Mật Thám Phong Vân

Quyển 8 - Chương 280: Angelababy và G-Dragon?



Đây là một tòa biệt viện, u tĩnh mà xinh đẹp.

Trên cửa lớn có thể thấy hai chữ "Mịch lâu". Kỳ quái nhất là, chữ Mịch kia thế nhưng lại dùng giản thể (幂). Phải biết rằng thời cổ đều dùng phồn thể. Giản thể phải đến thời hiện đại mới xuất hiện.

Tòa biệt viện này tuy chiếm diện tích không lớn, nhưng kiến trúc phá lệ tinh xảo, hồ nhỏ hoa viên, đình đài lầu các, mọi thứ đều có. Khuôn viên có vài đại hán mặt âm trầm cảnh giới, còn có vài nha hoàn mi thanh mục tú, bên trong còn mơ hồ tiếng đàn êm tai.

Trước sân, một vị công tử ăn mặc hoa quý đi đi lại lại, chốc chốc lại vỗ tay, chốc chốc lại vỗ đầu, miệng lẩm nhẩm học thuộc lòng gì đó. Cạnh gã là một thanh niên khuôn mặt sạm đen, áo quần đai lưng tuy gọn gàng, nhưng vừa nhìn qua liền biết toàn đồ siđa rẻ tiền.

Mãi một lúc mới nghe công tử nọ thấp giọng :

- Ngươi đứng ở đây, chờ bổn Vương gọi thì vào.

- Hiểu.

Tên kia chắp tay vâng dạ.

Vị công tử nọ xoay lưng, vừa bước một bước bỗng nhớ ra điều gì, quay lại thấp giọng nhắc :

- Lúc vào nhớ nhỏ nhẹ, nàng ấy không thích bị làm phiền ...

- Đã hiểu!

Tên kia lại gật đầu, có chút mất kiên nhẫn.

- Ngoài ra ...

Tên thanh niên ngáp một cái rõ to, cằn nhằn :

- Ài, biết rồi biết rồi. Ta ngay cả cơm sáng còn chưa kịp ăn đâu.

Cả khuôn viên đều im phăng phắc.

Công tử kia trợn mắt há mồm, tên thanh niên kia cũng trợn mắt ếch.

- Ai cha má ơi, Vương gia khoan phát hỏa, thảo dân lỡ mồm ...

Triệu Đán mắt diều hâu cong cong. Trước giờ còn chưa có ai dám nói năng như vậy trước mặt hắn. Chẳng qua Tấn Vương vẫn có chút khí độ vương giả, chỉ phất tay sang một bên :

- Lấy cho hắn ít đồ điểm tâm. Chăm sóc Lăng công tử cho tốt.

- Nô tì tuân chỉ.

Một giọng nữ thanh thúy đáp.

Lăng Phong hú hồn thở ra, thong thả kiếm đại cái ghế ngồi xuống.

Hắn còn tưởng Tấn Vương bắt hắn về làm đại sự gì, hóa ra lại là nhờ Phong ca ... tán gái.

Hóa ra, lần nọ ở quảng trường, Lăng Phong ngẫu nhiên phun ra chút Anh văn, tình cờ Triệu Đán nghe được. Lần này Dương tiểu thư lại ra đánh đố tiếng Anh, Vương gia muốn gây ấn tượng với người đẹp, rút cục tìm Lăng Phong đến.

Cái Mịch lâu này, là biệt viện mà Tấn Vương nuôi người đẹp. Vương gia cưa gái, đầu tư khác hẳn thường nhân. Thế này em nào mà chả đổ? Lăng Phong thầm đoán, Dương tiểu thư trong kia tám phần đã xiêu rồi, đại khái làm nũng kiếm thêm chút đỉnh.

Chuyện tiếng Anh có mặt ở thời này, cũng không đến mức kinh thiên động địa. Trong triệu người có một hai người đi đây đi đó, biết chút tiếng Anh cũng vẫn lý giải được. Lăng Phong chỉ lo, tiếng Anh thời này là Anh cổ, có chút khác biệt. Chẳng may Dương tiểu thư trong kia đánh đố đúng vài từ cổ, vậy thì chuyến này lành ít dữ nhiều.

Thuyền đến đầu cầu ắt thẳng, nhân tiện tìm hiểu vị Dương tiểu thư kỳ lạ này.

Lăng Phong bắt chéo chân ngả người phơi nắng, cảm thụ cuộc sống quý tộc.

- Mời Lăng công tử dùng trà.

Lại là chất giọng thanh thúy dễ nghe vừa rồi, Lăng Phong thậm chí thấy quen.

Kỳ thực Phong ca rất muốn liếc mắt đưa tình đùa giỡn một phen. Hầu hạ trong Vương phủ, nói vậy đều là hàng tuyển cả, đại khái đều phải tầm cỡ PG) hạng A trở lên. Chỉ là nghĩ kỹ lại thôi, mất công đụng chạm sai chỗ, bị Vương gia vấn tội tiền mất tật mang.

Nghĩ vậy hắn liền đạo mạo nói :

- Cô nương cứ để đó ...

