Mạt Thế Chi Trọng Sinh

Chương 34: Căn cứ người sống sót N thị



Cố Vi trừng Phó Lan, nàng hiện tại hối hận, sớm biết như vậy sẽ không cứu nữ nhân này, nàng lưu bánh bao cho ông nội lại bị nữ nhân này ăn!

Phó Lan liếc Cố Vi, tiểu nha đầu, ăn một chút lại so đo như vậy, cẩn thận không ai yêu.

Hiện tại Phó Lan không dám đi trêu chọc Dịch Nhiên, mà Trình Vĩ cũng bắt đầu không để ý tới nàng, cho nên nàng đành phải một mình ngồi ở đó sinh hờn dỗi, hừm, chờ đến nơi lão nương mới mặc kệ các ngươi!

Lục Viễn Lâm cẩn thận tới gần Dịch Nhiên, đại ca ca này ngày hôm qua thật là lợi hại, không chỉ giết tang thi đến lợi hại như vậy, lại có thể làm cho xấu nữ nhân kia sợ hãi như thế, nếu như nó cũng có đại ca ca lợi hại như vậy thì tốt rồi.

Dịch Nhiên biết tiểu hài tử kia nhìn lén cậu, bất quá một đứa bé cậu thật đúng là không để vào mắt, không phải cậu khinh địch, mà là đều phải để ý mọi người thì quá mệt mỏi.

Cố Vi là nữ nhân, trời sinh mang mẫu tính chói lọi, Lục Viễn Lâm lại không có song thân thành cô nhi, hơn nữa tiểu hài tử lớn lên khôn khéo lanh lợi làm cho người thích, tự nhiên rất dễ dàng khiến cho nàng hướng về nó.

Nàng xuất ra bánh bích quy còn thừa, đầu tiên là đưa cho Cố giáo sư, Cố giáo sư lắc đầu, người đã già, ăn nhiều đường không tốt, Cố Vi nhìn về phía Dịch Nhiên, Dịch Nhiên bảo trì động tác xuất hiện tỉ lệ cao nhất —— nhắm mắt ngủ, cuối cùng mới đem bánh bích quy cho Lục Viễn Lâm.

Lục Viễn Lâm khôn khéo nói cám ơn, trước kia lúc ở nhà nó đều ăn đồ nhập khẩu, như loại tiểu bánh bích quy bản địa này căn bản không có trong nhà nó, bất quá nó cũng hiểu rõ hiện tại không phải là trước kia, hiểu rằng có ăn là tốt rồi.

Vì vậy ngồi bên người Cố Vi ăn bánh bích quy, Phó Lan ăn chưa no một mảnh ghen ghét, tiểu hài tử biết sử dụng khôn khéo gạt người!

Bất quá Phó Lan ngược lại không có đi đoạt, nàng nhìn ra được Cố Vi cùng người gọi Dịch Nhiên quan hệ không tệ, đừng đắc tội tiểu tử kia là tốt nhất.

Ngày hôm qua dùng lời nói và đao dọa lùi nàng, không bằng nói là ánh mắt Dịch Nhiên, phảng phất như nhìn người chết, làm cho nàng kinh hãi.

Rất xa, lá xanh che lấp tường xám như ẩn như hiện, căn cứ người sống sót N thị tọa lạc tại trong núi rừng, một mặt là sông, một mặt là đường, hai mặt là rừng cây, tường cao 6m, vốn là 3m, còn lại 3m là sau tận thế xây thêm.

Một đường đi tới, tang thi càng ít, chờ đến ngoài trụ sở hai trăm mét, đã không thấy một bóng dáng tang thi, ngược lại là người nhiều hơn, phần lớn ngồi trên xe hướng ra phía ngoài, có vài xe chạy thoáng qua nhìn xe màu lục mà hâm mộ, “Hắc, không sai a, lấy xe ở đâu?”

