Mật Thám Phong Vân

Quyển 6 - Chương 201: Tâm pháp bí chữ "chém"



Chỉ thấy trên người kẻ kia, chỗ bị Lăng Phong đánh đầu tiên móp vào, sau đó lại nở ra bằng phẳng trở lại, quả thật không khác gì đang xem phim ma.

Đến lượt tên râu ria vung bàn tay ra trước, Lăng Phong đành đưa tay ngạnh đỡ.

"Soạt"

Lăng Phong chửi thầm. Cái thứ "xì xì" của đối phương nhìn đã thấy ghê, chạm vào còn ghê hơn, chỗ bị thương cũng bị ăn mòn như dính acid.

Nhưng vấn đề là, hóa ra hắn cũng tái tạo được.

Tốt xấu Phong ca cũng từng ghé chơi âm phủ, cũng gọi là dân có kinh nghiệm, lập tức khẳng định đây không phải âm phủ.

Cả hắn và đối phương không phải thực thể, đánh vào người gây tổn thương ngay lập tức có thể tái sinh, nhưng mỗi lần tái sinh sẽ tiêu hao thần lực. Lăng Phong đương nhiên không thể đùng một cái đoán ra đây là tâm cảnh, nhưng hắn cũng đoán được không gian này là một loại ảo cảnh. Còn hắn, có thể vẫn còn sống.

- Ước gì ở đây có khẩu súng ngắn ...

Nói chưa xong câu, Lăng Phong đã phải trợn mắt há mồm, tên kia cũng khựng lại nheo mắt nhìn.

Trước mặt Lăng Phong thế mà xuất hiện một thứ màu đen.

Chỉ thấy một khẩu súng ngắn G17 của thời hiện đại.

Ôi đệch m* đây là cái không gian quái quỷ gì?

Game không gian thực?

Tên râu ria không rõ thứ đồ chơi đen đen của Lăng Phong là gì, vẫn mạnh miệng nói :

- Gì đấy? Ám khí? Hô, tưởng gì, ám khí trong thiên hạ ngay cả Khổng Tước Linh lão ca cũng từng xài qua, ngươi đem thứ bé tẹo đó ra tác dụng gì?

"Xì xì"

Lăng Phong không suy nghĩ dông dài, hắn cực ghét cái tiếng xì của tên kia.

Súng giơ lên.

"Đoàng"

- Ááá, mặt của ta ... Đây rút cục là ám khí gì? Đường môn từ lúc nào phát minh thứ lợi hại như vậy?

- Sửa cho ngươi nhớ. Cái này không phải Đường môn, mà do Lăng Môn phát minh.

- Lăng Môn nào?

- Chính là gia tộc của ta.

Tự nhiên trên trời rơi xuống một cây G17 đảo lộn tất cả logic, vừa rồi bị đuổi chạy té khói bây giờ lại lật ngược thế cờ, Lăng Phong cũng chả thèm chần chừ, giơ lên chuẩn bị bóp cò lần hai.

Tên kia nhìn thấy hoảng hồn. Cái món kia bắn ra chỉ một phát đã làm người hắn thủng một lỗ to đùng, cả đời vân du của gã cũng chưa gặp ám khí nào khủng bố đến vậy.

...

Lăng Phong luôn nghĩ mình không có tâm pháp để dùng.

Thực tế đúng như Kha lão từng nhận định, hắn có mà không biết.

Tâm pháp của Lăng Phong dường như là một bản sao Lưỡng Nghi Tâm pháp của Toàn Chân, tầng hóa hình Lưỡng Nghi Hộ Tâm khá tương tự, ngay cả tâm cảnh cũng không sai biệt. Cũng không rõ mấy thứ này trong người Lăng Phong từ lúc nào.

Điểm khác biệt giữa Lăng Phong và đệ tử Toàn Chân có lẽ nằm ở phần luyện khí cơ bản.