Vừa nói vừa hé mắt nhìn nha hoàn nọ. Vừa nhìn hai mắt liền tròn xoe, cả người suýt bật dậy.

Nha hoàn này mặc thanh y, búi tóc hai bên, tuy không son phấn ngọc ngà, khuôn mặt lại rất xinh đẹp. Đáng nói là, trên miệng còn treo một nụ cười yêu kiều tinh quái.

- Sao lại là cô?

- Suỵt. Nói nhỏ thôi. Ngươi làm tân khách cho Vương gia à? Dương cô nương kia không dễ đối phó đâu nha. Trước ngươi có mấy người đến rồi, danh sĩ tài tử này kia, đều bị đánh thảm ...

Thảo nào Lăng Phong nghe giọng quen tai, hóa ra là Diễm Tuyết Cơ.

Lăng Phong vờ cười, trong đầu mơ hồ.

Tặc nương này không biết có thân phận bí ẩn gì? Thế nhưng lại đóng rất nhiều vai, lúc thì nữ lão bản, lúc thì nữ hiệp, bây giờ lại thành nha hoàn. Nói không chừng chính là đồng liêu mật thám cũng nên.

Còn chưa kịp hỏi thăm, đã có tiếng nữ nhân nào đó quát khẽ :

- Tuyết Cơ, đưa trà xong thì lùi vào, đừng làm phiền khách quý của Vương gia.

Lăng Phong vội phủi phủi tay áo, quay đầu cười giải vây :

- Haha, không phiền, không phiền. Tuyết Cơ muội muội rất tận tâm, rất ... đáng yêu.

- Ai là muội muội của ngươi? - Diễm Tuyết Cơ nguýt dài.

Người ở kia cũng là nha hoàn, có điều xem tuổi hơi dừ một chút, ước chừng đã sắp 30.

Ả liếc Diễm Tuyết Cơ lộ vẻ khó chịu, nói :

- Lăng công tử, Vương gia giao phó chúng nô tỳ mang trà, vậy thì chỉ mang trà rồi thôi. Những chuyện khác ... Mong công tử thông cảm.

Lăng Phong cười gượng.

Xem đi, nha hoàn Vương phủ mà thôi, đã biết mắng khéo mình là quê mùa đấy.

Có điều "ý tứ khác" là ý tứ gì? Hắn chỉ có đúng một ý tứ đùa gái thôi, làm gì còn ý khác?

Dường như nhìn ra suy nghĩ của Lăng Phong, Diễm Tuyết Cơ nhỏ giọng giải thích :

- Nhìn cái vẻ mặt ngốc của ngươi kìa. Ý tứ khác, là tặng nha hoàn cho tân khách.

“Tặng nha hoàn?”

Ý này không tệ nha.

Quý tộc cổ đại giao lưu, xem nô tì tiểu thiếp như đồ vật, đem tặng cho nhau cũng không mới lạ.

Ài, Phong ca năm đó cũng gọi là có tí dòng máu quý tộc đấy, hình như ông cố nội hắn là hoàng tử một đảo quốc xa xôi. Lâu nay toàn tiếp xúc với dân chợ búa, dần dần đánh mất phong cách quý tộc. Không tốt không tốt.

Diễm Tuyết Cơ thấy Lăng Phong một bản mặt dâm tà, lập tức nhắc :

- Ngươi đừng có làm bừa. Bản cô nương đang có nhiệm vụ đó. Vả lại, còn phải xem ngươi còn sống đi ra không đã ...

- Cô đang làm nhiệm vụ?

“Quả nhiên là vậy, ca đã nghi ai là cấm có sai mà.”

Diễm Tuyết Cơ vờ cười tinh nghịch :

- Ý là, ta còn có công việc. Đâu có ai như ngươi, phong lưu khoái hoạt. Ngay cả nữ nhân già hơn cũng dính vào ...

Đoạn cuối câu nàng ta nói rất nhỏ.

- Khụ!

Lại có tiếng ho nhắc nhở phía xa, Diễm Tuyết Cơ chột dạ xoay lưng chạy đi.

Lăng Phong đưa mắt nhìn theo.

Tuy hắn đã nhìn ra Diễm Tuyết Cơ có thân phận ẩn, nhưng cũng không có chứng cứ gì khác để kết luận, đành tạm ném ra sau.

Lại nói, nữ tử này năm xưa hắn còn từng bế trên tay đấy. Bây giờ nhìn lại, người ta trổ mã nảy nở, cả người đâu đâu cũng là đường cong. Nhất là cái mông kia ...

- Lăng công tử, mời theo nô tì.

Lại một nha hoàn khác xuất hiện, khuôn mặt cũng khá thanh tú. Tên Tấn Vương này, con m* nó quá sung sướng. Chỉ riêng chỗ nha hoàn này thôi ...

Lăng Phong lật đật đứng dậy, hai người từ từ vào biệt viện.

Nhìn cặp mông lắc lắc phía trước, nhìn thẳng không xong nhìn ngang không ổn, Lăng Phong đánh bạo hỏi :

- Không biết tỷ tỷ tên gì?

