Mạt Thế Chi Trọng Sinh

Chương 41: Kiều Lân và mộng xuân



Môi mỏng phát ra rên rỉ mê người, ánh mắt phẫn nộ giờ phút này quyến rũ vạn phần…

Lướt qua làn da trắng nõn, lưu luyến hai điểm đỏ thẫm ở trước ngực, nam nhân trêu chọc thân dưới của người nào đó.

Nam nhân cười cười, thanh âm trầm thấp tại lúc này phá lệ mập mờ.

Thân dưới trầm xuống, ánh mắt mê ly thở nhẹ một tiếng, vô ý thức ôm lấy nam nhân.

Nam nhân tốc độ càng nhanh.

“Linh linh linh ~~ “

Tiếng chuông chói tai đánh thức nam nhân đang ngủ mơ, Ngao Mộ Thiên thấp giọng chửi một tiếng, cầm lấy điện thoại, “Lăng Cảnh, tốt nhất là cậu có chuyện quan trọng.”

Đầu bên kia điện thoại, tâm Lăng Cảnh nhảy dựng, ách, cơn tức lão đại sao lớn như vậy, chẳng lẽ chưa thỏa mãn dục vọng, “Lão đại, Lữ Hàng nói, có một nhiệm vụ thích hợp chúng ta, muốn chúng ta tranh thủ thời gian đi nhận.”

“Vậy cậu đi xem, thích hợp thì nhận.” Ngao Mộ Thiên công đạo xong liền cúp điện thoại, B thị ở ngày thứ 5 đã bắt đầu sử dụng điện thoại kiểu mới, đương nhiên, không miễn phí, đổi bằng hai tinh thạch bậc 2, bất quá vì thông tin thuận tiện, hắn vẫn mua cho vài người trong đội, nếu như Tiểu Nhiên cũng có thì tốt rồi, như vậy có thể biết rõ em ấy đến đâu…

Vừa nghĩ tới Tiểu Nhiên, Ngao Mộ Thiên liền nhớ lại mộng xuân buổi sáng, sau đó dưới bụng xiết chặt, nhanh chóng đứng dậy vào phòng tắm, một hồi lâu thay xong quần áo liền đi ra, cau mày cầm ga giường ném vào trong máy giặt, xuất tinh trong mơ thật đúng là không thích hợp tuổi của hắn.

Ra khỏi phòng ngủ, thì thấy Kiều Lân đang chuẩn bị bữa sáng, khuôn mặt cùng Tiểu Nhiên có ba phần tương tự, Ngao Mộ Thiên một hồi hoảng hốt.

“Mộ Thiên ca, anh đã tỉnh a?” Kiều Lân trông thấy Ngao Mộ Thiên đứng ở cửa phòng ngủ, cao hứng nói, “Mộ Thiên ca, em hôm nay làm bánh quẩy, còn có sữa đậu nành, anh nếm thử hương vị như thế nào?”

… Dù sao không phải cùng một người, Tiểu Nhiên nhà của mình chính là mười ngón tay không dính nước, Tiểu Nhiên nhà của mình trời sinh nên được hắn sủng ái ngồi ở đó hưởng thụ, Ngao Mộ Thiên cười cười, “Tôi rửa mặt trước.”

“Dạ.” Kiều Lân cao hứng đáp ứng.

Kiều Lân, chính là thiếu niên được cứu trong hành động lần đầu của hắn mà Lữ Hàng trêu ghẹo muốn Ngao Mộ Thiên nhận lấy, lại không nghĩ rằng, cuối cùng Ngao Mộ Thiên vẫn chứa chấp hắn.

Ngày đó, đoàn người Ngao Mộ Thiên giết hết tang thi trở về, lúc đi ngang qua ngoại thành, trong hẻm nhỏ âm u truyền ra tiếng kêu cứu yếu ớt, cái này ở tận thế rất bình thường, cho nên Ngao Mộ Thiên cũng không có muốn đi cứu, nhưng ngẫu nhiên thoáng nhìn, trông thấy thiếu niên bị đặt ở dưới thân nam nhân là khuôn mặt quen thuộc, làm cho Ngao Mộ Thiên tâm cả kinh, cũng không đợi xe ngừng ổn đã vọt tới, Tiểu Nhiên!

