Mạt Thế Chi Trọng Sinh

Chương 70: Thực xin lỗi



Buổi sáng Ngao Mộ Thiên là bị dương quang xuyên qua bức màn chiếu tỉnh, nhíu mày, mới 6 giờ sáng, sau tận thế thì khí trời rất kỳ quái, rõ ràng mới đầu tháng 4, buổi sáng sáu giờ đã nắng lớn, thoạt nhìn giống như tháng 8.

Lười biếng duỗi tay sờ sờ bên cạnh, muốn đem người bên cạnh kéo vào trong lòng ngực của mình hảo hảo hôn chào buối sáng, một tay với tới lại sờ soạng khoảng không, trong nội tâm sợ hãi, vội vàng nhìn về phía bên phải, bên cạnh hẳn là nên có chủ nhân nhưng trên gối đầu trống rỗng, duỗi tay sờ sờ ổ chăn, lạnh, nói rõ Dịch Nhiên thức dậy đã lâu rồi!

Tiểu Nhiên sẽ đi? Ngao Mộ Thiên một hồi hoảng hốt, Tiểu Nhiên hối hận, cho nên đi rồi? Giả thiết này làm cho hắn càng bất an, bình thường hắn không có ngủ say như vậy, nếu như có dị động hắn tất nhiên bừng tỉnh, nhưng, ngày hôm qua bởi vì rất cao hứng, hơn nữa Tiểu Nhiên ngủ ở bên cạnh, làm cho hắn mất cảnh giác, một giấc ngủ đến hiện tại mới tỉnh.

Chẳng quan tâm thay quần áo, trực tiếp mặc áo ngủ đi chân trần mở cửa, thủy tinh ngăn cách phòng bếp, bên trong có hình ảnh đang bận rộn, Ngao Mộ Thiên kinh ngạc, hắn không có nằm mơ a?

Dịch Nhiên mặc tạp dề in hình con mèo hoạt hình, cậu xoa xoa cái mũi, cau mày nhìn chằm chằm vào đống bột mì, vì sao xem người khác ném một cái liền thành một bánh bao, vì sao mình làm lâu như vậy vẫn là bánh trôi?

Bao lấy nhân thịt, trước mặt 1 đống lớn nhỏ không đều sắp xếp chỉnh tề, thân thể hình tròn, ở đỉnh nặn ra cái nhọn nhọn, nói thực ra, nói là bánh bao, không bằng nói là bánh trôi có ngọn.

Hung hăng nắm đao nhọn, xoạt xoạt hai cái, bốn phía bánh trôi có ngọn chém xuống vài vết đao, ừ, Dịch Nhiên sờ lên cằm, nhìn từ xa cũng giống, tốt lắm, đã giống đến nơi ~~

Cảm thấy tốt đẹp nhưng Dịch Nhiên hoàn toàn xem nhẹ bánh trôi có ngọn này kỳ thật càng giống búp hoa nhọn nhọn, kế tiếp…

Hừm, kế tiếp là làm gì? Trong đầu trống rỗng, Dịch Nhiên trầm tư một lát, không chút nghĩ ngợi đem toàn bộ bánh bao biến dị ném vào trong nước đang sôi, sau đó, chờ đợi nó chín.

Mới ra phòng ngủ Ngao Mộ Thiên thấy chính là tình cảnh này, thiếu niên lạnh lùng mặc tạp dề đáng yêu chăm chú nấu bữa sáng, kim sắc dương quang xuyên thấu qua cửa sổ chiếu lên tóc trước trán thiếu niên.

Thoạt nhìn giống như là bức phác thảo, dùng vệt sáng phủ lên mà thành bức tranh, làm cho người ta không khỏi an tường.

Khóe miệng không khỏi câu dẫn ra, Ngao Mộ Thiên trở lại phòng ngủ thay quần áo mang giày rửa mặt, sau đó nhẹ nhàng đi vào phòng bếp, quấn quýt thật lâu giữa ôm lấy Tiểu Nhiên dẫn đến đối phương sinh khí và không ôm Tiểu Nhiên không dẫn đến đối phương sinh khí, mới cuối cùng lựa chọn không làm đối phương sinh khí, đồng thời trong nội tâm an ủi, nhỏ không nhịn sẽ loạn mưu lớn, hiện tại không có ôm, buổi tối ôm nhiều mấy lần, vạn nhất hiện tại đem Tiểu Nhiên chọc giận, không cho mình lên giường thì được không bù nổi mất.

Rốt cục thuyết phục mình xong, Ngao Mộ Thiên nhịn đau không nhìn tới cái eo nhỏ nhắn ở trước mặt mình lắc lư, mà là nhìn về phía Dịch Nhiên đang nấu gì đó, vật này là…

“Tiểu Nhiên, em nấu bánh trôi thật là thơm.” Tiểu Nhiên nhà hắn thật là lợi hại, cái gì cũng biết.