“Này, xe của các ngươi bán không!”

Mọi việc như thế, tuy tận thế xe không đáng tiền, nhưng xe tải việt dã các loại rất nhiều người muốn, tuy xăng rất đắt, nhưng không có xe làm sao chạy trốn tang thi?

Cho nên xe hơi lại một lần nữa trở thành vật thứ 10 mọi người vừa yêu vừa hận, về đệ nhất chính là phòng ở.

Tận thế cái gì không đáng giá tiền nhất? Phòng ở!

Xe còn có thể chở người chạy, mà phòng ở, ngoại trừ lúc đầu có thể ngăn lại tang thi ở ngoài thì cơ bản vô dụng, chớ nói chi là hiện tại phòng ở nội thành trở thành nhà hoang, chỉ cần ngươi có gan, miễn phí vào ở.

Xe tải mới vừa tới ngoài trụ sở, đã bị người ngăn lại, một trung niên nam nhân bụng bia hói đầu đứng trước xe, “Xuống, trước làm kiểm tra!”

Trình Vĩ nhảy xuống xe, cầm chứng nhận sĩ quan đưa tới, trung niên kia đầu tiên là sững sờ, sau đó nhìn kỹ giấy chứng nhận sĩ quan kia, khinh thường nói, “Chỉ là tiểu đội trưởng thôi, đều xuống làm kiểm tra!”

Có binh sĩ xúc động muốn nói cái gì đó bị Trình Vĩ một cái tát vỗ trở về, “Đều xuống.”

Phó Lan từ lúc dừng lại xe thì bản thân nhìn về cửa trụ sở chạy tới, đều đến địa phương an toàn, sẽ không có ai không hiểu phong tình.

Cố Vi vịn Cố giáo sư đi theo Trình Vĩ xuống xe, Lục Viễn Lâm lôi kéo quần áo Cố Vi theo sát, kỳ thật nó càng muốn cùng đi với người là Dịch Nhiên, nhưng Dịch Nhiên nói rõ không thích tiểu hài tử, vì vậy nó chỉ có đi theo Cố Vi, hơn nữa Vi tỷ tỷ thích Dịch ca ca, chỉ cần bọn họ ở cùng một chỗ, đi theo Vi tỷ tỷ thì tương đương với đi theo Dịch ca ca, bạn nhỏ Lục Viễn Lâm tính toán.

Cố Vi nhìn Dịch Nhiên, nàng biết trận thổ lộ kia rất đột ngột, nếu là trước kia nàng sẽ không liều lĩnh như vậy, nhưng bởi vì là hiện tại, là tận thế, mỗi ngày đều có thể chứng kiến người sống sờ sờ đột nhiên chết đi, làm cho nàng càng cảm thấy thời gian thật ngắn ngủi.

Dịch Nhiên có quyền cự tuyệt, đồng dạng nàng cũng có quyền thổ lộ, không phải sao?

Từ nhỏ được ông nội dạy bảo, hạnh phúc của mình thì bản thân phải đi tranh thủ, cho nên nàng mới chọn trước nhiều người như vậy thổ lộ, có lẽ vẫn tồn tại tâm lý Dịch Nhiên sẽ không ở trước mặt nhiều người cự tuyệt nàng, ha ha, nàng kỳ thật cũng rất hèn hạ a…

Cố giáo sư biết rõ cháu gái nhà mình lại đang nhìn tiểu tử kia, nếu như lúc trước ông tuyệt đối không cho phép như vậy, nhưng bởi vì là tận thế, cho nên đối với tình yêu của cháu gái ông không muốn nhúng tay, chỉ là tiểu tử kia dám cự tuyệt, điểm ấy làm cho ông không thể chịu đựng được!

Nhưng ông có thể làm cái gì? Trách cứ cháu gái hay là mắng hỗn tiểu tử? Đều không thực tế a.

