Mạt Thế Trọng Sinh Chi Thiếu Chủ Hoành Hành

Chương 36



Hạ Cẩn và Cung Lê Hân giết xong bốn năm chục tang thi, nhưng không chút thở gấp, mồ hôi cũng không có, tư thái vô cùng thoái mái.

Hạ Cẩn cúi người, mượn vạt áo một tên tang thi lau vết máu trên đao, âm thầm kinh ngạc đối với tố chất thân thể của mình. Hắn cảm nhận rõ ràng, gần đây thể lực và ngũ cảm của hắn như từng ngày được cải thiện, có lẽ đây cũng là lợi ích mà dị năng mang đến chăng, giống như Lê Hân vậy.

Cung Lê Hân có thói quen sử dụng vũ kỹ vô cùng hoa lệ, dựa theo kiếm pháp vẫy đi vết máu, bởi nội lực dùng lúc chiến đấu còn chưa kịp thu hồi, nên máu rơi xuống đất mang uy lực không nhỏ, phát ra âm thanh phốc phốc, vạch một hố sâu trên mặt đất, làm đất xung quanh văng lên một ít.

“Oa ngô !” Tiểu nam hài tựa trên lưng cô gái khẽ gọi một tiếng, ánh mắt nhìn Cung Lê Hân tràn ngập cảm kích và sùng bái, vô cùng nóng rực. Thiếu nữ kia cũng dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn thiếu niên gầy yếu trắng nõn trước mắt. Mấy người còn lại thấy nhưng không thể trách, biểu tình cũng thập phần bình tĩnh, kỳ thật bên trong đầu đã chứa đầy sự sùng bái.

“Vết thương của nó là do đâu ? Ngoại trừ đầu, còn chỗ nào bị thương không ?” Nghe thấy tiếng hô của tiểu nam hài, hai mắt Hạ Cẩn quay lại nhìn bé, lạnh giọng hỏi.

“Do chạy nhanh quá, té trên đất nên bị thương, mắt cá chân cũng bị trật, những chỗ khác không có.” Cô gái vội vàng mở miệng, vừa buông đứa nhỏ xuống ôm vào trong ngực, để Hạ Cẩn nhìn rõ ràng.

“Lên xe đi, nó chảy máu quá nhiều, mau chóng băng bó. Mùi máu tươi nồng như thế, khó trách bị nhiều tang thi đuổi theo.” Hạ Cẩn cẩn thận quan sát miệng vết thương cậu nhóc, lại kiểm tra trên người bé một lần, xác nhận lời cô gái nói, lúc này mới mở miệng cho bọn họ đi theo.

“A, cám ơn vị đại ca này !” Cô gái vội vàng xoay người nói cám ơn, Ngô Minh đón lấy đứa nhỏ ôm vào trong ngực, Cố Nam tiến đến đỡ thiếu nữ đi đến bờ ruộng. Vết thương trên đầu đứa nhỏ rất sâu, máu qua hai bên má chảy xuống cổ, nhiễm đỏ cả vạt áo trước ngực, lại lại tựa lên lưng thiếu nữ, nên làm bả vai cô cũng nhiễm đỏ, bộ dạng đẫm máu của hai người nhìn qua vô cùng dọa người.

Thấy bọn họ trở lại, Linh Âm và Linh Ngữ vội vàng xuống xe, chạy đến bờ ruộng đón, thấy bộ dáng chật vật của cô gái nọ, không dấu vết lui vài bước, trong mắt đầy vẻ ghét bỏ. Thấy Hạ Cẩn cùng Cung Lê Hân cùng bước lại, hai người vội vàng điều chỉnh sắc mặt, lộ ra nụ cười sáng lạn.

“Cung thiếu, cậu thật lợi hại ! Chỉ trách tôi lúc trước hồ đồ, thế nhưng lại không nhận ra.” Linh Âm cười vui vẻ, thanh âm thanh thúy, thái độ thoải mái hào phóng, gương mặt trái xoan ngượng ngùng phiếm đỏ, nhìn qua vô cùng xinh đẹp động nhân.

“Đúng vậy ! Hôm nay bọn tôi mới biết được cái gì là chân nhân bất lộ tướng.” Linh Ngữ cười trêu ghẹo, đôi mắt lưu quang dật thải, thập phần hấp dẫn.