“…” Bánh trôi… Dịch Nhiên khóe miệng co quắp lại, “… A, đúng vậy a, bánh trôi.”

“Có thể ăn chưa?” Ngao Mộ Thiên nuốt nước miếng, chỉ cần nghĩ đến đây là do Tiểu Nhiên làm, nước miếng của hắn tự động phân bố, tựa như chỉ cần vừa nhìn thấy Dịch Nhiên, hắn bắt đầu mất tự chủ.

“… A, hẳn là, được rồi a…” Nhìn xem bánh trôi hư hư thực thực vỡ ra, Dịch Nhiên không bình tĩnh được.

Không hoài nghi, Ngao Mộ Thiên vui sướng hài lòng lấy ra hai cái chén, một người một chén, chén chén đều tràn đầy.

Hai người mặt đối mặt ngồi ở trên bàn cơm, Dịch Nhiên cau mày nhìn bánh bao biến dị trước mặt mình, đây rốt cuộc là cái gì?

Da bánh bao biến dị trong chén tứ tán, hơn nữa còn giống súp, Dịch Nhiên rốt cục bắt đầu thuyết phục chính mình, kỳ thật đây là bánh trôi…

Mặc dù có rất nhiều cái đều nứt ra rồi, tuy nhân thịt rơi ra ngoài nước, nhưng nghĩ đến đây là Tiểu Nhiên sáng sớm vì hắn nấu, Ngao Mộ Thiên trong nội tâm tràn đầy hạnh phúc, đã từng vô số lần nghĩ như thế rốt cuộc thực hiện được, làm cho Ngao Mộ Thiên rất muốn nắm tay Dịch Nhiên hôn xuống.

Dịch Nhiên bảo trì bình tĩnh nhìn Ngao Mộ Thiên lang thôn hổ yết ăn xong một chén, rốt cục cầm lấy thìa bắt đầu ăn, hẳn là không có khó ăn như vậy đi…

“Phốc!” Vừa mới ăn phân nửa cái bánh bao biến dị bị Dịch Nhiên một ngụm phun ra, đây rốt cuộc là cái gì? So với bánh bao căn cứ phát còn khó ăn hơn!

Không có lên men, bánh bao khô khốc khó nuốt, hơn nữa nhân thịt bỏ quá nhiều muối…

Dịch Nhiên nhìn nửa cái bánh bao bị nhả trên bàn, lại nhìn một chén tràn đầy, cắn cắn môi dưới, lại múc một cái tính toán bỏ vào trong miệng, bị người trên đường chặn lại nhét vào trong miệng lớn của đối phương.

“Đây chính là bữa sáng đệ nhất Tiểu Nhiên nhà của anh nấu cho anh ăn, chỉ có thể để anh ăn a ~~” Cười tủm tỉm, Ngao Mộ Thiên đem chén của Dịch Nhiên kéo đến trước mặt mình, “Không cho ăn của anh a, nếu không sẽ có trừng phạt ~~”

Trong mắt hiện lên dục niệm khó tả, Ngao Mộ Thiên ở trong tủ lạnh lấy nguyên liệu ra sau đó đi vào phòng bếp, nấu như thế nào?

“…” Dịch Nhiên nhìn thân ảnh cao lớn trong phòng bếp, tâm hoảng hốt…

Sự thật chứng minh nấu bánh bao không khó, ít nhất lần đầu tiên xuống bếp Ngao Mộ Thiên nấu ra trước mặt khá giống bánh bao, hơn nữa còn có mấy cây rau trong không gian, thoạt nhìn phá lệ muốn ăn.

Ngao Mộ Thiên nửa kiêu ngạo nửa thỏa mãn nhìn Dịch Nhiên ăn sạch đồ chính mình nấu, đồng thời trong lòng nghĩ, trước khi kết hôn nhất định phải học trù nghệ.

Ấm áp điểm tâm qua đi…

“Bạn của em là sao?” Ngao Mộ Thiên nhíu mày, hắn không thích những người khác quấn quít lấy Dịch Nhiên, cũng không thích Dịch Nhiên cùng những người khác quan hệ thân thiết.

“Từ N thị cùng đi đến.” Dịch Nhiên nói đơn giản hai câu, “Tôi bị Lục thượng tướng N thị ủy thác, những người kia đều do Lục thượng tướng tìm đến cùng lên đường.”

“Thực xin lỗi.”

“A?” Ngao Mộ Thiên đột nhiên xin lỗi làm cho Dịch Nhiên sững sờ.

“…” Ngao Mộ Thiên nhìn thật sâu Dịch Nhiên, sau nửa ngày mới gian nan mở miệng, “Nếu như lúc đầu anh không có làm chuyện em chán ghét, em cũng không rời đi B thị, cũng sẽ không một đường gian khổ như vậy.”

