Mật Thám Phong Vân

Quyển 10 - Chương 344: Tương khắc



“Bùng”

Sau một tiếng nổ kinh thiên, chỉ thấy bụi đất xông lên mù mịt. Sau đó là một bóng nữ nhân, với mái tóc dài bay bay, thoát khỏi vòng bụi mù hạ xuống đất.

Thiên Diện lùi một bước mới dừng lại, ánh mắt lạnh lùng nhìn về hướng đám lính nọ, có lẽ đang đảo mắt tìm kẻ vừa bắn tên. Khuôn mặt bình thường hóa trang trắng bệch, giờ này lại càng trắng đến sợ hãi. Trong đôi mắt kẻ đậm của nàng ta, lần đầu tiên toát ra sự e ngại.

Dù sao cũng đi với nhau mấy hôm, Lăng Phong liền quan tâm hỏi :

- Tiểu Nguyệt tỷ, không sao chứ?

Thiên Diện ánh mắt đầy thù địch lạnh giọng :

- Mũi tên của hắn ẩn chứa dương cương khí thượng thừa Phật môn, chính là khắc tinh của chúng ta.

- Phật môn?

Thiên Diện bình thường trâu bò như vậy, Lăng Phong những tưởng đã là đỉnh cấp trong đỉnh cấp. Hôm nay bị tên Giáo úy kia bắn ra năm mũi tên gia trì lực lượng Phật môn, liền rơi vào hạ phong.

Khó trách lần trước Thiên Diện vừa xuất trường liền đánh thẳng Thạch Sơn một chưởng khó hiểu, có lẽ nàng ta phát hiện Thạch Sơn là chướng ngại. Còn nhớ Thạch Sơn từng nói Đại Lâm tự giữ một bộ cổ kinh tên Vô Tướng Kinh gì đó, có thể khắc chế được Thiên Diện.

Lăng Phong đột ngột nhớ lại. Thực tế mỗi lần hắn cùng Lăng Hổ dùng La Hán trận của Đại Lâm tự, hình như lần nào bản thân cũng sẽ có chuyện. Nhẹ thì khí lực đột ngột tụt đâu mất, nặng thì tẩu hỏa nhập ma.

Vạn vật đều có tương sinh tương khắc.

Mà Phật và ma, chính là cực đại tương khắc.

Xem ra, tướng hồn, mặc dù có chỗ đặc biệt hơn người, nhưng cũng không phải là tồn tại siêu cường không gì cản nổi.

Lại nói, Lăng Phong luyện đủ thứ võ công, khiến cho căn cơ của hắn không còn thuần khiết. Nói không chừng, chỗ khí lực thần bí trong người Lăng Phong thuộc về ma đạo, chẳng qua hắn chưa biết cách kích phát nó ra ngoài, lại đi học đủ thứ võ công hai nhà Phật Đạo, một hồi lộn tùng phèo lên hết, mới khiến bản thân thường bị nội thương.

Không có bằng cấp chính quy, quả nhiên thiệt thòi.

Có điều, cũng khó cho Lăng Phong.

Hắn cũng muốn gia nhập danh môn chính phái luyện bài bản lấy chứng chỉ hẳn hoi lắm. Chỉ là, hầu hết môn phái trong thiên hạ đều dính đến hai nhà Phật Đạo, chủ trương diệt trừ tà ma ngoại đạo. Với cái thân phận “vong hồn” đầy nhạy cảm này, Lăng Phong chỉ cần đến bất kỳ môn phái nào, kiểu gì cũng sẽ có cao thủ đuổi giết lột da hắn.

Con đường duy nhất có lẽ là, tìm đến “thế giới thứ ba”.

Thế giới của những vong hồn.

Khổ nỗi, đám này nằm ở đâu Lăng Phong hoàn toàn không biết, lại càng không dám hỏi lung tung. Bấy lâu nay, cứ mỗi lần hắn để lộ chút thân phận, lập tức sẽ có người tìm đến thật, nhưng đều là loại thâm hiểm. Bọn họ đều một dạng như Kha lão Cố lão. Không hề giải thích cho hắn chuyện gì đang xảy ra, đều chỉ muốn lợi dụng Lăng Phong.

Thành ra, Lăng Phong buộc phải tự mò tự luyện.

Lần trước Tiêu Thiên Phóng nói Lăng Phong không hợp với võ công Cái bang thuần dương cương, Lăng Phong đành ngậm ngùi nghĩ mình chắc chỉ hợp với Thái cực Đạo gia.

Thế nhưng chiếu theo suy nghĩ tương khắc vừa phát hiện ra, vậy thì ngay cả võ công Đạo gia Lăng Phong cũng khó mà luyện được. Chẳng phải dân trừ tà ma trong dân gian đều là đạo sĩ đó sao?

Nhưng vậy thì vẫn có chỗ vô lý.