Chị em hai người đứng cùng một chỗ chính là cảnh sắc thiên nhiên tuyệt đẹp, hơn nữa các cô cười lên lại thêm xinh đẹp, liếc một cái, muốn làm thiếu niên ngây ngô mê đảo tâm trí là chuyện rất dễ dàng. Đừng nói tới Vương Thao đã đỏ rần mặt, ánh mắt né tránh, ngay cả cao thủ tình trường như Lục Vân trong mắt cũng lộ ra một tia si mê.

Hai nữ nhân này triển khai mị lực, có ý đồ gì nhìn qua là hiểu ngay. Thái dương Hạ Cẩn giật giật, trong lòng vô cùng phiền muộn, chỉ cảm thấy hai người vô cùng chướng mắt, hận lúc này không thể ném đi.

Dư quang khóe mắt thấy Ngô Minh đang muốn đưa tiểu nam hài vào chiếc Ford, con người liền lóe lên, mở miệng nói,”Ngô Minh, đưa hai người bọn họ lên xe chúng ta đi.” Dứt lời, hắn liền lạnh lùng nhìn hai nữ nhân trước mặt, thanh âm không chút độ ấm,”Hai người ngồi xe sau đi.”

“Vì sao ?” Linh Âm và Linh Ngữ ai oán kêu lên, biểu tình kinh ngạc. Các cô thường được người theo đuổi, bị ghét bỏ thế này là lần đầu tiên.

Âm thanh sắc nhọn của hai người vô cùng chói tai, giống như chịu phải ủy khuất. Cung Lê Hân mím môi, thản nhiên mở miệng,”Hạ đại ca bảo các người ngồi ở đầu thì ngồi đó đi, có ý kiến thì có thể đi.”

Khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo của thiếu niên không có chút biểu tình dư thừa nào, ngữ khí cũng vô cùng nghiêm túc thành thật, hiển nhiên không nói đùa. Hai chị em được xưng là sát thủ thiếu nam, nữ thần trạch nam nhất thời ngẩn người đứng tại chỗ, có chút không chấp nhận được đối đãi như vậy.

“A~~” Hạ Cẩn khẽ cười xoa đầu tiểu hài tử, vẻ mặt sung sướng. Tiểu hài tử này chính trực ngay thẳng như vậy, bộ dáng không chút đồng tình, nào có thương hoa tiếc ngọc ? Đôi mắt tối đen của cậu không hề pha tạp, rõ ràng không hề hiểu rõ tình tình a ! Ý thức được điều này, không biết vì cái gì Hạ Cẩn cảm thấy vô cùng khoái hoạt, tâm tình phiền muộn khó tả vừa rồi, lúc này đã trở nên phi thường thoải mái.

“Chúng ta lên xe thôi !” Ôm vai tiểu hài tử đi đến ghế phó lái, khuôn mặt lạnh lùng của Hạ Cẩn sớm đã hòa tan thành xuân thủy.

“Em cùng Linh Âm, Linh Ngữ đi xe sau đi.” Lục Vân nảy lên sắc tâm, kích động nói, đưa hai chị em còn chưa hồi phục tinh thần đẩy về chiếc Ford.

“Cám ơn hai vị đại ca, cám ơn vị tiểu huynh đệ này.”

Cô gái sau khi lên xe liền nói cám ơn, Ngô Minh liên tục vẫy tay nói không sao. Hạ Cẩn thì không đáp lại, lập tức khởi động xe chạy về phía trước.

“Mau băng bó vết thương cho em trai cô đi, tang thi rất mẫn cảm với mùi máu tươi.” Đi được một đoạn, Cung Lê Hân quay đầu lại nhắc nhở.

“A, cám ơn.” Thiếu nữ cầm lấy băng gạc Ngô Minh đưa tới, vẻ mặt cảm kích. Nam hài trong lòng cô sắc mặt trắng bệch, môi thâm tím, ánh mắt khẽ hép, trông vô cùng suy yếu.

“Hai người tên gì ? Cha mẹ đâu ?” Ngô Minh vừa thay cô gái xức thuốc khử trùng vừa nhẹ giọng hỏi.

“Em tên Tôn Điềm Điềm, em trai gọi là Tôn Kiệt. Cha mẹ em đều đi làm công, bây giờ không biết sống chết thế nào.” Thanh âm cố gái có chút khàn khàn, áng sáng vừa ngưng tụ trong mắt trở nên ảm đạm, khóe mắt còn lưu lại một giọt nước mắt.

