Mạt Thế Trọng Sinh Chi Phản Kích Đi, Thiếu Niên!

Chương 67





Thay đổi đột ngột trong thân thể Dịch Hạo Thiên cũng không có duy trì quá lâu, trong lúc đó anh đã từng thử liên hệ với Tiểu Bạch thế nhưng đều thất bại, đến cả không gian cũng không vào được, thoạt nhìn rất có thể là thần khí thực sự sắp xuất hiện rồi.

Xuất hiện ở chỗ nào? Đây là vấn đề mà An Thần đang tò mò nhất hiện nay, nếu không gian do Dịch Hạo Thiên khống chế, mà cái gốc cây tiên kia cũng đã chuyển sang cho đại ca, như vậy thần khí sẽ xuất hiện ở trong thân thể đại ca sao? Hay là đại ca sẽ trực tiếp biến thành thần khí luôn?

Nghĩ đến nếu cái tình huống thứ hai xảy ra nhất định sẽ xuất hiện cảnh tượng rất hài hước, An Thần không phúc hậu cong khóe môi, nở nụ cười.

"Thế nào?" Dịch Hạo Thiên vận công xong xuôi, sau khi xác định thân thể sẽ không có dị trạng gì nữa, vừa mở mắt đã nhìn thấy Tiểu Thần nhà mình nhìn anh cười đầy ngốc nghếch, nhất thời tim liền mềm nhũn, nếu không phải cố kỵ đến nhiệt độ cơ thể hiện tại, anh đã sớm kéo người vào trong lòng chà đạp một phen ra trò rồi.

"Không có, ca, hiện tại anh cảm thấy thế nào?"

"Mơ hồ cảm thấy có vật gì đang kêu gọi." Dịch Hạo Thiên cau mày, mắt An Thần cũng sáng lên.

Á à, dựa theo trong tiểu thuyết miêu tả thì kế tiếp phải là thời khắc diễn viên chính ngạo khí bức người phát hiện ra lịch sử kinh người của thần khí chứ hả.

Biểu tình trần trùi trụi đã hoàn toàn bán đứng suy nghĩ trong lòng cậu, Dịch Hạo Thiên yên lặng quan sát tiểu xuẩn manh, quyết định vẫn là không cần nói gì cả, dù sao mặc kệ có xuẩn thế nào, nhị ra sao, anh đã sớm tiếp thu người này rồi, còn có gì để oán trách nữa đâu.

Bỗng nhiên, toàn bộ bầu không khí trong phòng đột nhiên biến đổi, một luồng khí lạnh mãnh liệt lấy Dịch Hạo Thiên làm trung tâm bắn ra khắp bốn phía, trong nháy mắt tựa như đã cắn nuốt tất cả độ ấm, toàn bộ không gian bên trong cứ như rơi xuống địa ngục hàn băng.

"Đi ra!"

Không đợi Dịch Hạo Thiên nhắc lại lần nữa, An Thần đã vung tay lên, quần áo bị ném ở dưới đất bay lơ lửng trên không trung, cậu vọt nhanh qua mặc quần áo vào, nhanh chóng lao ra ngoài sân thượng, thoáng cái phiến lá to lớn xanh thẫm đã bao bọc lấy cả người cậu, theo sau đó là một mảnh lạnh lẽo băng hàn phủ xuống, bắt đầu từ nơi Dịch Hạo Thiên đang ngồi lan tràn ra xung quanh, điên cuồng khuếch tán ra bốn phía, không đến 10 giây cả căn phòng đều đã bị lớp băng phủ kín.

Khí tức Dịch Hạo Thiên trầm xuống, sau khi biết Tiểu Thần không xảy ra việc gì anh mới thở phào nhẹ nhõm, tĩnh tâm lại giống như lúc tu luyện Mục Huyền quyết, dường như xuyên thấu qua thân thể anh có thể nhìn thấy một tia do dự trong người mình, lúc này, ở bên ngực trái của Dịch Hạo Thiên xuất hiện một thanh bảo kiếm màu xanh tím, có thể nhìn thấy rõ hoa văn màu đen mỹ lệ trên mũi kiếm, chuôi kiếm được điêu khắc thành hình dạng của một con rồng, khí thế phi phàm.

