Mạt Thế Trọng Sinh Chi Thiếu Chủ Hoành Hành

Chương 31: Tìm kiếm



Lâm Văn Bác và Tống Hạo Nhiên một chút cũng không dám chậm trễ, lên trực thăng lập tức bay đi.

“Ngày 4 tháng 6 là ngày trường trung học thuộc đại học A thi cuối kỳ, Lê Hân có thể là đi dự thi. Hơn năm mươi phút đồng hồ, đủ để em ấy thuận lợi đến trường, chúng ta cứ tìm xung quanh đó. Nếu tìm không thấy thì dựa theo lộ tuyến về nhà mà tìm.” Tống Hạo Nhiên và Lâm Văn Bác nói với mười thuộc hạ đi cùng mình.

“Rõ.” Bọn thuộc hạ đều lên tiếng đồng ý. Bọn họ đều là cao thủ trong khu huấn luyện bộ đội đặc chủng, ở chung với Cung Lê Hân hơn nửa năm, tình cảm đối với tiểu hài tử là không cần phải nói.

“Đây là kính nhìn đêm và ống hãm thanh, các cậu đều đeo vào. Tang thi mẫn cảm với âm thanh và ánh sáng, động tĩnh quá lớn sẽ làm bầy tang thi vây công, mọi người cẩn thận một chút.” Tống Hạo Nhiên lấy thiết bị quân sự đã chuẩn bị ra, dặn dò mọi người.

Tất cả vội vàng tiếp nhận, tự mình trang bị tốt.

“Tiểu Hân mặc áo sơmi trắng và quần bò màu xanh, mọi người lúc tìm nhớ chú ý tới quần áo. Mặc kệ là người hay tang thi đều phải chú ý.” Lâm Văn Bác nặng nề dặn, nói xong câu cuối cùng, thanh âm nghẹn lại, trong lòng như bị dã thú hung hăng xé rách, đau đớn khôn cùng.

Tống Hạo Nhiên đột nhiên quay lại nhìn hắn, hai mắt như ngưng tụ hai ngọn lửa hừng hực, phảng phất như muốn đốt cháy Lâm Văn Bác.

“Đừng nhìn tôi như thế !” Lâm Văn Bác nhắm chặt mắt, biểu tình thống khổ khó nén lại,”Cậu đừng quên, tiểu Hân cũng từng phát sốt, chứng minh cơ thể em ấy cũng phát sinh dị biến. Hiện tại, em ấy có khả năng biến thành dị năng giả, cũng có khả năng biến thành tang thi. Cậu tốt nhất nên chuẩn bị tâm lý.”

Tống Hạo Nhiên chậm rãi quay đầu, biểu tình vặn vẹo, chớp mắt một cái thì kiên định mở miệng,”Mặc kệ biến thành cái gì, tôi cuối cùng cũng sẽ tìm được em ấy.” Nếu thật sự biến thành tang thi, hắn sẽ tự tay giải thoát cho em ấy, tính tình em ấy đơn thuần như thế, khẳng định không chịu đựng được chính mình biến thành quái vật ăn thịt người !

Nửa câu sau, hắn nắm chặt hai tay, trên mu bàn tay nổi đầy gân xanh.

Trực thăng rất nhanh bay tới phía trên sân thể dục đại học A, mọi người kiểm tra trang bị lại một lần, xác định bộ đàm thông với vệ tinh quân sự, lúc này mới quăng dây thừng xuống.

Tín hiệu di động và cáp quang trên Địa Cầu đều bị sóng điện từ không rõ quấy nhiễu, không thể gọi điện, cũng may vệ tinh quân đội xa ngoài vũ trụ nên không bị ảnh hưởng. Có bộ đàm, sau khi bọn họ tìm được Cung Lê Hân rồi liên lạc thì trực thăng lập tức có thể đến tiếp ứng.

Một cột sáng chiếu vuông góc xuống đất từ trực thăng, cánh quạt không ngừng xoay tròn, phát ra tiếng gầm rú cực đại. Nhóm tang thi xung quanh tựa như bướm đêm, theo ánh sáng đuổi tới.

Mười hai người, chỉ tốn mười phút toàn bộ đã hạ cánh hoàn tất. Xuống mặt đất, bọn họ lập tức rút súng, xử lý những tang thi đến gần, sau đó nhanh chóng rời đi, chạy đến phòng học của Cung Lê Hân ở trường trung học.

Trực thăng đến gần mặt đất một khoảng, sau đó tiếng cánh quạt và cột sáng di chuyển, đem một đoàn tang thi dẫn đi. Mọi người dưới sự yểm hộ của trực thăng an toàn rời đi, hướng về mục tiêu.