Kỳ thật ông càng hy vọng chính là, Vi Vi có thể học được giáo huấn từ tình yêu vô vọng, tuy Dịch Nhiên rất lạnh lùng, nhưng theo ông mấy ngày nay quan sát là người không tệ, không bởi vì Vi Vi thất tình thương tâm mà an ủi, như vậy sẽ có chút giáo huấn cho cháu gái mình, từ nay về sau tìm nam nhân tốt, cũng không tệ lắm.

Dù sao, tận thế, ông cũng không biết có thể sống bao lâu, còn có thể chiếu cố Vi Vi bao lâu, có thể làm cho Vi Vi kiên cường đứng dậy ông tình nguyện đánh cuộc như vậy, cho dù vô tình vô tâm so với ngây ngốc tin tưởng bất luận kẻ nào cũng tốt hơn…

Cháu gái của ông, ông không nghĩ nó bởi vì tình yêu mà buông xuôi cả đời…

Dịch Nhiên cũng không để ý ông cháu kia đang suy nghĩ gì, tay mang theo ba lô, đi về hướng cửa trụ sở, chỗ quen thuộc kia…

Thủ vệ cửa ra vào đầu tiên là nhìn bọn họ mang gì đó, sau đó chỉ vào Dịch Nhiên, “Ngươi, lấy ba lô ra ta kiểm tra.” Hôm nay đến phiên hắn thủ bên ngoài, phải nhanh chân so với người bên trong.

Vốn Trình Vĩ còn lo lắng Dịch Nhiên sẽ phản kháng, bất quá lần này Dịch Nhiên ngược lại thật biết điều, cầm ba lô đưa tới, dù sao bên trong cái gì cũng không còn, tùy ngươi kiểm tra.

Trung niên nam tử kia lật hết ba lô, xì một tiếng khinh miệt, “Xui, rõ ràng không có.” Sau đó đem ba lô không trực tiếp ném cho Dịch Nhiên, “Muốn đi vào đợi ở bên ngoài 7 tiếng đồng hồ.”

“Nhưng mà, ta còn có việc gấp muốn tìm người.” Trình Vĩ không có ngờ tới còn phải ở bên ngoài đợi 7 tiếng đồng hồ, hắn vội vã đi vào tìm người quen, không chỉ muốn mượn vật tư còn muốn sửa xe.

Trung niên nam tử đẩy Trình Vĩ, “Gấp cũng phải đứng đợi!” Sau đó dùng phấn trắng ghi trên mặt đất cái vòng tròn làm ký hiệu, “Đừng loạn đi, đi ra cái vòng tròn này sẽ đợi thêm 7 tiếng đồng hồ.”

Cường long không áp địa đầu xà, Trình Vĩ 13 người đành phải ở trong vòng tròn đứng, Dịch Nhiên đời trước đã trải qua, cho nên cũng không ghét.

Theo nhà khoa học thống kê, người thường bị cắn sau 5-10 phút thì sẽ biến thành tang thi, mà dị năng giả thì phải đến 6 tiếng đồng hồ, cho nên dưới tình huống không biết ai là dị năng giả, chỉ có thể làm cho tất cả người từ ngoài đến đợi bên ngoài đủ rồi mới cho đi vào.

Dịch Nhiên nhìn bốn phía, còn có rất nhiều người như bọn họ, hoặc ngồi hoặc đứng hoặc nằm ở trong vòng trắng, chỉ là từng vòng luẩn quẩn  ký hiệu đều không giống nhau, không biết đại biểu cái gì.

“A!!” Đột nhiên trong một vòng tròn có người cuộn thân thể, thống khổ giãy dụa.

Khi tất cả mọi người chú ý tới biến cố này, Dịch Nhiên phát hiện tường vây lóe lên ánh sáng.

