Mật Thám Phong Vân

Quyển 2 - Chương 68: Thần bí nhân



Thấy mờ mờ một đoàn người ở xa, Lăng Phong biết cả ổ bị tóm.

Đi ra là Lâm thị, hai tỷ muội Tiểu Mai Tiểu Hiên. Còn có cả Tô Đóa Nhi và một vài hạ nhân trong phủ. Xung quanh một loạt sát thủ bịt mặt vây lấy. Mặc lão đang hộ vệ bên cạnh Lâm thị, chằm chằm nhìn một kẻ mang mặt nạ màu bạc. Nhìn qua có vết máu trên tay áo, xem ra vừa rồi lão đã kịch chiến.

Kế hoạch thoát ra từ phía tây đã thất bại.

Chuyện đã đến thế này, Lăng Phong cũng không nói nhiều cái gì “tại sao mẫu thân lại ra đây” các kiểu dài dòng. Hắn chán nhất kiểu phim ảnh, chết mà chia tay chia chân cả chục phút, nói xong câu cuối thì chết. Lúc này nói nhiều chỉ tổ mệt.

Lăng Phong chỉ đành thở dài.

Thôi vậy đi, tiết kiệm sức lực và tâm trí, có gì phát sinh tình huống còn suy tính được.

Tô Đóa Nhi bụm miệng, nước mắt cũng chảy ra. Nàng chưa bao giờ nhìn thấy tràng cảnh thảm thiết thế này, giữa sân vẫn còn vài người nằm ra đó không rõ sống chết. Nàng sống ở đây cũng một thời gian, mặc dù không tiếp xúc nhiều với Lăng Phong, nhưng sống ở đâu lâu cũng dần sinh cảm tình, thấy Lâm thị khóc lóc, nàng cũng muốn khóc theo.

Hai tỷ muội Tiểu Mai thì mặt đờ đần.

Về cơ bản, hai nàng nghĩ chuyện này không hề liên quan đến mình. Kể cả lúc trước Lăng Phong đã thông báo có một đám người vây ngoài phủ, nhưng Vương Diệu Mai vẫn cho rằng đó là kẻ thù của Lăng Phong hắn thôi, nàng không tin Triệu Hanh lại thuê sát thủ tới đây.

Nữ nhân, đôi khi suy nghĩ rất lệch lạc, đặc biệt khi có cảm tình với ai đó.

Lúc này tên Quyền và tên đầu lĩnh kia đã tách ra, nhìn chằm chằm nhau.

- Ngân diện? Sao ngươi tới đây?

Thấy tên mặt nạ bạc, đầu lĩnh liền hỏi.

Hắn cũng che mặt, nhìn không ra biểu tình là mừng hay kỳ lạ. Tình hình này, đầu lĩnh thực sự là mặt nạ bạc.

Mặt nạ bạc hừ lạnh bất mãn :

- Hừ. Nhiệm vụ cỏn con cũng dây dưa. Nếu không có ta, đám này đã thoát ra ngoài hết.

- Ta ...

- Bọn chúng muốn giả tạo đốt phủ. Đã vậy thì biến giả thành thật, đốt hết đi.

- Thế còn người của chủ nhân?

- Đã chết trong hỏa hoạn. - Mặt nạ bạc nói bâng quơ, ý định giết sạch.

- Được rồi.

Đầu lĩnh đảo mắt rồi gật đầu.

Hai tên bàn chuyện như chỗ không người khiến A Quyền rất khó chịu, liền chen mồm vào nói :

- Ta nói này hai đại ca. Vẫn còn chưa đánh xong mà. Tính toán sớm quá đó.

- Ngươi?

Mặt nạ bạc vừa nói liền phi về phía A Quyền, hai tay không thấy cầm gì theo.

Đồng thời, đám thủ hạ nghe mệnh lệnh của đầu lĩnh, đều giơ đao lên chuẩn bị chém xuống.

Bỗng ...

"Viu viu"

Một loạt âm thanh trong không khí vang lên.

Gần chục tên bịt mặt bị trúng thứ gì đó, bật ngửa ra sau, chỉ sót lại vài tên đứng xa chưa bị dính chiêu, tức tốc tránh về phía mặt nạ bạc, cảnh giác nhìn xung quanh.