“…” Ngao Mộ Thiên nói làm cho Dịch Nhiên tâm tư bách chuyển, cuối cùng vẫn là mở miệng, “Kỳ thật, nên nói xin lỗi, là tôi.”

“Anh…”

Lời Ngao Mộ Thiên bị Dịch Nhiên cắt đứt, “Đừng hỏi vì sao, anh chỉ cần biết rằng tôi đã từng thực xin lỗi anh là được.” Thực xin lỗi, lợi dụng tình yêu hại mạng của anh, thực xin lỗi, luôn luôn để anh vất vả, thực xin lỗi, luôn luôn tùy ý thương tổn anh…

Dịch Nhiên trong mắt bi thương làm tâm Ngao Mộ Thiên đau nhói, hắn hoảng hốt, “Tiểu Nhiên bất luận làm cái gì đều là đúng, dù cho có sai cũng là anh…”

Lời còn chưa dứt, bị Dịch Nhiên ngăn chặn.

Nụ hôn ngây ngô làm cho Ngao Mộ Thiên bị mất lý trí, ngược lại dùng cái hôn cuồng bạo hơn đáp lại.

Đời trước thực xin lỗi anh, lúc này đây tôi dùng đời này…

“Lão đại!! Như thế nào còn chưa… Ách, các người tiếp tục…” Lăng Cảnh sờ sờ cái mũi, xám xịt  đi ra, hu hu hu, hắn thật sự không biết sáng sớm lão đại sẽ trình diễn tình cảm mãnh liệt n, hu hu hu, đáng sợ hơn chính là, một diễn viên khác là Dịch thiếu, Lăng Cảnh chợt nhớ tới Lãnh Dịch chết dưới tay Dịch Nhiên, gian nan nuốt nước miếng, không biết hiện tại có bán bảo hiểm tai nạn không?

Bị người cắt đứt, hai người vội vàng tách ra, Ngao Mộ Thiên trừng người ngoài cửa, sau đó cọ cọ sắc mặt hồng hồng của Dịch Nhiên, cuối cùng tâm không cam lòng không nguyện buông ra, mới mở miệng, “Tiến vào.”

Ở ngoài cửa làm môn thần, Lăng Cảnh nghe được triệu hoán quen thuộc ngược lại lui hai bước, hắn cũng không thể không đi a, lão đại còn có thể xem ngày xưa hắn làm trâu làm ngựa mà tha cho hắn một mạng, mà Dịch thiếu, Lăng Cảnh tựa hồ cũng nghe được thanh âm xương cốt vỡ vụn, hu hu hu, lão đại thực tốt số, có thể té xỉu trốn tránh hiện trường trực tiếp.

Mè nheo nửa ngày Lăng Cảnh rốt cục ở tiếng thứ hai không kiên nhẫn của Ngao Mộ Thiên bước vào, vừa nghe tiếng bước chân thấy thật bình thường, đương nhiên, nếu như chân hắn đừng run thì tốt rồi.

Đầu tiên, Lăng Cảnh nhìn Dịch Nhiên, xác định trên mặt không có thẹn quá hoá giận, nhẹ nhàng thở ra, lúc này mới nhìn về phía Ngao Mộ Thiên, ừ, ngoại trừ có điểm thu được ý tứ ‘về sau tính sổ ngươi’ thì không có gì, cái gì? Về sau tính sổ? Lăng Cảnh nhanh chóng tính toán nói xong liền trốn.

“Cái chìa khóa.” Ngao Mộ Thiên vươn tay, đừng nói khí thế, mà ngay cả thân cao cũng áp Lăng Cảnh một đoạn.

Lăng Cảnh con mắt đều không chuyển liền hiểu ý tứ Ngao Mộ Thiên, đem cái chìa khóa đưa cho Ngao Mộ Thiên, xem đi xem đi, cái này đại tẩu vừa qua khỏi cửa liền đem tiểu đệ ném ra ngoài, hừm! Chờ xem, ta, ta tìm người tố khổ…

“Hắt xì.” Trong quân khu đang huấn luyện  Lữ Hàng hung hăng hắt hơi một cái.

Cầm cái chìa khóa, Ngao Mộ Thiên sau một khắc lập tức hai tay dâng tặng đến trước mặt người nào đó, “Tiểu Nhiên ~~”

Cố ý mang theo thanh âm rung động làm cho Lăng Cảnh hai con ngươi thiếu chút nữa rớt ra, trời ạ, chẳng lẽ xuyên qua.

Dịch Nhiên sắc mặt cũng không đổi tiếp nhận cái chìa khóa, cất vào trong túi quần.

