Mật Thám Phong Vân

Quyển 3 - Chương 98: Tối nay ta ngủ với ngươi



Lăng Phong đã biết ai đến.

Mùi hương u nhã này, hắn cả đời cũng sẽ không quên được. Hắn còn thắc mắc mãi tại sao đêm đó nàng ta đột nhiên biến mất.

Kiếm kề cổ nhưng Lăng Phong lại không sợ nàng ta giết mình. Bởi vị này muốn giết hắn chẳng cần màu mè thế này làm gì.

Nói cho cùng, lần đó Lăng Phong chẳng khác nào "nhân cháy nhà đi hôi của", lợi dụng người ta bị xuân dược gì đó rồi cưỡng gian. Có bày biện lý do gì đi nữa hắn cũng là một tên vô lại.

Liễu cung chủ đứng bên trái Lăng Phong, nàng đã khôi phục mạng che mặt, từ trên xuống lại bộ dáng trắng tuyết thánh khiết.

Lăng Phong ho nhẹ, phá vỡ không khí tĩnh lặng :

- Liễu cô nương, nàng ... vẫn khỏe chứ?

Trầm mặc.

Mãi một lúc Liễu cung chủ mới hừ lạnh :

- Hừ, ngươi đáng chết vạn lần.

- Nàng thực sự muốn giết ta sao?

- Ngươi thách thức ta?

Liễu cung chủ siết lưỡi kiếm cứa cổ Lăng Phong, máu cũng rỉ ra.

Lăng Phong định nói vài câu nữa, nhưng hắn nín lại được.

Dù sao người ta cho sống cứ tìm đường chết để làm gì? Lăng Phong không rõ vì sao nàng ta không ra tay với hắn, nhưng ai mà biết nói thêm câu nào nữa nàng ta làm thật.

"Khục"

Đúng lúc này Liễu cung chủ ho khan, kiếm cũng rơi ra, cả người lảo đảo muốn ngã.

"Nàng ta bị thương?" Lăng Phong muốn tiến tới đỡ.

Liễu cung chủ cố trừng mắt :

- Không được lại gần.

- Được được, nàng không ngại thì ngồi xuống giường kia đã. Để ta rót trà cho nàng hạ hỏa.

Lăng Phong thoát lưỡi kiếm, nở nụ cười cầu tài.

Phòng Lăng Phong nhìn chung chả có gì đặc sắc, tủ sách và giường ngủ. Đây trước kia là một gian nhà của nông dân trấn này, hắn mua lại làm phòng riêng. Cũng chỉ ban đêm về đây ngủ, thời gian còn lại đều ở ngoài sân tập.

- Nàng có cần cái gì không? Tỷ dụ dược phẩm, hay là ...

- Không cần!

- A, được rồi!

Lăng Phong cười khổ.

Dù sao mình cũng có lỗi với nàng ấy, bị mặt lạnh cũng đành chịu vậy. Từ từ cải thiện sau.

Liễu cung chủ đã ngồi hẳn xuống giường, nhắm mắt điều tức, cũng không để tâm Lăng Phong vào mắt. Nói cho cùng, hai người đã có quan hệ xác thịt, có lẽ vì thế nàng đối với hắn cũng không đề phòng như đối với kẻ khác.

Dần dà trong phòng như sáng hẳn lên, quanh người nàng dần hiện những luồng khí màu hồng nhạt uốn lượn, cái đài sen lại mờ ảo xuất hiện. Lăng Phong thầm nghĩ, xem ra đây là một kiểu "pháp bảo" của nàng ta. Nhìn từ xa rất giống Quan Âm ngồi trên đài sen.

Lăng Phong lần này đứng rất gần, càng quan sát càng thấy thú vị, hắn đưa tay sờ thử những luồng khí kia, chỉ thấy giống như cơn gió nhẹ, lại khá lạnh, ngoài ra không có gì khác. Có cảm tưởng một cái quạt điện công suất nhỏ đang thổi.

Ngồi nhìn mỹ nữ tĩnh lặng cũng là một loại thưởng thức. Có điều Lăng Phong nhìn cả canh giờ Liễu cung chủ vẫn bất động như tượng, hắn đâm ra nhàm chán.

Lăng Phong nhớ ra chuyện của Công Tôn Dao, bèn nói :

- Nàng có tĩnh dưỡng, ta ra ngoài một lát, được chứ?

- Hừm! - Liễu Cung chủ chỉ hừ nhẹ, coi như đã biết.

...

Lăng Phong ghé mấy gian nhà của huynh đệ Công Tôn gia.

Công Tôn gia bất thình lình đến, Lăng Phong căn bản không kịp chuẩn bị. Đột nhiên nhân số tăng gần gấp đôi, dĩ nhiên chỗ ở thiếu thốn. Hắn phải chuyển rất nhiều huynh đệ ở ghép vào nhau.

Công Tôn Tán đi ra nói :

- Lăng huynh đệ, thật ngại quá. Khiến ngươi khó xử.

"Đã biết làm khó ta còn làm?"

