Mạt Thế Trọng Sinh Chi Thiếu Chủ Hoành Hành

Chương 19: Đi chung



Ánh mặt trời dần biến mất cuối chân trời, toàn bộ Địa Cầu bị bóng tối bao phủ. Đây không phải nhật thực bình thường, mặt trời hoàn toàn bị che khuất, ngay cả một vầng sáng màu vàng cam cũng không lưu lại, toàn cầu đều đồng thời chỉ thấy một cảnh tượng như vậy, tình huống này nhìn thế nào cũng thấy ẩn dấu một cỗ quỷ dị.

Nhưng mà, giờ phút này, mọi người đều đắm chìm trong hoặc là ngạc nhiên hoặc là khủng hoảng, một chút cũng không cảm nhận được khác thường.

Hơn mười phút sau, bóng tối vẫn duy trì như cũ, thậm chí càng lúc càng dày đặc, như một chất lỏng lưu động, quanh quẩn bốn phía, lẳng lặng chui vào lỗ chân lông mọi người không một tiếng động, làm tất cả đều cảm thấy ớn lạnh.

Phòng học hỗn loạn bất tri bất giác an tĩnh lại, âm thanh không ngừng phát ra trên radio cũng phảng phất như bị ai đó bóp chặt họng, trở nên đứt quãng, xiêu xiêu vẹo vẹo, cuối cùng im bặt chỉ còn tiếng xẹt xẹt.

Cung Lê Hân im lặng ngồi tại chỗ, hai mắt ngưng tụ nội lực, đem tình cảnh trong phòng học toàn bộ thu hết vào mắt.

Bạn học cùng ban đại đa số đều ngồi yên, biểu tình dại ra, đồng tử khuếch tán, tròng mắt như bị nghiền nát, đục ngầu, tơ máu trải rộng. Rất nhanh sau đó, tròng đen dần lan sang tròng trắng, biến hốc mắt bọn họ trở nên đen kịt trống rỗng.

Đồng thời, làn da bọn họ cũng chuyển vàng, khô héo, héo rút, mạch máu màu tím cùng dây thần kinh đều lồi ra ngoài da, trông y như mấy con giun đang bò lúc nhúc, hình tượng cực kỳ ghê tởm đáng sợ. Mặc cho ai thấy hình dáng lúc này của bọn họ, cũng không dám tin một giây trước họ vẫn còn là người.

Nhật thực vẫn tiếp tục diễn ra, biến hóa trên cơ thể những người này cũng tiếp tục tăng. Bởi vì ngũ cảm siêu tuyệt, Cung Lê Hân đã ẩn ẩn ngửi được mùi thối rữa trên người bọn họ.

Cậu biết, những người này đã chết, chết vô thanh vô tức, chết đến không kịp đề phòng chống cự, giờ phút này ngồi trong phòng học chỉ là những cỗ thi thể mà thôi. Ít phút nữa khi thật sự chấm dứt, biến dị triệt để hoàn thành, mấy thi thể này sẽ nhảy dựng lên, ăn tất cả người sống xung quanh chúng.

Trong phòng có vài người còn thanh tỉnh thấy chung quanh im lặng quỷ dị, nhớ lại nội dung trên radio, trong lòng cảm thấy bất an, biểu tình đều có chút kinh sợ.

“Tận thế đã tới rồi, ít phút nữa nhật thực chấm dứt, người ở đây phần lớn sẽ biến thành tang thi, các người nên thừa dịp còn thời gian mau rời đi đi.” Cung Lê Hân trong bóng đêm vẫn hành động tự nhiên, giờ phút này không chút trở ngại đi về phía cửa, quay đầu lại hảo tâm nhắc nhở.

“A, thực xin lỗi !” Thiếu niên ngồi bên phải cậu cũng không bị lây nhiễm, hiện tại đã đứng dậy, sờ soạng đi tới cửa, không ngờ đụng phải cạnh bàn, té xuống cạnh chân Cung Lê Hân, khuỷu tay đụng phải chân cậu.

Có nội lực hộ thể, Cung Lê Hân không cảm thấy chút đau đớn, trên người thiếu niên này lại không có sát khí, cậu cũng lười né tránh (囧).Ngược lại, thiếu niên bị té chỉ cảm thấy khuỷu tay như đánh vào miếng sắt, vô cùng đau nhứt.

“Không có gì, các người mau rời đi đi.” Thử mở đèn phòng học, thấy không có phản ứng, Cung Lê Hân thản nhiên mở miệng, lại nhắc nhở.