“Chuyện gì?” Ngao Mộ Thiên trừng Lăng Cảnh, trong mắt là trần trụi uy hiếp, ngươi nha, tốt nhất cho cái lí do có thể thuyết phục, nếu không, hừ hừ.

Lăng Cảnh vừa nhắm mắt, hít sâu, “Lão đại anh năm ngày trước nói để cho tôi tiếp nhiệm vụ đi huyện Y thu thập vật tư thuận tiện dẫn đội đi đánh tinh thạch chúng ta đã sớm bố trí tốt sẽ không thay đổi được a tôi đã ưng thuận làm sao cùng đồng đội giải thích nói anh sinh bệnh sao hay là còn đang hôn mê đúng rồi hay là muốn sửa kế hoạch.”

Nghe Lăng Cảnh một hơi nói xong, Ngao Mộ Thiên mới nhớ tới năm ngày trước hắn đúng là đã nói lời này, khi đó còn không có Sát Lục đoàn khiêu khích, khi đó cũng chưa có gặp được Tiểu Nhiên, mà hiện tại…

Đi tất nhiên phải ly khai Tiểu Nhiên, không đi, lời nói phía trước toàn bộ bị hớ, huống chi không có hắn đi, Lăng Cảnh có thể dẫn đội an toàn từ huyện Y trở về sao? Vô luận loại nào hắn đều không chọn được.

Một đôi tay lạnh như băng xoa lông mày cau chặt của Ngao Mộ Thiên, Ngao Mộ Thiên nhìn vào đôi mắt sáng trong kia, Dịch Nhiên đề nghị, “Tôi cùng đi.”

Lăng Cảnh nhãn tình sáng lên, nếu như Dịch thiếu đi, hắc hắc, bọn họ là đánh tang thi hay là đùa giỡn tang thi?

“Không được!” Ngao Mộ Thiên lập tức phủ quyết, lập tức ý thức được chính mình ngữ khí nặng, “Tiểu Nhiên, anh tình nguyện chính mình bị thương cũng không nguyện thấy em bị thương, huống chi còn để em đi chỗ nguy hiểm như vậy…”

Tuy nghe lão Hàn nói qua Dịch Nhiên lợi hại ra sao, nhưng không có tận mắt thấy hắn căn bản không tin, sát thần lãnh khốc kia sẽ là Tiểu Nhiên nhà hắn?

Tiểu Nhiên nhà hắn ngay cả con gà đều không giết qua, từ nhỏ đến lớn thấy giết cá giết gà giết vịt thì lẩn rất xa, cho nên, tuyệt đối không phải Tiểu Nhiên nhà hắn, Lãnh Dịch kia chết tuyệt đối là do hiện trường có những người khác, người kia lợi dụng dị năng đặc thù nào đó giết chết Lãnh Dịch, như vậy thoạt nhìn như là Tiểu Nhiên nhà hắn giết, cho nên, Tiểu Nhiên là vô tội! Tiểu Nhiên, chỉ cần được hắn sủng ái được hắn bảo hộ là tốt rồi, đây là Tiểu Nhiên của hắn…

Dịch Nhiên mắt buồn bã, lập tức miễn cưỡng co lại khóe miệng, “Được, tôi ở B thị chờ anh trở về, anh, nhất định phải an toàn trở về.” Lần này đến lượt tôi chờ đợi sao…

“Đương nhiên, Tiểu Nhiên, anh nhất định sẽ an toàn trở về.” Được Dịch Nhiên quan tâm như vậy, Ngao Mộ Thiên đang định thừa dịp trước khi đi ăn chút đậu hũ non, kết quả thấy đại kỳ đà cản mũi, trừng Lăng Cảnh, buông Dịch Nhiên, trong nội tâm vô hạn ai oán, chỉ có trở về nhà thu lợi tức, mặt khác lại đáng tiếc vừa rồi ở phòng bếp không có ôm.

Đưa mắt nhìn hai người rời đi, Dịch Nhiên đợi cửa đóng lại thì đặt mông ngồi ở trên ghế sa lon, tay nắm thành quyền, chính mình quyết định thì không thể thay đổi…

Vội vàng rửa mặt, ngẩng đầu, ánh mắt nam nhân trong gương mờ mịt mà kiên nghị, duỗi tay sờ lên cái gương, khi kiên nghị cùng mờ mịt xung đột, cuối cùng ai sẽ thỏa hiệp?

Một mình ở gian phòng rất yên tĩnh, yên tĩnh phảng phất như mất thời gian, đồng hồ trên cổ tay từng phút từng giây trôi qua.

Rốt cục, Dịch Nhiên đứng lên, cậu không cần phải ở trong này, hắn sẽ không khỏi lo lắng Mộ Thiên, lo lắng an nguy của hắn, lo lắng hết thảy của hắn, đã từng, Mộ Thiên có phải cũng là lo lắng như vậy?

Hết chương 70.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.