Mạt Thế Trọng Sinh Chi Thiếu Chủ Hoành Hành

Chương 47



Cung Viễn Hàng mang theo quân đội đến Bắc Giao tìm kiếm, tuy rằng không thể tìm thấy Cung Lê Hân, nhưng lại ngoài ý muốn cứu về hơn bốn năm mươi người sống sót. Khu huấn luyện tân binh có thể chưa hai vạn người nay vào trụ được hơn 1500 người, tuy có vẻ còn trống trải nhưng cũng đã có một tia nhân khí.

Hôm sau, Cung Viễn Hàng đi vào bộ hậu cần, nhìn nhóm người sống sót tới lui nhận những yếu phẩm cần cho sinh hoạt, mỗi người đều mang vẻ mặt vui sướng sau khi sống sót qua tai nạn cùng cảm kích quân đội, ý thức trách nhiệm của một quân nhân trong ông trở nên kiên định. Trong thành phố khẳng định còn rất nhiều người sống sót chờ cứu viện, ông phải nắm chắc thời gian.

“Lâm lão gia tử, vất vả cho ông.” Tiễn nhóm người sống sót cuối cùng, Cung Viễn Hàng nói với Lâm Mậu phụ trách phần hậu cần.

“Nào có, chỉ cần có thể hỗ trợ mọi người, chút vất vả đó có hề gì. Mạt thế xảy ra, chúng ta lại càng phải đoàn kết, cùng nhau đứng lên, cùng nhau gánh vác. Giống như thời kỳ băng hà lúc trước, chính vì nhân loại dựa sát vào nhau sưởi ấm mà huyết mạch chúng ta mới kéo dài đến ngày nay.” Lâm Mậu cảm thán.

“Chính là đạo lý này !” Cung Viễn Hàng đầy đồng cảm, gật đầu nói,”Cho nên nửa tháng này chúng ta phải nắm bắt thời gian, tiến hành triệt để một lần cứu mọi người trong thành phố, cứu hết những người may mắn còn sống về. Nếu đợi đến khi tang thi tiến hóa mới cứu cũng muộn.”

“Papa, cứu nhiều người như vậy, chúng ta làm sao có dư vật tư để nuôi mọi người ?” Cung Hương Di cũng là người phụ trách hậu cần, đứng một bên nghe được lời Cung phụ nói, lập tức mở miệng phản đối,”Bây giờ cứu người, phải đưa quân đội đi, không bằng thừa dịp tang thi chưa tiến hóa mang thêm nhiều vật tư về. Đông khu có hai nhà máy chế biến lương thực quy mô cỡ vừa, chúng ta có thể phái người đi xem xét.”

Cung phụ cùng Lâm lão gia tử không dấu vết nhíu mày. Nói chuyện cùng Cung Hương Di, không tới một hai câu cô liền chuyển đến vật tư, Cung phụ thật sự không hiểu, vì sao cô cố chấp với vật tư như vậy, giống như Eugenie Grandet*, ngoài trừ tiền tài, cũng chỉ còn một hình người vặn vẹo.( * : nhân vật nữ chính trong tác phẩm cùng tên của Pháp, là một cô gái xinh đẹp giàu có, tính tình tốt đẹp nhưng có người cha keo kiệt, về sau cô ngoài trừ gia sản của cha thì còn thành vợ của một chánh án, lại càng thêm giàu, cô có tất cả nhưng không hạnh phúc trong tình yêu, cái cô có nhiều nhất chỉ là tiền )

Lặng im một lát, mâu quang Lâm Mậu lóe lên, từ từ mở miệng,”Nói đến vật tư, ta nghĩ đến một chuyện. Hương Di, cô lấy ra số vật tư Văn Bác gửi cô đi. Căn cứ vừa thành lập, chúng ta cần chứng minh thực lực của mình để ổn định nhân tâm. Còn nữa, về sau căn cứ có thể không ngừng gia tăng nhân khẩu, không thể luôn không có cơ sở mà lấy từ cô, đợi đến khi không gian dị năng giả khác xuất hiện, người ngoài sớm muộn sẽ hoài nghi trên đầu cô. Như vậy cũng rất bất lợi.”

Cung phụ nghe vậy gật đầu tỏ vẻ đồng ý.

Cung Hương Di nhíu mày, có chút không muốn, nhưng nghe đến câu cuối cùng của Lâm Mậu, trong lòng cả kinh.

Hiện tại mọi người còn không biết, không gian dị năng giả là dị năng giả đặc thù nhất, bọn họ cũng giống tang thi, trong đầu kết xuất một tinh hạch màu đen. Bởi không gian ngoại trừ tinh thần lực, còn phải cần đến một vật dẫn để chống đỡ. Nếu giết không gian dị năng giả, lấy ra tinh hạch trong đầu người đó, thì không gian dị năng giả khác khi hấp thu vào sẽ có thể chiếm được toàn bộ không gian cùng vật tư làm của riêng, nhưng rơi vào trong tay dị năng giả hệ khác, viên tinh hạch cũng biến thành một vật chết.