Lời cậu nói phảng phất như đánh vỡ ma chú, những học sinh đang do dự lập tức đứng dậy, nương theo ánh sáng trên màn hình di động, nghiêng ngả lảo đảo chạy như điên tới cửa phòng, không cẩn thận thoáng nhìn qua biến hóa của người xung quanh, sợ tới mức kêu la liên tục.

Cung Lê Hân né sang một bên, đợi tất cả mọi người chạy hết, cậu đem tất cả cửa sổ cùng cửa trước cửa sau đóng lại, lúc này mới điềm tĩnh tự nhiên, bộ pháp vững vàng đi tới cửa. Khi bị giam ở địa cung, Tiêu Lâm đã chế tạo ra nhóm Thi Khôi còn ghê tởm hơn tang thi mấy vạn lần, cậu sớm đã nhìn quen.

“Cung Lê Hân, sao cậu không mau chạy đi, còn đóng cửa làm gì ?” Thiếu niên có da ngăm đen cũng chưa chạy xa, lúc Cung Lê Hân đóng tất cả cửa phòng học có tang thi lại, hắn từ ánh sáng mỏng manh của di động đã thấy được.

“Tang thi này còn trong giai đoạn tê cứng, khớp xương không thể gấp khúc, hành động vô cùng chậm chạp, khóa cửa sổ lại, chúng nó sẽ không ra được. Tuy rằng chỉ chặn được mấy chục, nhưng thiếu đi một vẫn là thiếu, sẽ có một ngày diệt sạch tang thi. Mặc kệ chúng ra ngoài, không biết sẽ có thêm bao nhiêu người chết trong tay chúng.” Cung Lê Hân vừa đi vừa chậm rãi giải thích, thái độ không hề có chút không kiên nhẫn. Nếu như không phải không đủ thời gian, cậu còn muốn đá hết đầu những tang thi đó xuống.

Tuy rằng không nhìn rõ biểu tình của Cung Lê Hân, nhưng nghe bộ pháp vững vàng, động tác không nhanh không chậm cùng thanh âm nhẹ nhàng trong trẻo cũng đã thể hiện rõ vẻ ung dung bình tĩnh của cậu. Đối mặt với tận thế mà bộ dáng vẫn giữ vẻ dù núi Thái Sơn có sụp đổ ngay trước mắt, mặt cũng không đổi sắc*, nhất định không phải người bình thường.

(*: Thái Sơn băng vu tiền nhi sắc bất biến 泰山崩於前而色不改 : chỉ sự điềm tĩnh trước gian khó, nguy hiểm)

Thiếu niên lẳng lặng đi theo sau Cung Lê Hân, nhìn bóng lưng đứng thẳng, bộ pháp không chút bối rối, tâm cũng dần bình tĩnh trở lại, mở miệng,“Tôi có thể cùng đi với cậu không ? Trên đường có người đi cùng cũng an toàn hơn.”

Nghe đề xuất của thiếu niên, Cung Lê Hân không quay đầu nói, “Tùy cậu.” Người này khi nãy mới giúp cậu, cậu cũng không phiền để hắn đi cùng.

Dứt lời, chợt nhớ tới gì đó, cậu nghiêng đầu hỏi, “Cậu tên gì?”

“Tôi tên Vương Thao, Vương trong đế vương, Thao trong thao quang dưỡng thối*.” Cung Lê Hân bình thường cũng rất ít tiếp xúc với bạn học trong lớp, thậm chí tên đám “người hầu” cũng không nhớ hết, Vương Thao biết rõ điều này, vội vàng tự giới thiệu, trong lòng không hề có cảm giác bị nhục mạ. (* : giấu tài, giấu nghề)

Hắn lúc này đã bị một loạt cử chỉ điềm tĩnh, tự nhiên của cậu trấn trụ, đi theo Cung Lê Hân, hắn có cảm giác vô cùng yên ổn, hình tượng của đối phương trong lòng hắn nháy mắt cao lên, trong lòng không hề có chút tính toán so đo.

“Ân.” Cung Lê Hân trầm giọng đáp, không nói gì thêm, một thân một mình đi về phía trước, không có đèn chiếu sáng nhưng một bậc thang cũng chưa hề bước sai, một cục đá nhỏ cũng có thể tránh đi.

Vương Thao vốn là người can đảm cẩn trọng, giỏi về suy xét, cũng giỏi về quan sát người khác, hắn dựa vào đèn trên di động mà còn bị té mấy lần, không khỏi vì thị lực của Cung Lê Hân mà âm thầm kinh hãi, đương nhiên hình tượng của cậu trong lòng hắn lại tăng thêm vài phần.

Hai người một trước một sau im lặng đi, bước chân không hề nao núng, ngày càng xa tiếng hét chói tai cùng tiếng bước chân nghiêng ngả lảo đảo chạy như điên phía sau.

