Mạt Thế Trọng Sinh Chi Thiếu Chủ Hoành Hành

Chương 12: Đặc huấn



Nhờ câu nói được xem như đùa của Cung Lê Hân mà tâm tình Lâm Văn Bác cùng Tống Hạo Nhiên trở nên vô cùng tốt. Đến khi hai người thu lại ý cười, chẳng những mệt nhọc trong một ngày tan thành mây khói, mà cả thể xác lẫn tinh thần đều cảm thấy thập phần thư sướng (khoan khoái/dễ chịu).

Lúc trước thế nào lại không phát hiện Cung Lê Hân thú vị như vậy, còn ở chung rất tốt chứ ? Lâm Văn Bác cùng Tống Hạo Nhiên nhìn thiếu niên đang đi trước mặt, khúc mắc trong lòng dần dần biến mất, hảo cảm (cảm tình) ngược lại ngày càng tăng.

Trải qua hai tháng quan sát, hắn không thể không thừa nhận, ‘thích’ của Cung Lê Hân đối với hắn không liên quan đến tình yêu. Hôm đó sau khi cả hai nói chuyện rõ ràng, nóng bỏng cùng tha thiết trong mắt Cung Lê Hân đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại thanh triệt (trong suốt/trong veo) cùng thản nhiên. Ở cùng một chỗ với một Cung Lê Hân như thế, hắn cảm thấy vô cùng thả lỏng và thoải mái.

Kỳ thật, tình cảm của nam nhân rất dễ thành lập. Chỉ vài giờ ngắn ngủi “đồng cam cộng khổ”, quan hệ hai người đã nhanh chóng tiến triển thêm một bước.

Cuối tháng tám đầu tháng chín là thời điểm cuối thu nắng gắt, ánh mặt trời đỏ rực ngã về tây, phát ra nhiệt độ vẫn kinh người như cũ. Ba người trải qua nửa ngày lăn qua lăn lại, sớm đã phong trần mệt mỏi, mồ hôi nhễ nhại, tập xong liền khẩn cấp cầm quần áo chạy đến phòng tắm công cộng của khu huấn luyện.

Người trong nhà tắm rất nhiều, thấy Tống thiếu tướng bước vào, liền sôi nổi tiến lên chào hỏi, có người động tác còn nhanh hơn, nhanh chóng nhường chỗ trống cho ba người.

“Mệt mỏi cả ngày rồi, mau tắm nước ấm rồi giải lao. Xong xuôi Tống đại ca mời em ăn cơm. Chẳng phải lần trước em nói thích beefsteak sao? Chúng ta hôm nay đi ăn cơm Tây.” Tìm người mượn một cái mộc dũng(*), đem quần áo sạch của Cung Lê Hân đặt một bên để cậu dễ dàng lấy mặc lúc tắm xong, Tống Hạo Nhiên ôn thanh nói.

(*) : là cái thùng nhỏ nhỏ mà người Nhật hay cầm lúc vào nhà tắm công cộng đó, ta ko tìm thấy hình nên ko đăng được :v

“Được ! Cám ơn Tống đại ca !” Nghe có đồ ăn ngon, hai mắt tiểu thiếu chủ liền sáng rực. Biểu tình thèm thuồng không hề che dấu kia làm Tống Hạo Nhiên cười khẽ, cũng không ngại bẩn, tiến lên ôm đầu cậu vò loạn một hồi.

Lâm Văn Bác nhìn hai người ở chung vô cùng hài hòa, trong mắt lướt nhanh một tia hâm mộ. Nói cũng kỳ quái, hắn lúc trước đối Cung Lê Hân chỉ e sợ còn không kịp, nhưng hiện tại, cảm tình của hắn đối cậu chỉ có tăng không giảm, đặc biệt cái hắn thích nhất chính là bộ dáng nghiêm túc cùng bình tĩnh thong dong của cậu. Chỉ tiếc từ sau khi cuộc nói chuyện tối hôm đó, Cung Lê Hân giống như còn có điều khúc mắc, đối hắn có chút khách sáo lạnh nhạt, không hề thân mật như đối với bạn tốt hắn. (hô hô, có người ghen tị :3 )

Lâm Văn Bác nhíu mày, áp chế mất mát trong lòng, nhanh chóng cởi bộ quân phục dã chiến đã sớm lấm bẩn, mở vòi sen tắm rửa. Bên kia Tống Hạo Nhiên cũng đã cởi quân trang, lộ ra một cỗ da thịt khỏe mạnh màu đồng.