Dịch Hạo Thiên hơi trầm tư một chút, nỗ lực lấy kiếm ra khỏi cơ thể, thế nhưng bảo kiếm lại di chuyển nhanh hơn, cùng lúc đó, Mục Huyền quyết cũng nhanh chóng khởi động, thân thể của anh bị kiềm hãm lại, không ngờ thoáng cái linh khí trong cơ thể lại bị tiêu hao hơn phân nửa, nếu không phải có Mục Huyền quyết lập tức chống đỡ, sợ rằng anh sẽ bị rút cạn ngay tức khắc.

Quả đúng là thần khí, thật không dễ khống chế mà! Dựa vào tu vi hiện tại của anh, muốn rút nó ra khỏi thân thể thực thể hóa cũng là chuyện không thể, lại càng không thể duy trì bộ dáng hiện tại để chiến đấu.

Dịch Hạo Thiên mơ hồ nghĩ, bản thân sự tồn tại của cái thần khí này đã rất nghịch thiên rồi, nếu như nó xuất hiện tất nhiên sẽ đánh vỡ sự cân bằng của thế giới này, trừ phi lại xuất hiện thêm một vật tương khắc khác, còn không thì quy tắc của thế giới này sẽ vững vàng khắc chế nó.

Bản thân sở hữu thần khí nhưng lại không có cách nào sử dụng, Dịch Hạo Thiên cũng không cảm thấy có bao nhiêu đáng tiếc, dù sao anh cũng rất tự tin về thực lực của mình, chỉ là nguyện vọng muốn được nhìn thấy thần khí của Tiểu Thần sẽ không có cách nào thực hiện được rồi. . . Nếu không để lát nữa hỏi Tiểu Bạch thử, xem xem có phương pháp gì để Tiểu Thần cũng nhìn thấy cây kiếm này hay không.

Nhắc mới nhớ, Tiểu Bạch đi đâu mất rồi?

Bên trong căn phòng hàn băng, theo sự thức tỉnh của Dịch Hạo Thiên đã khiến cho toàn bộ đều bị vỡ vụn, trôi lơ lửng trong không khí, lóe ra ánh sáng trong suốt. Phiến lá xanh thẫm chậm rãi thối lui, An Thần bước ra ngoài, đôi mắt long lanh sáng rực.

"Ca, thần khí đâu? Thần khí là cái dạng gì dạ?" Cậu hưng phấn quan sát Dịch Hạo Thiên từ trên xuống dưới, tuy không thấy nhưng An Thần lại không có ý định từ bỏ, cậu đi một vòng chung quanh, cuối cùng vẫn không tìm được gì cả.

Dịch Hạo Thiên xoa xoa đầu An Thần: "Là một thanh bảo kiếm, bất quá nó ở trong thân thể anh, hiện tại không lấy ra được."

An Thần chu chu môi, không ngờ thật sự ở trong thân thể, thật là, như vậy cũng quá không sáng tạo rồi đó.

"Không lấy ra được chẳng phải là không thể xài luôn sao?"

"Ừm."

"Vậy nó để làm cái gì?"

"Chắc là. . . trang trí?"

". . ."

Rốt cuộc làm ra cái thần khí não tàn này để làm gì vại, bộ không sợ tốn diện tích hả?

Tiểu Bạch được quay trở về trong bảo kiếm, dựa theo lời nó nói, kỳ thực cái này không còn là thần khí nữa, một khi đã có tư tưởng thì nó chính là một tồn tại cực kỳ thần khí. Khiến An Thần ngạc nhiên là không gian vẫn còn tồn tại, hơn nữa lại không khác gì trước đây, không cho phép vật sống tiến vào, có thể bởi vì An Thần đã từng dung hợp với cây tiên cho nên mới trở thành ngoại lệ.

Chuyện này đã kinh động đến không ít nhân vật cấp cao, từ sáng sớm bọn Tào Tư Viễn đã đi tới chỗ bạo phát năng lượng —— phòng ngủ của An Thần và Dịch Hạo Thiên, nhưng khi bọn họ đang đắn đo có phải Hạo ca lại thăng cấp ngoài ý muốn nữa hay không, nhất thời do dự nên đã đứng đợi ngoài cửa phòng, cũng may chỉ chốc lát sau Dịch Hạo Thiên và An Thần đã an toàn ra ngoài.

Ba Dịch mẹ Dịch lại phi thường bình tĩnh, vẫn ngồi uống trà trong phòng khách như cũ, dù sao nơi này cũng là địa bàn của con cả, sẽ không xảy chuyện gì ngoài ý muốn được.

