Mạt Thế Chi Trọng Sinh

Chương 38: Liễu Hy



“…” Coi thường coi thường, Dịch Nhiên nỗ lực khắc chế xúc động muốn giết người, hung hăng trừng đằng sau, nam nhân nhược trí sợ tới mức lui về phía sau một bước, vẻ mặt ủy khuất nhìn Dịch Nhiên, sau đó sờ sờ bụng của mình.

555, Mạc Mạc, ngươi ở đâu? Có một nam nhân rất hung, Hy Hy rất sợ ~~ Liễu Hy có xúc động muốn khóc lớn, không thấy Mạc Mạc, hung nam nhân này còn không cho mình đi theo, 555, Mạc Mạc, Hy Hy nên làm cái gì bây giờ…

Dịch Nhiên nhìn đôi mắt nam nhân nhanh chóng xuất hiện nước, không khỏi hối hận chính mình không nên trừng mắt, theo thì theo a, chỉ cần đừng khóc là tốt rồi, vì cái gì một đại nam nhân 1m8 khóc lên so với một đứa bé còn đáng sợ hơn!

Bất quá Dịch Nhiên nhất định là sẽ không mang theo người nam nhân này, cho nên cậu phải tìm bảo mẫu, linh quang lóe lên, mập mạp cùng người gầy hẳn là sẽ rất yêu mến món đồ chơi này, dù sao bọn họ giống nhau, đầu có chút ngắn.

Quyết định xong, Dịch Nhiên chạy thẳng đến sân huấn luyện, người nam nhân kia tiếp tục chạy theo.

Hy Hy thật đói, Mạc Mạc, ngươi ở đâu… 555, Hy Hy sẽ không lại chạy lung tung, Mạc Mạc, ngươi mau tới tìm Hy Hy ~~

Đẩy ra cửa sắt, Dịch Nhiên mang theo người nam nhân kia đi đến chỗ mập mạp, người gầy và Phỉ Phỉ đang nói chuyện phiếm.

Mập mạp đang nước miếng văng khắp nơi nói gì đó, Phỉ Phỉ không cảm thấy hứng thú, người gầy ngẫu nhiên xen vào giội cái nước lạnh.

“Các ngươi là không biết đội phó nhà của ta a…”

“Đội phó là của đội trưởng.”

“Tử người gầy! Để cho ta nói qua miệng đỡ nghiện không được sao? Đi! Đánh một trận! A? Dịch Nhiên, đến đây a ~~” Mập mạp định đi thì thấy đồng đội mới Dịch Nhiên cùng với phía sau cậu, cái kia…

“Đội phó!!” Mập mạp há miệng rơi lệ chạy về phía Dịch Nhiên… đằng sau Dịch Nhiên, “Đội phó!! Rốt cục nhìn thấy lão nhân gia người!!”

Đội phó? Dịch Nhiên vừa nghe đội phó trong truyền thuyết đến đây, hiếu kỳ xoay người sang chỗ khác nhìn, kết quả lại thấy mập mạp ôm nam nhân nhược trí dụi, “Đội phó, người ta rất nhớ ngươi ~~ “

“…” Mặc dù là Dịch Nhiên cũng nhịn không được hắc tuyến đầy mặt, chẳng lẽ đội phó trong truyền thuyết (tác giả: khi nào thì thành trong truyền thuyết  rồi?) là nam nhân nhược trí khóc lớn bên đường? Hẳn là mập mạp nhận lầm đi… Dù sao thấy thế nào người nam nhân kia cũng không giống có thể giết tang thi…

Đáng tiếc, sau một khắc, Phỉ Phỉ phá vỡ Dịch Nhiên lừa mình dối người, Phỉ Phỉ đi đến trước mặt nam nhân nhược trí, đem mập mạp ném qua một bên, “Đi qua một bên, đội phó chỉ có ta cùng đội trưởng có thể đụng.” Sao đó ôm cổ nam nhân, “Hy Hy ngoan, gọi tỷ tỷ ~~ “

“Tỷ tỷ.” Liễu Hy thật biết điều kêu lên.