Đầu lĩnh bị bất ngờ hô lên :

- Là ai?

Tên mặt nạ bạc cũng dời sang một bên, vừa rồi hắn là mục tiêu chủ yếu nhất của âm thanh kia, phản xạ nhanh những vẫn bị dính chiêu.

Một giọng trung niên vang lên. Hình như từ trên mái nhà phía bên kia cổng vào.

- Hừ, Triệu Hạnh bây giờ cũng thật lớn gan, hành động trong kinh thành không thèm cố kỵ?

Vương Diệu Mai mãi lúc này mới nhận ra tình hình, hỏi :

- Các ngươi là người của Triệu Hanh? Không biết ta là ai sao?

Vừa rồi ánh đao dơ lên làm nàng suýt ngất đi. Rõ ràng nàng do Triệu Hanh tìm kế cứu ra. Thế nhưng bây giờ người của hắn xông vào bắt nàng, nàng còn tưởng là hộ tống đi ra, không ngờ vừa ra đã ra lệnh giết?

"Tội nghiệp." Lăng Phong cười nghĩ.

Lăng Phong tuy mắt không mở ra, miệng không nói nổi, nhưng đại loại hắn biết có biến cố xảy ra. Chút thần thức sót lại giúp hắn quan sát xung quanh theo kiểu một cái máy hồng ngoại thời hiện đại. Vị quận chúa này cũng thật tội, bị người ta đến giết người diệt khẩu vẫn ngây thơ không hiểu.

Chỉ là, tất cả cũng từ hắn thò tay vào mà ra. Nếu không có anh Phong đây khuấy đảo, có lẽ tất cả bây giờ đều bình an vô sự ngủ trên giường.

Lâm thị thấy hắn nhếch mép, liền lo lắng hỏi :

- Phong con, con làm sao rồi?

- Con không sao.

Tiếng nói kia lại vang lên :

- Tiểu quận chúa, tên kia cả nhà ngươi cũng đã giết, giết thêm ngươi có là gì.

Vương Diệu Mai há hốc mồm.

Mặt nạ bạc vẫn đang thủ thế nhìn về mái nhà. Tên đầu lĩnh hét to :

- Câm mồm. Dám can thiệp sao còn không dám hiện thân?

- Bằng ngươi còn chưa đủ bắt ta hiện thân. - Người kia chỉ cười nói.

Tên đầu lĩnh cảm giác kẻ đang nói có bản lĩnh, lại không biết mức nào. Đầu lĩnh liền quyết định phi qua xử Lăng Phong trước. Tên này làm hắn khó chịu từ đầu, bây giờ sắp chết.

Lại "viu viu" hai tiếng.

Thứ kia là ám khí, phi đao.

Phi đao bay về phía đầu lĩnh, gã cực nhọc tránh ra được một cái, nhưng vẫn dính cái thứ hai vào đùi. Xem ra người kia đều tính hết đường lộn người của hắn.

Mặt nạ bạc đang căng người vận công ngưng máu, gằn giọng nhắc đồng đội :

- Đừng có vọng động.

- Có gì phải sợ chứ?

Đầu lĩnh không biết phi đao tẩm độc, tỏ vẻ không phục, quay lên phía xa nói :

- Ngươi quản hình như hơi nhiều thì phải?

Có tiếng ồn ào cuối phố, quân lính và người cứu hỏa đang tới.

Đầu lĩnh không thâm trầm như mặt nạ bạc. Gã quyết định một lần nữa tấn công. Lần trước không biết là thứ gì, bây giờ đã biết là phi đao, còn biết rõ phương hướng đối phương, gã nghĩ chả lẽ không tránh được. Vương Diệu Mai ở ngay sau lưng. Chuyến này không giết được Lăng Phong, vậy giết hai nữ nhân kia trước cũng được.

Lần này gã tính toán trước, chụp lấy một thủ hạ chắn phía sau, để tên kia lĩnh ám khí của đối phương. Quả nhiên lại nghe "viu viu", tên phía sau trúng đòn ngay ngực. Người trên mái nhà xem ra hơi chủ quan.