Phẫn nộ khiến cho hắn trực tiếp một đao giết chết nam nhân nằm trên người thiếu niên, nhưng khi hắn nâng thiếu niên quần áo không chỉnh tề dậy, lại cảm thấy vừa may mắn vừa thất vọng, may mắn không phải Tiểu Nhiên, nếu không cao ngạo như Tiểu Nhiên gặp phải loại sự tình này từ nay về sau làm sao bây giờ? Thất vọng là vì Tiểu Nhiên vẫn chưa trở lại, còn bao lâu mới có thể gặp …

Kiều Lân nhìn khuôn mặt quen thuộc trước mắt, người nam nhân này, là lúc trước cứu hắn, giờ lại một lần nữa cứu hắn… Tâm tình vừa thả lỏng, Kiều Lân té xỉu ở trong ngực Ngao Mộ Thiên.

Vì vậy, không đành lòng lại nhìn thiếu niên cùng Dịch Nhiên có ba phần tương tự, Ngao Mộ Thiên đành phải ôm Kiều Lân áo quần không chỉnh tề đã té xỉu từ trong ngõ hẻm lên xe, đương nhiên, vừa lên xe thì ném cho Lăng Cảnh.

“Dịch thiếu?” Lăng Cảnh đầu tiên là sững sờ, thốt ra xong thì bị mấy người khác thăm hỏi, người bên trong xe đều là trước tận thế theo Ngao Mộ Thiên, cho nên rất rõ ràng gút mắc yêu hận giữa Dịch Nhiên cùng lão đại, nhưng khi nhìn cẩn thận mới phát hiện nguyên lai là một thiếu niên khác, phát giác ra đều nhẹ nhàng thở phào, kỳ thật đối với Dịch Nhiên bọn họ đều không thế nào yêu mến được, thậm chí bọn họ ẩn ẩn hy vọng Dịch Nhiên đừng trở lại thì thật tốt, dù sao tại tận thế một thiếu niên điêu ngoa tùy hứng ích kỷ kiêu ngạo ngoại trừ mang đến phiền toái thì còn có thể mang đến cái gì?

Được Ngao Mộ Thiên ôm trở lại tất nhiên bọn họ cũng không thể ném, vì vậy công tác chiếu cố rơi vào trên đầu lão Hàn.

Lão Hàn nguyên danh Hàn Khuynh, năm nay 43 tuổi, năm 10 tuổi được cha mẹ Lăng Cảnh thu dưỡng, khi hắn 20 tuổi, Lăng Cảnh sinh ra, cho nên phá lệ yêu thương em trai không ruột thịt này, sau khi tốt nghiệp bước vào tập đoàn Ngao thi làm trợ thủ cho Ngao Mộ Thiên, mặc dù không có dị năng, nhưng thân thủ rất cao, giết tang thi không chút nào nương tay.

Lão Hàn nhìn Kiều Lân hôn mê, thở dài, dung mạo này thật sự là nghiệp chướng của cậu chủ sao?

Nhưng khi Kiều Lân tỉnh lại, lão Hàn mới phát hiện kỳ thật thiếu niên này ngoại trừ dung mạo thì tính tình không giống Dịch thiếu, khôn khéo lại chịu khó, còn có trù nghệ tốt, cơ hồ mỗi người thấy Kiều Lân đều khen không dứt miệng. Nếu cậu chủ chỉ thích loại hình như Dịch thiếu, kỳ thật Kiều Lân rất không tồi a, mà ngay cả Lăng Cảnh cũng bắt đầu xuất hiện loại ý nghĩ này.

Nguyên bản bên người Ngao Mộ Thiên còn đi theo quản gia cùng người hầu, nhưng tại tận thế, không có chuyện ăn cơm trắng không làm, cho nên quản gia và người hầu cũng thường đi theo bọn hắn làm nhiệm vụ, hiện tại đã tìm được tình nhân ở cùng một chỗ.

Cho nên Kiều Lân dưới loại tình huống này bị lão Hàn đưa đến bên người Ngao Mộ Thiên nấu cơm quét dọn giặt quần áo, Ngao Mộ Thiên vốn muốn cự tuyệt, nhưng lão Hàn một câu, “Cậu chủ nhẫn tâm thấy hắn lại bị người khi dễ sao?”

“…” Đúng vậy, hắn không đành lòng, không đành lòng thấy người có khuôn mặt giống Tiểu Nhiên bị người khi dễ, cho nên Ngao Mộ Thiên ngầm đồng ý.