“A a a! Sao lại đáng yêu như thế!” Phỉ Phỉ tiếp tục công tác của mập mạp —— dụi, “Hy Hy hôm nay sao không cùng đội trưởng một chỗ?”

Liễu Hy bỉu môi, chỉ vào Dịch Nhiên cáo trạng, “Hắn không cho Hy Hy ăn.”

“Ai? Ai dám không cho đội phó nhà ta ăn!” Phỉ Phỉ giận, theo ngón tay Liễu Hy nhìn sang, tức giận tiêu thất, “Hy Hy ngoan, đó là người mới vào đội, tên Nhiên Nhiên, trên người cậu ta không có đồ ăn.”

“Gạt người!” Liễu Hy mất hứng, “Có!”

Phỉ Phỉ đau đầu, Liễu Hy bình thường thật biết điều, nhưng chỉ cần chấp nhất gì đó thì nhất định phải tìm được, không tìm ra không chịu, nếu không sao có đại danh “Chứng cố chấp gián đoạn”, hiện tại đội trưởng không có ở đây, thật đúng là không có người có thể khuyên được hắn.

Dịch Nhiên mới mặc kệ hai người, cậu đang cân nhắc, hiện tại đổi đội còn kịp không? Có loại đội phó này không phải nói rõ làm thức ăn cho tang thi sao?

“Nhiên Nhiên.” Mập mạp nhỏ giọng gọi Dịch Nhiên đi qua.

Nhiên Nhiên? Cậu khi nào thì có loại tên này? Bất quá Dịch Nhiên vẫn là đi tới.

Mập mạp đưa cho Dịch Nhiên một ít bịch khoai tây chiên, “Cho đội phó, nói là ngươi trong ba lô tìm ra.” Không có đội trường ở đây, chứng cố chấp của đội phó rất khó đối phó.

“Vì sao ta đi?” Nếu không tất yếu, Dịch Nhiên rất không muốn cùng loại người này nhấc lên quan hệ, bảo mẫu cái gì, thời bình cậu đều không muốn làm, huống chi là hiện tại.

Mập mạp bất đắc dĩ lại hâm mộ nhìn Dịch Nhiên, “Ta rất muốn đi, chỉ là đội phó có chứng cố chấp, hiện tại chỉ nhận ngươi có thức ăn.”

Dịch Nhiên nhìn Phỉ Phỉ còn đang dụ dỗ vị đội phó, lại nhìn mập mạp, “Đổi đội ngũ ở đâu?”

“Đổi đội ngũ?” Mập mạp nghi hoặc nhìn Dịch Nhiên, sau đó bừng tỉnh đại ngộ, một bả nhào tới muốn ôm Dịch Nhiên, kết quả bị Dịch Nhiên nhẹ nhàng linh hoạt né tránh, ‘bịch’ một tiếng, mập mạp ngã trên mặt đất, “Nhiên Nhiên, ngươi không thể vứt bỏ chúng ta a ~ “

“Không cho gọi ta Nhiên Nhiên.”

“Được rồi, Dịch Nhiên, từ nay về sau ta gọi là Dịch Nhiên, nhưng ngươi không thể vứt bỏ chúng ta.”

“… Vậy ngươi vẫn là gọi ta Nhiên Nhiên a.”

Dịch Nhiên cầm khoai tây chiên ném trả lại cho mập mạp, lúc ly khai, một cái tay quen thuộc kéo mình, ngẩng đầu, là Liễu Hy, biểu cảm ủy khuất, “Ta nói có cái gì ăn nha, ngươi gạt ta, còn muốn giết Hy Hy ~~ “

“OMG! Nhiên Nhiên, ngươi muốn giết đội phó nhà ta!” Mập mạp kinh ngạc.

“Nhiên Nhiên?” Phỉ Phỉ cao ngạo nâng cao bộ ngực đứng ở trước mặt Dịch Nhiên.

Mà ngay cả người gầy cũng mang vẻ mặt kinh ngạc.

Dịch Nhiên xấu hổ, bắt nạt tiểu hài tử là cậu không đúng, nhưng lại bị tiểu hài tử cáo trạng trước mặt càng là cậu không đúng.

