Mạt Thế Chi Trọng Sinh

Chương 37: Thăm lại chốn xưa



Lôi đánh qua, tang thi bị nướng té trên mặt đất, Lăng Cảnh mang bao tay tiến lên móc ra tinh thạch trong đầu tang thi, lần đầu tiên làm ngay cả nước chua hắn đều nôn ra, tuy hắn trước tận thế không phải lương dân, nhưng cùng tủy não tiếp xúc thân mật lại là lần đầu tiên, bất quá về sau làm nhiều cũng thành thói quen.

Công việc này vốn người khác làm, nhưng sau khi nghe lão đại nói tầm quan trọng của tinh thạch, Lăng Cảnh tự động gánh nhiệm vụ này, hiện tại lão đại đã là dị năng giả cấp 1, uy lực của lôi cũng càng lợi hại, khi nào thì hắn cũng có thể tiến hóa như lão đại?

Ngao Mộ Thiên nhìn Lăng Cảnh móc tinh thạch, về chuyện tinh thạch có thể tăng dị năng ở B thị đã truyền ra, chỉ là T1 bây giờ còn rất ít, trên thị trường N thị tinh thạch càng khó gặp, cho nên mỗi khỏa tinh thạch cũng đại biểu một cái giá trên trời, nhưng bọn họ hiện tại tạm thời còn không thiếu thức ăn, trước hết cầm tinh thạch giữ lại cho Lăng Cảnh bọn họ tăng lên dị năng a, mà hắn, cũng nên đi tìm tinh thạch cấp 2.

Nhiệm vụ đi ra ngoài tìm người chưa có tin tức, Tiểu Nhiên, khi nào thì mới có thể nhìn thấy em…

—————–

Nhớ lại ngày hôm qua nhìn đường đi trên bản đồ, nếu đi qua cầu xác thực thuận tiện, một là – trên cầu nguy hiểm so với trên đường ít hơn, hai là – qua cầu sẽ trực tiếp đến J thị, qua T thị có thể đến B thị, nhưng cầu phải một tháng mới sửa xong a…

Dịch Nhiên nhìn chân trời, không biết Mộ Thiên hiện tại có tốt không…

Căn cứ phía tây có một thị trường giao dịch tự phát, bên trong bán phần lớn là lúc chạy nạn mang theo gì đó, đời trước Dịch Nhiên đã từng ngồi xổm 2 ngày bán đồng hồ số lượng có hạn trên thế giới để đổi chút thức ăn, kết quả đồng hồ bị người xua đi như xua vịt không để ý tới.

Đời này thăm lại chốn xưa, mang đến là đau xót.

Một thân sạch sẽ Dịch Nhiên nhìn góc đường mình đã từng ngồi xổm, bây giờ là một nam nhân trẻ tuổi sắc mặt vàng vọt ngồi ở đó, trước mặt bày biện một cái điện thoại tinh xảo.

Dịch Nhiên sững sờ nhìn cái điện thoại, tựa hồ thấy được đồng hồ đời trước, nơi ký thác kì vọng có thể đổi được thức ăn…

Sau nửa ngày, Dịch Nhiên xoay người rời đi, sau khi giết qua tang thi cậu mới hiểu được vì sao lúc trước không có người đến mua cái đồng hồ kia, tận thế, quan trọng nhất chỉ có sinh mạng.

Ven đường rất nhiều người bày đồ vật tùy ý ngồi dưới đất, từ từ nhắm hai mắt ngủ, cùng nhau nói chuyện phiếm, phía trước phần lớn là trang sức vàng bạc kim cương, có lẽ là mọi người cho rằng kim loại nặng không bị giảm giá trị, cho nên lúc chạy nạn đầu tiên đều là cầm vật chất này, thế nhưng, chẳng ai ngờ rằng, ở lúc ăn không đủ no, ai còn sẽ mua?

Dịch Nhiên dưới chân đột nhiên dừng lại, rõ ràng thấy có người bán tiền!

