Mạt Thế Trọng Sinh Chi Phản Kích Đi, Thiếu Niên!

Chương 32



An Thần chậm rãi mở hai mắt ra, ánh sáng trước mắt có chút hôn ám, đại khái là mới sáng sớm đi, cậu ngơ ngác nhìn chằm chằm lên trần nhà hơn mười giây đột nhiên mới kịp phản ứng, ở đây, thế mà lại là căn phòng lúc đầu của cậu!?

Bậy, chuyện này không khoa học!

Thân phận của Lâm Tử Hiên chưa đủ tư cách để đến đây, chẳng lẽ…

Cậu vẫn là Dịch An Thần, bất quá chỉ mơ thấy một giấc mộng kì quái, mơ thấy tận thế, còn mơ thấy chính mình đã chết, sau khi chết lại tá thi hoàn hồn, ha ha, thực sự là kỳ quái mà.

Mơ cái con mắt! Chuyện này tuyệt đối là thật mà. 

Cậu vừa định nghiêng mình rời giường, các bộ phận trên thân thể lập tức truyền đến một trận cảm giác vô lực sâu sắc, một cánh tay đặt bên hông cậu thoáng rụt lại, nhất thời khí tức quen thuộc quanh quẩn trong chóp mũi.

Thân thể của An Thần lập tức trở nên cứng đờ.

“Hạo, Hạo ca?”

“Ừm, làm sao vậy?” Gương mặt phóng đại của Dịch Hạo Thiên xuất hiện ở trước mặt cậu, giữa hai hàng lông mày đã bớt đi chút sắc bén thường ngày, hiện tại đang mang theo một tia biếng nhác của riêng buổi sáng.

“Ưm, cái kia…” Tại sao ngài lại ở chỗ này vậy kìa? Bậy, chính xác là tại sao tui lại ở chỗ này mới đúng? Càng muốn mạng hơn chính là, vì sao hai chúng ta lại ngủ trên cùng một cái giường a, thân!!!

Nếu như đổi thành người khác, đại khái cậu sẽ lập tức ưu tiên kiểm tra vấn đề trinh tiết một chút, nhìn xem cúc hoa có còn được bảo toàn hay không, thế nhưng người này lại là Dịch Hạo Thiên, ngược lại An Thần không có gì để lo lắng cả, đại ca anh ấy cũng không có sở thích quái đản này đâu. 

An Thần giật giật ngón tay, lại phát hiện phảng phất như đang bị một thứ nghìn cân đè nặng, chỉ mới động vài cái, cậu liền thở hổn hển, đây là cái tình huống gì dạ, sau khi tỉnh dậy, thậm chí ngay cả khí lực để cậu nhúc nhích cũng không có là sao?

Ể, bỗng nhiên cậu liên tưởng đến một vài thể loại vận động không hay ho nào đó! May mà người ngủ cùng cậu là đại ca á.

Tuyệt đối là An Thần sẽ không thể nào ngờ đến, chính là cái vị Dịch Hạo Thiên đang ngủ đến bảy bình tám ổn, một thân chính khí ở bên cạnh cậu, thiếu chút nữa liền lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn, ăn sạch cậu vào trong bụng rồi đó. Cho nên có câu nói: Người không thể nhìn bề ngoài, nước biển không thể đo a. Người xưa cũng không có lừa chúng ta đâu nà. ╮(╯▽╰)╭

“Còn sớm mà, ngủ tiếp chút nữa đi.” Dịch Hạo Thiên thuận theo tự nhiên mà xoa xoa đầu của An Thần, cánh tay nắm lấy cả thắt lưng của cậu, lần thứ hai động một cái, sau khi kéo toàn bộ người vào lòng mình, mới thỏa mãn mà ôm ngủ tiếp.

Dịch An Thần: =口=

Loại cảm giác trong chớp mắt cả thế giới đều trở nên huyền huyễn này là cái quái gì dợ? Được vuốt lông? Được an ủi? Còn được trở thành gối ôm nhân tạo? Cái đuệch, chuyện này không khoa học, nhất định là tui thức sai phương thức rồi!

An Thần lại một lần nữa nhắm hai mắt lại, bất quá rất nhanh cậu liền ý thức được, cái loại hiện thực không khoa học này đã xảy ra một cách chân chân thật thật rồi!

“Tiểu Hiên, đến, uống ly nước rồi ngủ tiếp.” Thanh âm của Dịch Hạo Thiên mềm nhẹ tới mức kỳ diệu, nhưng không hề ảnh hưởng chút nào đến lực từ mê người của anh.