Kiều Lân rất rõ ràng tại sao mình được lưu lại, theo chú Hàn nói, hắn và người Mộ Thiên ca yêu giống nhau.

Cái khuôn mặt này sao? Kiều Lân sờ sờ mặt của mình, Mộ Thiên ca, cho dù là làm thế thân Kiều Lân cũng muốn ở bên cạnh anh!

Người 2 lần cứu mình, hoài bão ấm áp kia, tôi không muốn buông tay!

Ngao Mộ Thiên rửa mặt đi ra, cắn bánh quẩy vàng óng, “Không tệ.”

“Thật vậy chăng? Em từ nay về sau sẽ làm cho Mộ Thiên ca ăn ~~” Kiều Lân cười đến con mắt cong cong.

Ngao Mộ Thiên khẽ giật mình, sau đó nhàn nhạt mở miệng, “Một hồi cậu đi thu dọn, ở với lão Hàn đi.”

Kiều Lân sững sờ, vội la lên, “Vì sao? Mộ Thiên ca, em có chỗ nào làm không tốt sao? Em nhất định sửa.”

Ngao Mộ Thiên ho nhẹ một tiếng, “Cậu làm rất khá, chỉ là nhiệm vụ tôi muốn làm, chỉ sợ không cách nào chiếu cố cậu, cậu nên đi theo lão Hàn, lần này lão Hàn không đi.”

“Cám ơn Mộ Thiên ca, anh đối với em thật tốt ~~ “

… Nhưng là tôi sẽ không cho cậu trở lại, lão Hàn, tôi biết nguyên nhân ông đem thiếu niên tới đây, nhưng mà, Tiểu Nhiên trong lòng tôi là độc nhất vô nhị, dù cho tôi biết em ấy tính cách ác liệt, các người bài xích em ấy, nhưng cũng không phải tùy tiện ai cũng có thể thay thế.

———————

Đối với mộng xuân của Ngao Mộ Thiên, Dịch Nhiên không biết, đối với tình địch của cậu, Dịch Nhiên cũng không biết, giờ phút này Dịch Nhiên đang nghĩ, sống lại, biết bí mật không gian nên Khanh Nhược Tuyết không thể sống, muốn giết Khanh Nhược Tuyết cũng rất đơn giản, nhưng cậu sợ phát sinh chuyện ngoài ý muốn.

Nếu có thuật thôi miên thì tốt rồi.

Rửa mặt xong, Dịch Nhiên cùng Vu Đồng đi căn tin ăn cơm.

Bởi vì giảm bớt thức ăn, cho nên cho dù là khu B cũng chỉ có một chén cháo một cái bánh quẩy, nhưng cháo có thể kêu thêm. Vu Đồng đem cơm bưng tới, “Dịch ca, nghe nói cầu đi B thị bị sập.”

“Ừ.” Dịch Nhiên cầm lấy bánh quẩy, bánh quẩy rất khô khốc, rất khó ăn, xem ra dầu ăn cũng bắt đầu hạn chế.

“Vậy làm sao bây giờ?” Vu Đồng nhớ rõ Dịch Nhiên ngay từ đầu muốn đi B thị.

“Đợi.”

“Nha.”

“Thả ta ra!” Bên cạnh truyền đến một tiếng mềm mại làm cho Dịch Nhiên nhíu mày, còn chưa nghĩ ra làm sao trả thù thì lại chạy đến?

Vu Đồng tâm tính thiếu niên, dù cho đã trải qua một đường gian nguy cũng chưa học được trầm ổn như Dịch Nhiên, nghe tiếng nhìn sang, “Wow, cường đoạt dân nữ a ~~ “

Đoạt thì tốt, Dịch Nhiên không thèm để ý uống chén cháo, đáng tiếc, cậu bị bắt buột xen vào.

Nữ nhân bị đẩy tới chỗ bàn Dịch Nhiên, xuất phát từ bản năng, Dịch Nhiên đỡ cô.

… Thật muốn chặt cái tay này, làm cho cô ta ngã chết không phải càng tốt sao? Bảo vệ được bí mật lại không liên quan đến mình.

Đợi Khanh Nhược Tuyết thấy rõ đỡ mình là Dịch Nhiên, đỏ mặt, “Cám ơn.”

“Không cần.” Dịch Nhiên buông tay ra, tính toán đi, bị người kêu lại.

“Này, thằng nhóc kia đứng lại, nữ nhân ông đây vừa ý mày cũng dám đoạt!”