Vương Thao nhắm mắt theo đuôi Cung Lê Hân, lần đầu tiên thống hận diện tích rộng lớn của khu vườn đại học A, thế nhưng từ phòng học đi tới cổng mất tận hai mươi phút. Lộ trình đã đi được một nửa, sắc trời dần dần sáng hơn, ánh mặt trời lại chiếu sáng toàn bộ Địa Cầu, nhưng không phải mang lại ánh sáng, mà là cực hạn hắc ám.

Trong dãy phòng học phía xa, tiếng kêu sợ hãi đinh tai nhức óc liên tiếp vang lên, liên miên không ngừng, trong đó có cả tiếng kêu cứu hỗn loạn thê lương cùng tiếng rống của dã thú, từ xa nghe thôi cũng tưởng tượng được tình cảnh đáng sợ huyết tinh đến mức nào.

Vương Thao cả người rét run, run rẩy không ngừng, vội vàng bước nhanh sánh vai đi cùng Cung Lê Hân, nghiêng đầu nhìn biểu tình của cậu, thì thấy khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo như ngọc của đối phương không có nửa phần hoảng sợ hay bối rối, chỉ có kiên định cùng lạnh nhạt.

Thân thể run rẩy của Vương Thao bỗng ngừng run rẩy, bình tĩnh trở lại, gắt gao đi cạnh Cung Lê Hân, không dám cách xa nửa bước.

“Có tang thi đến gần thì công kích đầu bọn chúng. Cầm lấy.” Đi tới một góc dãy lầu, vành tai Cung Lê Hân khẽ nhúc nhích, tay không đập vỡ cửa thủy tinh của tủ phòng chữa cháy, lấy cây rìu vứt cho Vương Thao.

“Cám ơn.” Vương Thao lập tức tiếp được, nhìn về phía Cung Lê Hân, lo lắng mở miệng,“Vậy cậu thì sao ? Hay cậu cầm cây rìu này đi, tôi là vận động viên bóng rổ, thể trạng khỏe hơn cậu, khả năng đánh cũng tốt hơn.” Vừa nói hắn vừa đưa cây rìu chữa cháy lại, hai mắt nhìn về phía bàn tay trắng nõn không có chút thương tổn của cậu đảo quanh.

“Cậu cầm đi, tôi dùng cái này là được.” Cung Lê Hân lắc đầu cự tuyệt, đi tới bồn hoa cạnh dãy lầu, trong tay cầm một cành cây.

Vương Thao trừng mắt nhìn cành cây mềm mại trong tay cậu, vẻ mặt bất khả tư nghị, đang muốn há mồm phản đối thì sáu tang thi nam mình trần mặc quần đùi đã đi qua ngã rẽ dãy lầu đi tới chỗ bọn họ, cứng ngắc đánh tới, hai hốc mắt tuy tối như mực nhưng vẫn có thể cảm nhận được khát vọng cắn nuốt huyết nhục vô tận từ chúng nó.

Những người này rõ ràng là đàn anh ở đại học, phỏng chừng thi xong chưa về nhà, ngủ nướng trong phòng học, cũng không ngờ mình sẽ biến thành tang thi. May là đầu tháng 7 trường đại học đều nghỉ, những người còn lại thì trong phòng học trung học thi cuối kỳ, biến thành tang thi thân thể cứng ngắc, hành động chậm chạp, trong một hồi không thể ra được, nhưng không thể kéo dài. Tang thi du đãng trong vườn trường cơ bản là các đàn anh đàn chị trong đại học, số người ít, lực công kích có hạn.

Vương Thao siết chặt cây rìu trong tay, tiến lên hai bước che trước người Cung Lê Hân. Đứng cùng Vương Thao làn da ngăm đen, thể trạng cường tráng, bộ dáng trắng trắng mềm mềm của Cung Lê Hân vừa thấy đã khiến người nghĩ đây là một thiếu gia yếu đuối. Kết bạn đi cùng Cung Lê Hân, Vương Thao hắn chỉ muốn an tâm, cũng không trông cậy đối phương có thể giúp mình, thời điểm mấu chốt còn muốn bảo vệ tốt đối phương. (bảo tiêu #1 của tiểu Hân đã hiện hình (─‿‿─) )

Hắn cắn chặt hàm, vung rìu bổ về phía tang thi, rìu găm vào bả vai đối phương, màu máu đỏ sậm văng tung tóe, tỏa ra mùi hôi thối nồng đậm. Tang thi kia phát ra tiếng gầm nhẹ, đối với trọng thương trên vai không chút để ý, vươn tay định cào mặt Vương Thao.