Toàn Chân dùng Nội Đan thuật, còn Lăng Phong thì dùng hàng chợ trời. Mặc dù có sự giúp đỡ của Tần Quyền, nhưng có thầy có sách vẫn khác với học theo kiểu bàn luận hỏi han.

Nói ra thì cả hai đều chỉ cách vận khí hít thở, thông mạch Nhâm Đốc như nhau mà thôi. Chẳng qua, hàng chợ thì không thể bằng hàng hiệu, điều này là không thể che lấp được.

Nội Đan thuật dựa trên đạo dẫn của Đạo gia, cùng với thiền định của Phật gia, đều lấy chữ "tĩnh" làm bí quyết. Còn phép luyện khí của Lăng Phong là Tần Quyền gia sư, cũng không biết là dựa vào bí chữ gì, tâm trí luôn trong trạng thái hưng phấn.

Chắc bí chữ “chém”, trong “chém gió”.

Tuy khi vận công có chút hưng phấn, nhưng thu công Lăng Phong vẫn tĩnh tọa giống như thiên hạ.

Nói chung, võ công Lăng Phong đang có là một kiểu hầm bà lằng, nửa này nửa kia, xác suất tẩu hỏa nhập ma luôn luôn rất cao.

Lần giao chiến với Như Vân sát thủ, vào lúc gần cuối Lăng Phong đột nhiên rơi vào trạng thái "mong manh dễ vỡ", tai mắt khí lực hỗn loạn, đến cuối cùng Lưỡng Nghi Hộ Tâm còn đột nhiên tiêu thất. Thực ra lúc đó Lăng Phong đã ở bờ vực tẩu hỏa nhập ma lần hai, nếu không bị đâm trọng thương, sớm muộn hắn cũng sẽ tự ngã luôn ra đương trường.

Lăng Phong liều lĩnh kích phát chiến ý thi triển thương pháp, vô hình khiến thần pháp của hắn "lục đục nội bộ", chữ "vô" chữ "ý" đồng thời xuất hiện xung khắc lẫn nhau, kéo theo tâm pháp cũng bắt buộc phải kích hoạt.

Nói dễ hiểu thế này, cướp tới nhà, hai huynh đệ tranh giành ra chiến, lão cha phải chạy ra can ngăn, rút cục cả ba đều mất sức.

Trong cái rủi có cái may, sau lần bị kiệt quệ, tâm pháp của Lăng Phong rút cục vượt ải thành công sinh tâm cảnh, chính là giấc mơ kỳ quái này, báo hại Phong ca còn tưởng mình gặp "trải nghiệm cận chết".

Có điều trong cái may lại có cái rủi. Tâm cảnh của Lăng Phong vừa xuất hiện đã bị kẻ lạ dùng thần pháp sờ vào. Đối phương có lẽ nghĩ Lăng Phong yếu, muốn vào chơi chút.

Bên trong tâm cảnh, mọi thứ thực thể hay chiêu thức đều phải xài đến thần lực. Thân ảnh đều do thần lực sinh ra, chỉ cần thần lực không cạn lúc nào cũng tạo ra được. Điều này có nghĩa là, với những người không có thần, hoặc không đủ thần như Tiểu Uyển, chỉ có thể nhìn thấy không gian tâm cảnh, chứ không thể tạo ra cái gì.

Cũng có nghĩa là, nếu bị cao thủ thần đột nhập, người không có thần chỉ có thể dùng ý chí để thủ, không thể phản công. Đó là lý do vì sao Dương Thanh Phong nhắc nhở Tiểu Uyển luyện tâm cho kỹ, tránh bị khống chế.

Tiện nói luôn.

Bình thường một người dùng thần lực đột nhập tâm cảnh đối phương, chỉ cần lọt một tia vào là được, không có ai rảnh đi phí phạm thần lực tái tạo cả thân thể rõ rành rành như tên kia. Đã thế, dường như anh đây còn là người yêu bản thân, đánh nhau thắng thua không quan trọng chỉ cần dung nhan vẫn còn đẹp là được. Hỏng một tí lại tạo một tí.

