Mạt Thế Chi Trọng Sinh

Chương 99: Qua biển kỳ thật rất đơn giản



“Hùng Bản.” Thanh âm Yoshida cũng giống như bọn người R quốc, nghe không ra đặc biệt.

“は(dạ), Cát Điền đại nhân.” Hùng Bản dập đầu, hai tay đặt dưới đầu.

“Gì か nắm quyền があるんですか(có chuyện gì)?” Yoshida mắt không dời, luôn chăm chú nhìn đao võ sĩ trên kệ.

“Yoshida 様,Vân huyện bạo 発が nâng き, tư と sam bản どうも vân đi きが quái しい(Cát Điền đại nhân, Vân huyện phát sinh nổ mạnh, tôi hoài nghi Sam Bản bọn họ đã dữ nhiều lành ít)…”

“あなたに điều べた(ngươi đã điều tra chưa)?”

“ない(còn chưa).”

“Điều べたことないくせに(không có điều tra, đừng vội kết luận).”

“しかし, bộ hạ に2 người が, kia らは sự việc をはっきりして(nhưng, có 2 người, bọn họ tinh tường sự tình trải qua ).”

“Kia らに nói う(làm cho bọn họ nói).”

Nghe không hiểu, Dịch Nhiên nhìn Ngao Mộ Thiên trầm tư, vì sao đến tận thế, cậu còn vấp phải vấn đề kinh nghiệm ngôn ngữ.

Lúc này Hùng Bản đi tới, “Ngao huynh đệ, cùng Cát Điền đại nhân nói những gì đã trải qua.”

Ngao Mộ Thiên tiến lên vài bước, còn chưa mở miệng, đã bị Yoshida cắt đứt, “Ngao?” Thanh âm đông cứng, cùng rất nhiều người nước ngoài lần đầu học Hán ngữ giống nhau, thanh âm sẽ không lên xuống.

“Cát Điền đại nhân, tiểu nhân tên Ngao Mộ Thiên, đây là em trai của tiểu nhân, Ngao Tiểu Nhiên.” Thanh âm hơi nịnh nọt, học Hùng Bản quỳ trên mặt đất, quỳ a quỳ a, không sao, hôm nay ta quỳ ngươi, ngày sau cắt đầu ngươi đem đi cho chó ăn.

“Ngao Mộ Thiên?” Yoshida đột nhiên cổ quái nở nụ cười, xem ra Ngao Mộ Thiên quỳ lễ khiến hắn rất hài lòng, “B thị Ngao kia?”

Ngao Mộ Thiên lập tức nịnh nọt nói, “Đúng, Cát Điền đại nhân thật sự là học thức uyên bác.”

Yoshida lại cổ quái cười cười, tiếp tục dùng Hán ngữ đông cứng, “Nói chuyện Vân huyện.”

Ngao Mộ Thiên bắt đầu nói, hắn và Tiểu Nhiên bởi vì Vân huyện gây khó dễ cho nên đành phải trở về, kết quả lại gặp phải hai người đặt bom, bị hai người kia đánh một trận, may mắn bọn họ chạy trốn nhanh, nếu không thật đúng là táng thân tại Vân huyện, Ngao Mộ Thiên và Dịch Nhiên không giống nhau, nói tiếng Nhật hết câu này đến câu kia.

“Hai người?”

“Dạ, một băng một hỏa, nghe nói là dị năng.” Cuối cùng Ngao Mộ Thiên không quên hâm mộ ghen tị.

Thấy Ngao Mộ Thiên ghen tị, Yoshida tựa hồ biết rõ cái gì đó, “Ngươi không có dị năng?”

Ngao Mộ Thiên buông buông tay, bất đắc dĩ nói, “Tiểu nhân nếu có dị năng, cũng không rời B thị.”

“A, ngươi là từ B thị tới?” Nói đến B thị, Yoshida trong mắt xẹt qua một vòng cảnh giác.

Ngao Mộ Thiên tiếp tục bất đắc dĩ, “Đúng vậy a, nghĩ tới Ngao gia tiểu nhân ở trước tận thế trước nộp biết bao nhiêu thuế cho ZF (Chính phủ), kết quả một câu không có dị năng chỉ có thể ở ngoại thành, đem tiểu nhân đuổi ra nội thành, đại nhân hiểu nhiều như vậy, tất nhiên cũng biết tình huống ngoại thành như thế nào, phát một cái bánh bao cũng giống như đuổi một tên ăn mày, cho nên tiểu nhân liền mang theo em trai ra đi tìm đường sống.”