“Báo cáo thiếu tướng, không phát hiện thân ảnh mục tiêu !” Cách cửa sổ đang đóng chặt, cẩn thận nhận dạng mấy chục tang thi bị giam trong phòng học, một binh lính ngữ khí kinh hỉ nói.

“Các cửa phòng khác đều rộng mở, chỉ có cửa lớp tiểu Hân là khóa trái, đây rõ ràng là có người cố ý làm thế, cậu không cảm thấy kỳ quái sao ?” Lâm Văn Bác to mắt đảo một vòng các phòng trên lầu một, thấp giọng hỏi.

Phát hiện bạn cùng lớp đều biến thành tang thi đáng sợ, đứa nhỏ nào không bị sợ đến mức tè ra quần, ai còn đi nghĩ phải đi khóa nhanh cửa sổ ? Nếu thật có người làm, tố chất tâm lý người này tương đối vững vàng, thậm chí có thể nói là dũng cảm không biết sợ.

Nghĩ đến bộ dáng bình tĩnh thản nhiên của Cung Lê Hân bình thường lúc huấn luyện, một thuộc cấp giật mình mở miệng,”Phong cách hành sự này thật sự giống với Lê Hân !”

Lâm Văn Bác và Tống Hạo Nhiên nhãn tình lập tức sáng lên, thái độ buộc chặt ủ dột trên mặt bắt đầu có dấu hiệu thả lỏng. Bọn họ đều có dự cảm, cửa sổ đóng chặt này là bút tích của thiếu niên. Điều này chứng minh sau nhật thực cậu không biến thành tang thi, mà trở thành dị năng giả rất hiếm thấy.

Đây không nghi ngờ gì đây chính là tin tức cực tốt, có dị năng, dù Cung Lê Hân không biết sử dụng ra sao, nhưng tố chất cơ thể khẳng định cường hãn hơi người bình thường, tốc độ, ngũ cảm đều sẽ được nhân lên trên diện rộng, tỷ lệ sống sót cũng sẽ gia tăng.

“Đi, ra ngoài tìm !” Tống Hạo Nhiên nâng tay, lập tức ra lệnh mọi người rời đi.

Đoàn người một đường đi một đường giết, thấy đường bế tắc đầy nóc xe thì chạy gấp qua tìm kiếm, hoặc nhìn dưới gầm xe, nằm sấp tìm kiếm. Nhưng thi hải mờ mịt, ngoại ô to như thế, muốn đi tìm một tiểu thiếu niên, này khó khăn như tìm muối trong biển. Đến khi trời tờ mờ sáng, tất cả mọi người đều mệt không chịu nổi, bọn họ vẫn không tìm được thân ảnh thiếu niên, thậm chí không phát hiện một người sống.

Nhìn gương mặt tiều tụy của thuộc cấp, Tống Hạo Nhiên dù lòng như lửa đốt cũng không thể không tạm dừng, tìm một cửa hàng quần áo không người, đóng công tắc ở mặt tiền cửa hàng, sau đó để mọi người nghỉ ngơi.

Dựa lưng vào tường ngồi xuống, hai mắt Tống Hạo Nhiên nhắm chặt, trong lòng lại vô cùng phiền muộn cùng bất an, lúc suy đoán thiếu niên hiện đang ở đâu, ở một mình có sợ hãi hay không, lúc lại lo lắng cậu có bị thương không, tuy rằng thân thể đã mệt đến cực điểm nhưng thần kinh không dám mảy may thả lỏng.

Con người ở mạt thế, chỉ có tín niệm mới có thể giúp chính mình sống sót, không bị tuyệt vọng hay sợ hãi làm bản thân suy sụp. Bất tri bất giác, Cung Lê Hân trong lòng Tống Hạo Nhiên đã trở thành sự tồn tại như thế, hắn đã hơn một lần phát thệ (thề thốt), sẽ luôn che chở Lê Hân, để cậu lớn lên một cách bình an khoái hoạt.

Chỉ vì một lần ngoài ý muốn không kịp đề phòng đã lạc mất cậu, từng phút thời gian trôi qua, Tống Hạo Nhiên đã gần đến cực hạn, nếu lần này không tìm được Cung Lê Hân, hắn không biết chính mình sẽ như thế nào. Loại hậu quả này, thậm chí nghĩ hắn cũng không dám.

Lâm Văn Bác ngồi đối diện Tống Hạo Nhiên, mí mắt khẽ khép lại, mặt không chút thay đổi, nhưng trên trán nổi gân xanh, tơ máu trải đầy hai mắt đã biểu lộ rõ nội tâm hắn lúc này. Hắn thích Cung Lê Hân không thua gì bạn tốt, nhưng ngoại trừ lo lắng, hắn còn thất vọng tột cùng— thất vọng về Cung Hương Di, ***g ngực từng vì Cung Hương Di mà tim nhảy lên đã dần trở nên băng lãnh, sinh ra một vết nứt đã không thể khép lại.