Nha hoàn thấp giọng trách :

- Nô tì già lắm sao?

- A, chưa ăn sáng, líu lưỡi. Khụ, muội muội tên gì?

- Nô tì tên Băng Băng.

Lăng Phong thầm liên tưởng, đùa nói :

- Băng Băng luôn? Không biết là Phạm Băng Băng hay Lý Băng Băng nha.

- Ý, Lăng Công tử quả nhiên tài hoa xuất chúng. Nô tì tên Phạm Băng Băng.

Lăng Phong suýt nữa úp sấp. Đặt tên cũng quá bá đạo đi, bèn chém bừa một câu :

- Lệnh tôn chắc phải học vấn rất uyên thâm, mới đặt tên hay như vậy.

- Hì, tên này do Dương tiểu thư đặt cho nô tì. Đã đến nơi, mời công tử vào.

Phạm Băng Băng tiểu muội cười duyên, xong xuôi lại vặn vẹo eo nhỏ lùi ra ngoài.

Tiếng đàn tình tang lúc này đã rõ hơn.

Lăng Phong đối với âm nhạc có chút thiên phú, nhưng kể cả không có thiên phú, hắn vẫn có thể nghe ra chút cổ quái.

"Chờ chút, bài này sao lại quen như vậy?"

Lăng Phong ló đầu vào, chỉ thấy Triệu Đán đang đứng ngồi thấp thỏm, không khỏi cười thầm.

Giấu giấu diếm diếm, rút cục vẫn bị thói quen quý tộc làm hỏng. Triệu Đoán muốn giấu Lăng Phong, lại sai nha hoàn của Dương tiểu thư gọi Lăng Phong vào, chẳng hóa tự khai "lạy ông tôi ở bụi này", mời thầy về giúp?

Triệu Đán vừa thấy Lăng Phong, liền dúi dúi một tờ giấy nhỏ vào tay hắn :

- Mau đọc nó cho ta nghe.

Lăng Phong mở ra, chỉ thấy ba từ "How are you?".

Xem ra Dương tiểu thư đang kiểm tra bài cũ của Tấn Vương. Lăng Phong cười khẩy, này là trình độ tiếng Anh vỡ lòng, trẻ con tiểu học còn biết.

Lăng Phong nói thầm vào tai Triệu Đán, nói đến 3 lần Vương gia mới gật gù.

Bát Vương đằng hắng :

- Diệu Chân, ta nhớ ra rồi, cái này đọc là ... Hao ... A ...

Tiếng đàn cũng dừng. Tấn Vương gãi gãi đầu, trán đã lấm tấm mồ hôi.

"Diu"

Lăng Phong ngoác mồm dùng khẩu hình nhắc bài.

- À ... diu.

Một câu đơn giản chỉ 3 âm tiết, Tấn Vương mới niệm đến âm thứ 2 đã quên mất, quả thật là nhân tài.

Người bên trong hình như bị bất ngờ với trí thông minh của Vương gia, có thanh âm khe khẽ.

Tiếp theo lại rất nhàm chán, tới lui vẫn chỉ mấy câu thoại ngắn củn.

Lăng Phong hoàn toàn không thấy được hình dáng Dương tiểu thư. Nàng ta ngồi sau tấm bình phong. Hắn cũng không thi triển thần lực. Tấn Vương phủ ngọa hổ tàng long, làm loạn kéo cao thủ nhảy ra thì không đáng.

Thấy tình hình chả có tính khiêu chiến gì, Lăng Phong đánh bạo khều khều Triệu Đán, thầm thì :

- Vương gia, ngài nếu cứ đợi người ta ra đề mà đáp thế này, sẽ rất không ấn tượng.

- Vậy phải làm thế nào?

- Ngài hỏi bắt nàng ấy đáp.

- Ta hỏi?

Triệu Đán chỉ vào mũi mình, không giấu nổi hưng phấn.

Lăng Phong nói nhỏ vào tai Triệu Đán, câu của hắn rất đơn giản, chính là "What's your name?".

Đơn giản nhưng lại không hề đơn giản.

Dương tiểu thư muốn thể hiện bản lĩnh, buộc phải phiên âm tên mình ra ký tự La Mã. Theo Lăng Phong biết, phiên âm từ Hán sang Latin mãi hiện đại mới thống nhất. Nàng ta buộc phải ghi đáp án bằng chữ Hán, lúc đó Lăng Phong coi như thắng đẹp.

Chỉ là, chưa đầy vài phân thời gian, đáp án đã được đưa ra.

Triệu Đán mở tờ giấy ra, thích thú cười nói :

- Hóa ra tên nàng viết thế này ...

Lăng Phong len lén nhìn sang, chỉ nhìn thấy một chuỗi chữ cái dài ...

“Angelababy Yang Mi?”

Lăng Phong trợn mắt há mồm.

Cái vẹo gì đây? Đã Angelababy lại còn cả Dương Mịch?

"M* nó, rút cục biết vì sao quen. Giai điệu vừa rồi là Thanh Hoa Sứ của Châu Kiệt Luân."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.