Tâm pháp của Lăng Phong là một bộ khẩu quyết Lưỡng Nghi nào đó. Còn thần pháp, theo lời Liễu Cung chủ tên là Thái Ất thần công của Toàn Chân gíao. Cả hai, rõ ràng nghe tên liền biết đều thuộc về Đạo gia.

Vậy thì cái gì trên người Lăng Phong thuộc về tướng hồn, sẽ bị khắc chế? Chẳng lẽ nói, chính võ công Toàn Chân kia?

Nói như vậy chẳng hóa Toàn Chân giáo là một ổ tướng hồn rồi?

Trọng yếu là, hắn nghe lời Cố lão bỏ bớt Đoạn Hồn quyết, không lẽ giờ còn phải bỏ nốt thứ gì khác. Thế thì còn cái vẹo gì nữa đâu.

Nhận vai nam chính, mang trong người bí mật, cũng chẳng phải chuyện gì vui vẻ cho lắm.

Đúng lúc này ...

- Lên.

“Rầm rập”

Có tiếng hô quát từ phía quân Bình Định, đi kèm tiếng tiến quân đều răm rắp.

Thiên Diện bỗng nhìn Lăng Phong, đôi mắt kẻ đậm của nàng ta bỗng hiện dị dạng.

Nhớ lại chuyện cũ ở Ngô gia trang, áng chừng bà cô này lại sắp giở trò ảo cảnh gì đó, Lăng Phong lập tức hai tay bịt mắt nói :

- Tiểu Nguyệt tỷ, bây giờ là lúc nào rồi? Còn muốn khống chế ta làm gì?

- Hừ, ta không rảnh khống chế ngươi.

Thiên Diện nói rồi lao tới trước.

“Bùng bùng”

Rất nhanh, Thiên Diện đánh ra vài chục chiêu Phong Huyệt chỉ pháp, ngăn cản đám lính đang lao đến, chỉ là tạm thời ngăn được một đợt lính, khó lòng ngăn mãi.

- Ma nữ, mau thả Dương tiểu thư.

- Các ngươi tiến tới một bước, ta sẽ giết cô ta.

- Lăng ... Lăng ... khục ...

Chỉ thấy Dương Diệu Chân bị Thiên Diện ôm lấy, hai tay ra đưa trước khua loạn, dáng vẻ cầu cứu Lăng Phong.

Lăng Phong cười khổ, hắn làm gì được đây?

Thiên Diện đột ngột lùi ra sau, đứng ngang với Lang Phong, quát nhẹ :

- Mau liên thủ với ta.

- Ta? Liên thủ với cô?

Lăng Phong choáng váng. Có điểm thụ sủng nhược khinh, lại thêm khó hiểu.

Lăng Phong ban đầu không có vai trò gì trong chuyện hôm nay, chỉ vì Thiên Diện vô cớ kéo hắn đi cùng. Nhưng ít nhất tại thời điểm này, hắn bỗng phát hiện mình và Thiên Diện là cùng một loại “người”, cùng một chiến tuyến.

Thiên Diện nói :

- Tên họ Lưu kia từng giống như chúng ta. Chỉ vì bổng lộc mà đi phục vụ cho triều đình, đáng chết.

- Nguyệt tỷ, cái này là vấn đề cá nhân. Mỗi người có một chí hướng mà?

Thiên Diện hừ lạnh :

- Hừ, ngươi chưa nhớ ra ta không trách. Ngươi chỉ cần biết, Tống đình không xứng đáng tồn tại, cần phải khiến cho chúng diệt vong.

Lăng Phong không khỏi nhíu mi suy xét.

“Chưa nhớ ra thì sao? Nhớ ra thì sao?”

Không lẽ nếu hắn nhớ ra gì đó, hắn sẽ giống Thiên Diện chống đối quan binh?

Lăng Phong lập tức nghĩ đến. Thiên Diện không chừng lại như Cố lão, đem cái gì 600 năm trước chúng ta phục vụ Thái Tổ Chu Xán. Khác là, lão già kia thì muốn đào mộ Chu Xán, còn Thiên Diện thì đi tiêu diệt nhà Tống khôi phục nhà Minh của Chu Xán đi.

Đây chẳng phải là phản động rải truyền đơn dụ hoặc quần chúng sao?

Lưu Quang Thế nghe nói làm tướng quân không sai, lập công giết giặc Liêu, được dân chúng ca ngợi tin tưởng, như vậy chẳng có gì đáng trách cả. Đổi lại là Lăng Phong, hắn mà có cơ hội như họ Lưu, hắn cũng sẽ làm. Chẳng phải bây giờ hắn cũng đang là nhân viên Mật Thám ty đó thôi?

Tống hay không Tống thì có vấn đề gì đâu? Thời điểm hiện tại, triều Tống đang thịnh, dân chúng chẳng kêu ca gì mấy, chỉ lo ăn chơi phá phách. Có thể năm năm nữa, triều Tống hủ bại, để người Kim quấy rối. Nhưng đó là chuyện của sau này, cũng là chuyện của mấy vị thích hoạt động chính trị gì đó, Lăng Phong không ham.