Cố Vi nhìn người kia thống khổ giãy dụa, một tay kéo ông nội, một tay kéo Lục Viễn Lâm, một màn này rất quen thuộc, giống như…

Người thống khổ giãy dụa đột nhiên xanh cả mặt đứng lên, muốn đánh về phía bên cạnh, nữ nhân sợ tới mức không đứng dậy nổi…

Một tiếng súng vang lên, đầu người biến thành tang thi nở hoa, óc văng đến trên thân người bốn phía, ‘bịch’ ngã trên mặt đất.

Khó trách dám đem người lưu bên ngoài, nguyên lai còn có một màn như vậy, Dịch Nhiên có thể khẳng định trên tường cao kia tuyệt đối không chỉ có một tay súng bắn tỉa, bất quá đem nhóm đầu tiên dời đi hẳn là không có phiền toái như vậy a…

Một nữ nhân nhích lại gần, mùi thơm quen thuộc làm cho Trình Vĩ bọn họ cau mày, nguyên lai là Phó Lan trước hết nhảy xuống xe cũng phải đợi ở bên ngoài 7 tiếng đồng hồ, nàng lại không nghĩ rằng ở chỗ này cũng nguy hiểm như vậy, cho nên đành phải mặt dày mày dạn miễn cưỡng tìm quen thuộc Trình Vĩ bọn họ.

Đáng tiếc thủ vệ kia ném Phó Lan về vòng tròn, đây đều là dấu hiệu đã làm tốt, chạy lung tung cái gì?!

7 tiếng đồng hồ, nếu như rời đi sẽ tăng thêm 7 tiếng đồng hồ, cho dù là đi vệ sinh.

Bất quá khá tốt, bởi vì trên đường thiếu nước cho nên rất ít uống nước, 7 tiếng đồng hồ đối với bọn họ mà nói còn không tính nan đề, bạn nhỏ Lục Viễn Lâm bởi vì trông thấy Phó Lan đi nhà vệ sinh mà vui vẻ.

Duy nhất không tốt lắm là, trong 7 tiếng đồng hồ thỉnh thoảng có người sống đột nhiên biến thành tang thi, trong đó mấy lần, tay súng bắn tỉa bởi vì không kịp, cho nên làm cho tang thi cắn bị thương người, người nọ lại biến thành tang thi cắn người khác, bất quá khá tốt, mỗi lần đều có thể đem tang thi giết hết.

7 tiếng đồng hồ sau, Dịch Nhiên 13 người được phép bước vào cửa chính, trong cửa vẫn có thủ vệ cầm súng trông coi, thấy bọn họ lái xe, một người vội vàng chạy tới cẩn thận kiểm tra trong xe có thức ăn không, cuối cùng phát hiện không có mới tâm không cam lòng không muốn lấy nửa cái bình xăng mới cho đi.

Mặt khác, bên cạnh còn đặt bàn lớn, một béo nữ nhân đeo kính ngồi ở đó phụ trách đăng ký, nữ nhân liếc nhìn Dịch Nhiên 13 người, lần lượt đưa tới tờ giấy, mặt không biểu tình nói, “Điền vào.”

Bởi vì tận thế đột nhiên bộc phát, cho nên rất nhiều người không kịp mang theo giấy chứng nhận, vì vậy căn cứ một lần nữa đăng ký lại, bất quá bởi như vậy, đào phạm trước kia có thể thay hình đổi dạng, quang minh chánh đại hiện ở trước mắt người đời, bất quá, tại đây tận thế, ai còn quan tâm ngươi trước kia có giết người?

Trình Vĩ cầm giấy xem xét, trên đó đơn giản vài dòng: họ và tên, giới tính, ngày sinh, từ đâu đến N thị, có sở trường đặc biệt không, cuối cùng còn có hai dòng làm kí hiệu khoa trương: có dị năng không, loại dị năng nào?

Cố Vi, Cố giáo sư, Lục Viễn Lâm điền trước, Dịch Nhiên điền 4 dòng: Dịch Nhiên, nam, ngày 5 tháng 9 năm XX, S thị, đến sở trường đặc biệt Dịch Nhiên ngưng một chút, sau đó viết ‘không’.