Một cặp da đầy tiền, đặt tại trước tận thế là cỡ nào làm cho người phạm tội, nhưng là hiện tại, đem cho nữ nhân gối đầu, cũng chưa chắc có người thèm mà còn bị đập.

Trên đường có người thấy Dịch Nhiên sắc mặt không sai, vội vàng kêu đến xem, kỳ vọng có thể mua gì đó của mình, đổi lấy thức ăn.

Ơ, đó là?

Dịch Nhiên không dám tin vào hai mắt của mình, đi đến trước mặt một đại hồ tử, ngồi xuống.

Đại hồ tử là người trung niên, trên thân đều là vết thương dữ tợn, vốn hắn là híp nửa mắt, vừa thấy có người xem hàng hóa của hắn, vội vàng mở to mắt, ân cần chỉ vào hạt châu không biết tên được Dịch Nhiên nhìn trúng, “Tiểu ca, nhìn a, giá tiền có thể thương lượng.”

Dịch Nhiên cầm lấy hạt châu, mượt mà ấm áp, là thú hạch cấp 1! Thế nhưng tại sao vậy? Vì sao vật trân quý như vậy lại ở đây? Chẳng lẽ đại hồ tử này không biết tầm quan trọng của thú hạch sao? Hay là căn bản không biết chuyện thú hạch?

Đại hồ tử nhìn ra Dịch Nhiên muốn mua, vội vàng đẩy mạnh tiêu thụ nói, “Hạt châu này không sai a, mặc dù không có bóng loáng như trân châu, nhưng nhìn cũng rất tròn, đeo vào khẳng định đẹp mắt.”

“Ở đâu ra?”

“A, cái này sao…” Đại hồ tử tựa như bị làm khó, cũng không nhìn Dịch Nhiên.

Dịch Nhiên tự nhiên hiểu rõ đại hồ tử nghĩ gì, cậu mua hạt châu này mới nói nha, dù sao hiện tại nói trước vạn nhất Dịch Nhiên không mua thì làm sao bây giờ?

Bất quá Dịch Nhiên vốn tính toán mua, “Bao nhiêu tiền?”

Đại hồ tử lần này nở nụ cười, cười rất nịnh nọt, “Hai cân gạo, a, không không, một cân gạo, nếu như không có, tiểu ca có cái gì ăn cũng có thể.”

Dễ dàng như vậy… Nếu không có cảm xúc đặc biệt với thú hạch, Dịch Nhiên liền hoài nghi gặp phải lừa đảo, bất quá vẫn là từ trong ba lô xuất ra nửa túi gạo, cậu không biết một cân gạo nên là bao nhiêu, liền cầm non nửa túi đi ra, “Đủ chưa?”

Đại hồ tử con mắt đều thẳng, vội vàng gật đầu, đoạt lấy gạo dùng quần áo gói kỹ, cái này được ba cân  a, nguyên lai người trẻ tuổi này là ngu ngốc.

Dịch Nhiên cầm lấy thú hạch, thuận tay bỏ vào ba lô, trên thực tế là nhân cơ hội chuyển vào trong không gian, hỏi tiếp lai lịch thú hạch của đại hồ tử.

Đại hồ tử nhếch miệng cười, “Vật kia a, là ta ở trên đường đi căn cứ nhặt, trông thấy ven đường có đại xà chết, hách, con rắn kia thật là lớn, miệng mở ra so với hai cái đầu của ta còn lớn hơn, bên cạnh còn chết không ít người, đoán chừng là cùng xà đồng quy vu tận đi.”

Nói đến đây, đại hồ tử thổn thức, “Ta xem con rắn kia thịt rất mới lạ, lúc ấy lại đói bụng đành nhịn xuống sợ hãi, ăn!”

“…” Ăn? Con rắn kia hẳn là biến dị thú, mà đại hồ tử bây giờ còn an toàn, liền nói rõ ăn thịt biến dị thú không chết người!