Lăng Phong từ đầu cứ ghê tởm lão này râu ria không thèm cạo, bẩn bẩn khó chịu, nào có biết đối phương tốn không biết bao nhiêu thần lực đi tỉa tót từng sợi một.

...

Thấy họng súng đen ngòm lại đưa lên, gã râu ria hai tay che mặt, miệng nói vội :

- Khoan đã, cái ám khí kia không tốt, bỏ đi.

- Nói cũng phải, cây này hơi kém. - Lăng Phong tán thành.

Tên kia tưởng đã xong, vội vã chỉnh sửa dung nhan, chuẩn bị trả thù. Chỉ cần Lăng Phong đừng dùng cái thứ kia, gã hoàn toàn tự tin bóp chết đối thủ.

Chẳng qua, còn chưa kịp nghỉ xả hơi, râu ria lại buộc phải lên tiếng :

- Lại gì nữa đây?

Lăng Phong tỉnh bơ :

- Không cho ông dùng G17 thì ông chuyển qua M4A1 thôi.

- Cái gì gờ với mờ ...

Tiếp đó là một loạt âm thanh hỗn loạn.

"Tạch tạch"

- Á, trời ơi thân thể ta thủng hết cả rồi. Ngươi cái tên hỗn ... á ... trướng này, lão ca đây chỉ ghé thăm nhà ngươi một chút ... phì phì ... không tiếp khách thì thôi việc ... gì phải đối xử tàn nhẫn như vậy? Lễ nghĩa ngươi để đâu ... á ... hết.

- Buồn cười, ông bị sút về cái thời quái quỷ này hai năm, ở thêm tẹo nữa ngay cả cách dùng điện thoại cũng quên. Thôi, chịu khó thêm chút đi, ông đây ôn lại tí kỷ niệm xưa.

"Tạch tạch"

- Sao cứ nhằm mặt mà bắn thế hả?

- Ngày xưa ông chuyên headshot.

Tên kia ngán ngẩm, cứ thi thoảng thằng nhãi cầm ám khí lại tuôn ra một tràng từ ngữ trên trời, không khác gì thằng điên.

Lăng Phong vẫn không chịu dừng, cảm giác xả đạn này quả nhiên phê không thể dừng lại :

- Ông đầu thai cái chỗ chết tiệt này chém gió chả thằng nào tin. Lần này thì tốt rồi, có nhân chứng vật chứng hẳn hoi nhé.

- Được rồi, ta tin, ta tin là được chứ gì?

Râu ria khổ sở vừa tránh ám khí vừa kêu.

"Tạch"

- A, đồ lưu manh ...

"Tạch"

- Thổ phỉ ...

"Tạch"

- Vô liêm sĩ ...

- Thông cảm, còn nốt mấy viên, không bắn nó kẹt đạn mệt lắm, cây M4A1 này riêng vụ tháo ra rất phiền.

- Hừ, kẹt mới là tốt a, kẹt mới tốt ...

"Tạch"

...

Lát sau, trời yên biển lặng.

Xem chừng bắn mỏi tay hết đạn, Lăng Phong cũng buồn chán ngồi xuống đất.

Nói ra thì, mỗi viên đạn đều là thần lực. Cũng rất tốn kém.

Về cơ bản, có bắn nữa dường như tên kia chỉ kêu la oai oái là hết, Lăng Phong chả thấy đối phương bị tổn thương đáng kể gì khác. Xem chừng thần lực của tên kia cũng dư thừa như râu của gã, lại xài hoang phí chả kém Lăng Phong, người cứ hễ lủng chỗ nào lại lo đắp chỗ đó.

Tuy vậy, tên râu ria giờ này khá thảm thiết, một tay chống hông thở phì phò nói :

- Ngươi rút cục là người phương nào? Sao trong đầu ngươi toàn những thứ kỳ quái như vậy?

Lăng Phong bật ngửa :

- Ông mới phải hỏi thứ ghê tởm nhà ngươi đây? Người không ra người quỷ không ra quỷ, cứ xì xì như cao su bị cháy.