Tôi căn bản không có đoạt, biết chưa?

Người thanh niên đoạt nữ nhân kia tóc nhuộm vàng, tai trái đeo khuyên đinh, nhìn qua chính là ăn chơi trác táng, cùng Dịch Nhiên đời trước một dạng, đáng tiếc, lần đầu tiên tiến hóa, sau đó tóc Dịch Nhiên không biết như thế nào khôi phục thành màu đen, cho nên Khanh Nhược Tuyết không có nhận ra cậu.

Dịch Nhiên không nhiều lời trực tiếp rời đi, Khanh Nhược Tuyết vội vàng đuổi theo, Vu Đồng tự nhiên sẽ không lưu lại.

“Cám ơn anh” Sau khi ra căn tin, Khanh Nhược Tuyết lần nữa nói lời cảm tạ.

“Không có gì.”

“Tôi…” Khanh Nhược Tuyết thẹn thùng nhìn Dịch Nhiên, trong mắt hàm chứa kỳ vọng, “Tôi muốn đi khu D đưa bánh bao cho mấy đứa nhỏ, anh có thể cùng đi không?” Nam nhân đều thích nữ nhân thiện lương mà yếu đuối, thế giới càng xấu xí, bọn họ càng như vậy.

“Tôi còn có việc.”

“Phải không…” Khanh Nhược Tuyết nho nhỏ thất vọng rồi nói, “Tôi có có thể đi tìm anh không?”

“Tôi bình thường đều có việc.”

“Nha…” Bị cự tuyệt Khanh Nhược Tuyết ngược lại càng xem Dịch Nhiên thuận mắt.

Đợi Dịch Nhiên cùng Vu Đồng đi xa, Khanh Nhược Tuyết thu hồi vẻ mặt ôn nhu, Dịch Nhiên, tôi sẽ khiến anh thích tôi!

“Dịch ca, tên vừa rồi là cháu Trung tướng của căn cứ.” Vu Đồng nhỏ giọng nói với Dịch Nhiên.

“A.” Hiện tại biết rõ cũng vô dụng, dù sao đã đắc tội, cậu biết, gặp nữ nhân kia liền không có chuyện tốt.

“Dịch ca, anh cũng phải cẩn thận một chút.”

“Ừ.”

Đi chưa được hai bước.

“… Vu Đồng.”

“Dịch ca, chuyện gì?”

“… Không có gì.” Dịch Nhiên thiếu chút nữa đã hỏi Vu Đồng, có biết làm sao để thôi miên một người, bất quá lập tức tự giễu nói, cũng chỉ thất vọng mà thôi.

“Nha.”

Đi đến sân huấn luyện, chỉ có Phỉ Phỉ, Mập Mạp và Người Gầy ở đây, đội trưởng và đội phó đều không có.

“Ở trên có nhiệm vụ, đội trưởng đi nhận.” Phỉ Phỉ vừa ép chân vừa nói, “Đúng rồi, Nhiên Nhiên luyện lại bộ quyền pháp hôm qua lần nữa đi.”

“Được.” Dịch Nhiên đáp ứng, sau đó bắt đầu diễn luyện, chỉ là lần này động tác chậm một chút, để thuận tiện cho Phỉ Phỉ có thể thấy rõ, dù sao hiện tại tận thế, tàng tư cũng không sống nổi.

Phỉ Phỉ vừa nhìn vừa học, tán thán nói, “Nhiên Nhiên thật là một thiên tài a.”

Dịch Nhiên luyện qua bộ quyền, hỏi, “Cô biết các loại thôi miên không?”

“Thực là thằng nhóc không đáng yêu, hẳn là gọi ta chị Phỉ Phỉ.” Phỉ Phỉ lầm bầm, sau đó rất không lưu tình giội nước lạnh, “Ha ha, quả nhiên là thằng nhóc, thuật thôi miên cũng tin, nếu có, tôi liền trực tiếp thôi miên tang thi.”

“Tang thi chỉ có bản năng thần kinh, không có phức tạp như nhân loại, cho nên thôi miên không được.” Người Gầy cũng giội nước lạnh.

“Chết tiệt Người Gầy! Ngươi chỉ có thể giội nước lạnh Mập Mạp nhà của ngươi, không cho giội ta!!” Phỉ Phỉ tỷ tỷ tức giận đánh ra một quyền, mặt đất nứt ra một đường, Người Gầy sờ sờ cái mũi, trêu chọc Mập Mạp đi, nữ bạo lực không thể trêu vào.