Nước này được anh lấy ra từ dược tuyền bên trong không gian, tuy rằng tiên quyết trong cơ thể An Thần đã khôi phục lại bình thường, nhưng sau khi An Thần thoát khỏi nguy hiểm, tiên quyết cũng sẽ không còn tác dụng trị liệu nữa.

Nếu chỉ dựa vào việc An Thần tự mình khôi phục thì thời gian sẽ có chút dài, Dịch Hạo Thiên đang muốn trực tiếp sử dụng dược tuyền để thúc đẩy tốc độ chữa thương của An Thần.

“Ưm…” An Thần mơ mơ màng màng mở mắt, theo bản năng muốn giơ tay lên dụi dụi, thế nhưng cánh tay lại không hề nhúc nhích được chút nào cả. Nhất thời cậu liền ai oán.

Dịch Hạo Thiên rất hiểu ý người mà đỡ cậu lên, hơn nữa còn cầm lấy một cái đồ dựa lưng mềm nhũn nhũn lót cho cậu, tuy rằng động tác có chút ngốc, nhưng không thể nghi ngờ là rất dụng tâm.

“Tôi tới đút em đi.” Tốt nhất chính là cái loại có thể dùng miệng đút đấy, Dịch Hạo Thiên nảy sinh suy nghĩ xấu xa, anh rất là hoài niệm những ngày An Thần ngoan ngoãn nằm trên giường, mặc anh giày vò.

Bởi vì ngay cả tay An Thần cũng không nhấc lên nổi, nếu muốn uống nhất định là phải được đút rồi, thế nhưng, chỉ có thể dùng muỗng được thôi.

“Hạo ca, kỳ thực… Loại chuyện này có thể kêu người khác làm mà.” An Thần chớp chớp mắt, biểu thị rất là sợ hãi đối với chuyện được đại ca quan tâm hết mực như vầy.

“A ~ Tiểu Hiên muốn để ai tới chăm sóc?” Cặp chân mày hẹp dài của Dịch Hạo Thiên khẽ nhướng lên, một bên lại không thèm để tâm mà cầm lấy cái muỗng khuấy đều ly nước.

An Thần nuốt ngụm nước miếng xuống, bỗng nhiên cậu sinh ra một loại ảo giác, nếu chốc lát sau mình nói ra tên ai, người kia tuyệt đối sẽ phải gặp xui xẻo. Vì vậy, cậu rất thông minh mà lập tức lựa chọn nói lảng sang chuyện khác.

“Hạo ca, em đã ngất rất lâu rồi sao?”

“Không lâu, một tuần.”

Này mà còn kêu là không lâu!!!

“Há mồm, a —— “

An Thần: …

“Ừm, ngoan ~ “

An Thần nhận được một lần vuốt lông.

“Lát nữa nhớ ăn nhiều một chút.”

“???”

“Em đã bỏ mất một tuần cơm rồi.”

Cái này là trọng điểm cần phải chú ý sao hở?! ! 

Dịch Hạo Thiên nhéo nhéo gò má của An Thần, bất mãn nói: “Quá gầy.”

“…” Tui có nên cảm ơn lãnh đạo quan tâm hông? Trên trán An Thần rơi xuống một loạt hắc tuyến.

Tóm lại, An Thần quy toàn bộ nguyên nhân lần này mình nhận được đãi ngộ đặc biệt như thế vào lí do bản thân đã cứu Dịch Hạo Nam —— đệ đệ của Dịch Hạo Thiên.

Về phần tại sao Dịch Hạo Thiên phải ôm mình ngủ, lại còn… Động kinh như thế?! Ừm, đây là một câu đố chưa có lời giải đáp. An Thần biểu thị, nếu mai sau có thời gian lại điều tra tiếp.

Đợi đến khi Dịch Hạo Thiên đút xong nước và thức ăn, hơn nữa còn đặc biệt hỏi thăm một chút xem cậu có cần đi nhà vệ sinh hay không, sau khi nhiều lần dặn dò nếu mình có việc gì thì cứ kêu anh, cuối cùng cậu cũng đã tiễn bước vị đại thần này đi được rồi.

An Thần thở phào nhẹ nhõm, về phần cánh cửa ra đời với mỹ danh vì để thuận tiện cho việc chăm sóc cậu nên đã thông hai căn phòng với nhau, cậu biểu thị mình đã không còn muốn thổ tào nữa rồi.

Trải qua lần biến cố này, An Thần mơ hồ cảm nhận được dường như Quy Nguyên Quyết của mình đã đột phá lên cấp hai, vội vã chờ đến khi Dịch Hạo Thiên cất bước rời đi, cậu lập tức nhắm mắt lại, trước tiên đặt một kết giới tiếp xúc ở bên người, chỉ cần vừa có người đi vào cậu liền có thể cảm giác được.