Vả lại, đây là dị giới, bất kỳ chuyện gì cũng có thể xảy ra.

Lăng Phong sẽ không vì chuyện mình là “vong hồn” mà sẽ mù quáng nghe theo mấy câu của Thiên Diện. Bề ngoài nhân cơ hội hỏi :

- Nguyệt tỷ, nói vậy Lưu Quang Thế bị hạ độc là tỷ làm?

- Hắn ta bị hạ độc là đáng lắm.

- Đáng, rất đáng. Nhưng có phải tỷ làm hay không?

- Ngươi hỏi làm gì? Ta làm hay ai làm có gì khác nhau?

Lăng Phong gãi đầu:

- Có khác đó.

Thiên Diện dửng dưng đáp :

- Nếu bổn tọa thực sự ra tay, vậy thì hắn đã chết rồi.

Lăng Phong nghĩ nghĩ, không phải nàng ta?

Từ từ, vậy cũng chưa thể khẳng định hoàn toàn không liên quan. Vả lại chắc gì nàng ta nói thật.

Lăng Phong chợt nhớ tới nhà ngoại Lâm gia, liền hỏi :

- Vậy còn Dương gia?

- Chuyện gì của Dương gia?

Dương gia Lâm gia đều là tướng gia của Tống đình. Đám Thiên Diện căm ghét Tống đình, nói không chừng muốn hạ độc hại con cháu mấy nhà này, động cơ vô cùng hợp lý. Kể cả không phải chính tay Thiên Diện làm, thì ví như đám Thiên Diện có mạng lưới rộng khắp, một kẻ nào đó đui mù ra tay với Lâm thị.

Lăng Phong nghiêm túc hỏi :

- Chục năm trước tỷ từng ám sát Dương Diên Chiêu? Nghe nói, Dương lão tướng cũng bị trúng độc.

- Không liên quan đến ta.

Thiên Diện có vẻ mất kiên nhẫn.

- Thực sự? Vậy còn thủ hạ của tỷ ...

Thiên Diện bị thương nhẹ, lần đầu lộ ra tâm tính gắt gỏng :

- Ngươi vì sao quan tâm đến độc như vậy?

Lăng Phong cũng không muốn chọc giận bà cô này khi chưa cần thiết, liền ra vẻ vô tội :

- Ta chỉ muốn biết về một độc dược, gọi là Đoạn Cân.

- Đoạn Cân ...?

Có tiếng ồn ào phía trước làm Thiên Diện xao nhãng, lại thêm một đợt tấn công của đám lính Bình Định.

Lăng Phong không khỏi quan ngại. Đám lính kia hình như chưa họcc qua lớp giải cứu con tin. Rõ ràng Dương Diệu Chân vẫn nằm trong tay Thiên Diện, vậy mà cứ thế tiến lên. Coi bộ, chúng cũng không ngại tính mạng của Dương Diệu Chân là mấy.

Trọng yếu là khó khăn lắm mới khiến ma nữ nói chuyện.

Thiên Diện không biết Lăng Phong đang nghi ngờ mình, nói :

- Mau vận dụng Cửu Âm tâm kinh, nó sẽ kích hoạt Cửu Âm chân khí trong người ngươi.

“Ồ?”

Lăng Phong choàng tỉnh, hóa ra cái khí lực kia là Cửu Âm chân khí. Khó trách từ ngày học Cửu U, cái đống khí lực cổ quái đó cứ chạy loạn trong người không yên.

Thực ra Lăng Phong còn có điều không biết. Cửu Âm tâm kinh không phải ai cũng học được. Cửu Âm, một phần nào đó đại diện cho “thế giới tướng hồn”.

“Cửu Âm”, đều có nghĩa “âm” của nó.

Chẳng qua, chuyện độc vẫn quan trọng hơn.

- Rút cục tỷ có biết về Đoạn Cân hay không?

- Một chút.

- Vậy có thể ...

Thiên Diện ngắt ngang :

- Liên thủ với ta, cầm chân đám lính kia. Xong xuôi ta nói với ngươi.

Lăng Phong giơ tay :

- Vậy ngoắc tay.

- Cái gì ngoắc tay?

Thiên Diện nhíu mày không hiểu. Lăng Phong cười gian :

- Đây, ngón út móc vào nhau. Cái này là ký hiệu của “thế giới thứ ba” đó.

- Hừ.

Giữa hẻm núi, chỉ thấy một cảnh tượng kỳ quái.

Một nữ nhân xõa tóc, tay trái kẹp một nữ nhân đã bất tỉnh, tay phải giơ ngang, ngoắc ngón út với một thanh niên đầu tóc vô cùng hổ báo. Cách đó không xa, là một đoàn binh lính đang cẩn trọng tiến lại gần.

Cùng lúc, ở một góc khuất gần đó, có ai đó nhìn cảnh nọ phì cười :

- Tên này rút cục còn thích làm những trò trẻ con gì nữa?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.