Dịch Hạo Thiên chỉ nói có một năng lượng không rõ bạo động, bất quá đã bị anh áp chế xuống, anh không nói một chữ nào tới chuyện thần khí, nhưng lại kể hết toàn bộ cho ba Dịch, mẹ Dịch và Dịch Hạo Nam nghe.

Dịch Tĩnh Tồn sờ sờ cằm như có điều suy nghĩ: "Không nghĩ tới lại là sự thật."

"Cha đã sớm biết rồi sao!" Dịch Hạo Nam vừa nghe đại ca tự thuật về thần khí trong truyền thuyết xong, hơn nữa lại còn là vật cực kỳ thần khí, nhất thời cậu vẫn còn đang rơi vào tình trạng sợ hết cả hồn! Đây quả thực là một cuốn tiểu thuyết khoa học viễn tưởng trong đời thật á nha!

"Có người nói tổ tiên của Dịch gia chúng ta tu tiên, bất quá lại không có bằng chứng gì cả."

"Không ngờ trong trận mạt thế này, thoáng cái lại có thể vừa vặn tập hợp đầy đủ mọi thứ lại như vậy!" Mama – san cảm thán, "Thật đúng là thiên đạo an bài a."

". . ." Chuyện này có quan hệ gì tới thiên đạo vậy hở! An Thần nghĩ, cậu cảm thấy mình không cần nói gì mới tốt, từ lúc vừa mới bắt đầu cậu đã cố gắng hạ thấp cảm giác tồn tại của mình, thế nhưng thỉnh thoảng mẫu thượng đại nhân lại dùng một đôi mắt cổ quái liếc về phía cậu, khiến cậu bị nhìn mà tóc gáy cả người đều dựng đứng lên hết.

Sau khi nói chuyện xong, Dịch Tĩnh Tồn và Dịch Hạo Thiên bắt đầu thương lượng chuyện lẻn vào thành phố B để cứu chú hai, Dịch Hạo Thiên kêu Dịch Hạo Nam đi gọi Đường Văn Triết đến, mama – san thì thần thần bí bí kéo An Thần tới một bên ban công.

"Tiểu Thần nè, buổi tối hôm qua thế nào?" Mama – san chớp mắt mấy cái, vẻ mặt nôn nóng.

An Thần không hiểu rõ gãi gãi ót, giống như nhìn ra chuyện con trai không hiểu mình đang nói gì, mama – san không ngừng cố gắng.

"Ý của mẹ là, buổi tối hai đứa ai ở phía trên, ai ở phía dưới?"

Dịch An Thần: = 口 =

Nhìn rồi đột nhiên mama – san lại kề sát mặt vào, lông mi An Thần giật giật, môi khẽ nhếch đứng cứng đờ ngay tại chỗ, trên mặt nổi lên một tầng đỏ ửng mất tự nhiên. Cậu dám cá, ở trên đời này số người bị mẫu thượng đại nhân hỏi về vấn đề tư thế hai đứa con trai lăn giường tuyệt đối không vượt quá mười người. Mama – san, rốt cuộc hạn cuối của má đã bị hạ thấp tới trình độ nào rồi dạ?

"Ừm. . . Ờm. . ."

"Nói thật đi!" Mẫu thượng đại nhân thị uy.

"Con ở phía trên." An Thần yên lặng quay đầu che mặt, cậu ngồi ở trên đùi của đại ca, tư thế ở trên, ừm, không có nói sai.

Mama – san hài lòng gật đầu, cười đến cảnh xuân xán lạn, bất quá khi bà vừa mới quay đầu lại liền nhìn thấy dáng người cường tráng của con cả như chưa từng có chuyện gì xảy ra, sau đó lại nhìn nhìn vẻ uể oải nhàn nhạt giữa hai chân mày của con thứ, bà không khỏi thở dài, cho dù đã đổi vị trí của bọn nó rồi nhưng vẫn không sửa được vấn đề thể chất sao!

Cho nên mới nói, mama – san, người đã hoàn toàn hiểu sai mất rồi ╮(╯▽╰)╭.

Lần lẻn vào thành phố B này, Dịch Hạo Thiên quyết định tự mình bí mật đi xem thử, đương nhiên, toàn bộ hành trình An Thần cũng sẽ đi cùng, để An Thần ở lại Căn cứ Nắng Mai? Sao có thể chứ, lỡ đâu sau khi anh trở về, không nhìn thấy Tiểu Thần thì biết phải làm sao bây giờ.