Hai người đều là nam nhân cao hơn 180cm, cơ thể cường tráng, cơ bắp cân xứng, đứng giữa lại là thiếu niên thân hình nhỏ nhắn, da thịt nộn nộn (trắng mềm :v) Cung Lê Hân, hình ảnh ba người đứng chung vô cùng hỉ cảm cùng hài hòa.

Bởi vì là khu huấn luyện bộ đội đặc chủng, có thể bước vào đây đều là người có tố chất đặc biệt, trăm dặm mới có một (trong trăm chọn một, ý nói cực kì xuất sắc), nhìn cả phòng tắm, người người đều là người vạm vỡ, đột nhiên xuất hiện một thiếu niên nhỏ gầy tựa như hạc lạc giữa bầy gà (bông hoa cắm bãi ph*n trâu =v=), dễ dàng làm người khác chú ý.

Đặc biệt thiếu niên chẳng những da thịt trắng nõn, gương mặt hình trái xoan còn vô cùng tinh xảo, muốn không bị chú ý cũng khó. Tục ngữ nói đúng — làm binh ba năm, heo mẹ cũng tựa như Điêu Thuyền. Đã lâu không có nữ nhân, lại gặp một thiếu niên thanh tú như vậy, tuy rằng không hề có ý nghĩ thô tục nào, nhưng nhóm binh sĩ trong phòng tắm vẫn nhịn không được mà liên tục quay lại nhìn cậu.

Tiểu thiếu chủ bị giam cầm ở địa cung, bị Tiêu Lâm tra tấn mười sáu năm, sớm đã luyện thành sắc mặt núi Thái Sơn dù có sụp đổ, mặt cũng không đổi sắc. Tuy rằng nhận ra ánh mắt chăm chú của mọi người, lại mảy may không để ý tới, vẫn chuyên tâm lau người, đôi miêu đồng hơi híp lại, biểu tình hưởng thụ vô cùng khả ái cũng vô cùng gây chú ý.

Nhưng Tống Hạo Nhiên cạnh cậu lại không bình tĩnh được như vậy. Thiếu niên da thịt trắng nõn, được cọ rửa trong làn nước lại càng thêm oánh nhuận sáng bóng, tựa như hương vị ngọt ngào của sữa, làm người ta luôn muốn tới gần liếm một ngụm. Thiếu niên mặc dù đang trong thời kỳ phát dục, hạ thân lại vô cùng trơn bóng, không có một căn sỉ mao (khụ.._.__||| chỗ này..mao là lông đó…mng cũng biết là j đi , gahhh!! *đỏ mặt*), chỗ đó phấn nộn sạch sẽ, xinh đẹp đến không thể tin được. Thiếu niên lại thường xoay người dội nước, động một cái là cái mông mượt mà vểnh lên liền đối diện ngay Tống Hạo Nhiên, trắng nõn xinh đẹp, khiến miệng lưỡi hắn trở nên khô nóng cùng khó thở.

Không tự chủ được, hình ảnh thiếu niên hôm đó tại trung tâm giải trí thủ *** bỗng dưng hiện lên trong đầu hắn, tiếng rên rỉ nhuyễn nhu như phảng phất bên tai.

Tống Hạo Nhiên có chút ảo não, thầm hận chính mình vì cái gì mà luôn nhớ tới tình cảnh hôm đó, muốn quên mà không được. Nhưng cái khiến hắn xấu hổ nhất là phản ứng cơ thể, hạ phúc hắn thế nhưng lại nóng lên, có xu hướng ngẩng đầu.

Trong lòng cả kinh, không còn tâm tình đi tắm, Tống Hạo Nhiên lấy khăn quấn quanh hông vội vàng bước khỏi phòng tắm, thời điểm xoay người mới phát hiện xung quang còn có rất nhiều người nhìn chằm chằm đứa nhỏ nhà mình mà sững sờ.

Đáng chết ! Sớm biết như thế hắn đã lợi dụng đặc quyền mà lấy một phòng tắm riêng rồi. Tống Hạo Nhiên nhíu mày, tâm tình phiền não, kéo khăn tắm che đi thân thể ướt sũng của thiếu niên, trầm giọng dặn dò,“Động tác nhanh lên, trong quân đội mọi người đều tắm hỏa tốc, sao có thể chậm chạp như em vậy. Anh xong rồi, ra ngoài chờ hai người.”