Ngay sau đó, cậu liền không kiềm chế nổi cảm xúc. Đây là một loại cảnh giới rất huyền diệu, tuy rằng thân thể thoát lực vô pháp nhúc nhích, nhưng so với tinh thần lực trước đây lại đậm đặc đến mức không tin nổi.

Nếu như nói trước đây tinh thần lực chỉ có thể cho phép cậu dệt một tấm võng, vậy thì bây giờ kêu cậu phủ cả căn phòng này lại cũng không thành vấn đề gì.

Bất quá hiện tại điều An Thần quan tâm nhất chính là tiên thuật trên Quy Nguyên Quyết, cấp 1 chỉ có thể tu luyện tinh thần lực, đến cấp 2 thì đã có kỹ năng tương ứng.

Chờ một chút, đây là cái gì?

Vốn dĩ An Thần chỉ thuận tiện kiểm tra không gian một chút, thế nhưng cậu lại hãi hùng phát hiện ra, toàn bộ không gian đã hoàn toàn đại biến, khiến cậu và mấy bạn nhỏ trong nội tâm đều sợ đến mức ngây người!

Thứ này, thật sự là cái không gian kiểu kho hàng phong bế của cậu sao?

Chỉ thấy trong ý thức, địa phương vốn là một cái không gian, hiện tại xuất hiện một mảnh hư vô, giữa hư vô có một khối đất trôi lơ lửng. Mặt trước và mặt sau lại hiện ra hai cảnh tượng ngược nhau.

Phân nửa là một bãi cỏ nhỏ xanh mượt, phân nửa là một mảnh tràn đầy hắc khí trơ trụi, một nửa có một gốc đào tươi tốt, cành lá xum xuê hoa đào nở rộ, một nửa kia cũng có một thân cây, nhưng lại khô queo không lá, gốc cây xanh đen cùng với không khí trầm lặng, tản ra khí âm hàn mục nát.

Rất quỷ dị, nhưng điều khiến An Thần quan tâm hơn chính là, vật tư của cậu đâu? Thân, không phải là đã bị không gian nuốt hết rồi đó chớ? Thân, có cần phải tàn nhẫn như vậy hay không a.

Nếu như không phải thân thể không thể chuyển động, cậu đã sớm vọt vào nhìn xem đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì rồi! Chỉ là không nghĩ tới, một khi thăng cấp, thậm chí đến cả không gian cũng sẽ cải biến theo, thoạt nhìn, cái không gian này cũng không có đơn giản như tưởng tượng của cậu vậy đâu a.

Ngoại trừ Dịch Hạo Thiên, Dịch Hạo Nam là người thứ nhất xông vào thăm cậu, bất quá mới chỉ một tuần, thoạt nhìn cả người nhóc con này đã gầy đi một vòng rồi.

Người thiếu cơm một tuần không phải là mình, mà đúng ra là nhóc con này mới phải đi? =口=

Sau đó là anh em Nguyên Đán, còn có Tào Tư Viễn.

Trong khoảng thời gian An Thần nghỉ ngơi, có người nói Đường Văn Triết đã dẫn theo không ít người mới từ bên ngoài về, bất quá bởi vì cậu dưỡng thương ở trên tầng ba, đến nay ngay cả một người cũng hổng có gặp qua ╮(╯▽╰)╭.

Trong khoảng thời gian này, người An Thần gặp nhiều nhất chính là Dịch Hạo Thiên, cậu có một loại cảm giác rất kỳ quái, hình như nếu đại ca không có việc làm gì liền thích bu qua bên này, mà nếu có việc thì cũng thích bu qua luôn. Bất quá bởi vì mỗi lần đều sẽ có kem ly kèm theo, An Thần biểu thị nhiệt liệt hoan nghênh.

An Thần cầm muỗng không nổi, Dịch Hạo Thiên liền đút cho cậu ăn từng miếng từng miếng một, sau khi cậu có thể miễn cưỡng cầm muỗng, Dịch Hạo Thiên vẫn cứ tiếp tục đút cậu từng miếng từng miếng một, đây dường như đã trở thành một thói quen quỷ dị nào đó của anh rồi.

An Thần thích vừa ăn, vừa tám nhảm đủ thứ chuyện trên đời dưới đất, bất kể là thú vị nhàm chán hay xấu hổ, Dịch Hạo Thiên vẫn cứ duy trì phong độ tốt đẹp, đó chính là trả lời lại.

Vì vậy, vào một ngày nào đó, rốt cục cậu đã có thể hoạt động như thường rồi thì An Thần bi thúc phát hiện, mặt của mình đã được dưỡng thành bóng nhoáng, thể trọng thẳng tắp tăng vọt.