Lăng Phong cũng chẳng biết nói sao với lão này. Dù sao người ta cũng là ý tốt muốn hợp tác với mình.

Công Tôn Hàn không biết từ đâu xuất hiện, cười vui vẻ :

- Chỗ này thật tốt, ta không ngờ Tần Lĩnh có chỗ nuôi ngựa tốt thế này. Lăng Phong, cho ta thêm mấy cặp ngựa, đảm bảo năm năm sau có một bầy ngựa tốt cho ngươi dùng. Haha.

Lăng Phong cười méo miệng, chuyện lúc này chưa biết đi ở ra sao, còn tính chuyện 5 năm sau? Hàn thúc này cũng xem như một nhân tài, Đại Tống người nuôi ngựa không nhiều, nếu là bình thường Lăng Phong có lẽ sẽ mừng quýnh lên thật.

- Tán thúc, Dao muội thế nào rồi?

- Nó? Lăng huynh đệ không cần lo. Tính tình trẻ con thôi, khóc một lúc là hết. Đang ở phía sau với mấy con ngựa đấy.

- Ta gặp muội ấy một lát.

Công Tôn Tán cười nhẹ tránh đi.

...

Công Tôn gia được xếp ngay cạnh bãi cỏ lớn. Lúc trước ngựa trong đoàn chỉ chục thớt già cỗi, dùng luân phiên nhau, cũng không cần đến chỗ này. Chỉ là lần nọ ở Đồng Quan cướp được thêm chục thớt ngựa tốt từ chỗ Uy Viễn tiêu cục. Tần Quyền cùng Công Tôn gia đem tất cả về đây nuôi, thả luôn ra bãi lớn này.

Công Tôn Dao đang đứng cạnh hàng rào, cho một chú ngựa con ăn.

- Dao muội, muội còn giận ta à?

Công Tôn Dao ngước mắt nhìn, mắt nàng vẫn còn đỏ hoe, sở sở động lòng, khiến Lăng Phong nói ngắt quãng.

- Ài, ta xin lỗi. Lúc đó có quá nhiều chuyện, đầu óc ta không tốt, nói lời không được hay lắm.

Lăng Phong không biết nói sao cho đúng.

Hắn cũng chỉ muốn đến xin lỗi rồi rời đi, không muốn nói quá nhiều, sợ nàng ấy nghĩ mình tỏ tình gì đó. Thứ nhất là hai bên căn bản chưa phát sinh tình cảm. Thứ hai là tình hình đang rất loạn, hắn không muốn để nhi nữ thường tình dính vào. Thứ ba là, ở phòng riêng còn đang có một vị mỹ nữ.

Công Tôn Dao không đáp, nàng ngồi xuống vẫn chăm chú cho ngựa ăn.

Lăng Phong kiếm chuyện nói :

- Kỳ bá vẫn khỏe chứ?

Công Tôn Dao lúc này mới đáp :

- Ông ấy đang rèn một cây kiếm cho muội, lần này không tới được.

Lăng Phong ngồi xuống bên cạnh :

- Con ngựa này có tên không?

- Vẫn chưa. Huynh đặt đi.

- Vậy thì ... Tiểu Dao.

Nói xong hắn phì cười.

- Huynh ...

Công Tôn Dao bụm má tức giận quay lại, vừa định giơ tay đánh thì để ý đến vết máu trên cổ Lăng Phong.

- Huynh ... bị thương à?

- À, không có gì đâu? Ta bất cẩn thôi.

Quên mất, vết kiếm của Liễu Cung chủ chưa kịp lau.

Công Tôn Dao muốn đưa tay lên chạm vào, Lăng Phong tinh ý nhận ra, liền tránh đi.

Lăng Phong đứng lên nhìn ra bãi cỏ lớn :

- Mấy thớt ngựa này nghe nói rất tốt. Ta muốn cưỡi nó xem sao.

- Là Hồng Mã. Hàn thúc nói mỗi con đều rất đắt tiền.

Lăng Phong bỗng nói :

- Có muốn cưỡi ngựa với ta không?

Công Tôn Dao vui mừng muốn trả lời, nàng nghĩ đến cảnh hai người cưỡi cùng một con ngựa mà đỏ cả mặt. Lăng Phong lại nói một câu :

- Ta chọn con kia. Nàng tùy ý nhé.

Nói rồi cũng không chờ Công Tôn Dao trả lời, nhảy qua hàng rào chụp lấy dây cương, cũng chả cần yên ngựa gì cứ thế phi lên.

Lăng Phong bây giờ cũng chưa phải "mã thần" gì, nhưng cũng không tay mơ về cưỡi ngựa nữa.

...

Trời về chiều.

Đây không phải thảo nguyên bát ngát, nhưng cảnh tượng hai người cưỡi ngựa chậm rãi trên đường, ánh nắng vàng đổ bóng dài trên đường núi, ít nhiều cũng khá đẹp mắt.

- Lễ trưởng thành của huynh vui không?

- Ta? Ta không có lễ trưởng thành. Sinh nhật thì có.

Lăng Phong nhìn về xa xăm, lại nhớ gì đó.