“Thôi miên? Đội phó nhà của ta nhất định sẽ biết.” Mập Mạp đối với đội phó sùng bái mù quáng.

“…”  Nam nhân đầu có vấn đề sao? Dịch Nhiên bỏ đi ý niệm tìm Liễu Hy giúp đỡ, dù sao thiên tính tiểu hài tử thì giấu không được.

“Dịch ca, tôi biết.” Vu Đồng la lên.

“A?”

“Cầm cái vòng tròn sáng a sáng, người nọ đã bị thôi miên.” Trên TV đều diễn như vậy.

“…”

“Nhiên Nhiên, cậu muốn thôi miên ai a?”

“Hiếu kỳ hỏi một chút mà thôi.”

“…” Biết rõ Dịch Nhiên là trả lời qua loa, Phỉ Phỉ cũng không truy hỏi, mỗi người đều có bí mật không muốn người khác biết.

Chậc, chuyện đã không cách nào biết được vậy thì trực tiếp giải quyết dứt khoát, vận mệnh Khanh Nhược Tuyết cứ như vậy bị Dịch Nhiên quyết định.

Khu B tòa 1 lầu 2 số 2, địa chỉ nhà của Khanh Nhược Tuyết, cùng Dịch Nhiên giống nhau ở tại khu B, dù cho có cha là cán bộ hậu cần, nhưng ở trong căn cứ nắm giữ binh quyền mới là nổi tiếng.

Lúc Dịch Nhiên đang tính toán kế hoạch buổi tối, Mạc Phi Liên mang theo Liễu Hy trở lại.

“Đội trưởng, nhiệm vụ gì?” Mập Mạp hỏi trước nhất.

“Ngày mai đi nội thành N thị, yêu cầu mang về 6 tấn thức ăn, được rồi, hiện tại có thể tự do hoạt động, chuẩn bị ngày mai đi.”

6 tấn a, Người Gầy nhanh chóng tính toán không gian của mình có đủ chứa không.

Dịch Nhiên vừa nghe có thể tự do hoạt động, quay đầu đi về giao dịch thị trường.

Vu Đồng tự nhiên đi theo Dịch Nhiên.

Liễu Hy nhìn Dịch Nhiên, lại nhìn Mạc Mạc mình thích nhất, cuối cùng tuy lựa chọn ở lại bên người Mạc Mạc, nhưng ánh mắt luôn dõi theo Dịch Nhiên.

“… Hy rất thích Dịch Nhiên?” Mạc Phi Liên thừa nhận chính mình ghen tị.

“Nhiên Nhiên rất thoải mái ~~” Liễu Hy nhìn Dịch Nhiên biến mất mới lưu luyến thu hồi mắt lại.

Mạc Phi Liên trực tiếp nhắm ngay Liễu Hy hôn xuống, chỉ có tôi mới có thể cho anh thoải mái!

Phỉ Phỉ đáy mắt không ngạc nhiên, sau đó đem Người Gầy cùng Mập Mạp lôi đi, quấy rầy người ta thân mật sẽ bị trời phạt, hơn nữa cô cũng muốn đi tra bản đồ, xem chỗ nào thức ăn nhiều nhất, tốt nhất là có thể tìm được nhà máy thực phẩm.

“Dịch ca, anh muốn mua cái gì?” Vu Đồng đi theo Dịch Nhiên phải nhìn trái nhìn.

“Quần áo.”

“A?”

Đang lúc Vu Đồng nghi hoặc, Dịch Nhiên dùng một bao mì tôm đổi một bộ quần áo màu đen, nhét vào trong ba lô.

Quần áo màu đen không hấp dẫn tang thi sao? Cho rằng Dịch Nhiên làm một chuyện gì đó cũng là để dễ dàng giải quyết tang thi, nên Vu Đồng cũng tính toán mua một bộ quần áo màu đen.

“Dịch ca ca!” Lúc này một giọng trẻ con thanh thúy truyền đến, là bạn nhỏ Lục Viễn Lâm, đi theo đằng sau là Cố Vi.

“Dịch Nhiên.” Cố Vi trông thấy Dịch Nhiên con mắt lóe sáng, từ khi đi vào căn cứ nàng cảm thấy nàng cùng Dịch Nhiên ngày càng cách xa.