Về sau khi bí mật này bị phát hiện, không gian dị năng giả chẳng những săn bắn tang thi, lại càng thích săn bắn đồng loại. Không gian Cung Hương Di sở dĩ lớn như vậy, cũng là do lấy tinh hạch của đồng loại hấp thu. Nếu năng lực của cô bị người khác biết được, về sau nhất định gặp rất nhiều nguy hiểm.

Nghĩ đến đây, Cung Hương Di không hề do dự, lập tức gật đầu đồng ý.

“Ta đã cố ý lưu lại rất nhiều thùng không kho hàng ở Cửu Châu, cô ngày mai theo ta một chuyến, lấp đầy chúng. Qua hai ngày ta sẽ phái người mang về.” Lâm Mậu cười đạm nhạt mở miệng. Ông biết, chỉ cần liên quan đến lợi ích của mình, Cung Hương Di không lý nào không đồng ý, nữ nhân này tính lạnh bạc và ích kỷ đã khắc vào xương tủy rồi.

Đạt thành chung nhận thức, Lâm Mậu trong lòng thoải mái không ít, sắc mặt Cung Hương Di lại có chút ngưng trọng, thầm nghĩ về sau cần phải giấu kỹ dị năng không gian của mình.

Cung phụ không chú ý tới tâm tư khác nhau của hai người, thấy thời gian không còn sớm, đứng dậy cười nói,” Đi thôi, giữa trưa ta đã mời bạn bè của tiểu Hân ăn cơm, hai người cũng cùng đi đi.”

Hai người một người cười chân thành, một cười miễn cưỡng, song song đáp ứng.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Buổi sáng mở to mắt, bỗng thấy gương mặt thuần nhiên điềm đạm an tâm ngủ của Cung Lê Hân gần trong gang tấc, Tống Hạo Nhiên ngơ ngẩn hồi lâu mới thanh tỉnh lại. Cánh tay để bên hông tiểu hài tử siết chặt, đôi mắt bình tĩnh nhìn chăm chú đường cong ôn nhu trên mặt cậu, một lúc lâu không muốn dời đi, cảm thấy vĩnh viễn cũng không đủ.

Thẳng đến khi Cung Lê Hân cảm giác được có một ánh mắt nóng rực chăm chăm nhìn mình, mơ màng tỉnh lại thì hắn mới mất tự nhiên thu hồi ánh mắt. Nếu về sau mỗi ngày rời giường đều có Lê Hân làm bạn bên người thì tốt bao nhiêu. Trong lòng hắn đột nhiên nẩy lên ý nghĩ như vậy, trên gương mặt anh tuấn liền lộ ra một nụ cười vui sướng.

Hai người rửa mặt sẵn sàng, ăn bữa sáng đơn giản liền cùng nhau đến quân bộ, xem xét tình trạng hồi phục nghỉ ngơi. Cung Lê Hân đối với việc trong quân đội không biết gì cả, đi sau Tống Hạo Nhiên cùng Lâm Văn Bác nghe cái gì cũng không hiểu, trong mắt lưu chuyển đầy dấu hỏi.

Lâm Văn Bác thấy thế liền buồn cười, không để ý đủ loại phản đối của Tống Hạo Nhiên, lên tiếng để cậu tự do hoạt động. Thấy tiểu hài tử cười tủm tỉm chạy đến nơi mấy người Hạ Cẩn ở, sắc mặt Tống Hạo Nhiên lấp tức tối đen, làm đám thuộc cấp nơm nớp lo sợ, thấp thỏm không yên. Lâm Văn Bác tính cách hướng nội, dùng nụ cười tao nhã che dấu khó chịu ở đáy lòng.

Quyết định sắp xếp tốt kế hoạch cứu viện, Tống Hạo Nhiên cùng Lâm Văn Bác không hẹn cùng nhìn đồng hồ đeo tay, thấy đã đến giờ ăn trưa, lập tức phân công cho thuộc cấp lo liệu, bản thân thì đi tìm tiểu hài tử cùng đi ăn.

Hai người còn chưa đến gần phòng Hạ Cẩn, xa xa trên hành lang đã nghe thấy tiếng Lục Vân hô to cái gì đó. Càng đến gần, thì chỉ còn nghe được vài âm cuối, phảng phất như ‘Đừng tưởng rằng ngươi uốn tóc thì ta không nhận ra’ linh tinh.

Lâm Văn Bác nhướng mày, không nghĩ tới Lục Vân thế mà lại thích diễn mấy loại truyện cười con nít cũ rích này. Tống Hạo Nhiên với việc không liên quan với chuyện quân đội thì không có hứng thú, chỉ khẽ nhíu mày, không thích việc Lục Vân gây ầm ĩ.