Bất quá, sau một khắc mập mạp nhảy đến bên người Dịch Nhiên, từ trên xuống dưới cẩn thận dò xét, “Nhiên Nhiên, ngươi không có bị thương?”

Bị thương? Cậu làm sao bị thương?

“Đội phó không có làm ngươi bị thương sao?”

Dịch Nhiên nhìn nam nhân ủy khuất đang nhìn chằm chằm khoai tây chiên trong ngực mập mạp, lắc đầu.

Mập mạp ‘oa’ một tiếng bổ nhào vào trong ngực người gầy, “555, lần đầu tiên gặp mặt, ta chỉ nói một câu ‘Đội phó nhà của ta’, đội phó nhà của ta liền đem ta trói lại, hiện tại Nhiên Nhiên muốn giết đội phó nhà của ta, đội phó rõ ràng không có phản kháng, 555, lòng ta nát ~~ “

Người gầy an ủi, “Đội phó là của đội trưởng.”

Dịch Nhiên đưa ánh mắt nhìn về phía Phỉ Phỉ, chỉ có nữ nhân này là thuộc phạm vi người bình thường… Hẳn là a…

Phỉ Phỉ nhìn Dịch Nhiên, lắc đầu thở dài, “Nhìn ta cũng vô dụng, ta sẽ không đem đội phó nhà của ta đưa cho ngươi, tuy rằng tương ái tương sát cũng rất manh, nhưng là đội trưởng và đội phó mới là cp vương đạo a, chia rẽ cp là bị lừa đá  ~~” Đây cũng là lúc trước vì sao nàng kiên trì muốn Liễu Hy làm đội phó, tuy công tác của đội phó đều là nàng làm.

“…” Dịch Nhiên xin thề, từng chữ Phỉ Phỉ nói cậu đều hiểu, nhưng hợp nhất lại thì cậu mờ mịt, là cậu lạc hậu sao?

“Được rồi, đừng tuyên truyền tư tưởng tà ác cho tiểu bằng hữu đơn thuần.” Một thanh âm trong trẻo truyền tới, là Mạc Phi Liên!

Vừa nghe thanh âm kia, còn lôi kéo Dịch Nhiên không buông Liễu Hy lập tức đầu nhập vào trong ngực Mạc Phi Liên, Mạc Phi Liên vội vàng ôm cổ, “Hy, ngươi không ngoan a, sao lại chạy lung tung?”

Hại hắn một mực tìm, nếu không có người trông thấy Liễu Hy hướng bên này đi chỉ sợ hắn hiện tại cũng vội muốn chết, Liễu Hy vĩnh viễn sẽ hiểu khi hắn tìm không thấy người liền hoảng hốt sợ hãi tự trách ra sao, thế đạo này biến thành như vậy, vạn nhất Liễu Hy ở chỗ hắn không biết bị… Hắn nên làm cái gì bây giờ?

Hy, khi nào thì ngươi mới có thể khôi phục lại trí nhớ, ngươi có biết hay không, ta yêu ngươi, chưa từng thay đổi…

Hai nam nhân tuấn mỹ ôm cùng một chỗ thật đúng là cảnh đẹp ý vui, điều kiện tiên quyết là người bị ôm không cần phải làm ra biểu cảm ngây thơ như vậy.

“Mạc Mạc.” Liễu Hy ủy khuất tiếp tục cáo trạng, “Người kia không cho Hy Hy ăn, cho mập mạp.”

Mạc Phi Liên vừa nghe liền hiểu chuyện gì xảy ra, bình thường Liễu Hy nhiều nhất chỉ hỏi Phỉ Phỉ cùng mập mạp muốn gì đó, sẽ không theo người xa lạ muốn cái gì a…

Xấu hổ đối Dịch Nhiên gật gật đầu, sau đó tiếp tục an ủi Liễu Hy, “Hy Hy ngoan, một hồi trở về Mạc Mạc nấu cho ngươi ăn.”

“Hy Hy muốn ăn thịt thịt.”

