Mật Thám Phong Vân

Quyển 2 - Chương 56: Rồng rắn trâu chó



Lúc này Lăng Phong và A Quyền đều rút về bên cạnh Mặc lão.

Quần nhau một lúc, tên mắt hí bị A Quyền một đấm đánh lui về, Long lão đại vẫn đang đứng ôm ngực, còn tên Phùng trâu tuy không bị thương nhưng cũng mệt mỏi rã rời. Trận thế thua hai hòa một như vậy, rõ ràng phe Long lão đại thua, đám lóc nhóc theo sau, không cần thiết lên nữa.

- Các hạ xưng tên được rồi chứ?

- Thằng nhóc yếu ớt, mày cũng dai lắm. Ông không ngại nói cho mà biết, ông đi không đổi tên ngồi không đổi họ, huynh đệ gọi Phùng ...

- Đủ đủ, dài quá nhớ không nổi.

Ngất, từ đầu đã khoe là Phùng "trâu" rồi, dài dòng rút cục vẫn thế. Thằng mập này đánh nhau không sao, cứ nói là bắn nước miếng khắp nơi, đã thế còn ham dài dòng.

Tên mắt hí nhìn Quyền nói đúng một chữ :

- Xà.

- Có phong độ. Thất kính thất kính.

Lăng Phong giơ ngón cái. Ngắn gọn, rất tốt.

Tên Xà khoanh tay không đáp, trong mắt không phục.

Lăng Phong lại chẳng vui vẻ giì cho lắm.

Đám giang hồ này, lần trước thua trở về đem tới hai tên mới, lần này thua trở về không biết đem tới bao nhiêu tên nữa. Lăng Phong không ngán, nhưng hắn đang cần thời gian luyện tập lại, ngày hôm nay nhìn ra rất nhiều điều cần cải thiện. Nếu đám kia mà cứ đem người tới quấy liên tục, Lăng Phong cũng khó mà luyện cho nổi. Chưa kể, chỉ sợ bọn này không chơi ngoài sáng như hôm nay, lại làm mấy trò đen tối sau lưng phá việc buôn bán, vậy phiền toái to. Đám này lăn lộn lâu nay, trò bẩn phá rối không thiếu.

Long lão đại thua cuộc, đang định giao kèo chia vùng. Trong mắt mấy bang hội như của Long lão đại, tự nhiên lòi ra một đám giữ cửa tiệm Lăng phủ như thế này, còn dựng cả sân luyện, sắp tới có lẽ dựng bang phái cạnh tranh với chúng. Hôm nay kéo nhau tới, không chỉ trả thù, mà còn đánh phủ đầu trước. Chẳng ngờ bị thua, Long lão đại rất tức tối, nhưng đoán tạm thời phải nhịn.

Hai tên bằng hữu Xà và Phùng Ngưu này cũng là lão đại quanh đây, thực ra còn một tên Cẩu nữa, thành bộ tứ "rồng rắn trâu chó" nổi tiếng kinh thành. Hôm nay mới tới ba tên.

Lăng Phong ra dáng kẻ thắng cuộc, suy nghĩ không biết nói gì, bèn chém đại trước một câu.

- Không biết các vị có lời gì để nói không?

Tên Xà cười âm hiểm :

- Hehe, lão Long, xem ra chuyến nào lão lỗ rồi đấy.

"M*, để nó nói trước mất." Long lão đại chửi thầm, thằng Phùng Ngưu loại não không có không lo, nhưng thằng Xà này rất nhanh nhạy, nhìn ra điểm mấu chốt.

Giao kèo, bên nào nói điều kiện trước thường bị thiệt. Không ngờ thằng nhóc kia nhanh như vậy, giành hỏi trước, khiến lão Long nghẹn ở cổ.

Long Bác Khôn nhìn Lăng Phong vênh vênh, phát bực. Sẵn có hai thằng cũng là lão đại ngang hàng, còn có đám đàn em ở sau, không thể hạ thấp mặt mũi.

- Chả có m* gì để nói cả. Cứ chờ đấy lần sau ông lại tới.

- A đù, còn cứng miệng.

- Có chuyện gì ở đây thế này?

Đang lúc tất cả đi vào bế tắc muốn đánh lại lần nữa, thì ở đâu ngoài cửa có hai bóng người đi vào.

...

Từ Nguyên bộ dáng như thiên tướng hạ phàm, râu vểnh ngực ưỡn. Đi bên cạnh gã lại là Lăng Vân, hôm nay ăn mặc khá tỉ mỉ, còn khoác lụa mỏng. Không thể phủ nhận, rất đẹp đôi.

"Ài, Vân tỷ hôm nay còn dẫn cả trai về nhà sao?"

Lăng Phong âm thầm khó chịu.

Lại quên mất, vừa rồi hắn cũng dẫn gái về nhà.