"Nếu muốn vào phòng thí nghiệm một cách dễ dàng, tốt nhất là có thể tạo mối quan hệ với thượng tầng của thành phố B."

"Con biết rồi."

"Con đã chọn được người?"

"Không sai."

"Là ai?"

"Sở gia."

Dịch Tĩnh Tồn nhíu mày, tuy rằng mấy năm nay Sở gia đang nghỉ ngơi dưỡng sức, không quá phô trương cũng không có điệu thấp, nhưng cũng gặp phải không ít thế lực đồng dạng ở thành phố B, hơn nữa Sở gia tương đối bài ngoại, người bình thường rất khó tiếp cận được, thế nên ông mới hỏi: "Tại sao?"

Ông không hiểu, sao con cả vừa mở miệng đã định gặm miếng xương cứng này rồi.

"Quen biết."

". . ." Thì ra bọn chúng đã lăn lộn cùng một chỗ! Ừm, không hổ là con của ông.

Đường Văn Triết khẽ nhíu mày, nhưng anh cũng không nói lời nào, từ khi bọn họ thành lập căn cứ tới giờ đã hơn ba năm, cho tới nay còn chưa có liên lạc với Sở gia ở thành phố B. Nói cách khác, là mối quan hệ của riêng Hạo ca sao?

Kỳ thực kể từ ba năm trước khi Dịch Hạo Thiên từ biệt Sở Long anh cũng chưa từng liên lạc với họ, thế nhưng dựa theo tình huống ở chung lúc đó, hẳn là cái người Sở Long này cũng không tệ lắm, nếu như có cơ hội phát triển, tiền đồ không thể lường trước được, hơn nữa Tiểu Thần cũng đã nói, Sở Long là bá chủ của thành phố B, nếu đã như vậy, anh đưa một phần đại lễ qua, trợ giúp một chút cũng tốt.

"Đúng rồi, mấy ngày nữa người quen của ba mẹ ở thành phố B cũng sẽ đến Căn cứ Nắng Mai." Mama – san nói, "Nó rất rành về căn cứ thí nghiệm của thành phố B, đến lúc đó cứ để nó dẫn đường, làm ít công to."

Bỗng nhiên tâm lý Dịch Hạo Thiên có dự cảm không ổn, anh híp mắt lại: "Ai?"

"Mấy đứa đều biết, chính là Tiểu Dư Sâm đó."

Quả nhiên! Nhất thời trong lòng Dịch Hạo Thiên trào lên cảm giác nguy cơ.

"Tiểu Sâm?!" Nhất thời mắt An Thần sáng lên, "Không nghĩ tới còn có thể gặp lại Tiểu Sâm, con còn tưởng rằng đời này sẽ không được nhìn thấy nhau nữa rồi chứ."

"Đứa ngốc, cũng không phải đã chết, sao mà cả đời này đều không gặp được!" Mama – san giả vờ nổi giận.

Ha ha ha, An Thần sờ sờ ót, nhất thời trong dạ dày Dịch Hạo Thiên trào lên một dòng nước chua.

Dư Sâm, kỳ thật là em họ của bọn An Thần, bằng tuổi với Dịch Hạo Nam, là con trai của em gái mama – san. Từ nhỏ quan hệ với An Thần đã đặc biệt tốt, thậm chí thẳng đến cấp hai, cấp ba rồi đại học, hai người vẫn luôn có liên hệ mật thiết, cho đến khi mạt thế ập tới, toàn bộ thông tin triệt để gián đoạn mới mất liên lạc.

"Dư Sâm gặp được đội ngũ di dời chuyên gia nghiên cứu của quốc gia, được Tĩnh Hoài phát hiện ra rồi dẫn theo." Nói cách khác là kể từ đó, Dư Sâm vẫn luôn ở bên cạnh chú hai Dịch, như vậy sao hiện tại lại đi ra ngoài rồi.

"Còn dư lại, chờ Tiểu Sâm tới rồi hãy nói."

"Dạ \(^o^)/~" An Thần biểu thị rất vui vẻ.

". . ." Dịch Hạo Thiên biểu thị cần phải tăng cường phòng ngự, anh không nghi ngờ tâm ý Tiểu Thần dành cho mình, thế nhưng cái tên Dư Sâm kia cũng không phải đèn cạn dầu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.