“Hảo, nấu cho Hy Hy thịt thịt ăn.”

Trông thấy Dịch Nhiên nhíu mày, Phỉ Phỉ cười nói, “Đội phó kỳ thật căn bản phân không rõ cái gì là thịt, chỉ cần là ăn đội phó không kén, nuôi rất tốt, hơn nữa bình thường cũng rất nghe lời, loại tình huống như hôm nay là lần đầu tiên, ha ha, có thể nói Nhiên Nhiên thật sự cùng đội ngũ chúng ta hữu duyên ~~ “

Nghiệt duyên a… Dịch Nhiên chỉa chỉa đầu của mình, “Người nọ trong đây có vấn đề sao?”

Phỉ Phỉ khuôn mặt ảm đạm xuống, “Lúc Phi Liên 15 tuổi xảy ra chút ngoài ý muốn…”

Phỉ Phỉ cùng Mạc Phi Liên cùng tuổi, mà Liễu Hy so với bọn họ muốn lớn hơn một tuổi, hơn nữa ba người gia thế tương đương, cha mẹ lại là bạn tốt, cho nên ba người tự nhiên đùa giỡn với nhau, mẹ Liễu Hy còn trêu ghẹo nói muốn Phỉ Phỉ trở thành dâu nhà bà, bất quá Phỉ Phỉ biết là không được, bởi vì ánh mắt Mạc Phi Liên nhìn về phía Liễu Hy lộ ra mãnh liệt tham muốn cùng giữ lấy, mà nàng cùng Mạc Phi Liên lại là bạn tốt, cho nên vợ bằng hữu không thể đùa giỡn, thậm chí Phỉ Phỉ còn nhiều lần giả bộ như vô tình phá hẹn hò của Liễu Hy.

Ở trong nhận thức của nàng, Mạc Phi Liên là huynh đệ nàng, cho nên Liễu Hy được Phi Liên thích chính là vợ huynh đệ nàng, nàng có nghĩa vụ bảo vệ trinh tiết vợ huynh đệ.

Trước kia nàng vẫn không rõ vì sao nàng đối với loại này không ghét, thẳng đến ngày nào đó nhìn một quyển sách, bừng tỉnh đại ngộ, nguyên lai trong cơ thể nàng cất giấu linh hồn nhiệt quyết của hủ a!

Hai nhà Mạc – Liễu ở S thị đều là kinh thương thế gia, mà Liễu gia lại chỉ có Liễu Hy là con trai độc nhất, cho nên Mạc Phi Liên chỉ có thể đem phần tình yêu cấm kỵ chôn vùi thật sâu, vốn cho rằng có lẽ cuộc đời này chắc là không có bạo lộ, nhưng hắn lại không nghĩ rằng, cảm tình càng vùi càng bị đè nén, càng vùi càng nhiều, lúc bộc phát càng dọa người.

Mạc Phi Liên 15 tuổi, Liễu Hy 16 tuổi.

“Phi Liên, mấy ngày nữa sinh nhật ngươi, có muốn gì không?” Liễu Hy mày kiếm mắt sáng, tuổi còn nhỏ đã trầm ổn, quần áo ôm sát đường cong mê người.

Đối diện là thiếu niên mặt mày thanh tú nuốt nuốt nước miếng, “Vô luận Hy đưa vật gì ta đều yêu mến.”

Liễu Hy thân là con trai độc nhất hắn luôn luôn đem Mạc Phi Liên làm đệ đệ của mình, hiện tại sinh nhật đệ đệ, làm ca ca muốn đưa lễ vật hợp ý a, “Phi Liên, thật không có muốn gì sao?”

Mạc Phi Liên tối mắt, “… Có, chỉ là Hy không nỡ.”

Liễu Hy cười vang nói, “Phi Liên, muốn cái gì ta đều giúp ngươi tìm!”

Mạc Phi Liên nhãn tình sáng lên, “Thật vậy chăng?”

“Thật sự.”

Rất nhanh, Liễu Hy vì những lời này của mình mà trả một cái giá thật lớn.