Dịch Nhiên nghĩ, mặc kệ như thế nào, cái này xem như tin tức tốt, ít nhất từ nay về sau có thể ăn thịt biến dị thú, bất quá vì để an toàn, Dịch Nhiên vẫn hỏi, “Không có độc sao?”

Đại hồ tử vỗ vỗ bộ ngực của mình, “Nếu có độc, ta sớm đã chết ở trên đường, nhưng thịt vừa chua xót vừa đắng, bất quá hiện tại ngày hôm đó có ăn là được… Hạt châu kia chính là trên thân rắn lấy xuống, cực kỳ cứng ngắc, ta lúc đầu còn tưởng rằng cắn phải tảng đá.”

Thì ra là thế, xem ra chuyện tinh thạch cùng thú hạch người ở trụ sở này còn chưa biết, cho nên mới hiện tại xuất hiện cầm trân châu bán giá cá ươn, bất quá Dịch Nhiên cũng sẽ không ngốc đi nói, ngươi bán tiện nghi các loại.

Tìm được đáp án Dịch Nhiên xoay người rời đi cái quầy hàng này, có được tiện nghi này, hiện tại bắt cậu sửa mái nhà dột cũng có hứng thú.

Đại hồ tử ôm gạo hấp tấp thu hồi sạp, tên ngu ngốc kia, rõ ràng cầm 3 cân gạo trở thành 1 cân gạo!

Bất quá kết cục ai đần ai thông minh, lúc đại hồ tử biết rõ chuyện tinh thạch và thú hạch liền ảo não đập đầu mình, ngươi tên ngu ngốc này! Ngươi chính là thiên hạ đệ nhất đại ngu ngốc!!

Kế tiếp Dịch Nhiên ngược lại không có thuận lợi nhặt được gì, dù sao vận khí của đại hồ tử không phải người bình thường có được.

Ven đường còn có bán quần áo, bán sách, bán bút, trừ thức ăn ra, cơ bản gì đó có thể tìm tới.

Cuối cùng Dịch Nhiên mua một bao hạt giống, lão nhân bán hạt giống kia nói là loại lúa mì mùa đông, nếu không phải cháu trai đói bụng, ông căn bản không muốn dùng hạt giống để đổi gạo, dù sao đợi khi tìm được chỗ đem hạt giống rắc đi, đợi thu hoạch chính là một mảng lớn lương thực.

“Không biết còn được bao nhiêu a…” Lão nhân ôm gạo lắc đầu đi về phía khu D, hai tráng hán luôn đứng ở một bên liền đi theo.

Hai cái tráng hán này Dịch Nhiên tự nhiên là biết, cường thủ hào đoạt, ở tận thế càng thêm thông thường.

Cuối cùng, Dịch Nhiên mềm lòng một chút, ở lúc không có người phát giác, hai tiểu băng trùy đâm vào trán, tráng hán đau đến chửi ầm lên, lão nhân sau khi thấy có biến cố, lập tức minh bạch cái gì, ôm chặt gạo chạy trốn.

Ngay lúc Dịch Nhiên tính toán rời đi cái thị trường giao dịch loại nhỏ này, lại bị người kéo góc áo.

“?” Dịch Nhiên quay đầu lại, là nam nhân, nam tử rất cao lớn, so với 1m75 như Dịch Nhiên còn muốn cao hơn gần nửa cái đầu, phỏng chừng 1m80 gì đó, mặc áo trắng, quần tây dài màu đen, mày kiếm mắt sắc, thoạt nhìn hẳn là người không dễ đối phó.

Nhưng lời nam nhân vừa nói, hẳn là khó đối phó lập tức biến thành năm phần khó đối phó.

“Thấy được.” Nam nhân chỉa chỉa Dịch Nhiên, lại chỉa chỉa hai tên tráng hán còn đang mắng chửi không biết tên thủ phạm.