Long lão đại nhìn thấy Từ Nguyên, âm trầm bất định.

Từ Nguyên chính là kẻ lần trước sai đám bọn hắn tới phá Phong Vân tơ lụa lễ khai trương, thậm chí móc ngoặc cả Kim Ngô vệ không để họ nhúng tay vào, để cho bọn lão Long phá thoải mái. Hôm đó đám Long lão đại bị đánh lui, bị Từ Nguyên chửi mắng suốt nửa ngày.

Ở kinh thành, Từ gia đẳng cấp hoàn toàn khác Lăng gia. Mặc dù Từ gia không phải là nhà lớn nhất ở đông thành, nhưng có điểm mạnh riêng, đó là quen biết đủ hắc bạch hai bên. Phía Kim Ngô vệ thậm chí có người Từ gia làm chức quan nhỏ, còn phía hắc đạo thì phải kể chuyện mấy năm trước.

Đông thành trước kia thuộc về một tên đại ca họ Khắc, tên này cũng hoành hành đủ loại, đụng đến nhà họ Từ, phía Từ gia liền dùng tiền chọc Kim Ngô vệ huy động càn quét, khiến giang hồ đông thành tổn thất nặng. Điều quan trọng, Từ gia lại có tay trong ở dưới Khắc lão đại, ngay lúc hỗn loạn giết chết họ Khắc, đó chính là "rồng rắn" lão Long và Xà, còn "trâu chó" là hai tên vùng khác nhập vào sau.

Chính vì thế ở đông thành, họ Từ buôn bán chả ai dám phá.

Từ Nguyên vẫn bộ dạng khách át chủ, vừa tới hất hàm hỏi đám Long Xà :

- Làm sao các ngươi lại đến đây, có kẻ càn quấy sao?

- Từ công tử, huynh đệ giao lưu thôi. - Tên Xà cười nịnh.

Lão Long thì im lặng.

Từ Nguyên liếc Long lão đại bất mãn. Ý tứ chính là, bản công tử đến đây, không chịu nói vài lời nịnh hót để Lăng tiểu thư nghe sao, còn đứng đó liếc.

Từ Nguyên lại quay sang nhìn Lăng Phong, khóe miệng cười nhạt.

Mục đích của Từ Nguyên ở đây rất đơn giản, biểu diễn để cho Lăng Vân xem. Để cho nàng ta thấy Từ Nguyên ở kinh thành cường thế ra sao? Giang hồ gặp cũng phải lùi bước. Đại khái, có gã xuất hiện, chẳng cần phải động một ngón tay, mọi chuyện đều sẽ được giải quyết. Ngày hôm trước kế hoạch cũng như vậy, rất tiếc là tới nơi thì đã bị Lăng Phong dọn dẹp.

Lại nói, Lăng Phong hình như cũng chưa làm gì Từ Nguyên, tên kia là một đại thiếu gia gia tộc lớn, làm sao lại ghét ra mặt một tên người làm như Lăng Phong rõ như vậy?

Nói ra cũng do Lăng Vân một phần.

Nàng mấy lần từ chối thịnh tình của Từ Nguyên, mà lấy lý do lần nào cũng dính một tí đến Lăng Phong. Từ Nguyên ghen lớn.

Ông bà nói, muốn lấy vợ, thì có ba nhân vật trọng điểm cần lấy lòng. Một là mẹ vợ, thứ hai là cha vợ. Nhưng cái thứ ba mới trọng yếu, chính là cậu em vợ. Đánh rớt cậu em vợ rồi thì không sợ không lấy được vợ.

Nhưng Từ Nguyên thì sao? Không lấy lòng Lăng Phong thì thôi đi, còn xem như địch thủ.

Thực ra, Từ Nguyên không biết Lăng Phong là thân đệ của Lăng Vân, chỉ nghĩ là đường đệ họ xa. Mà cho dù biết, Từ Nguyên vẫn muốn hạ thằng nhãi kia, tốt nhất là cút cho khuất mắt đi.

Bình thường Từ Nguyên cũng không nóng vội như vậy, cũng sẽ bày mưu tính kế chậm rãi. Nhưng thứ nhất gã có một cỗ cảm giác đáng sợ, Lăng Vân đang ngày càng cách xa mình, cho nên sinh ra gấp gáp. Cái thứ hai, Từ Nguyên không xem Lăng Phong vào đâu, cho nên không muốn phí tâm tư bày mưu tính kế nhiều.

Lăng Phong trong mắt Tư Nguyên chẳng đáng một xu. Một tên chưởng quầy mà thôi. Nghe nói có chút ý tưởng độc đáo gì đó. Nhưng cũng chỉ vứt đi. Từ thiếu gia không thèm xem mấy cái trò lặt vặt kia vào mắt. Độc đáo mới lạ thì đã sao, bị chèn ép không bán được thì cũng thành phế thải. Chỉ cần có họ Từ nhúng tay vào giúp đỡ, sản phẩm chả cần độc đáo cũng thu lợi nhuận gấp trăm lần.