Mạc Phi Liên sinh nhật ngày đó, Liễu Hy uống rượu, sau đó được Phi Liên đỡ đến gian phòng của hắn, tiếp theo là thân thể mát lạnh, một hồi tê liệt đau nhức, trong ánh trăng mờ, hắn trông thấy nằm sấp ở trên người mình là khuôn mặt thuần thục, trên mặt tràn đầy tuyệt vọng cùng thống khổ, “Hy… Đừng chán ghét ta…”

Mạc Phi Liên vốn ngày đó không nghĩ như vậy, nhưng thấy Liễu Hy bị nữ sinh vây quanh cười nói, ngửi được trên quần áo Liễu Hy dính đầy mùi nước hoa, lý trí đứt gãy, Liễu Hy, là của ta!

Ngày hôm sau, lúc Mạc Phi Liên tỉnh lại thì trên giường chỉ còn hắn, Liễu Hy đã sớm không thấy bóng dáng, chỉ có vết máu trên chăn cho thấy hắn tối hôm qua thô lỗ đến cỡ nào.

Sau lần kia, Liễu Hy giống như trốn, lúc gặp lại, đối phương lạnh lùng chán ghét  làm cho lòng của hắn băng lạnh, “… Ngươi không phải nói vô luận ta muốn cái gì ngươi đều cho sao?”

Liễu Hy không có trả lời, trực tiếp cầm túi sách đi về hướng xe nhà mình, không cần quay đầu lại, hắn cũng biết Mạc Phi Liên còn tại đằng kia ngơ ngác nhìn mình, Phi Liên, ta chỉ xem ngươi là đệ đệ…

Mạc Phi Liên tuyệt vọng nhìn Liễu Hy rời xa, hắn cho là hắn cùng Liễu Hy thật sự xong rồi, lại không nghĩ rằng…

“Các ngươi là ai?” Từ gây tê tỉnh táo lại Mạc Phi Liên trừng hai nam nhân tráng niên, lộ ra hoa văn một con rồng trên cánh tay.

Hai người kia không để ý đến hắn, phối hợp gọi điện đòi tiền chuộc.

Tiền chuộc? Mình bị bắt cóc sao?

Mạc Phi Liên căng thẳng, bọn cướp không có bịt hai mắt của mình, xem ra ngay từ đầu liền định cầm tiền chuộc sau đó giết con tin a, ta nên làm cái gì bây giờ? Ta còn chưa muốn chết, ta còn chưa có cùng Liễu Hy nói ta yêu mến hắn, ta vẫn không thể chết!

Đến ngày đó giao tiền chuộc, bọn cướp một người đi lấy tiền, cái khác lưu lại thủ con tin, chưa lấy được tiền con tin không thể chết được.

Người lưu lại cầm ống tiêm, trong ống tiêm đổ đầy chất lỏng màu tím quỷ dị, cười đến rất âm hiểm, “Biết rõ cái này sao? Hàng cao cấp từ M quốc mua về, chích một cái lập tức mất mạng, cái này so với dùng dao tốt hơn, không chỉ thấy hiệu quả nhanh, còn không thấy máu, ta xem cha ngươi ra không ít tiền, mới khiến cho ngươi đi được thống khoái. Những người khác, ta đều là dùng đao rạch cổ tay của hắn, chậm rãi đổ máu mà chết, ta đối với ngươi là tốt rồi ~~ “

“Biến thái!” Mạc Phi Liên oán hận mắng, tay lại không ngừng nghỉ, dây thừng a, sao còn không chưa đứt!

Qua ước chừng 2 tiếng đồng hồ, tên cướp lấy tiền đã trở lại, hắn vui vẻ khoe khoang trong cặp da có bao nhiêu tiền, sau một khắc, tên cướp lưu lại một kim đâm vào.

“… Vì sao?” Cặp da rơi trên mặt đất, hắn chết không nhắm mắt.

“Không có người ngại nhiều tiền ~~” Tên cướp kia lại lấy ra ông tiêm khác, “Được rồi, tiểu tử, tới phiên ngươi, tiểu tử, muốn trách thì trách ngươi có một người cha có tiền a ~~ “

Mắt thấy ống tiêm muốn đâm vào cánh tay Mạc Phi Liên, cửa gỗ bỗng chốc bị người phá!