“Muốn theo ta làm gì?” Yoshida tùy ý hỏi, kỳ thật nếu như Ngao Mộ Thiên không ở lại, như vậy kết cục chỉ có một —— chết, đi vào trụ sở này, cho tới bây giờ không có người có thể bình yên rời đi.

Ngao Mộ Thiên ba phần kinh hỉ bảy phần kinh ngạc, “Tiểu nhân có thể đi theo đại nhân không.”

Yoshida gật gật đầu, hắn rất thích biểu cảm này của Ngao Mộ Thiên, người này trước tận thế được vinh dự là nam nhân tinh anh thương giới, hừm, bất quá là vận khí tốt thôi, nhưng hiện tại, vận khí của nam nhân tinh anh thương giới đã dùng hết rồi, còn sống hèn mọn như vậy, thực tiếc nuối.

“Đại nhân biết làm sao có được dị năng không?” Ngao Mộ Thiên vội vàng nói, Dịch Nhiên chăm chú lôi kéo góc áo của hắn, khôi phục khiếp đảm lúc trước.

“Ngươi muốn dị năng?” Yoshida không ngoài ý, bởi vì rất nhiều người đều hỏi hắn như vậy.

“Muốn!” Ngao Mộ Thiên kéo Dịch Nhiên, “Vì bảo vệ em ấy, tôi nhất định phải có dị năng!”

“Rất tốt.” Yoshida đứng lên, nhăn lại đôi mi thưa thớt, bởi vì ở trước mặt là Ngao Mộ Thiên 1m80, hắn chỉ tới bả vai người ta, bất quá, ngược lại cổ quái cười rộ lên, cao thì thế nào, hiện tại ở nơi này chính là địa bàn của hắn!

“Chúng ta hiện tại đối với phương diện này luôn có nghiên cứu, hơn nữa nghiên cứu cũng sắp thành công, không bằng ngươi lưu lại, đợi thành phẩm phát ra, người sẽ được hưởng dụng.”

Ngao Mộ Thiên nghe nói như thế, trước tiên lại nhìn về phía Dịch Nhiên, con mắt lòe lòe tỏa sáng, Dịch Nhiên nhẹ gật đầu.

“Được, tiểu nhân đáp ứng.”

Huynh đệ tình thâm a, Yoshida hài lòng, tuy biểu hiện chút uất ức, nhưng có nhược điểm rất tốt, “Fujita dẫn bọn hắn đi khu A.”

Nam võ sĩ chờ bên ngoài tiến đến, đầu tiên là xoay mặt về phía Yoshida cúi đầu, sau đó quay mặt về phía Ngao Mộ Thiên nói, “Đi theo ta.”

Nguyên lai đều là tiếng Nhật a, Dịch Nhiên oán hận, bắt nạt một mình ta.

Tai Ngao Mộ Thiên nghe được vụn vặt oán hận, vẻ mặt hắc tuyến, cuối cùng vẫn là quyết định bỏ qua.

Đợi hai người đi xa, Hùng Bản như trước lẳng lặng quỳ tại chỗ, hắn biết Yoshida lưu hắn tất nhiên có việc.

【Vì thuận tiện, Tiểu Nhiên có mặt thì dùng tiếng Nhật, Tiểu Nhiên vắng mặt hết thảy dùng tiếng Trung, được rồi, chúng ta chính là muốn bắt nạt Tiểu Nhiên, phía dưới là phiên dịch】

“Hùng Bản, đi giám thị hai người họ Ngao kia.” Yoshida lại ngồi vào trên nệm nhỏ, cầm đao võ sĩ nói rõ rành mạch.

“Đại nhân?” Hùng Bản khó hiểu, rõ ràng vừa rồi Yoshida mới lôi kéo Ngao Mộ Thiên a.

Yoshida trừng mắt, đao võ sĩ ra khỏi vỏ, tà tà cắm ở trước mặt Hùng Bản, “Đồ ngu, Ngao Mộ Thiên dù sao cũng là người Z quốc, không thể không phòng, cho nên trước quan sát một thời gian.”

“Dạ.”