Nhìn tấm gương lớn sát đất trong phòng tắm, An Thần nhéo nhéo mớ thịt dư ra trên mặt mình, yên lặng thở dài, mặt có hơi tròn chút, bất quá cũng may, vóc người không bị biến dạng, không chỉ không có biến dạng, ngược lại so với trước đây càng thêm rắn chắc hơn một chút.

Lẽ nào mỗi ngày cậu tu luyện trên giường liền có thể đạt được hiệu quả vật lý hay sao?

Bên ngoài truyền đến một ít động tĩnh, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, nhất định là Hạo ca mang theo cơm về rồi.

“Tiểu Hiên, đi ra ăn cơm.” Xem đi, chính là câu này.

“Hạo ca, kỳ thực em đã có thể đi ra ngoài ăn rồi.”

“Ngoan, há mồm.”

╮(╯_╰)╭ Quả nhiên, lại không được để ý tới rồi. Em nói này lão ca, anh bị tình nghi là kim ốc tàng kiều á. 

Từ sau khi An Thần tỉnh dậy, Dịch Hạo Thiên liền có thói quen đóng gói cơm của hai người đem về phòng ăn, đút một muỗng cho An Thần, rồi lại tự mình ăn một muỗng.

Trải qua lần đầu sửng sốt, ngạc nhiên, không được tự nhiên, đến bây giờ là thản nhiên chấp nhận, An Thần ưu thương nhìn trời, cậu cảm thấy từ sau khi vượt qua đại nạn mà không chết, toàn bộ thế giới quan đã được refresh rồi, cho dù ngày mai cậu phát hiện mặt trời mọc từ phía tây thì cũng sẽ không lại giật mình nữa đâu ó ╮(╯▽╰)╭

Hiện tại sau khi An Thần có thể hoạt động trở lại, Dịch Hạo Thiên vẫn cứ cố chấp thỉnh thoảng sẽ gắp một đũa thức ăn, đưa đến bên miệng cậu, trừng mắt ý bảo cậu ăn vào.

Về phần không gian biến dị, sau này An Thần đã tự mình đi xác nhận.

Bãi cỏ xanh mượt như thảm ở bên kia thì hoàn hảo, đặc biệt là khi đến gần cây đào, không khí thập phần trong lành, linh khí tràn ngập mà đậm đặc, nhưng ngược lại ở bên mảnh có không khí trầm lặng kia, từng trận từng trận gió lạnh, hàn khí xâm nhập thẳng vào tận xương tủy, An Thần còn chưa kịp đợi đến một phút đồng hồ đã bỏ chạy mất dạng rồi.

Cậu mơ hồ nghĩ, có thể đây chính là vật cụ thể hóa của sinh khí tiên hoạt (những thứ mới mẻ tràn ngập sức sống) cùng với sinh khí tử thi âm hàn.

Vật tư trước đây cậu bỏ vào cũng không có bị mất đi, ban đầu nói nó hư vô thì cũng không phải hoàn toàn hư vô, lúc An Thần lẩm nhẩm vật mình muốn, ở giữa bóng tối hư vô sẽ thấy được một thứ tương tự với ngăn kéo, bên trong chứa vật tư mà cậu cần.

Sau khi ăn cơm xong, An Thần níu lấy Dịch Hạo Thiên đang chuẩn bị rời đi, biểu thị chính mình muốn nói chuyện, Dịch Hạo Thiên gật đầu, thầm chấp nhận.

“Hạo ca, cơ thể của em hoàn toàn không có gì đáng lo nữa rồi, cám ơn anh đã chăm sóc em trong suốt khoảng thời gian dài như vậy.” An Thần sờ sờ ót, có chút ngượng ngùng cười nói.

Dịch Hạo Thiên ừ một tiếng, cũng không tiếp lời.

“Ừm Hạo ca, quấy rầy anh thời gian dài như vậy, em nghĩ hẳn là em nên về phòng của mình thôi.”

Chân mày Dịch Hạo Thiên đơ đơ: “Không có ai nói cho em biết sao?”

“???”

“Phòng của em đã được tặng cho Đàm Hải rồi.”

“!!!”

“Nhân số trong đội ngủ nhiều, dạo này chuyện phòng ốc có chút khẩn trương a.”

“…” Lừa ai chớ! Phía sau có nhiều phòng như vậy mà.

“Cho nên sau này em cứ ở đây đi.”

“Thế nhưng…”

“Phản đối vô hiệu.”

Dịch An Thần: =口=

Này có tính là chủ nghĩa bá quyền hay không đây? Này có phải là chính trị bạo quyền hay không đây? Vì sao người đổi phòng là cậu, mà cậu cũng là người cuối cùng được biết đến a a a!



Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.