Công Tôn Dao tò mò :

- Sinh nhật là gì?

- Ừ. Mỗi năm kỷ niệm, đúng ngày muội sinh ra.

- Mỗi năm đều làm?

- Đúng vậy. Nếu muội thích, sang năm ta tổ chức cho muội.

- Huynh hứa nhé.

- Dĩ nhiên.

Lăng Phong bỗng thấy đoạn hứa hẹn này rất quen, hắn từng nói một hai lần gì rồi. Hình như hắn là một kẻ hay quên.

Công Tôn Dao bỗng nói :

- Đêm trưởng thành của muội, muội đã rất vui.

- Ta cũng vậy.

Hai người cứ thế lững thững đi xa. Lăng Phong chỉ đơn thuần muốn giải khuây, cũng không nói nhiều với Công Tôn Dao.

...

Chập tối, Lăng Phong mới quay lại phòng mình.

Lăng Phong rất nhiều lần nổi hứng làm trò ngu, trò cưỡi ngựa vừa rồi cũng vậy.

Cưỡi ngựa không sai, cảnh sắc rất đẹp, rất trữ tình, chuẩn kịch bản quay phim. Chỉ có điều không thèm đeo yên ngựa là cái ngu to nhất của hắn. Trở về nhà hai chân khập khiễng, mông đau như bị đánh đòn. Nhìn xa còn tưởng vừa bị dân đồng tính "để ý" đến.

Về đến phòng riêng, nhìn vào Lăng Phong không khỏi phát choáng.

Cứ tưởng trò điều tức của Liễu cung chủ đã xong, hóa ra kéo dài suốt đến giờ vẫn ngồi y chỗ cũ. Hắn ngồi chờ thêm một canh giờ vẫn y nguyên.

"Mỹ nữ này, cũng thật kỳ quái. Chạy tới chỗ ta vác kiếm hù dọa, xong xuôi nhảy lên giường ngồi cả canh giờ, cũng chả xin phép gì nhau." Lăng Phong bực bội nghĩ.

Lăng Phong đành nhường luôn phòng cho Liễu cung chủ, chạy sang phòng Tần Quyền.

- Tứ ca, nửa đêm chạy sang chỗ đệ làm gì?

- Tối nay ta ngủ với ngươi.

Tần Quyền trợn trắng mắt, mặt co giật, xua tay liên tục.

- Gì? Không được.

- Sao không? Huynh đệ ta chưa bao giờ ngủ chung, lần này ôn luôn kỷ niệm cũ, thế nào?

Lăng Phong không khách sáo nhảy luôn lên giường. Hắn vừa đau mông vừa buồn ngủ.

- Tứ ca, làm ơn, buông tha cho đệ. Đệ biết mình đẹp trai phong độ, nhưng mà ...

- Nhưng mà cái gì? Chẳng lẽ ta không đẹp trai, nhìn ngươi da trắng thế kia, rất giống nữ nhân.

Tần Quyền hoảng hồn lùi ra sau :

- Đệ không có sở thích đó.

- Ta cũng không có "sở thích đó".

- Tứ ca. Ài, còn gì là thanh danh của Tần Quyền ta ...

Lăng Phong mặc kệ Tần Quyền, lăn đùng ra ngủ.

...

Sáng sớm, các huynh đệ đều ánh mắt kỳ lạ nhìn Tần Quyền và Lăng Phong cùng đi ra từ một gian.

Tần Quyền mặt như ăn mướp đắng, oan ức không nói thành lời, lầm lầm lì lì cả buổi. Gã biết chuyện này chả có gì cả, nhưng càng nói càng loạn.

Cao Diệp là người đầu tiên tiếp cận, vỗ vai Lăng Phong :

- Lục đệ dù sao cũng trẻ hơn, ngươi làm gì thì làm, để nó trầm cảm lầm lì như vậy, ài ...

- Tam ca, nghĩ tào lao cái gì đấy?

Lăng Hổ đang vờ nhắm mắt đứng tấn cũng nói bâng quơ :

- Tội lỗi, cần gì phải khổ như vậy. Luyện Đồng Tử Công của ta, đảm bảo mọi ham muốn đều biến mất.

Lăng Phong ngả ngửa.

Gia Cát Vinh trái lại khoanh tay một bên cười, ra vẻ hiểu biết :

- Chuyện này có là gì. Chỉ cần cảm xúc chân thật là được.

Lăng Phong xây xẩm mặt mày, không thốt nên lời.

Cuối cùng, Công Tôn Dao chạy đến, mặt đỏ bừng, lí nhí nói :

- Lăng đại ca, muội tha thứ cho huynh là được. Đừng ... đừng ...

- Đừng đừng cái gì? Ai nói bừa với muội? - Lăng Phong gằn giọng.

Công Tôn Dao không hiểu tại sao Lăng Phong lại giận nàng, không dám mở miệng, chỉ đưa ngón tay chỉ hướng Cao Diệp.

Lăng Phong nghiến răng :

- Lão Diệp, tối nay đến phiên ngươi.

Cao Diệp mắt trợn trắng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.