi trường mà nói, mũi tên bay tới, ta quay đầu chạy ra sau, hình như sát thương sẽ ít hơn. Khụ, đây là vì năm đó Phong ca thi lại mạch điện 3 lần mới ngộ ra được.

Nhưng về mặt trí tuệ quân sự mà nói, lính bắn tên luôn biết rõ tâm lý chiến, bọn họ đều sẽ ưu tiên bắn ra sau lưng quân địch, phòng địch lùi ra sau trúng tên là vừa đẹp, chạy lui đồng nghĩa với bị thông nhiều hơn.

Vì thế, nghĩ là làm, Phong ca cắm đầu chạy tới. Đương nhiên, sử dụng ngay bộ tuyệt kỹ Hoạt Bất Lưu Thủ kết hợp Kiện Bộ Công thần thánh, lắc trái lắc phải giữa mưa tên, làm đám lính Bình Định ở xa không khỏi trố mắt nhìn.

Lăng Phong thấy quân địch trố mắt không khỏi đắc ý. Lại không biết là, Nhạc Thành xác định Thiên Diện sẽ không lùi mà liều tiến công, cho nên đặc biệt dặn dò bắn tên chặn phía trước.

Phong ca nhảy ba bước liền ngửi được vấn đề.

“Thấy bà rồi!”

“Nhắm mắt vận thần, dùng thần làm mắt!”

Có tiếng ai đó nhắc.

“Truyền âm? Thiên Diện?”

Lăng Phong không nghĩ nhiều lập tức làm theo. Đoạn khẩu quyết này có gì đó giống với Cố lão từng chỉ, dùng thần lực nhìn trận pháp.

Hai mắt nhắm nghiền, sử dụng thần lực. Quả nhiên công pháp lợi hại, lập tức nhìn thấy một mảng đen thui. Nói thô thiển, chính là ... chẳng thấy gì cả.

“Hự, ra nào ra nào!”

Đoạn thần lực còn sót lại bị Lăng Phong kéo ra mi tâm. Hắn nín thở thóp bụng thắt hậu môn, hai tay đưa lên chỉ vào thái dương, tư thế táo bón thời kỳ cuối. Chỉ số khí huyết có xu thế tăng vọt, máu dồn hết lên đầu, mặt mày đỏ bừng. Có điều, mọi thứ ... vẫn đen thui.

Khi mũi tên đầu tiên chỉ còn cách đầu Phong ca vài trượng, giống như cảnh tượng xuyên không năm đó, trước mắt Lăng Phong bỗng le lói một vài tia sáng huyền diệu. Nếu không phải bản thân vẫn cảm nhận được hô hấp, Lăng Phong sẽ nghĩ đây là tia sáng thiên đường mời gọi hắn.

“Rồi, đậu móa đã thấy!”

Trong không gian tối đen, Lăng Phong nhìn thấy những đường thẳng màu vàng túa xua, chính là đường bay của trăm mũi tên kia. Cảnh tượng khá giống với lần hắn nghe lời Cố lão dùng thần lực nhìn trận pháp của Cửu Long sơn, xem ra thuộc cùng một bộ môn. Hết đợt này, cố gắng tìm học trọn bộ mới được.

Nói đơn giản một chút, tất cả mũi tên giờ này đều như gắn đèn laser, Lăng Phong có thể nhìn ra được mũi nào sắp đâm vào mình, mũi nào bay ra chỗ khác.

“Haha, lợi hại. Không nghĩ thần lực của ta còn có tác dụng này. Ngon!”

Lăng Phong cười lớn, cười đến câu thứ hai thì khựng lại.

“Chờ chút, xung quanh mấy chục trượng đều là tên cả, nhìn ra đường bay thì cũng có tác dụng méo gì đâu?”

“Tránh sang trái.”

Lại có tiếng Thiên Diện vang lên.

Lăng Phong lập tức lách sang, quả nhiên phát hiện một điểm mù, không có mũi tên nào chỉ vào.

Thân người vừa trám vào đó liền nghe “lùm bùm” liên tục, sau đó là tiếng “rào rào” như mưa đá.

Chỉ thấy Thiên Diện một tay đang ôm Dương Diệu Chân đã bất tỉnh nhân sự, coi bộ đã sợ chết khiếp. Tay kia của Thiên Diện đang đưa ra trước làm đủ loại hình thù, như một cây submachine liên tiếp bắn ra chỉ pháp, mũi tên nào tiếp cận đều gãy ngang rớt xuống đất.

“Trâu dã man!”

Lăng Phong không khỏi toát mồ hôi ngưỡng mộ.

“Tiểu Nguyệt tỷ, ngươi làm sao truyền âm được cho ta?”

Còn nhớ Cố lão từng nói, trò truyền âm này phải biết “tần số” của nhau, đại khái thi triển vừa đủ mô5t mốc thần lực, hai bên mới nghe được.

Chỉ nghe Thiên Diện lạnh lẽo :

- Nói luôn đi, đừng truyền âm nữa.

- Vì sao?

- Vừa rồi bổn tọa thấy ngươi ngơ ra gọi không đáp, ta truyền âm toàn bộ, ở đây ai luyện thần đều sẽ nghe thấy hết.

“Vl” Hóa ra Diện tỷ nhà giàu, truyền âm chơi luôn kênh thế giới.

Lăng Phong vừa lách người tránh nốt đợt tên cuối, vừa hỏi :

- Vậy có ai luyện thần quanh đây không?

- Có.

Coi bộ lại có cao thủ giấu mặt.

Có điều giọng Thiên Diện đã có vẻ gì đó mỏi mệt. Xem ra phá trăm mũi tên cũng không phải chuyện dễ dàng đối với Thiên Diện Quỷ Thủ.

“Vút”

Đúng lúc này, Lăng Phong lại nghe một tiếng xé gió.

Lại có kẻ bắn tên.

Bởi vì mũi tên ở xa không thể dùng mắt thường nhìn ngay được, Lăng Phongg lại nhắm mắt vận thần. Bằng vào chút thần lực ít ỏi, hắn nhìn thấy một đường màu vàng cực lớn chỉa thẳng vào Thiên Diện.

- Tiểu Nguyệt tỷ, cẩn thận!

- Hừ.

Lời này khá thừa thải, Thiên Diện là ai? Còn cần Lăng Phong nhắc nhở sao?

Chẳng qua, Phong ca là người tốt. Người tốt thì luôn làm việc tốt thôi.

“Vèo!”

Bỗng nhiên, Lăng Phong phát hiện dị biến, đường bay đó đột ngột tách ra.

“Chờ đã. Không đúng, là nhiều mũi tên trong một!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.