Đại học cậu còn chưa học xong, về phần những nghề thành thạo còn không có, bất quá dị năng giả phía dưới nhưng lại viết ‘có’, có nhiều thứ không thể ẩn núp, càng ẩn dấu thì người khác không kiêng nể gì cả.

Đón lấy Trình Vĩ cùng bộ hạ của hắn điền xong.

Béo nữ nhân thấy bọn họ điền xong, lấy tới xem xét, thấy Cố giáo sư là thân phận giáo sư nghiên cứu sinh vật học, thay đổi sắc mặt, treo tươi cười đưa cho Cố giáo sư một cái huy chương màu trắng, sau đó đưa cho Cố Vi cùng Lục Viễn Lâm đồng dạng huy chương màu trắng, cuối cùng gọi người bên cạnh mang Cố giáo sư đi viện nghiên cứu bên kia.

“Cố giáo sư, mời ngài trước đi sở nghiên cứu bên kia, nếu là thật sẽ đổi huy chương màu khác cho ngài.” Thân phận thực giả bên kia đều có người kiểm tra, nếu là giả, hừm, tuy vẫn là có thể lưu lại, bất quá chỉ có thể ở tại chỗ kém cỏi nhất!

Căn cứ người sống sót N thị có 5 loại huy chương: trắng, lam, lục, đỏ, tím, cam.

Ở cửa ra vào chỗ ghi danh chỉ có thể mang màu trắng, nếu như ngươi là dị năng giả khảo hạch thành công sẽ đổi thành huy chương màu lam, thể năng dị năng giả là màu lục, nhân viên nghiên cứu khoa học là màu tím, lãnh đạo là màu đỏ, quân nhân là màu cam, những cái này đều đến chỗ kiểm tra đổi lấy.

Đời trước, Dịch Nhiên đến chết cũng chỉ là huy chương màu trắng.

Cố Vi nhìn Dịch Nhiên, thấy Dịch Nhiên không có ý theo chân bọn họ rời đi, dậm chân một cái, vịn Cố giáo sư đi tòa nhà hình tròn, hay là trước đem ông nội an bài trước, dù sao ở cùng căn cứ, chẳng lẻ còn sợ tìm không thấy sao?

Lục Viễn Lâm nhìn Cố Vi lại nhìn Dịch Nhiên, cuối cùng vẫn là chạy chậm đuổi kịp Cố Vi cùng Cố giáo sư.

Kế tiếp chính là Dịch Nhiên, béo nữ nhân đầu tiên là không đếm xỉa tới, khi thấy là dị năng giẩ, rất là cẩn thận đánh giá Dịch Nhiên một phen, đưa cho Dịch Nhiên một cái huy chương màu trắng, cuối cùng gọi tới một người mang Dịch Nhiên đi sân huấn luyện dị nhân giả, bề ngoài đều là điền như thế, nhưng bọn họ có phương pháp xác định.

Dịch Nhiên đi theo nam nhân tiểu cá tử, cho nên Trình Vĩ bọn họ cuối cùng cũng không biết, về phần những thức ăn kia vốn không có ý muốn đòi lại, nếu không có cam tâm tình nguyện, ai cũng không thể từ trên tay cậu lấy thức ăn!

Tiểu cá tử mặc quần áo dính một khối to rất dơ bẩn, công việc nhẹ này mà người kia mặc quần áo như vậy khiến cho người ta rất khó tin, bất quá cũng từ đó phản ánh tình huống trụ sở này, xem ra cũng không phải rất lạc quan.