Lại đi thêm hai bước, trong phòng bỗng truyền đến tiếng cười ‘Khanh khách’, thanh thúy uyển chuyển không nói nên lời, êm tai dễ nghe, lướt qua tai làm người ta như muốn nhũn ra.

Cước bộ Tống Hạo Nhiên và Lâm Văn Bác khựng lại, trong mắt song song lướt qua một tia kinh ngạc, trái tim cũng cùng run rẩy. Đây là tiếng cười của Cung Lê Hân, tuy rằng chưa từng nghe qua nhưng bọn họ tuyệt đối không nhận sai. Giờ phút này, bọn họ với ý thức được, đã thấy Lê Hân cười ngọt ngào, cười mỉm, cười nhạt, nhưng chưa từng thấy Lê Hân cười sảng khoái, cười ra tiếng lại càng không.

Xem ra, Lê Hân cũng nên có mấy người bạn cùng tuổi mới tốt, tính cách mới ngày càng cởi mở. Khóe miệng hai người khẽ nhếch, không hẹn mà cùng ngầm suy đoán, đồng thời, ấn tượng đối với Lục Vân cũng tốt lên không ít. Có thể khiến đứa nhỏ nhà mình cười như thế, Lục Vân xem ra cũng không tồi.

Hai người đi nhanh thêm vài bước, đứng bên cửa nhìn vào.

Lục Vân kể chuyện cười xong, thấy ánh mắt vừa lòng của Hạ ca nhìn mình, cảm thấy rất hưng phấn, thuận miệng nói một câu phụ họa. Không có biện pháp, hắn cũng muốn kể mấy chuyện cười mới, rất khôi hài cho Cung thiếu nghe, nhưng bất đắc dĩ Cung thiếu nghe không hiểu a. Người như Cung thiếu lại thích nghe về ân oán của bánh bao, màn thầu[1], mì sợi[2], sủi cảo[3], bánh bột mì[4]. Chỉ có chuyện này cậu ấy mới hiểu được, nói cách khác, ánh mắt cậu từ đầu đã ngây thơ mờ mịt, không biết gì, làm cho Lục Vân nghĩ rằng mình đang nói tiếng ngoài hành tinh.

Lục Vân một bên mi phi sắc vũ*, một bên âm thầm cảm thán Cung thiếu thật hồn nhiên. ( * : vui mừng hớn hở, mặt mày hớn hở )

Hạ Cẩn ôm bả vai cung Lê Hân đang cười đến ngửa tới ngửa lui, biểu tình ôn nhu bất khả tư nghị*, ngay cả vết sẹo trên thái dương cũng không đáng sợ như thường ngày. Hắn vốn không hài long với biểu hiện gần đây của Lục Vân, đang tính toán tìm thời gian hảo hảo dạy dỗ hắn một phen, nhưng thấy hắn có thể khiến tiểu hài tử vui vẻ khoái hoạt, trong lòng từ bi quyết định để dạy dỗ sau vậy. ( * : không thể tưởng tượng giải thích nổi )

Nhìn chằm chằm vào cánh tay của Hạ Cẩn đặt trên đầu vai tiểu, mâu sắc Tống Hạo Nhiên tối sầm lại, cũng cố không tiến lên ngăn cản tiểu hài tử vui vẻ, hắn gõ gõ cửa, không đợi chủ nhân lên tiếng đi thẳng vào phòng.

“Cũng vừa vặn 12 giờ trưa rồi, đi ăn thôi, Cung thúc đã mở một bữa tiệc nhỏ trong phòng khác, mời mọi người đến.” Thân mật kéo Cung Lê Hân vào lòng, Tống Hạo Nhiên khách khí nói. Hắn không hề ý thức rằng, hành động đột ngột của mình đã mang dục vọng độc chiếm cường liệt thế mức nào.

Khuôn mặt Hạ Cẩn một giây trước còn ôn nhu trong nháy mắt liền trở nên lạnh lẽo. Đồng tử hắn rút lại, môi mím chặt, thân hình cường kiện căng cứng toát ra một tia lệ khí.

“Lê Hân cũng đói bụng rồi, chúng ta xuống thôi.” Lâm Văn Bác đứng tựa cửa mỉm cười mở miệng, lập tức cắt ngang địch ý vừa ngưng tụ trong mắt Tống Hạo Nhiên cùng Hạ Cẩn.

“Đi thôi.” Hạ Cẩn không nỡ để tiểu hài tử chịu đói, huống hồ, hắn cũng không có lập trường đi đoạt lại tiểu hài tử. Thu lại lãnh khí đứng dậy, hướng đến cửa bước đi, Lục Vân cùng Ngô Minh vội vàng đuổi theo, không dám nói gì. Bọn họ có thể cảm giác được, tâm tình Hạ Cẩn từ sau hôm qua trở về đã phi thường không tốt, vừa rồi vất vả hồi phục một chút, hai người kia vừa đến đã lại mất hứng rồi.