“Ai?” Bọn cướp cả kinh, đứng lên, lập tức nở nụ cười, “Ơ, lại thêm một tiểu quỷ.”

Thiếu niên kia đứng tại cửa, mày kiếm mắt sáng, quen thuộc đến độ làm cho Mạc Phi Liên rơi nước mắt, Hy, ngươi tới cứu ta …

Liễu Hy học qua võ thuật, nhưng dù sao thể hình kém bọn cướp rất nhiều, hơn nữa tên cướp cũng không phải dạng thùng cơm, rất nhanh Liễu Hy bị chế trụ, bị trói đá một cước đến bên tường, cuộn thân thể lại.

Tên cướp cầm ống tiêm, kim tiêm lạnh như băng chạm lên da thịt ấm áp của Mạc Phi Liên, muốn đâm đi xuống, Mạc Phi Liên giãy dụa, tay tên cướp run lên, kim đâm vào cánh tay Liễu Hy, dịch thể màu tím toàn bộ tiến vào cơ thể trong Liễu Hy.

“A!!” Liễu Hy đau đến hét thảm một tiếng, toàn thân co rút, sắc mặt tái nhợt, trên người tràn đầy mồ hôi lạnh, đau đến hắn cắn rách môi, trên mặt đất lăn lộn, lăn qua lăn lại.

Lúc này tên cướp còn muốn làm gì đó, lại bị cảnh sát một phát bắt được.

Nguyên lai sau khi Mạc Phi Liên bị bắt cóc, Liễu Hy vẫn cho rằng là mình sai, nếu như mình hảo hảo cùng Phi Liên, Phi Liên đêm hôm đó cũng sẽ không đi ra ngoài, cũng sẽ không bị người nhân cơ hội bắt cóc, tự trách khiến cho Liễu Hy càng nôn nóng, cho đến ngày đó điện thoại vang lên, một thanh âm yêu cầu 500 vạn tiền chuộc.

Đưa tiền chẳng lẽ sẽ đưa Phi Liên trở về sao?

Trên TV thông thường giết con tin làm cho Liễu Hy không dám đánh cuộc, vì vậy hắn lặng lẽ báo cảnh sát theo dõi bọn cướp, theo dõi đến trước nhà gỗ, vì phòng ngừa bọn cướp chó cùng rứt giậu, hắn ý bảo cảnh sát nếu như 3 phút đồng hồ sau hắn không có xuất hiện thì xông vào, 3 phút cũng đủ hắn dẫn chú ý tên cướp dời đi, nhưng mà đánh giá sai vũ lực đối phương.

Liễu Hy mặt trắng bệch nằm trên giường bệnh, nếu không có hô hấp rất nhỏ sợ rằng đều sẽ cho rằng đó là một người chết, bất quá cũng cách cái chết không xa.

Trong nước, nước ngoài, nổi danh, vô danh, đều mời đến khám cho Liễu Hy, nguyên một đám lắc đầu, “Chuẩn bị hậu sự a…”

Mạc Phi Liên phẫn nộ chỉ vào cửa, “Các ngươi đều cút cho ta! Hy không chết! Ta không cho hắn chết hắn sẽ không chết!”

Hy, vì sao ngươi còn chưa tỉnh? Ta sai rồi, ngươi tỉnh dậy đi, chỉ cần ngươi tỉnh lại, ta nhất định ngoan ngoãn làm đệ đệ của ngươi, sẽ không đem ‘thích ngươi’ đọng ở bên miệng… Hy, thực xin lỗi…

Liễu Hy hôn mê ba năm lẻ năm tháng, Mạc Phi Liên ở bệnh viện cùng hắn ba năm lẻ năm tháng, ngoại trừ cuộc thi Mạc Phi Liên căn bản không muốn rời đi bệnh viện nửa bước, chỉ sợ Liễu Hy sau khi tỉnh lại người thứ nhất trông thấy không phải mình.