“Nha..” Ngô Minh xấu hổ lên tiếng, sau một lúc mới mở miệng,”Em thật là người chị tốt, mang theo em trai bị thương như thế mà vẫn bình an trốn được tới đây, thật không dễ dàng a !”

“Nào có, đều là nhờ mọi người. Hơn nữa, cha mẹ không bên người, em trai chính là trách nhiệm của em, dù chết cũng phải chung một chỗ.” Tôn Điềm Điềm ngượng ngùng cười cười, cúi đầu xử lý vết thương của em mình, động tác vô cùng nhẹ nhàng. Tôn Kiệt mới mười tuổi đầu gắt gao nắm lấy vạt áo chị, trong mắt đầy lưu luyến.

Cung Lê Hân nghe hai người đối thoại, nhịn không được quay đầu nhìn Tôn Điềm Điềm một cái.

Hạ Cẩn nắm lấy cầm cậu xoay trở về, thấy trong đáy mắt cậu một tia hâm mộ và cô đơn chưa kịp thu hồi, trong lòng như bị kim đâm, ẩn ẩn đau đớn.

Im lặng sờ sờ hai má tiểu hài tử, Hạ Cẩn tiếp tục chuyên tâm lái xe, khớp tay nắm vô-lăng trở nên trắng bệch. Đều là người thân, chị của tiểu hài tử so với cô gái kia, thật đúng là khiến tâm người khác cảm thấy lạnh băng ! Nghĩ đến đây, khuôn mặt hắn liền buộc chặt, vết sẹo trên mặt giật giật, trông vô cùng dữ tợn.

Xe chạy vào một khu rừng trải dài, lại chạy thêm mười phút, sắc trời đã hoàn toàn tối đen, Hạ Cẩn chậm rãi đem xe đậu ven đường, tìm một khoảng đất khá bằng phẳng nghỉ ngơi.

“Chúng ta nghỉ một đêm ở đây. Qua khu rừng này còn vài thôn trấn nữa, mọi người đã mệt mỏi một ngày rồi, miễn cưỡng chạy đi rất nguy hiểm.” Hạ Cẩn vừa nói vừa lấy ra một tấm thảm, bao quanh người Cung Lê Hân, thay cậu che chắn gió lạnh trong rừng thổi tới.

“Được rồi, mau làm đồ ăn thôi ! Em đói chết rồi !” Lục Vân trái ôm phải ấp đặt mông ngồi xuống, lớn tiếng oán giận.

Khóe miệng Linh Âm có một nốt ruồi, ngũ quan so với chị gái Linh Ngữ càng thêm mềm mại đáng yêu, rất dễ phân biệt. Linh Âm mất tự nhiên tránh đi ôm ấp của Lục Vân, cong chân ưu nhã ngồi xuống, cười vui vẻ với Hạ Cẩn và Cung Lê Hân. Đáng tiếc hai người đang cúi đầu nói chuyện, không hề để ý đến cô. Bểu tình xinh đẹp của Linh Âm lập tức cứng đờ.

Ngô Minh nghe thiếu gia oán giận, vội vàng đem nồi chén cùng nguyên liệu nấu ăn trong tủ lạnh lấy ra đặt trên mặt đất, cũng làm một bếp lò bằng đất đơn giản, lại lấy thêm mấy nhánh cây, chuẩn bị nhóm lửa nấu cơm.

Tôn Điềm Điềm diện mạo thanh tú, làn da ngăm đen lúc này chủ động mở miệng,” Để em giúp cho ? Tài nấu ăn của em cũng không tồi.” Được người ta cứu, lại còn hảo tâm thu lưu, nên chuyện có khả năng làm cô đều giành lấy.

“Vậy em làm đi.” Vô cùng hiểu tâm tình Tôn Điềm Điềm, Ngô Minh cũng không khách khí, đặt thớt và dao trước mặt cô. Tìm được nhiều thức ăn như vậy, còn cố ý tháo dỡ tủ lạnh mang theo trên xe, Hạ ca thật có tâm tư. hắn nhớ rõ lúc trước Hạ ca không để ý như thế a. Ngô Minh âm thầm kinh ngạc.