“Hơn nữa, chờ chúng ta sau khi chiếm lĩnh B thị, còn cần người đến trấn an dân chúng Z quốc, nếu như Ngao Mộ Thiên không phải gian tế, như vậy ngược lại lựa chọn không tệ. Đương gia Ngao thị, chắc chắn có sở trường, tuy lần này biểu hiện của hắn làm cho ta rất thất vọng, nhưng chúng ta cần người Z quốc tới khuyên phục những người Z quốc khác.”

Bởi vì lúc trước bị Ngao Mộ Thiên nịnh nọt, Hùng bản đã trực tiếp tin tưởng Ngao Mộ Thiên, nhưng hiểu cấp trên sẽ không thay đổi quyết định, bất quá, “Đúng rồi, Cát Điền đại nhân, Ngao Tiểu Nhiên kia, là thuộc hạ đặc biệt tìm để dâng cho ngài.” Hy vọng đại nhân xem phân lượng một mảnh trung tâm của hắn, chơi chán có thể ném cho hắn.

“Không, trước đừng vội động, chờ chúng ta không cần Ngao Mộ Thiên, sau lại động.” Ngao Tiểu Nhiên? Thanh niên nhìn thuần khiết như con thỏ? Tuy hắn càng thích tuổi nhỏ hơn, nhưng tướng mạo tính cách đều phù hợp yêu cầu của mình, Yoshida lè lưỡi liếm liếm môi dày, ánh mắt tinh khiết giống như tờ giấy, thực muốn nhìn một chút khi dính vào *** sẽ là sắc thái nào, “Nếu như Ngao Mộ Thiên có dị độnggì, trực tiếp giết.”

————————————————————————————

Đi theo Fujita, hai người một đường yên lặng đi tới, Ngao Mộ Thiên thở phào, hắn thật đúng là sợ Yoshida sẽ tại chỗ đem Tiểu Nhiên lưu lại, nếu thật như vậy, hắn cũng bất chấp cái gì kế hoạch, chỉ có trở mặt.

Dịch Nhiên nhắm mắt lại, cậu cũng không nghĩ tới lại có người ham muốn mình, hừm, khoản sổ sách này trước nhớ rõ! Bất quá câu kia của Yoshida ‘thuốc dị năng rất nhanh hoàn thành’ cũng làm cho cậu có hứng thú, nếu có thể lấy được thuốc, cậu sẽ cạo sạch sẽ cái trụ sở này ~~

“Đằng Điền đại nhân, không biết Cát Điền đại nhân thích gì?” Ngao Mộ Thiên bước nhanh đi đến trước mặt Fujita, không tiếc phá hư khuôn mặt anh tuấn làm ra tươi cười nịnh nọt.

Fujita nhàn nhạt miết mắt Ngao Mộ Thiên, trong mắt rõ ràng cho thấy châm chọc, ngược lại tiếp tục đi con đường của mình, không hề nói tới Ngao Mộ Thiên.

Ngao Mộ Thiên lùi về, rất nhanh cùng Dịch Nhiên trao đổi ánh mắt, xem ra từ người nơi này ra tay không tốt.

Bởi vì là đến khu A, mà người Z quốc phần lớn tụ tập ở bên ngoài, cho nên cùng nhau đi tới, thấy nhiều nhất là người R quốc, cùng lúc trước bất đồng, lần này vừa nhìn thấy dẫn đường chính là Fujita, những người R quốc còn tụ tập bên ngoài lập tức lôi kéo tiểu hài tử vào phòng của mình, buông màn, theo bức màn run run, Ngao Mộ Thiên có thể khẳng định những người kia kỳ thật còn trốn ở sau bức màn nhìn lén.

Xem ra Yoshida ở R quốc cũng không phải làm cho người tâm phục khẩu phục như vậy, nếu không, sao những người này lại như chó giữ nhà, sợ hãi như vậy.

“Đến, các ngươi ở chỗ này.” Fujita nói xong cũng xoay người xuống lầu, tựa hồ cảm thấy cùng bọn họ sống chung một chỗ chính là vũ nhục.

Giờ phút này bọn họ đang ở toàn nhà 406, trong quân khu còn có năm tòa nhà như vậy.

Đẩy cửa ra, không có khóa, hoặc là nói khóa đã hư, cho nên cũng không cần chìa khóa, bên trong là hai cái giường đơn giản, có thể ở bốn người, sau đó chính là tủ sắt và cái bàn, duy nhất làm cho hai người thoả mãn chính là gian phòng có nhà vệ sinh, không cần chạy ra bên ngoài.