Mẹ Mạc Phi Liên nhìn đứa con càng ngày càng tiền tụy, tâm tư đứa con nàng tất nhiên hiểu rõ, thở dài, nàng mặc kệ, đứa con từ nay về sau muốn như thế nào thì như thế ấy a, dù sao nếu không có Liễu Hy, đứa con nhà mình đã sớm chết.

Bà Liễu nguyên bản bởi vì chuyện này đối với Mạc Phi Liên oán hận, nhìn Mạc Phi Liên ba năm như một, ngày ngày chiếu cố liền dần dần tiêu tán, mỗi lần đi bệnh viện, đều có thể trông thấy Phi Liên si ngốc nhìn đứa con, thì thào lôi kéo tay đứa con nói nhỏ, thay quần áo lau thân thể, chiếu cố từng cái một, ‘oa’ một tiếng khóc ngã vào trong ngực trượng phu, nàng nên làm cái gì bây giờ?

Đương gia hai nhà Mạc – Liễu thấy phu nhân nhà mình đồng ý, nhìn lại hai hài tử, thở dài, ngầm đồng ý.

Đối với cha mẹ hai nhà ngầm đồng ý, Mạc Phi Liên không có nửa điểm mừng rỡ, hắn biết, Liễu Hy không thích hắn, hơn nữa, hiện tại Liễu Hy là người thực vật nằm trên giường bệnh, hắn cũng không có tâm tư còn muốn cái gì tình yêu a, nếu Liễu Hy có thể tỉnh lại, Hy không muốn thấy hắn, hắn cũng nguyện ý.

Dương quang xuyên thấu qua màn cửa sổ bằng lụa mỏng màu trắng chiếu vào, Mạc Phi Liên lấy khăn nhún nước ấm lau mặt cho Liễu Hy, toàn bộ nhờ vào dịch dinh dưỡng chèo chống, Liễu Hy gò má gầy gò, thân thể ngày xưa thon dài  cũng chỉ là da bọc xương, nhưng ở trong mắt Mạc Phi Liên lại đẹp giống như trước.

Lau sạch sẽ thân thể, Mạc Phi Liên bắt đầu xoa bóp chân Liễu Hy, bác sĩ nói như vậy có thể trợ giúp tuần hoàn máu cho chân, tránh cho cơ thể héo rút.

“Hy, ba năm, ta đã 18 tuổi… Ta không muốn đi học đại học, ta muốn trực tiếp vào công ty, như vậy chiếu cố ngươi tốt hơn, ngươi muốn sao?”

Mạc Phi Liên như ngày xưa thì thào chuyện xảy ra trong ngày, “Phỉ Phỉ, cô nương kia a, hôm nay rõ ràng đề nghị ta mang ngươi ra ngoại quốc kết hôn, thật không biết nàng suy nghĩ cái gì… Hy, kỳ thật, ta muốn cùng ngươi kết hôn, nhớ quá… Nhưng là, ngươi khẳng định không muốn, bởi vì ngươi không thích ta, Hy, vì sao ngươi không thích ta … Muốn làm như thế nào ngươi mới thích ta… Ta không cách nào thấy ngươi thuộc về người khác, ta sợ ta sẽ ghen ghét giết người kia… Hy, ngươi nói ta nên làm cái gì bây giờ…”

“Về sau hắn biến thành như vậy sao?” Dịch Nhiên nhíu mày, nhìn một đôi không coi ai ra gì tình chàng ý thiếp.

Phỉ Phỉ gật gật đầu, “Ừ, Liễu Hy ca ca sau khi tỉnh lại, chỉ số thông minh tương đương với đứa bé 5 tuổi, hơn nữa ai cũng không nhận ra, nhưng lại luôn luôn lôi kéo Phi Liên không buông tay, cũng chỉ nghe Phi Liên nói, cho nên bọn họ vẫn ở cùng một chỗ.”