Tay chân Tôn Điềm Điềm khá nhanh nhẹn, cầm miếng bơ cho vào trong nồi, bỏ cơm vào, sau đó bỏ tiếp chân giò hun khói cắt miếng và đậu hà lan vào, thêm chút muối, nhanh chóng hoàn thành món cơm chiên dương châu thơm phức ngon lành.

Mọi người đã sớm đói đến bụng cũng biểu tình kêu lên, ngửi được mùi thơm đều nuôt nước miếng, Lục Vân thì đã gấp gáp cầm chén plastic đi tới, biểu tình cứ như bị bỏ đói tám đời.

“Gấp cái gì ! Không thiếu phần cậu !” Hạ Cẩn nhíu mày trách mắng.

Lục Vân rụt bả vai, ngượng ngùng lui về. Hạ Cẩn đưa chén mình cho Tôn Điềm Điềm, ý bảo cô múc cơm. Bới xong tám chén cơm, Hạ Cẩn trước tiên đưa cho tiểu hài tử đang chờ mong bên cạnh, ánh mắt thèm nhỏ dãi, cười cười dặn dò,”Ăn từ từ.”

Tiểu hài tử nuốt nước miếng, nhu thuận gật đầu, chậm rãi nhai nuốt, tư thái ưu nhã. Khóe miệng Hạ Cẩn mang theo ý cười sủng nịch, quay lại nhìn Tôn Điềm Điềm nói,”Lại múc cho em cô đi.”

“A, cám ơn.” Tôn Điềm Điềm cảm kích gật đầu, vội vàng múc cho em mình một chén.

Mọi người đều tiến lên nhận cơm, trật tự theo thứ tự, động tác lấy cơm của Tôn Điềm Điềm cũng rất cẩn thận, sợ làm đổ cơm ra ngoài. Ở mạt thế, không cần nghĩ cô cũng biết thức ăn quan trọng thế nào.

Còn một chén cuối cùng, Hạ Cẩn múc vào chén mình, sau đó lấy ra một cái nồi, đổ vào chút nước rửa sơ qua, rồi bỏ một miếng bơ vào.

“Hạ đại ca muốn ăn gì ? Để em làm cho.” Tôn Điềm Điềm thấy hành động của hắn, vội vàng buông chén xuống tiến lên muốn hỗ trợ.

“Không cần, cứ để tôi làm.” Hạ Cẩn vừa nói vừa đập trứng cho vào chiên, động tác vô cùng thành thạo. Trứng gà này là hắn làm cho tiểu hài tử ăn thêm với cơm, không biết vì cái gì, hắn không muốn mượn tay người khác làm.

Di~ là mùi trứng chiên, Lục Vân chờ mong nhìn Hạ Cẩn, nuốt một ngụm nước miếng. Đang định há mồm năn nỉ, Hạ Cẩn đã lên tiếng trước,”Trứng này là để cho Lê Hân và Tôn Kiệt, cậu nghĩ cũng đừng nghĩ. Muốn ăn thì tự làm.”

Nghe nói là để cho Cung thiếu và tiểu nam hài, Lục Vân lập tức câm miệng. Những người khác tất nhiên cũng không có ý kiến. Hạ Cẩn chia trứng gà làm hai, một nửa đưa cho Tôn Kiệt, một nửa bỏ vào chén Cung Lê Hân, sau đó lấy hai hộp sữa trong tủ lạnh ra đưa cho hai người.

Tôn Điềm Điềm thay em trai nhận lấy, thiếu chút nữa cảm động òa khóc. Không nghĩ tới Hạ Cẩn nhìn qua lãnh khốc vô tình, đáy lòng lại ôn nhu như thế. Ngô Minh và Lục Vân cũng lần lượt nhìn Hạ ca, đối với hành động thiện lương của hắn cảm thấy vô cùng khiếp sợ.

Trên thực tế, Tôn Điềm Điềm đã nghĩ lầm Hạ Cẩn là người tốt. Nếu không phải tiểu hài tử lên tiếng, Hạ Cẩn nhất định sẽ thấy bọn họ chết mà không cứu, việc đưa trứng gà và sữa cho Tôn Kiệt, cũng chỉ là hảo cảm với hành động bảo vệ em trai của Tôn Điềm Điềm mà thôi. Hạ Cẩn khác thường, đại khái chỉ có thể dùng một câu để hình dung là ‘Yêu ai yêu cả đường đi” mà thôi.



****************************************


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.