Dịch Nhiên nhướn mi, “Ngươi muốn sao?”

“Đã đói bụng.” Nam nhân đột nhiên vuốt bụng mở to hai mắt.

Dịch Nhiên khóe miệng co giật, cậu còn không có thích ứng nam nhân đột nhiên trở mặt.

“Ta không có.”

“Gạt người.” Nam nhân bỉu môi, nguyên bản năm phần khó đối phó biến thành mười phần, nguyên bản thành thục biến thành ngây thơ.

Dịch Nhiên cảm giác kiên nhẫn mình thật vất vả rèn luyện được sắp dùng hết, “Thật không có.” Nói xong, xoay người rời đi.

Đi chưa tới hai bước…

“Thật sự không có.” Dịch Nhiên bắt đầu cân nhắc, làm sao mới có thể vứt bỏ người nam nhân này.

“Có.” Nam nhân gắt gao theo dõi ba lô cậu.

Cùng một cái người trưởng thành có chỉ số thông minh thấp kì kèo, Dịch Nhiên dứt khoát cầm ba lô ném cho nam nhân, “Chính mình xem.” Như vậy đối phương sẽ không quấn quít lấy chính mình, Dịch Nhiên vẫn là rất nguyện ý.

Giết một người người trưởng thành rất dễ dàng, nhưng muốn giết một người trưởng thành có ánh mắt thanh tịnh như con chó nhỏ thì không dễ dàng, nhìn ánh mắt như trẻ con quấn cha mẹ, Dịch Nhiên liền nhịn không được nổi da gà.

Nam nhân mở ra ba lô, kết quả không tìm được thức ăn, ‘oa’ một tiếng khóc lên, người chung quanh đều nhìn qua, chỉ vào Dịch Nhiên nói gì đó.

Quản hắn khỉ gió! Khóc thì khóc a, dù sao ta cũng không biết! Dịch Nhiên đoạt lại ba lô đeo trên vai, vừa đi hai bước lại bị giữ chặt góc áo.

“!” Tốt nhất cho ta cái lý do không chọc giận ta!

“Ta quên mình ở đâu…” Nam nhân thu lại nước mắt nói.

“…”

“Mạc Mạc nói dẫn ta mua quần áo… Kết quả ta tìm không thấy đường về…”

“…”

Dịch Nhiên rất dứt khoát bỏ qua tay nam nhân, tiểu tử nhà ai thì chính mình dẫn trở về! Cậu cũng không muốn chiếu cố tiểu hài tử lớn như vậy.

Thấy Dịch Nhiên không để ý tới hắn, nam nhân lại kéo.

Lần này Dịch Nhiên trực tiếp dùng đao đặt trên cổ nam nhân, “Chớ chọc ta.”

Có lẽ cảm thấy uy hiếp, nam nhân không dám kéo Dịch Nhiên, chỉ là xa xa đi theo đằng sau Dịch Nhiên, không tới gần cũng không cách xa, bảo trì khoảng cách 1 đao bổ tới hắn.

Nên nói nam nhân này thông minh hay là ngu xuẩn?

Dịch Nhiên nhìn về phía sau liếc một cái, chỉ nhìn thấy nam nhân sợ hãi vội vàng lui về phía sau một bước, khóe miệng cậu co giật, quản hắn khỉ gió gì.

Đang ở tình cảnh như thế, Dịch Nhiên thấy một nam nhân khoảng 40, 50 tuổi đi ra, híp mắt nhìn phía trước, trong nội tâm thầm nghĩ, người này hẳn là…

Khu C, chỗ mình ở gần 1 tháng…

Gian phòng là tạm thời dựng lên, bốn người một gian, so với khu D 10 người một gian giường lớn còn tốt nhiều lắm, đời trước bởi vì Dịch Nhiên là người Ngao Mộ Thiên, cho nên cậu một người ở một gian, mà 6 người khác chen chúc ở một gian khác, hiện tại cẩn thận ngẫm lại, nếu không có Ngao Mộ Thiên, ai sẽ mang chính mình đến căn cứ N thị? Ai sẽ thỉnh thoảng cho mình ăn?