Tiểu cá tử tiến đến trước mặt Dịch Nhiên, “Ta gọi là Trương Võ, đối cái căn cứ này có thể rõ như lòng bàn tay ~~”

Trương Võ đợi, kết quả thấy Dịch Nhiên không có phản ứng, vì vậy cho rằng tiểu tử này không nghe hiểu ý tứ của hắn, “Này, tiểu tử, ta biết hết thảy căn cứ này, kể cả rất nhiều cơ mật a ~~”

Dịch Nhiên thấy Trương Võ chờ đợi mà tham lam nhìn mình, vì vậy rất nể tình, “A” một tiếng, cậu tự nhiên hiểu rõ  Trương Võ muốn cái gì, buôn bán tình báo nha, cơ hồ tất cả địa phương đều có, bất quá đối với cái trụ sở này, cậu trước mắt còn chưa cần.

Trương Võ nổi giận, chưa thấy qua người như vậy, bất quá hắn thật đúng là không thể làm cái gì, phải biết rằng công tác dẫn đường là hắn dùng 5 cân gạo đổi lấy, mặc dù là công tác miễn phí, nhưng giữa đường hắn kiếm được hết thảy đều là của hắn.

Có một số người giàu có tới, cho nên hắn được không ít thức ăn và tiền boa, đương nhiên cũng có người tìm hắn mua tình báo, cho nên hắn hiện tại trôi qua cũng không tệ lắm.

Nếu như hiện tại bởi vì người khác không cho hắn gì đó mà không mang người ta đi, bị người vạch trần, phần công tác này cũng sẽ nói với hắn bye bye, cho nên lợi bất cập hại a.

lợi bất cập hại: cái lợi không bù đắp được cái mất đi.

Trương Võ nhịn xuống tức giận, mang Dịch Nhiên đi sân huấn luyện dị năng giả, ta nguyền rủa ngươi nha, cũng là đồ giả mạo!

Trương Võ nhớ rõ mấy ngày này có không ít đồ giả mạo đến nói mình khác thường, kết quả bị hung ác đánh một trận sau đó ném tới nơi kém cỏi nhất, hiện tại lương thực thiếu ngay cả thuốc cũng thiếu, cho nên không có thuốc, thực xin lỗi, có thể sống là bản lãnh của ngươi, tận thế thiếu những người này tiết kiệm lương thực cũng coi như chuyện tốt.

Đột nhiên Dịch Nhiên dừng bước, nhìn cách đó không xa, trong mắt tất cả đều là một màu trắng.

Trương Võ thấy Dịch Nhiên nửa ngày không có đuổi kịp, căm giận lui về, “Này! Nhìn cái gì đấy!”

Theo tầm mắt Dịch Nhiên nhìn sang, nhất thời hiểu rõ, hèn mọn bỉ ổi nói, “Tiểu tử, đây chính là hoa khôi căn cứ của chúng ta, như thế nào, có hứng thú không? Ta đây chính là có nguyên bộ tư liệu a, giá tiền cũng tiện lợi…”

Dịch Nhiên quay đầu lại nhìn Trương Võ, Trương Võ đột nhiên ngừng miệng, sợ hãi nhìn Dịch Nhiên, cặp mắt kia trầm mặc phệ huyết, như gió bão quét hết tất cả, lần đầu tiên biết con mắt của một người có thể đáng sợ như vậy, vô tình làm cho người ta sợ hãi…

Dịch Nhiên thu liễm sát khí, nhìn Trương Võ, “Dẫn đường.”

“A?” Trương Võ còn chưa có phục hồi tinh thần lại.

“Dẫn đường.”

“A, a!”

Thật đáng sợ, thật đáng sợ, tim đập cuồng loạn, Trương Võ cũng không dám nhìn Dịch Nhiên nữa, cũng không nhiều lời, thẳng tắp đi về hướng sân huấn luyện dị năng giả, mà ngay cả trên đường có người cùng hắn chào hỏi đều chỉ qua loa  ‘ừ ừ’ hai tiếng.

Khanh Nhược Tuyết, đã lâu không gặp…

Hết chương 34.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.