- Cao su là cái quái gì? Mà nói ngươi ngu không sai. Đây là tâm cảnh, nghĩ cái gì ra cái đó, có phải thật chó đâu mà ...

- Hóa ra là vậy, tâm cảnh? Đa tạ chỉ giáo.

- Haha, nói giỡn, nói giỡn ấy mà.

- Ta lại vừa nhớ ra một thứ rất hay ...

Tên râu ria có dự cảm không ổn, mồm chỉ kịp há ra, lại không nói được chữ nào.

- Lần này cho ngươi biết thế nào là Javelin, hàng Mỹ xài ở Iraq đấy.

- Ôi, Vô lượng thọ Phật ...

Tên râu ria rút cục phát điên.

Hắn chả hiểu mấy từ kia là cái quỷ gì, chỉ biết mỗi lần tên điên này nói ra một từ lạ, đảm bảo gã sẽ ăn đủ, lần này lại còn hai ba từ một lượt.

Gã ta vừa thoát khỏi giam cầm một thời gian dài, thân thể nội lực bị tổn thương nặng nề, chỉ riêng thần lực vẫn còn một ít. Nhưng một ít của gã cũng đủ để tung hoành ngang dọc, không may lang thang kiểu nào lại gặp Lăng Phong cũng đang bị thương, gã mới đánh liều nhảy vào muốn luyện tí.

Tất cả mọi chuyện đều suôn sẻ, cho đến lúc Lăng Phong lôi ra mấy thứ trên trời kia.

Đầu tiên một thứ ám khí nhỏ bằng bàn tay, ngay cả bắn ra mũi tên hay phi tiêu gã cũng nhìn không kịp, nhưng cứ phát nào là đau phát đó, thân thể của gã thủng từng lỗ to đùng, tốn không biết nhiêu thần lực mới sửa lại được.

Đến cây thứ hai dài bằng cánh tay, tuy "công lực" một lần yếu hơn, nhưng bù lại có thể bắn ra liên tục mấy chục phát, chừng đó đã khiến gã thực sự nản dần đều.

Bây giờ nhìn lại cây thứ ba, lỗ ám khí to bằng cả cái đầu người, thân dài bằng thân người, nhìn qua thậm chí không thể cầm gọn trong tay mà phải vác lên vai, nói vậy nếu để nó bắn ra chỉ e toàn bộ thần lực cả đời của gã cũng tiêu tan thành mây khói.

Gã lúc này chỉ còn thần lực lay lắt để bảo trì sinh mạng, nếu bị tuyệt diệt coi như hội phi yên diệt, bao nhiêu công sức để thoát khỏi trói buộc cứ thể cũng đổ ra sông sạch.

Biết mình không trụ nổi thứ đen ngòm kia, tên râu ria vội nói :

- Này, thương lượng được không?

Lăng Phong chưa xài đồ chơi rocket bao giờ, nào còn hứng thú gì khác :

- Thương lượng cái gì?

- Ngươi không muốn biết bí mật về chỗ này sao?

- Để sau đi, đợi ta thử xong cái này đã.

Tên kia run rẩy :

- Từ từ nào, quân tử động khẩu không động thủ.

Lăng Phong chậm rãi :

- Thì ta đang động khẩu ... phóng rocket đây còn gì.

"Viu"

"Uỳnh"

Cả một vùng không gian bị méo mó, khói bụi bốc lên mù mịt.

Chỉ tiếc nơi này chỉ tái hiện âm thanh hình ảnh, không xuất hiện mùi vị, nếu không chỉ e đã khét lẹt mùi thịt nướng đâu đó.

Ở phía ngược lại, một nhân ảnh mờ mờ, trên vai một thứ vũ khí kỳ quái dài ngoằng, tay còn lại phủi phủi bụi trên người, miệng lẩm bẩm :

- Ông mới thèm vào quan tâm bí với chả mật. Bí mật ông đây còn thiếu sao? Lâu lắm rồi mới được sướng như vậy, cứ thả cửa cái đã.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.