Nghỉ ngơi hai tiếng, thời gian đã 12 giờ trưa, mọi người lấy bánh quy trong balo ra bổ sung năng lượng. Nhanh chóng ăn xong, ngồi khoảng mười phút, bọn họ liền mở cửa, tiếp tục công tác tìm kiếm.

“Phía trước phát hiện có người khá giống mục tiêu, mọi người mau xem !” Một binh lính ghé vào cạnh xe buýt, thủ thế với đồng bạn chung quanh.

Tống Hạo Nhiên và Lâm Văn Bác giương mắt nhìn lại, quả nhiên, cạnh phòng chữa cháy bên đường, có một thiếu niên dáng người khá gầy, thân xuyên một áo sơmi màu trắng, quần bò màu xanh trong bầy tang thi, lảo đảo bước về phía trước. Nhìn bóng dáng, có ít nhất chín phần tương tự Cung Lê Hân.

Tuy rằng xác định sau nhật thực Cung Lê Hân không biến thành tang thi, khó có khả năng bảo cậu trên đường vô ý bị đồng hóa thành chúng. Tống Hạo Nhiên và Lâm Văn Bác hiển nhiên đều hiểu đạo lý này, nhìn chằm chằm vào bóng dáng thiếu niên nọ, tim co rút lại như muốn ngừng đập.

“Để tôi nhìn xem.” Tống Hạo Nhiên rốt cuộc không chịu nổi, chui khỏi gầm xe, chạy về phía thiếu niên, vừa chạy vừa rút ra chủy thủ bên hông, cắt đứt cổ tang thi trảo về phía hắn.

“Mau yểm hộ !” Không nghĩ tới bạn tốt lại xúc động như thế, một mình chạy tới đàn tang thi, Lâm Văn Bác lập tức ra lệnh mọi người tới cứu viện.

Động tác Tống Hạo Nhiên nhanh phi thường, chỉ ngắn ngủi mười giây đã chạy đến phía sau thiếu niên, nắm lấy bả vai khiến cậu quay lại. Nhóm chiến hữu của hắn không ngừng nổ súng thay hắn dọn sạch tang thi bổ tới xung quanh.

Nửa bên mặt thiếu niên đã muốn hư thối, lộ ra cơ nhục màu hồng dưới da cùng dây thần kinh xanh tím, hai phiến môi đã sớm bóc ra, lộ ra phần nướu trắng hồng, giữa kẽ răng thỉnh thoảng khép mở tỏa ra mùi thi thể hôi thối. Nhưng dựa vào nửa khuôn mặt vẫn còn hoàn hảo còn lại, Tống Hạo Nhiên vẫn có thể lập tức nhận ra, đây không phải người mà hắn tâm tâm niệm niệm.

Tâm tư buộc chặt dần thả lỏng, Tống Hạo Nhiên lưu loát né tránh nanh vuốt nhọn hoắt của nó, linh hoạt lui về phía sau. Đám chiến hữu tiếp tục nổ súng yểm trợ.

Đã gắn ống hãm thanh, đề-xi-ben khi bắn cũng giảm đi rất nhiều, nhưng hơn mười cây cùng bắn, động tĩnh cũng không nhỏ. Hơn nữa Tống Hạo Nhiên cả gan làm loạn, hành vi một mình đánh tang thi cơ hồ đã chọc giận chúng. Tang thi trong khu vực gần đó liên tiếp gào thét, chạy về phía bọn họ.

“Chạy mau !” Tống Hạo Nhiên lui lại ra hiệu, mọi người lập tức chui khỏi gầm xe, leo lên nóc, một đường vô mục đích chạy như điên.

Chạy trên nóc xe chừng hai mươi mấy phút, thấy một tòa nhà bỏ hoang gần đó, thần sắc Tống Hạo Nhiên liền buông lỏng, làm thủ thể ‘trèo qua tường’.

Tòa nhà này chính là tòa nhà mấy người Cung Lê Hân tối hôm qua lánh nạn, chỉ tiếc, ngay lúc này, đoàn người Cung Lê Hân đã chui vào cống thoát nước, đi đã xa. Hai nhóm người cứ như vậy lướt qua nhau.