Mặc lão mắt già thành tinh, nhìn thái độ của tên Xà và Long đối với Từ Nguyên, liền nhắc nhẹ :

- Công tử, hình như có quan hệ móc nối nhau.

- Ta đã nhìn ra. - Lăng Phong nhíu mày nói.

"Hừ, tán gái dàn xếp cướp giật sao? Ông thấy quen rồi."

Thảo nào hôm đó không sớm không muộn lại thấy Từ Nguyên ôm quà tới mừng khai trương.

“Bộp bộp”

- Từ đại thiếu, lên kế hoạch tốt phết, tính toán tinh chuẩn nha.

Lăng Phong hai tay đập đập ra vẻ phủi bụi, ý tứ nói đám kia hắn vừa xử lý xong.

Lăng Vân ánh mắt mơ hồ, nhưng không nói gì. Nàng từ đầu bảo trì im lặng.

Từ Nguyên giận cá chém thớt quát đám lão Long :

- Các ngươi vẫn còn đứng đó, bản công tử ở đây, chuyện tiếp theo ta giải quyết là được. Nhớ, đây là Lăng tiểu thư, sau này không được vô lễ. Đám còn lại, thì tùy ý.

Gã nhấn mạnh ba chữ “đám còn lại”, ý tứ không nói cũng rõ là ai.

Đám Long lão đại nhanh chóng rút lui.

Lăng Phong lại không khỏi buồn cười với cách hành xử của Từ Nguyên.

Trước nay Lăng Phong tuy ghen tỵ với Từ Nguyên, vì tên này tương lai không chừng sẽ lấy được Lăng Vân. Nhưng hắn không hề khinh thường Từ Nguyên.

Có thể nắm một phần thương nghiệp của Từ gia, chắc chắn phải có chút khả năng, sẽ không đến mức bao cỏ.

Nhưng đoạn vừa rồi lại khiến Lăng Phong nhìn lại với ánh mắt khác, tên này không phải bao cỏ, mà là bao cát.

Nếu đã đứng đằng sau dựng chuyện, sao không tiếp tục đóng kịch, lại chạy tới đây ba hoa lộ liễu như thế?

Bỗng, Lăng Vân quay qua nhìn Lăng Phong nói :

- Lăng Phong, ngươi và mấy huynh đệ đi nghỉ đi. Chuyện tiếp theo ... để ta lo.

Lăng Phong liền nói :

- Được thôi. Nhưng Vân tỷ à, nam nhân tốt không thiếu. Không cần phải ôm hy vọng mãi vào một người.

- Đúng vậy, Đại tiểu thư, tại hạ tuy ...

- Đi vào, anh không nói chú.

Lăng Phong giơ chân đá A Quyền.

Từ Nguyên mỉa mai :

- Lăng chưởng quầy, ngươi đây là đang nói ai?

- Ta cũng chẳng thích bóng gió. Chính là ngươi. Hôm trước tên Long dẫn đám đầu gấu tới. Hôm nay Từ thiếu gia lại ra mặt dặn dò. Chẳng phải là quen nhau sao? Con nít 3 tuổi cũng nhìn ra được đó.

Từ Nguyên vội quay sang giải bày :

- Vân Vân, nàng phải tin ta. Long Bác Khôn quả thật ta có quen biết, nhưng cũng chỉ là quan hệ làm ăn mà thôi. Chuyện lần trước ta hoàn toàn không biết. Hôm đó trở về biết được chúng quấy rối lại chính là cửa hàng của nàng, ta liền răn dạy một phen rồi. Cho nên nàng thấy đấy, mấy hôm nay chúng đâu dám quay lại. Nàng không biết, giang hồ kinh thành, đến một lần không được sẽ không dễ mà bỏ qua như vậy đâu ...

Lăng Vân trầm mặc. Từ Nguyên nhân đó lại nói :

- Chỉ là, giang hồ có quy củ giang hồ. Bọn hắn bị mất mặt một lần, cửa tiệm của nàng có ta nói một lời chúng sẽ không động, nhưng còn đám nào kia ...

Lăng Phong cười to :

- Diễn, diễn. Ngài diễn tiếp đi nha!

Lăng Vân phiền lòng nói :

- Lăng Phong, đủ rồi. Các ngươi ... vào trong đi.

Lăng Phong nhìn thái độ của Lăng Vân âm thầm lắc đầu.

Vân tỷ a Vân tỷ! Nữ nhân mềm lòng, xem ra nàng cũng đã đoán ra, nhưng lại bỏ qua cho họ Từ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.