Tiểu thiếu chủ gật đầu đồng ý, tốc độ lập tức nhanh hơn. Lâm Văn Bác thấy thế cũng tắm rửa qua loa một lần, đem bọt xà phòng rửa sạch sẽ. Đợi hai người xong xuôi bước ra, Tống Hạo Nhiên đã khôi phục trạng thái bình thường, đang ngồi trên một chiếc Hummer quân dụng nổ máy chờ hai người, thấy Cung Lê Hân sạch sẽ, khoan khoái, mâu quang chợt lóe, môi hơi căng chặt.

Tiểu thiếu chủ tự giác leo lên ngồi ở vị trí phó lái, một chút cũng không phát hiện biểu tình cứng ngắc của Tống Hạo Nhiên, vẫn là bộ dáng nhu thuận hiểu chuyện, bình tĩnh thong dong như cũ. Ngay khi thấy tầm mắt Tống Hạo Nhiên nhìn mình liền cười lên, lộ ra hàm răng trắng toát.

Cậu thoải mái tự nhiên rất nhanh ảnh hưởng tới Tống thiếu, khiến tâm tình rối rắm của hắn ổn định lại, đường nét lãnh ngạnh trên mặt cũng trở nên nhu hòa.

Quăng xuống thuốc lá đã hút một nửa, Tống Hạo Nhiên khởi động xe, hướng về phía nhà hàng Tây trong nội thành chạy tới. Ba người chọn vị trí có ánh sáng tốt, sau đó tự mình gọi món. Tiểu thiếu chủ mặc dù có tâm nếm thử thêm nhiều mỹ vị, nhưng do ngại đọc không hiểu menu, chỉ đành kêu beefsteak cùng vài món điểm tâm ngọt.

Đến thời điểm phục vụ bưng lên món sò biển nướng tiêu chuẩn của Tống Hạo Nhiên cùng món cá của Lâm Văn Bác (Carly: mng bik món “chi sĩ tam văn ngư” là món j ko?! TvT), mũi tiểu thiếu chủ liền không dấu vết ngửi ngửi, âm thầm hít vào hương thơm từ thức ăn.



Thèm nhỏ dãi thức ăn người khác là hành vi thực thất lễ ! Cậu yên lặng tự nhủ, sau đó chỉnh lại thần sắc, thành thành thật thật cắt miếng beefsteak rắc tiêu của mình thành từng khối nhỏ bỏ vào miệng, tinh tế nhấm nuốt. Nhưng mỹ thực đã nếm qua một lần sao hấp dẫn bằng món chưa từng nếm qua. Biểu tình lúc ăn của cậu nhìn thì chuyên chú, hai mắt lại thỉnh thoảng mở to nhìn về phía chén sò của Tống Hạo Nhiên.

Tiểu thiếu chủ vốn là hài tử vô cùng đơn giản, tâm sự một chút cũng không giữ lại, cậu tự cho là mình che dấu rất tốt, lại không biết biểu tình ‘ngồi núi này trông núi nọ’ của mình đã sớm bị Tống Hạo Nhiên cùng Lâm Văn Bác thu hết vào đáy mắt.

Cả hai trong lòng âm thầm bật cười, Tống Hạo Nhiên kiên trì không được bao lâu, cuối cùng vẫn chịu thua cặp mắt to tròn tràn đầy khát vọng của Cung Lê Hân, ngẩng đầu, mím môi kiềm chế ý cười, ôn thanh nói,“Lê Hân, em có muốn nếm thử sò biển của anh không?”

Hai mắt đen nhánh của tiểu thiếu chủ chợt lóe sáng, nhưng vẫn như cũ mất tự nhiên hỏi,“Có thể chứ?”

“Đương nhiên có thể, lại đây.” Tống Hạo Nhiên không nhịn được cười hai tiếng, đem một khối sò biển nướng mỹ vị đến bên môi cậu.

Thịt sò biển nhẵn nhụi tinh tế, sau khi nướng lên có một cỗ hương vị độc đáo. Tiểu thiếu chủ cố giữ vững biểu tình trấn định, nhưng mũi vẫn tiếp tục ngửi ngửi, trong miệng tiết ra một lượng lớn nước bọt, đầu không kịp nghĩ, cơ thể đã hành động trước, a ô một ngụm đem sò biển nuốt vào, hai mắt híp lại, lộ ra biểu tình vô cùng thỏa mãn.

Bộ dáng này, thấy thế nào cũng giống bé chó con được người uy, đáng yêu không sao tả được. Nội tâm Tống Hạo Nhiên rung động, hô hấp có chút hỗn loạn, tầm mắt dính chặt vào đôi môi đang không ngừng mấp máy của cậu.