“Mấy người Vương Thao đâu ?” Vừa đi hai bước, Cung Lê Hân giật nhẹ ống tay áo Tống Hạo Nhiên hỏi.

“Đã sớm phái người gọi bọn họ rồi, lúc này có khi đã chờ ở phòng khách rồi.” Tống Hạo Nhiên luôn mặc kệ việc vặt, miệng há ra nhưng không trả lời được. Lâm Văn Bác mới tiến lên hai bước, ôn nhu xoa đầu cậu ôn thanh nói.

Cung Lê Hân hướng Lâm Văn Bác nhoẻn mỉm cười, đến nỗi chói cả mắt hắn. Trong lòng Tống Hạo Nhiên có chút không thoải mái, hạ quyết tâm từ giờ về sau phải biết rõ mọi chuyện của đứa nhỏ nhà mình, hơn nữa còn phải an bài thỏa đáng.

Thấy Cung Lê Hân được Tống Hạo Nhiên và Lâm Văn Bác một trái một phải bảo hộ ở giữa, Hạ Cẩn buông mi, cước bộ nhanh hơn đi trước bọn họ. Một màn này không hiểu sao làm mắt hắn đau đớn, khiến hắn hô hấp không thông. Cảm giác này quá mức mạc danh kỳ diệu, hắn không muốn bất luận ai biết được khác thường này của mình.

Trong phòng khách ở lầu một, thời điểm Cung Hương Di, Lâm Mậu, Cung Viễn Hàng đến, Vương Thao, Cố Nam, Mã Tuấn, Đại Lưu, Linh Âm, Linh Ngữ, còn có hai chị em Tôn Điềm Điềm đã có mặt, ngồi ngay ngắn ở chỗ mình.

Cung Viễn Hàng cùng Lâm Mậu thân thiết tiến đến gặp mặt, thăm hỏi tình huống bọn họ đi dọc đường. Hai vị lão nhân tuy rằng chức cao, nhưng thái độ lại cực kỳ bình dị gần gũi, khiến đám người vốn khẩn trương e ngại nhanh chóng trầm tĩnh lại, không khí trên bàn ăn cực kỳ hòa hợp.

Cung Hương Di mặt không chút thay đổi ngồi xuống chỗ mình, ngước mắt đảo qua đám người ‘bạn bè Cung Lê Hân’, trong lòng âm thầm cười lạnh. Không có lấy một gương mặt quen thuộc, không có cái tên nào quen thuộc, cho thấy những người này đều là mấy nhân vật nhỏ không chút tiếng tăm trong căn cứ, về sau không biết sẽ chết ở xó nào, không cần thiết phải lo việc kết giao. (thím sẽ hối hận ah~ -_- )

Nghĩ như vậy, biểu tình trên mặt cô càng thêm xa cách, thái độ cũng vô cùng lãnh đạm, làm hai chị em Linh Âm Linh Ngữ vốn muốn lên chào hỏi cô phi thường xấu hổ.

Đúng lúc này, cửa phòng khách bị đẩy ra, Lâm Văn Bác dẫn đám người Hạ Cẩn nhanh chóng bước vào, Tống Hạo Nhiên cùng Cung Lê Hân vào cuối cùng.

Thấy Cung Viễn Hàng ngồi ghế chủ vị, gương mặt anh tuấn lạnh lùng của Hạ Cẩn thoáng nhu hòa, cung kính tiến lên chào hỏi tự giới thiệu. Tối qua khi cùng tiểu hài tử trở về, không muốn quấy rầy một nhà cậu đoàn tụ nên còn chưa đến chào hỏi Cung Viễn Hàng.

Cung Viễn Hàng cùng Lâm Mậu cùng đứng dậy bắt tay hắn, bảo hắn ngồi xuống cùng ăn cơm vừa trò chuyện. Thời điểm nói chuyện không ai chú ý thấy sắc mặt đại biến của Cung Hương Di.

Khi thấy Hạ Cẩn, đồng tử Cung Hương Di liền kịch liệt co rút. Cô vội vàng cúi đầu, che dấu biểu tình khiếp sợ của mình. Hạ Cẩn? Sao Hạ Cẩn lại xuất hiện ?! Cô nắm chặt tay, bất khả tư nghị thầm nghĩ.

___________________________________________

Ngon wa đi (ˉ﹃ˉ)

[1] Màn thầu 馒头 :



[2] Mì sợi ( diện điều ) 面条 :

[3] Sủi cảo 饺子 :

[4] Bánh bột mì/bánh mì hấp 花卷 :

***********************************************


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.