Vương Diệu Mai lần này lộ vẻ tuyệt vọng, kiếm của người kia đã đến trước mắt nàng. Nhưng nàng cũng không có võ công gì, lại hoàn toàn không hiểu tại sao bị giết, tất cả trống rỗng, cơ thể cũng cứng đờ ra.

- Aaaa.

Vương Diệu Hiên la lên.

"Choang"

Một cái bóng không biết từ đâu lao ra đỡ kiếm của đầu lĩnh.

Lăng Hổ xuất hiện.

Hắn đã gọn gàng hơn, tóc búi lên, nhưng vẫn vẻ cô hồn kia không đổi.

Lăng Hổ khuỵu thấp, cả người gồng lên, hai tay chụp lấy thân kiếm của đầu lĩnh như tư thế bái Phật, ánh mắt sắc nhọn. Lúc này trông Lăng Hổ rất giống cái tên Lăng Phong đặt cho, một con hổ.

"Uu...ng"

- Thiết bố sam?

Đầu lĩnh bất ngờ lùi ra.

Kiếm của đầu lĩnh dù bị tay Lăng Hổ chụp cản lại, vẫn chém được xuống vai. Nhưng trái ngược với tiếng cơ nhục mong đợi là tiếng trầm đục như kiếm va vào sắt vừa nung nguội. Lăng Hổ rõ ràng chỉ mặc một lớp vải bố, không hề mang áo giáp.

Trước lúc vào đây tên đầu lĩnh đã từng dò qua, cứ tưởng chỉ có một lão già hơi đáng ngại. Hóa ra vừa bắt đầu đã gặp một thằng phi ra phi vào lại còn làm choáng, xong nửa bước chui ra một tên dùng Lạc Anh kiếm, lùi lại thì một tên trên mái nhà phi đao vào mông, quay sang lại đụng một con hổ thân mình cứng như sắt.

Cái chỗ này, thế mà nghe nói là buôn bán tơ lụa cơ đấy?

"Vù"

Lăng Hổ không để lâu, ngay lập tức phản kích, tay vung hình hổ trảo thẳng vào mặt đầu lĩnh. Tiếng gió nghe như thú vồ mồi.

"Binh"

Mọi chuyện xảy ra rất nhanh, khi tên đầu lĩnh chật vật ngả ra sau thì mặt nạ bạc đã cứng đối cứng giúp hắn, một quyền đấm thẳng vào trảo hình của A Hổ. Cả hai đều bước lùi ra sau vài bước, tay đều run nhẹ. Cùng lúc đó, lại có những tiếng "viu" trong không trung, cả đầu lĩnh lẫn mặt nạ bạc trúng phi đao.

Lần này đầu lĩnh đã nhận ra phi đao có độc, cơ thịt bắt đầu tê dại. Gã cố gắng nhịn đau nhảy sang một góc tường, tránh để tư thế quá lộ.

Tiếng ồn ào phía tây phủ, có người đang xông vào chữa cháy.

- Ngân diện, sao đây?

- Rút. - Mặt nạ bạc cắn răng ra lệnh.

Ở chỗ này gã ái ngại nhất là kẻ trên cao dùng phi đao kia. Bên phía gã hôm nay không đem theo cao thủ đánh xa, bị thua thiệt nặng, mọi hành động đều bị kiểm soát. Lần này ngoài việc làm tên Lăng Phong bị ngoại thương, cộng thêm giết vài đứa vớ vẩn, còn lại công cốc.

Nhóm ám sát rút lui rất nhanh, người thần bí cũng biến mất lúc nào không rõ. Người kia giống như chỉ đến ngăn cản, chứ không có ý giúp đến tận cùng.

Lăng Phong chìm dần vào hôn mê.

"M* rõ chán, đến đây lâu lắm mới gặp cao thủ đánh nhau, lại chả được xem cho thoải mái." Trước lúc ngủ say còn kịp chửi một câu.

Cả phủ lộn tùng phèo lên, tiếng người kêu la, lửa bốc cháy, tiếng chó sủa, y như cảnh gặp giặc đốt thành. Chỉ có một thằng mặc kệ ngủ ngon lành.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.