Khi rìu bổ vào da thịt tang thi, mặt Vương Thao đã trắng bệch, tay cầm cán rìu có chút nhũn ra. Hắn nghiêng mặt tránh đi máu phun tới, nhưng mùi tanh hôi ngay chóp mũi lại kích thích thần kinh, khiến dạ dày cuộn lên làm hắn muốn ói.

Tưởng tượng thì dễ, làm thật thì không dễ chút nào, đặc biệt là giết người.

Mắt thấy tang thi sắp bắt được da mặt Vương Thao, Cung Lê Hân một cước bay tới, đem nó đá văng. Tang thi kia bay ngược lại mấy trượng, lúc rơi xuống thì tiếng xương cốt vỡ vụn đều vang lên, ngoại trừ đầu và xương cổ còn có thể đung đưa, thì nó đã xụi lơ, trở thành một đống thịt thối đúng nghĩa.

“Đầu là nhược điểm của chúng nó, công kích vào đầu.” Cung Lê Hân vừa chậm rãi nói, người đã lướt qua Vương Thao đang ngốc lăng, mặt khác khi ngũ chỉ (năm ngón tay) của tang thi vươn tới, cành cây mềm mại liền rung động, đánh thẳng vào đầu đối phương.

Cành cây nhìn như muốn gãy trong tay Cung Lê Hân tràn đầy nội lực, trở thành thứ vũ khí cứng nhất thiên hạ, đánh vào đầu tang thi, tang thi lập tức ngã xuống đất, trên sọ hiện ra một vết rạn sâu, óc não hồng hồng trắng trắng bắn tung tóe, muốn chết lại cũng không được. Chỉ ngắn ngủi vài giây, sáu gã tang thi đều chết trong tay Cung Lê Hân gầy yếu.

Một cước liền đá bay nam nhân cả trăm cân, xương cốt toàn thân vỡ vụn, sức mạnh này lớn cỡ nào a? Vương Thao vừa từ trong kinh ngạc hồi thần, thấy Cung Lê Hân dùng một cành cây đại sát tứ phía, mắt lại choáng váng.

Trên thực tế, Cung Lê Hân không cần bất cứ vũ khí gì, chỉ cần một đạo chưởng phong cũng có thể làm tang thi kia biến thành tro bụi. Nhưng thể chất đặc biệt của cậu từ nhỏ đã bị Tiêu Lâm nhìn trúng, chịu rất nhiều tra tấn, tự nhiên liền biết bất đồng với người khác cũng không phải chuyện tốt. Cho nên, cậu khắc chế công lực chính mình, không để mình gây chú ý quá mức. Có lẽ, đợi đến khi Cung Hương Di tiên đoán sẽ xuất hiện nhóm dị năng cường giả, cậu không cần phải tiếp tục kiềm chế nữa.

Thế nhưng nội lực của Cung Lê Hân vô cùng cường đại cũng cực kỳ bá đạo, cái ‘khắc chế’ của cậu với người khác mà nói cũng đủ để người ta kinh thế hãi tục*. (* : việc đi ngược lại quy tắc, khiến cho mọi người đều phải kinh hãi)

Vương Thao nhìn thiếu niên tiêu sái vứt đi cành cây, thản nhiên nói ‘Đi thôi’, sùng bái trong lòng liền cuồn cuộn dạt dào như nước sông, cao như núi Thái Sơn không hề có điểm dừng lại.

Đến tận thế cũng đã đến, xuất hiện một cao thủ tuyệt thế cũng chẳng còn là chuyện kỳ quái. Trong mắt Vương Thao, Cung Lê Hân chính là một cao thủ thâm tàng bất lộ, có thể lấy một cành cây mềm mại biến thành vũ khí đánh vỡ được sọ đầu cứng rắn của con người, chiêu thức sắc bén như vậy tràn ngập phong phạm của một cao thủ.

Hắn nắm chặt cây rìu dính đầy máu trong tay, nhanh chóng đuổi kịp bộ pháp Cung Lê Hân, lướt qua cành cây kia còn cố ý dùng chân nghiền hai cái, xác định đây là một cành cây bình thường không thể bình thường hơn, sùng bái cuồng nhiệt trong mắt cơ hồ muốn tràn cả ra hốc mắt.

Đi cùng Cung Lê Hân, không thể nghi ngờ chính là quyết định sáng suốt nhất đời hắn !



**********************************

Hờ hờ bắt đầu hành trình tung hoành của tiểu thiếu chủ và lần lượt gặp gỡ nhóm ‘bảo tiêu’ của em ý nà, chương này cũng gặp anh công đáng thương nhất trong truyện luôn nga! *chấm chấm nước mắt*


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.