Ngao Mộ Thiên xoay mặt về phía Dịch Nhiên gật gật đầu, hai người bắt đầu quét dọn, cẩn thận kiểm tra tất cả địa phương, kết quả phát hiện máy giám thị và máy nghe trộm, đặt cực kỳ bí ẩn, không hết sức cẩn thận thật đúng là khó phát hiện, bất quá khá tốt, trong nhà vệ sinh không có.

Xem ra sau này ngay cả ở trong này cũng không có phương tiện, Ngao Mộ Thiên ánh mắt bất đắc dĩ.

Không có biện pháp, cùng lắm thì chúng ta từ nay về sau ít ở trong phòng, Dịch Nhiên không tiếng động trao đổi.

“Cửa hư rồi, anh đi theo Cát Điền đại nhân xin đổi gian phòng a?” Ngao Mộ Thiên biểu cảm bình thường.

“Ca ca…” Dịch Nhiên sợ hãi nói, “Cát Điền đại nhân thật đáng sợ.”

Ngao Mộ Thiên xoa tóc Dịch Nhiên, “Đừng nói bậy, Cát Điền đại nhân là người tốt, có thể ở dưới tay ngài làm việc là vinh hạnh của chúng ta, em xem, có rất nhiều người Z quốc ở đây, được Cát Điền đại nhân chiếu cố, bọn họ mới có thể sống được hảo hảo.”

“A.” Dịch Nhiên bĩu môi.

Nhìn hết thảy trong máy giám thị, Yoshida hoài nghi rốt cục giảm một phần, bất quá còn có chín phần, không bằng lần sau an bài Ngao Mộ Thiên đi sưu tập vật tư a.

——————————————————————

Phía nam và phía bắc không phòng thủ, cửa phía tây đã đóng, phía đông là cửa chính, thủ vệ 50 người, tuần tra 24 tiếng đồng hồ, đội tuần tra 50 người một tổ, 4 tiếng đồng hồ thay ca một lần, thủ vệ nghiêm ngặt, căn cứ này có 700 thủ vệ, còn có 500 người gì đó phụ trách ra ngoài sưu tập vật tư.

Dịch Nhiên ngồi ở trên ghế đá, trong đầu luôn đảo quanh thu hoạch mấy ngày nay, cộng lại, đại khái người R quốc tổng cộng 1200 gì đó, xác thực so với B thị ít hơn nhiều, cho nên mới định lợi dụng tang thi sao?

Trải qua mấy ngày quan sát nữa, Dịch Nhiên phát hiện ngoại trừ bọn chết ở Vân huyện, cư nhiên còn có 2 dị năng giả thao túng tang thi, trước kia ngược lại không có phát hiện qua loại dị năng này, không thể tưởng được, lần này lại xuất hiện 3 người, nhất định phải trước khi đẳng cấp bọ họ tăng lên giết chết, bởi vì ai cũng không thể khẳng định loại dị năng này nếu như tăng lên, cuối cùng sẽ xuất hiện bao nhiêu lực phá hoại.

Mộ Thiên cùng người đi ra ngoài thu thập vật tư, nếu không phải cậu hiện tại sắm vai tiểu nam nhân nhu nhược, chỉ sợ cũng theo đi ra ngoài, trải qua khoảng thời gian này, Mộ Thiên nịnh nọt cùng năng lực giống nhau, xâm nhập nhân tâm, cho nên bắt đầu khiến cho người khác bất tri bất giác thả lỏng cảnh giác, đương nhiên, quan trọng nhất chính là Yoshida căn bản không có quan tâm Ngao Mộ Thiên, cho nên những người khác cũng vui vẻ chế giễu.

Chế giễu, hừm, Dịch Nhiên trên khóe miệng cong cong, chờ đến cuối cùng, ta sẽ khiến các ngươi hiểu rõ ai chế giễu ai.

Trong lúc này tuy cho phép cá nhân giao dịch, nhưng do vật phẩm của người R quốc chính là cướp của người Z quốc, cho nên không ai dám bày quầy, nhiều nhất chính là hỏi thăm người khác có cái gì, rồi lại lặng lẽ đổi, về phần người R quốc ở trong kí túc xá, bởi vì Yoshida mỗi ngày cung cấp thức ăn cùng quần áo cho bọn họ, cho nên cũng không cần phải đổi cái gì, bởi vậy trụ sở này không có thị trường như những trụ sở khác.