“Ừ.”

Đối với Dịch Nhiên ngắn gọn trả lời, Cố Vi có hơi thất vọng, “Dịch Nhiên, gần đây tốt không?”

“Bình thường.” Sau khi trả lời, Dịch Nhiên nhanh chóng nói, “Chúng tôi còn có việc, lần sau có rảnh lại trò chuyện.”

Nhìn Dịch Nhiên rời đi, Cố Vi khẽ cắn môi dưới, Dịch Nhiên…

Lúc bóng đêm buông xuống, đúng là thời cơ tốt để giết người cướp của, hơn nữa căn cứ điện lực không đủ, toàn bộ căn cứ đen tối không rõ, hơn nữa khu B không giống khu A, cho nên chỉ có một cái cameras.

Đợi nhân viên tuần tra đi ngang qua khu B hướng về khu C, một bóng người màu đen như một trận gió tránh thoát cameras tiềm nhập khu B tòa nhà 1.

“Tuyết Nhi, nghe cha nói, Tiểu Lý thật sự không tệ.”

“Cha!” Khanh Nhược Tuyết không nghĩ tới Lý Kiến Lạc kia dám theo tới nhà cô, tức giận đến toàn thân run rẩy.

Rõ ràng đời trước không có chuyện này a? Tại sao lại như vậy? Đúng rồi, đời trước cũng không có Dịch Nhiên, vì sao đời này lại xuất hiện?

Khanh Nhược Tuyết tựa hồ nghĩ tới điều gì đó nhưng nhất thời bắt không được, cô càng bực bội, nhưng ở trước mặt người ngoài cô không thể không bảo trì hình tượng ôn nhu.

“Được rồi, con cùng Tiểu Lý tâm sự, cha đi ra ngoài hút điếu thuốc.” Lý trung tướng đã hướng ông cam đoan, nếu như Lý Kiến Lạc đối với Khanh Nhược Tuyết làm chuyện không tốt, như vậy cho dù là ép buộc cũng sẽ làm cho Lý Kiến Lạc lấy Khanh Nhược Tuyết, tìm được cam đoan ông mừng rỡ như điên, so với nữ nhân thì địa vị quan trọng hơn, tuy không rõ vì sao Trung tướng lại cam đoan như vậy, nhưng Lý trung tướng chính là người nhất ngôn cửu đỉnh, ông liền vui vẻ.

Kỳ thật Lý trung tướng cũng chỉ là bởi vì cháu của ông ta quá mức phóng đãng, lo lắng hắn chọc tới người không nên chọc, dù sao ở tận thế, giết người bỏ trốn cũng không có người truy cứu, cho nên muốn tìm vợ để kiềm chế tâm hắn một chút, dù chỉ một tháng cũng tốt, cùng lắm thì một tháng sau tìm cái khác.

“Ngươi đừng tới đây!” Khanh Nhược Tuyết sợ hãi lui ra phía sau hai bước, xú nam nhân họ Dịch, vì sao còn không hiện ra! Đều là do ngươi kéo dài mới khiến cho ta không có được ngọc, hiện tại mới lâm vào khốn cảnh như vậy!

Khanh Nhược Tuyết đột nhiên linh quang lóe lên, nam nhân họ Dịch không có xuất hiện, đời trước không có Dịch Nhiên lại xuất hiện!

Chẳng lẽ!

Có khả năng sao?

“Hừm, cô không rõ thái độ của cha mình sao? Tiểu Tuyết Nhi, ngoan ngoãn đêm nay làm vợ ta đi ~~ “

“Ngươi thả ta ra! Thả ta ra!!”

Thanh âm quần áo bị xé rách, Khanh Nhược Tuyết liều mạng giãy dụa, sau đó là một tiếng kêu đau đớn, nam nhân ghé vào trên người cô hôn mê bất tỉnh.

Làm sao vậy?

Khanh Nhược Tuyết mở to con mắt mông lung, xuyên qua nước mắt trong suốt thấy nam tử quạnh quẽ, Dịch Nhiên…

Sau đó cổ đau xót, cũng hôn mê bất tỉnh.

Khi Khanh Nhược Tuyết tỉnh lại, trước mắt là trời cao mây trắng, dưới thân hoa cỏ màu xanh, bình thản và quen thuộc.

Nơi này là…

Là không gian! Là không gian của ta!!

Hết chương 41.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.