“Cứ tìm như vậy cũng không phải biện pháp !” Một binh lính ngồi thở hổn hển ở chân tường, ngữ khí tuyệt vọng nói,”Chúng ta mười đại nam nhân tự bảo vệ mình còn khó như thế, một hài tử như Cung Lê Hân thì thoát ra ngoài như thế nào ? Có khả năng cậu ấy đã biến thành tang thi, cũng có khả năng đã bị tang thi cắn nuốt, ngay cả thi thể cũng không thấy. Chúng ta nên bỏ cuộc quay về thôi !” Mặc dù là bộ đội đặc chủng, nhưng họ cũng chưa từng trải qua mạt thế, trong lòng khó có thể sự thật tàn khốc trước mắt.

“Cậu đang nói cái gì ?!” Khuôn mặt Tống Hạo Nhiên vặn vẹo, hung hăng nắm lấy cổ áo tên lính nọ, chất vấn,”Cậu dám trù Lê Hân của tôi chết ?” Vừa dứt lời, hắn liền một quyền đánh tới làm tên lính ngã ngay xuống đất.

Tống thiếu tướng tuy rằng tính tình không tốt, nhưng đối với người ngoài mà nói, đánh chiến hữu của mình thì đây là lần đầu tiên. Mấy người còn lại vội vàng tiến lên kéo hai người ra. Binh lính vừa lỡ lời kia cũng hối hận, được mọi người nâng dậy lập tức xấu hổ.

Ánh mắt Tống Hạo Nhiên nhiễm đỏ nhìn gã, còn muốn tiến lên đánh tiếp, hai thuộc hạ lập tức chế trụ tay chân hắn.

“Hiện tại không phải thời điểm đánh nhau ! Nhìn xem đây là cái gì !” Lâm Văn Bác bước ra từ đại sảnh trong tòa nhà, trong tay cầm một chiếc áo sơmi màu trắng và một áo thun thể thao. Áo sơmi là của Cung Lê Hân, áo thể thao là của Vương Thao, mặt trên còn in rõ chữ ‘Đội bóng rổ trung học A’.

Tống Hạo Nhiên lập tức thoát khỏi ràng buộc của mọi người, cầm lấy áo sơmi lật qua lại xem xét, thậm chí đưa đến gần mũi khẽ ngửi. Mùi thơm quen thuộc truyền đến, trong mắt Tống Hạo Nhiên lướt qua một tia vui mừng.

“Đây là áo của Lê Hân, không sai.” Tống Hạo Nhiên bình tĩnh mở miệng. Mọi người thấy động tác ngửi quần áo của hắn, biểu tình có chút vi diệu. Không nghĩ tới Tống thiếu tướng đến thời khắc mấu chốt có thể biến thành cảnh khuyển. ( =)))

Lâm Văn Bác thấy biểu tình quái dị của mọi người vẫn thản nhiên. Kỳ thật lúc phát hiện thấy mấy bộ quần áo này hắn cũng làm động tác tương tự. Người khác có lẽ không biết, nhưng sớm chiều sống cùng tiểu Hân, hắn biết trên người cậu có mùi thơm từ hỗn hợp thảo dược và dược liệu, tạo nên một hương vị độc đáo, thấm vào ruột gan, ngửi qua một lần sẽ không quên.

“Bên trong còn vài bộ quần áo, mọi người vào xem đi.” Lâm Văn Bác vừa nói vừa bảo mọi người xem xét manh mối hắn phát hiện được,”Tôi đã xem qua, phân tích theo vụn thức ăn còn sót lại thì nơi này lúc trước hẳn là có tám người. Thời gian bọn họ rời đi ước chừng khoảng ba bốn tiếng trước, bởi xương gà và vụn bánh mì này đều đã cứng.”

“Không sai.” Khuôn mặt túc mục của Tống Hạo Nhiên nhìn qua quần áo và thức ăn thừa lưu lại, khẳng định gật đầu nói,”Xem ra Lê Hân đã an toàn trốn đi. Chúng ta ra ngoài, lập tức đi tìm !” Đứng thẳng dậy, hắn khẩn cấp ra lệnh.

“Hạo Nhiên, tôi đoán có lẽ Lê Hân bọn họ chạy về phía quân khu đại viện. Xét thời gian bọn họ rời đi, không bằng chúng ta chia làm hai đường, cậu tìm trên mặt đất, tôi lên trực thăng, bay đến quân khu đại viện xem bọn họ có tới hay không. Thế nào ?”

“Được, cứ như vậy đi.” Tống Hạo Nhiên trầm ngâm một lát, cũng hiểu làm như vậy là tốt nhất, sẽ không bỏ qua Lê Hân.

Lâm Văn Bác thấy hắn đồng ý, lập tức lấy bộ đàm gọi trực thăng tới, dẫn người bay tới quân khu đại viện.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.