Phỉ Phỉ còn nhớ rõ ngày đó, Liễu Hy sau khi tỉnh lại, mờ mịt nhìn tất cả mọi người, bất mãn khóc lớn, chỉ có Mạc Phi Liên có thể khuyên, bác sĩ chẩn đoán là do dịch thể phá hủy thần kinh não bộ Liễu Hy, khiến hắn mất trí nhớ hơn nữa chỉ số thông minh rút lui đến 5 tuổi, cho nên cuối cùng hai nhà đành phải thở dài, ‘đây là số mệnh a… ’

Liễu Hy vẫn cùng Mạc Phi Liên ở cùng một chỗ, cho đến khi tận thế bộc phát, ba nhà chỉ có ba đứa bé chạy ra, một đường đi đến, đi tới căn cứ N thị.

“Nếu không có Liễu Hy ca ca, sợ là chúng ta còn tới không được.”

“Sao?” Nam nhân nhược trí có chỗ bất đồng sao?

“Liễu Hy ca ca có dị năng, là ở 5 năm trước thức tỉnh.”

“5 năm trước?” Làm sao có thể?

Phỉ Phỉ nhún nhún vai, “Không thể tưởng tượng nổi a, nhưng dị năng xác thực là 5 năm trước Liễu Hy ca ca khi tỉnh lại thì thức tỉnh.”

“… Chẳng lẽ lúc trước dịch thể tiêm vào Liễu Hy có chỗ khác biệt?”

Phỉ Phỉ lắc đầu, “Không có a, dịch thể sau khi xét nghiệm, ngoại trừ đưa người vào chỗ chết thì không có chỗ đặc biệt, nghe nói, trên quốc tế có rất nhiều loại án này, nhưng duy nhất còn sống chỉ có Liễu Hy ca ca.”

“… Tại sao phải nói cho ta biết những sự tình này?” Dịch Nhiên lại nhìn về phía hai nam nhân, không biết Liễu Hy nói gì đó, Mạc Phi Liên sủng nịch hôn hắn.

“Ta chỉ là hy vọng ngươi đừng đem Liễu Hy ca ca làm nhược trí, Liễu Hy ca ca kỳ thật rất mạnh, ít nhất đến nay chúng ta có thể còn sống toàn dựa vào hắn, hơn nữa ngươi cũng không phải một người lắm miệng.”

“Ngươi sẽ không sợ ta đi mật báo sao? Dù sao Liễu Hy dị năng là trước tận thế mới có.”

Phỉ Phỉ nở nụ cười, nhưng đáy mắt khó nén tức giận, “Nếu như ngươi dám đi, ta dù cho liều mạng cái mệnh này cũng muốn giết ngươi, đừng hoài nghi lời của ta.”

Bằng ngươi giết chết ta sao? Dịch Nhiên tuy nghĩ như vậy lại không lửa cháy đổ thêm dầu, “Dị năng của hắn là cái gì?”

“Ha ha ~~” Phỉ Phỉ kiều tiếu hai tiếng, “Đợi người cùng chúng ta làm nhiệm vụ ngươi tự nhiên sẽ hiểu ~~ “

“…” Đây là có chủ tâm đem mình cùng bọn họ cột cùng một chỗ sao?

“Đúng rồi.” Phỉ Phỉ ranh mãnh nói, “Ta đã nói với ngươi thì đừng nói cho người khác biết. Biết trong căn cứ có người đồn đãi, có người lợi dụng ngọc thạch tỉnh lại dị năng không?”

Dịch Nhiên gật gật đầu, nếu không có lời đồn đãi này, đời trước Khanh Nhược Tuyết cũng sẽ không muốn cái khối ngọc kỳ lân kia.

“Hắc hắc, đó đều là công lao của ta!” Phỉ Phỉ kiêu ngạo nói, “Dùng ngọc thạch tỉnh lại dị năng đúng là Liễu Hy ca ca, bất quá là nói dối.”

“Vì sao?”

“… Bởi vì dị năng Liễu Hy ca ca cùng chúng ta không giống, cho nên nhất định phải dùng phương thức khác thức tỉnh.”

“…” Cái này xem như là đầu sỏ đời trước hại chết mình sao? Dịch Nhiên nhìn Phỉ Phỉ kiêu ngạo, đau đầu nghĩ.

Hết chương 38.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.