Lâm Văn Bác ở một bên cũng không ngăn cản biểu tình hồn nhiên không giả dối của Cung Lê Hân, nhịn không được nhìn cậu thêm vài lần, ý cười bên môi không ngừng gia tăng.

Ân, ăn cùng Lê Hân, khẩu vị thế nào cũng sẽ tốt hơn. Nhớ tới tình cảnh cả hai ăn lần trước ở nhà hàng Tây nọ, Lâm Văn Bác buồn cười ngầm suy đoán.

Tiểu thiếu chủ tinh tế thưởng thức mỹ thực trong miệng, trong lòng vô cùng thỏa mãn, âm thầm cảm thán nói : Tống đại ca thật tốt, có thứ tốt cũng không quên cùng mình chia sẻ !

Có qua có lại mới toại lòng nhau. Tiểu thiếu chủ cấp bậc lễ nghĩa vô cùng đầy đủ, tất cảm thấy mình cũng nên chia sẻ thức ăn cho Tống đại ca nếm thử, vì thế cắt một miếng beefsteak, thành thành thật thật quét tương rắc tiêu loạn một hồi, đưa tới bên miệng Tống Hạo Nhiên, mở miệng chờ mong,“Beefsteak của em cũng ngon lắm, Tống đại ca nếm thử xem.”

Tống Hạo Nhiên giật mình, sau đó nhanh chóng ăn vào, thấy đứa nhỏ nhà mình nghiêng đầu nhìn lại, mặt đầy vui sướng, không biết vì sao cảm thấy hương vị beefsteak trong miệng đều trở nên ngọt nhẹ.

Bộ dáng hai người chia nhau thức ăn, anh một miếng em một miếng, thân mật khắng khít khiến Lâm Văn Bác có chút ngạc nhiên. Xem ra, bạn tốt đối với Cung Lê Hân không phải thích bình thường. Nếu không phải tận mắt thấy, hắn thật sự không tưởng tượng nổi với tính tình lãnh huyết vô tình như thế của cậu ta, cũng có thể làm ra chuyện dịu dàng thế này.

Bất quá, đút Cung Lê Hân quả thật rất có lạc thú, chỉ riêng bộ dáng chuyên chú ăn thức ăn của đối phương cũng đủ làm nên cảnh đẹp ý vui, khiến khẩu vị người khác chỉ có thêm ngon. Lâm Văn Bác trong lòng xúc động, cũng đem món cá của mình cống hiến một phần. Ba người dùng bữa tối vô cùng hòa thuận vui vẻ.

Đến khi cả ba cảm thấy mĩ mãn, rời khỏi nhà hàng cũng đã qua hai giờ. Trở lại Cung gia, Cung phụ cùng Cung Hương Di đã dùng xong bữa, đang ngồi ở phòng khách bàn luận chuyên thu thập vật tư.

Thấy ba người cùng bước vào, Cung Hương Di lập tức im lặng không nói chuyện, ánh mắt nhìn Cung Lê Hân đình trệ vài giây, ngầm có ý châm chọc.

Đã trải qua kiếp trước, cô đương nhiên biết cảm tình của Cung Lê Hân đối với Lâm Văn Bác. Nhưng Lâm Văn Bác khuynh hướng bình thường, căn bản không thích nam nhân, tính kế này nọ của Cung Lê Hân tất cả đều là công dã tràng. Cô lúc này cũng không cần phải phòng bị chuyện cả hai ở chung, cứ tùy bọn họ, dù sao cũng là Cung Lê Hân tự rước lấy nhục nhã. Tình địch chân chính của cô đến sau khi bùng nổ mạt thế mới thật sự xuất hiện, không cần phải khẩn cấp. (Carly: sai lầm là đây ah _.__||| )

Hơn nữa, trải qua hai tháng quan sát, bình thường Cung Lê Hân ngoại trừ lên lớp thì không làm chuyện gì khác, ăn ngủ ngủ ăn, nửa điểm ý thức gian nan cực khổ cũng không có. Cô đã có thể khẳng định, Cung Lê Hân tuy rằng tính cách có chút khác thường, nhưng không phải trùng sinh trở về. Như vậy thì tốt, đến lúc đó cô có thể dễ dàng bỏ nó lại, đời này mặc nó tự sinh tự diệt. (chậc chậc càng làm càng sai ah)

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.