Lý Trụ và Lưu Lệ chính là hai vợ chồng lúc trước khóc tìm Hùng Bản đòi con, vốn là dân T thị, về sau T thị bị R quốc chiếm lĩnh, cho nên bọn họ cùng những người còn lại bị đuổi đến nơi đây.

Con mắt Lý Trụ bởi vì phẫn nộ mà đỏ lên, “Bọn họ tịch thu toàn bộ đồ đạc của chúng tôi, ban đầu còn có mỗi ngày phát chút thức ăn, về sau bắt đầu không xem chúng tôi là người, nếu có phản kháng, bắt đi ra ngoài, rốt cuộc không có người trở lại…”

Phảng phất nghĩ đến cái gì đó, Lý Trụ bắt đầu run rẩy, đồng tử co rút lại, “Lần trước đến phiên tôi đi ra ngoài tìm vật tư, kết quả thấy Tiểu Triệu hai ngày trước bị bắt đi ra ngoài, hắn… Hắn…” Run rẩy càng ngày càng lợi hại, “Hắn biến thành tang thi!”

Bạn bè ngày xưa quen thuộc, một con mắt rơi ở bên ngoài, một con mắt khác đảo quanh, thân thể hư thối tới một nửa, kéo ruột trên mặt đất, đi một đường, rơi một đoạn, gào thét đánh tới, nếu không có người bên cạnh cơ linh, lần kia chỉ sợ hắn cũng không về được.

“Con của các người là xảy ra chuyện gì?” Dịch Nhiên cũng không đắm chìm trong sợ hãi của người khác.

Nói đến đây, Lý Trụ đầu tiên là nhìn Lưu Lệ dựa vào tường ngủ, sau khi Tiểu Bảo mất tích, Lưu Lệ cũng không ngừng điên khùng, cho nên vì không cho Lưu Lệ lần nữa xông tới ai, hắn đành phải mang theo bên người, “Còn có thể làm gì, nhất định là bị đám chó đẻ tạp chủng bắt đi, chúng ta nơi này bị mất mười mấy hài tử, nhưng hài tử bên trong đám người kia một đứa cũng chưa thất lạc qua.”

Xoa tóc Lưu Lệ, “Nhưng biết thì cũng vô dụng, dù cho có chứng cớ, bọn họ cũng sẽ không để ý, tôi hiện tại chỉ hy vọng có thể cùng lão bà hai người cố gắng sống sót, hy vọng nàng cũng sớm ngày nghĩ thông suốt… Kỳ thật, những người R quốc kia đối với Yoshida cũng có oán hận, nghe nói lúc qua biển, giết người sống trên một chiếc thuyền, như vậy những kia tang thi cá bị máu hấp dẫn, toàn bộ công kích cái thuyền kia, mà người còn lại tận lực nhân cơ hội đào tẩu.”

“Thật sự?” Vì sao mình lúc trước không có nghĩ đến biện pháp này? Dịch Nhiên trầm tư, tang thi cá đối máu mẫn cảm nhất, cho nên tương đối mà nói, một cái thuyền không có người bị thương tất nhiên an toàn chút ít, ít nhất trước khi thuyền mồi nhử chìm nghỉm, bọn họ đều an toàn, nhưng biển rộng như vậy, cho nên mồi nhử tuyệt đối không chỉ một con thuyền.

“Tôi đây cũng chỉ nghe nói, không biết thiệt giả.” Lý Trụ sờ sờ đầu, “Tôi không còn biết gì để nói.” Nhìn lão bà dựa vào tường, “… Cậu, cậu nói gì đi chứ…”

Dịch Nhiên nhìn Lý Trụ, duỗi tay từ trong ba lô xuất ra ba bọc nhỏ thuốc cảm mạo pha nước đưa cho Lý Trụ.

“Cám ơn.” Lý Trụ tiếp nhận cất vào trong túi quần, ôm lấy Lưu Lệ đi ra góc chết này.

Đợi một hồi lâu, Dịch Nhiên mới kéo thấp mũ đi ra ngoài, bởi vì cậu luôn luôn đứng ở góc âm u, hơn nữa đội mũ, cho nên ngược lại không cần lo lắng bị Lý Trụ nhận ra.

Hết chương 99.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.