… Nếu như không có lần chết đi kia, bao lâu mình mới hiểu ý tốt của Mộ Thiên đối với chính mình?

Thực xin lỗi…

Nam nhân đi theo đằng sau đột nhiên thấy Dịch Nhiên bi thương, hắn hoang mang nháy mắt mấy cái, sau đó dùng sức vỗ vỗ đầu của mình, tựa hồ ngẫm lại cái gì đó, kết quả lại không có hiệu quả nhiều lắm, gấp đến độ hắn hung hăng đá tảng đá ven đường.

Lúc đi vào khu D, Dịch Nhiên ánh mắt tối sầm lại, nhìn qua hạnh phúc đời trước —— Khanh Nhược Tuyết!

Giống như đời trước, Khanh Nhược Tuyết mặc đồ trắng mang thức ăn mỉm cười cho tiểu hài tử bánh bao, sau đó vỗ vỗ những cái đầu nhỏ vô cùng bẩn kia, dặn dò bọn nó phải cẩn thận chơi.

Mỉm cười như hoa sen thánh khiết, Khanh Nhược Tuyết ánh mắt ôn nhu nhìn đám hài tử chơi đùa, đáy lòng lại âm thầm chửi bới, cái nam nhân đần họ Dịch kia sao còn chưa xuất hiện!

Khanh Nhược Tuyết biết rõ đời trước sở dĩ có được khối ngọc kia dễ dàng như vậy, đó là bởi vì nam nhân họ Dịch mê luyến nàng, mê luyến nàng thuần khiết, mê luyến nàng thiện lương, cho nên nàng hiện tại mới mỗi ngày chạy đến khu D, đó là gặp gỡ đời trước, thế nhưng! Vì sao! Vì sao cho đến bây giờ còn chưa xuất hiện!

Đột nhiên cảm giác được một ánh mắt nóng bỏng rơi trên người mình, Khanh Nhược Tuyết giương mắt nhìn…

Là cậu ta…

Người trẻ tuổi kia gọi là Dịch Nhiên, băng hệ dị năng giả! Nghe nói bây giờ là đội viên tiểu đội dị năng giả Thứ 3.

Cùng họ với nam nhân đần kia, bất quá nàng sẽ không cho là cậu ta chính là hắn, dù sao nam nhân dơ bẩn ngu xuẩn đần độn kia ngay cả tư cách lau giày cho cậu ta đều không có.

Khanh Nhược Tuyết nhìn nam nhân đứng đó như một bức tranh, trong nội tâm âm thầm tính toán, nếu như người nam nhân này cường thịnh chút, có lẽ chọn cậu ta so với đội trưởng dị năng giả đời trước sẽ tốt hơn, dù sao lớn lên không sai lại có băng hệ dị năng hiếm thấy, quan trọng nhất chính là nam nhân này trẻ tuổi chưa từng trải, phải nắm giữ.

Đời này nàng sẽ không ngu ngốc như đời trước, đợi nàng lấy được ngọc, nàng sẽ cẩn thận không làm cho bất luận kẻ nào phát giác!

Dịch Nhiên thấy Khanh Nhược Tuyết chú ý tới mình, hừ lạnh một tiếng, xoay người rời đi, một hồi tìm Mạc Phi Liên hỏi một chút ở đâu bán tình báo tối tin cậy, nữ nhân này, cảm giác, cảm thấy nàng ẩn núp bí mật gì đó.

Nhìn Dịch Nhiên rời đi, cặp môi đỏ mộng của Khanh Nhược Tuyết khẽ nhếch, người nam nhân này, nàng tin tưởng tương lai bọn họ sẽ cùng xuất hiện, hơn nữa còn là rất không tầm thường cùng xuất hiện.

Hết chương 37.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.